(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 805:
Hành dinh phủ Thái Nguyên.
Viên Sùng Thượng hôm nay không đi xe ngựa, mà trực tiếp cưỡi ngựa đến. Lòng y nóng như lửa đốt, vừa xuống ngựa liền bước thẳng vào sân viện của Sở Hoan. Bên cạnh y có mấy Cấm Vệ quân đi theo, giáp trụ va vào nhau kêu leng keng.
Viên Sùng Thượng với vẻ mặt lo lắng đi đến trước sân viện của Sở Hoan. Y đã thấy bốn phía đều có Cận Vệ quân canh gác. Trước cửa sân, bốn gã võ sĩ đeo đao đứng thành một hàng, áo giáp chỉnh tề.
- Mau tránh ra! Tổng đốc đại nhân có việc gấp muốn gặp Khâm sai đại nhân.
Một gã võ sĩ phía sau Viên Sùng Thượng tiến lên, trầm giọng nói.
Bốn gã Cận Vệ quân vẫn không chớp mắt, khẽ ngẩng đầu. Bọn họ là Cận Vệ quân hoàng gia tinh nhuệ nhất đế quốc. Địa vị của Cấm Vệ quân Tổng đốc còn kém xa bọn họ. Dù nghe tiếng kêu, bốn võ sĩ vẫn như không nghe thấy, tay nắm chặt đuôi đao càng thêm chặt. Trên vẻ mặt của họ cũng gia tăng vẻ nghiêm nghị.
Viên Sùng Thượng thấy bốn gã võ sĩ không nhường đường, y nhíu mày, lạnh lùng quát:
- Tránh ra!
Một gã Cận Vệ quân gằn giọng trả lời:
- Khâm sai đại nhân có lệnh, ngài đang dưỡng bệnh, không gặp bất cứ ai. Nếu cố xông vào, giết không tha!
Mấy Cấm Vệ quân phía sau Viên Sùng Thượng, vốn là tâm phúc của Viên đại Tổng đốc, nghe Cận Vệ quân nói vậy liền rất tức giận, bất giác đưa tay đặt lên chuôi đao.
Cận Vệ quân không chờ bọn họ rút đao ra, cũng đã đồng loạt rút đao. Soạt soạt soạt mấy tiếng, mấy tên Cận Vệ quân cầm đao sẵn trong tay. Các Cận Vệ quân hộ vệ khác đứng cách đó không xa, dù không lập tức chạy lại nhưng cũng đều quay đầu nhìn về phía này, tay cầm sẵn đao. Chỉ cần có biến, bọn họ sẽ lập tức lao về phía trước.
Viên Sùng Thượng dường như không ngờ Cận Vệ quân sẽ phản ứng như vậy, vẻ mặt y vừa lạnh lùng vừa sắt đá. Đúng lúc này, y nghe có người lên tiếng:
- Xảy ra chuyện gì?
Lại nghe tiếng cửa cọt kẹt, cánh cửa sân viện vốn đang đóng lúc này mở ra. Hiên Viên Thắng Tài, mặc bộ áo giáp mới toanh, xuất hiện ở cửa. Bên hông gã đeo đao, lưng đeo hộp cung tên, tư thế hiên ngang sẵn sàng xuất trận.
Viên Sùng Thượng nhìn thấy thế, mặt y lộ vẻ kinh ngạc.
- Hóa ra là Tổng đốc đại nhân.
Hiên Viên Thắng Tài nhìn thấy Viên Sùng Thượng, vẻ mặt tươi cười nói:
- Tổng đốc đại nhân có việc gì vậy?
Viên Sùng Thượng thấy bộ dáng Hiên Viên Thắng Tài như thế, không kìm ��ược hỏi:
- Hiên Viên tướng quân, đây là...
Y nhìn Hiên Viên Thắng Tài từ đầu đến chân. Mặc dù không trực tiếp nói ra nhưng ý tứ thì đã rõ.
Hiên Viên Thắng Tài cười đáp:
- Bổn tướng phụng ý chỉ của Thánh thượng, lần này Khâm sai đại nhân đến An Ấp, phải toàn lực bảo hộ sự an toàn của ngài, không dám lơ là.
Viên Sùng Thượng 'ồ' lên một tiếng, rồi nhanh chóng thể hiện vẻ lo âu trên mặt:
- Sở đại nhân lúc này thế nào? Ngài đã lâm bệnh vài ngày rồi. Mấy ngày trước bản đốc đã phái đại phu giỏi nhất phủ Thái Nguyên tới, nhưng nghe nói Sở đại nhân cũng không cho hắn khám và chữa bệnh.
Hiên Viên Thắng Tài nói:
- Sở đại nhân nói, bệnh của ngài là bệnh cũ, không có vấn đề gì lớn, chỉ cần tĩnh dưỡng tám mười ngày là có thể khỏi. Sở đại nhân còn dặn, trong lúc tĩnh dưỡng, bất kỳ ai cũng không được quấy rầy. Căn bệnh này rất kỳ quái, càng yên tĩnh càng tốt. Chỉ cần hơi có chút kinh sợ, gây trở ngại việc điều dưỡng, bao nhiêu công sức sẽ đổ sông đổ bể.
Viên Sùng Thượng hồ nghi hỏi:
- Bệnh gì lạ vậy?
Hiên Viên Thắng Tài lắc đầu:
- Ta cũng không biết. Đúng rồi, Tổng đốc đại nhân hôm nay tự mình đến đây, không biết có gì chỉ bảo?
Viên Sùng Thượng lập tức đáp:
- Quả thật có việc gấp muốn thảo luận cùng Sở đại nhân.
Hiên Viên Thắng Tài lắc đầu nói:
- Tổng đốc đại nhân, hôm nay e rằng không được rồi. Trước khi Khâm sai đại nhân khỏi hẳn, sẽ không gặp bất kỳ ai.
- Ngay cả bản đốc cũng không gặp?
Viên Sùng Thượng bất mãn hỏi:
- Ngươi đi nói với Sở đại nhân, bản đốc có việc gấp phải thảo luận với ngài, không thể chờ được.
Hiên Viên Thắng Tài vẫn lắc đầu.
Viên Sùng Thượng phẫn nộ. Tuy rằng y vẫn e dè thế gia vọng tộc võ huân Hiên Viên, nhưng so với Hiên Viên Thắng Tài, chức vị của y cao hơn mấy bậc. Hiên Viên Thắng Tài ngang nhiên ngăn cản y trước mặt bao người, điều này khiến y không thể chấp nhận. Y trầm giọng nói:
- Hiên Viên tướng quân, đại sự cấp bách như vậy, ngươi dám cản ta ư? Nếu làm hỏng đại sự, ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?
Hiên Viên Thắng Tài thấy Viên Sùng Thượng vừa phẫn nộ vừa lo lắng, dường như đúng là có chuyện lớn xảy ra. Gã nhíu mày hỏi:
- Đại sự cấp bách mà Tổng đốc đại nhân nói là chuyện gì vậy?
Viên Sùng Thượng đáp:
- Chuyện này, bản đốc muốn thảo luận với Sở đại nhân, ngươi không làm chủ được đâu.
Hiên Viên Thắng Tài lắc đầu:
- Đại sự thì ta không thể làm chủ. Nhưng việc Tổng đốc đại nhân không thể qua cửa, Hiên Viên Thắng Tài này vẫn có thể làm chủ đấy.
- Ý của ngươi là hôm nay bản đốc không được phép đi qua cửa?
Ánh mắt Viên Sùng Thượng bắt đầu lạnh lùng hơn.
Hiên Viên Thắng Tài ngang nhiên không sợ hãi, nhìn chằm chằm vào Viên Sùng Thượng, gằn từng chữ:
- Không vào được!
Mấy tên hộ vệ phía sau Viên Sùng Thượng không kiềm chế được nữa, soạt soạt soạt, cả đám liền rút đao ra.
Trong nháy mắt, hai bên giương cung bạt kiếm, đối chọi gay gắt.
Viên Sùng Thượng nhìn chằm chằm vào mắt Hiên Viên Thắng Tài. Hiên Viên Thắng Tài cũng dùng ánh mắt vô cùng sắc bén đối diện với Viên Sùng Thượng. Cho đến khi Viên Sùng Thượng dần dần dịu xuống, y bất ngờ cười ha hả:
- Người nhà Hiên Viên quả nhiên là bất phàm.
Y dừng một chút, r���t cuộc nói:
- Sáng nay ta nhận được tin báo, trên đất Hồ châu có mấy trăm tên đạo tặc Tùng Lâm tụ tập, liên tục cướp bóc mấy thôn. Tại vùng núi Lang sơn Cổ Mạnh thuộc Hồ châu, đám phỉ đã hoàn toàn khống chế, đang tùy ý cướp bóc.
Hiên Viên Thắng Tài hỏi:
- Đạo tặc Tùng Lâm?
- Không sai.
Viên Sùng Thượng cười lạnh nói:
- Đám sơn phỉ này là tội phạm nổi tiếng trên đất An Ấp. Từ trước đến nay vẫn hoạt động trên đất Hồ châu. Sáu năm trước, kẻ này đã mang theo hơn hai trăm người, bất ngờ đánh vào quan nha huyện thành, bắt tri huyện, mở cửa nhà tù, thả hết đám tử tù trong đại lao ra. Những kẻ này đều đi theo hắn. Bọn chúng giết chết tri huyện, treo đầu lên thành môn huyện thành.
Hiên Viên Thắng Tài nghe vậy, càng cau mày chặt hơn.
- Bản đốc đã phái quân đi tiêu diệt, cuối cùng tiễu trừ đám tội phạm này. Đạo tặc Tùng Lâm cuối cùng cũng đã bị bắt.
Viên Sùng Thượng chậm rãi nói:
- Nhưng trên đường áp giải về Thái Nguyên, có kẻ đã đón đường cứu hắn. Từ đó về sau, Tùng Lâm mai danh ẩn tích, không hề thấy bóng dáng. Bản đốc đã từng ra cáo thị, thưởng cho ai bắt được Tùng Lâm 100 lạng bạc. Nhưng vẫn không có kết quả. Sáng nay nhận được tin, đạo tặc Tùng Lâm tro tàn lại cháy, không ngờ tụ tập mấy trăm người cướp sạch mấy thôn liền, gây náo loạn một vùng quanh Hồ châu, đốt giết đánh cướp. Tri châu Hồ châu đã phái người phi ngựa báo lại rằng, trên đất Hồ châu, thổ phỉ tụ tập làm loạn có lẽ đã vượt quá ngàn người.
Hai mắt Hiên Viên Thắng Tài như phát lạnh:
- Nếu đã như thế, Tổng đốc đại nhân cứ việc điều quân bình loạn, tìm Sở đại nhân thì có ích gì?
Viên Sùng Thượng nói:
- Tất nhiên là phải bình loạn. Chính vì phải bình loạn, cho nên bản đốc mới tìm Sở đại nhân để thảo luận. Hồ châu có hai ngàn quân, nhưng bản đốc đã điều động một ngàn Châu quân ở đó đi bao vây tiễu trừ phản loạn Hoàng gia. Cho nên hiện giờ Hồ châu chỉ còn một ngàn Châu quân. Đội quân này tất nhiên không thể quay về thành Hồ châu. Tri châu Hồ châu đã triệu tập thân sĩ thành Hồ châu, tập hợp tráng đinh dũng sĩ, nhưng cho dù như thế, cũng không thể là địch thủ của đám đạo tặc Tùng Lâm này.
Hiên Viên Thắng Tài hiểu, sau khi Đại Tần lập quốc, Hoàng đế Bệ hạ vốn dùng võ lập quốc nên đã khống chế quân đội rất nghiêm khắc, chia quân thành Kinh quân, Vệ Sở quân và Châu quân các châu.
Kinh quân dĩ nhiên là Cận Vệ quân hoàng gia và tả hữu Thập nhị đồn Vệ quân. Vệ Sở quân thiết lập ở các đạo khắp cả nước. Đây cũng là đội quân chủ lực. Các địa phương căn bản không có quyền điều động Vệ Sở quân.
Đối với Châu quân, ở phủ thành một đạo có Tổng đốc Cấm Vệ quân với biên chế chỉ trong vòng năm ngàn người. Còn Châu quân các châu, biên chế cũng chỉ có hai ngàn người. Binh lực có quy định nghiêm khắc. Nếu vượt quá số lượng, sẽ bị nghi ngờ có ý đồ mưu phản. Quan viên địa phương không dám lén lút làm càn. Dù sao trong tay Hoàng đế cũng có Thần Y Vệ. Ai cũng lo đám Thần Y Vệ bất cứ lúc nào cũng có thể đột ngột xuất hiện bên cạnh mình. Một khi quân số vượt qua mức cho phép, Hoàng đế chắc chắn sẽ không lưu tình.
Số lượng quân đội địa phương dùng để thủ thành cũng chỉ ở mức vừa đủ. Bởi vậy, nếu đại quan địa phương muốn gây sóng gió, binh lực vừa thiếu vừa yếu. Mà số quân đội vốn không nhiều đó, ngoài việc phụ trách thủ thành, còn có chức trách duy trì trật tự và dẹp loạn trên địa bàn. Đặc biệt là Tổng đốc Cấm Vệ quân, một khi trên địa bàn có phản loạn, đội quân này vốn được huấn luyện và trang bị tốt, chính là đòn sát thủ để bình loạn.
Trừ phi bạo loạn bùng phát trên quy mô lớn, đế quốc mới điều động Vệ Sở quân. Mà để điều động Vệ Sở quân, trước hết cần quyết nghị của Trung Thư tỉnh. Sau đó, phải được Xu Mật Viện phê chuẩn.
Sau đó Binh bộ sẽ phát điều lệnh. Khi điều lệnh tới địa phương, Tổng đốc sẽ giao cho Chỉ huy sứ Vệ Sở quân, để Chỉ huy sứ Vệ Sở quân thống nhất điều động quân đội. Điều động Vệ Sở quân là một quá trình hết sức phức tạp. Nhưng Hoàng đế Bệ hạ có dụng tâm. Thủ tục điều động quân đội càng lằng nhằng, phải qua càng nhiều nha môn, mặc dù có thể làm giảm hiệu quả nhưng càng tránh được việc gia tăng sức mạnh của quân đội địa phương.
- Tổng đốc đại nhân vẫn còn trọng binh ở hồ Ngọc Tỏa.
Hiên Viên Thắng Tài nói:
- Vì sao không điều động quân đi Hồ châu?
Viên Sùng Thượng nói:
- So sánh với phản loạn Hoàng gia, đám đạo tặc Tùng Lâm chỉ là hạng tép riu.
Trong đôi mắt y chợt thoáng qua nét xấu hổ:
- Trận chiến lần trước, quan binh tổn thất nghiêm trọng, sĩ khí suy giảm. Ở hồ Ngọc Tỏa, nhất định phải có binh lực tốt nhất để uy hiếp phản loạn Hoàng gia. Nếu không phải binh lực các châu không dễ dàng điều động, bản đốc còn muốn tăng thêm binh cho hồ Ngọc Tỏa.
Y dừng lại, ngập ngừng nói:
- Bản đốc đã nghĩ kỹ rồi, chuyện lần này, chỉ có Sở đại nhân mới có khả năng giải quyết tình thế cấp bách này.
Hiên Viên Thắng Tài dường như hiểu ra điều gì, liền hỏi:
- Tổng đốc đại nhân muốn Sở đại nhân sử dụng Khâm sai Mãn Nguyệt Kim bài?
- Không sai.
Viên Sùng Thượng gật đầu nói:
- Hồ châu có Vệ Sở quân Vệ sở. Nơi đó có mấy ngàn Vệ Sở quân. Sở đại nhân có Mãn Nguyệt Kim bài trong tay, có thể giúp chúng ta điều động Vệ Sở quân.
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.