(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 82:
Đá quán?
Đám người Bát Lý Đường hít vào một hơi khí lạnh, tên tiểu tử này quả nhiên quá to gan lớn mật, không ngờ lại dám một mình đến đá quán.
Mặc dù Bát Lý Đường đã thua liên tiếp hai trận dưới tay Sở Hoan, nhưng dù sao họ cũng không phải một bang hội tầm thường. Trong mấy năm qua, khi hoành hành ngang dọc ở huyện Thanh Liễu, chỉ cần nhắc tới danh tiếng Bát Lý Đường, có thể nói trong cả huyện Thanh Liễu này, không một ai dám chọc vào.
Chuyện đến tận cửa đá quán, ở Đế quốc Đại Tần cũng không phải là chuyện hiếm gặp.
Thông thường, nếu không phải một bên mang dã tâm bừng bừng, hoặc đã kết thù kết oán sâu nặng, thì hiếm khi xảy ra chuyện đá quán.
Cái gọi là dã tâm bừng bừng, tức là khi hai võ quán cùng tọa lạc trong một địa phương, nếu một trong hai muốn độc bá một phương, lại tự tin mình có đủ thực lực, sẽ tìm đến võ quán kia để đá quán.
Kết quả của việc đá quán, trực tiếp quyết định sự tồn vong của võ quán.
Nếu một võ quán thắng, võ quán còn lại sẽ phải tháo bảng hiệu xuống, đóng cửa, từ nay về sau mai danh ẩn tích. Bởi vậy, trừ phi vạn bất đắc dĩ, rất ít khi xuất hiện chuyện đá quán.
Thế nhưng hôm nay Sở Hoan tiến đến, không hề có áp lực. Ngược lại, nếu hắn thật sự đánh bại Tiết Lang, từ nay về sau bảng hiệu Bát Lý Đường này sẽ không bao giờ có thể treo lên được nữa.
Đám người Bát Lý Đường biến sắc mặt, một tên đệ tử mặt xanh xao đứng cạnh Ải Tử lão Lục cười lạnh nói:
- Đá quán ư? Sở Hoan, ta thừa nhận ngươi có bản lĩnh, nhưng chỉ bằng một mình ngươi mà muốn gỡ bỏ bảng hiệu Bát Lý Đường của ta, có phải hơi quá tự tin vào bản thân rồi không?
Gã nắm chặt tay, lạnh lùng nhìn Sở Hoan:
- Đã bước chân ra ngoài giang hồ, thì cứ an phận mà sống, cầu Bồ Tát phù hộ cho bản thân được bình an vô sự... Lại không biết sống chết mà xông vào Bát Lý Đường của ta, thật đúng là coi mình là cái thá gì rồi!
Lời gã còn chưa dứt, chỉ thấy thân thể Sở Hoan vừa động, tên đệ tử mặt xanh xao kia đã thấy cây côn đồng trong tay Sở Hoan đâm thẳng tới ngực mình, tốc độ nhanh như chớp.
Tên đệ tử mặt xanh xao giật mình kinh hãi, không thể ngờ Sở Hoan ra tay nhanh gọn, không hề có dấu hiệu báo trước. Dù gã vẫn đang đề phòng Sở Hoan, nhưng khi thấy côn đồng đánh tới, gã lại không hề né tránh, trái lại hét lớn một tiếng, ��ỡn ngực đón nhận, một bàn tay vươn ra, chụp thẳng vào côn đồng.
Nhận thấy côn đồng của Sở Hoan rõ ràng sẽ đâm trúng ngực gã, trong nháy mắt Sở Hoan lại thay đổi chiêu thức, côn đồng nâng lên, "phốc" một tiếng giã thẳng vào cằm của gã đệ tử mặt tái, liền nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên. Sắc mặt gã tái mét, lộ ra vẻ thống khổ, trong mắt tràn đầy kinh hãi. Cằm gã bị côn đồng này đánh mạnh đến mức da thịt bong tróc, thậm chí xương cũng đã nứt vỡ. Cả người gã thống khổ quỵ xuống, che miệng, rất nhanh máu tươi liền tràn ra từ kẽ ngón tay.
Sở Hoan nhanh chóng thu hồi trường côn, thản nhiên cười nói:
- Ngươi dám ưỡn ngực ra đón, xem ra ngực ngươi hẳn là đã luyện một loại công phu Thiết Bố Sam, chỉ có điều xem ra cằm của ngươi vẫn chưa luyện thành công!
Hắn cười lạnh lùng nói:
- Hiện giờ đã biết ta là cái thá gì rồi chứ?
Chỉ một kích côn đồng của Sở Hoan đã đả thương tên đệ tử mặt tái kia, mọi người xung quanh lập tức vô cùng kinh hãi. Tôn Tử Không há hốc mồm, tuy rằng gã đã nghe qua danh tiếng của Sở Hoan, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến Sở Hoan ra tay.
Tên đệ tử mặt tái kia chính là Lão Thất của Bát Lý Đường, tính tình có phần tàn bạo. Ngay cả người của Bát Lý Đường, ngày thường cũng có không ít kẻ trúng đòn hiểm của gã. Kẻ này quả thực rất đáng sợ.
Giờ đây, một nhân vật giống như Diêm La Vương trong mắt mọi người lại bị Sở Hoan dễ dàng đánh bị thương, cũng không biết mọi người đang hưng phấn hay là hoảng sợ nữa.
Sấu Tử lão Tam đối với thân thủ của Sở Hoan không lấy làm lạ, vẫn giữ được sự điềm tĩnh, vung tay lên, trầm giọng nói:
- Đỡ Thất gia đi xuống chữa thương!
Lập tức có hai người tiến tới đỡ tên đệ tử mặt tái kia.
Sấu Tử lão Tam chắp tay nói với Sở Hoan:
- Sở gia, mong Sở gia hãy khoan dung độ lượng, trước kia Bát Lý Đường chúng ta có lẽ đã có đôi chút sai sót, Sở gia là người đại nhân đại lượng, xin đừng để bụng những chuyện nhỏ nhặt ấy. Chúng ta không đánh không quen biết, Sở gia cũng biết, Bát Lý Đường chúng ta ở thành Thanh Liễu vẫn có tiếng nói nhất định. Từ nay về sau, Sở gia chính là bằng hữu của Bát Lý Đường ta, nếu Sở gia có việc cần đến Bát Lý Đường ta, chỉ cần lên tiếng, Bát Lý Đường ta nhất định sẽ dốc sức tương trợ... Tục ngữ có câu, nhiều bằng hữu thì nhiều đường đi, nhiều kẻ thù thì nhiều đường bế tắc. Sở gia vừa nhìn đã biết là người cơ trí, tự nhiên sẽ biết điều gì nên làm, điều gì nên bỏ...!
Sở Hoan cười nói:
- Trong Bát Lý Đường, ngươi được coi là nhân vật đứng đầu, biết tiến biết thoái, miệng lưỡi lanh lợi...!
Hắn lập tức thở dài:
- Chỉ là ngươi còn chưa có tư cách nói những lời này với ta. Lão Tiết đang ở đâu?
- Ta đây!
Cửa chính khẽ "cạch" một tiếng mở ra, Tiết Lang thân mặc áo gấm dệt bông, đầu đội mũ bông vuông bước ra cửa. Tay phải gã nắm hai viên bi sắt không ngừng xoay tròn, thần sắc trên mặt âm trầm, đứng trước cửa lớn, từ trên cao nhìn xuống Sở Hoan, cười lạnh nói:
- Kẻ nào dám đến Bát Lý Đường của ta để đá quán?
Đây là lần đầu tiên Sở Hoan nhìn thấy Tiết Lang. Nhìn thấy vẻ mặt dữ tợn trên mặt Tiết Lang, thoạt nhìn cũng không phải là kẻ lương thiện gì, hắn thản nhiên cười nói:
- Ngươi chính là lão đại của Bát Lý Đường?
- Ta chính là Tiết Lang!
Tuy rằng Tiết Lang biết thủ đoạn của Sở Hoan không hề tầm thường, nhưng kẻ địch đã đánh đến tận cửa nhà mình, tự nhiên gã không thể lại tỏ ra yếu kém.
Gã xuất thân vốn không mấy tốt đẹp, năm đó chuyện giết người cướp của làm không ít. Vài năm nay gầy dựng cơ nghiệp ở huyện Thanh Liễu, chẳng những có một đám lâu la dưới trướng, lại có quan hệ mật thiết với nha môn huyện, có thể nói là sống rất thoải mái. Bát Lý Đường này là do một tay gã tạo ra, hiện giờ Sở Hoan một mình tay không tiến đến đạp đổ bảng hiệu của mình, Tiết Lang tất nhiên tuyệt đối không thể chấp nhận.
Gã vừa ra, dáng vẻ nhìn từ trên cao xuống, tất nhiên là thói quen đã nuôi thành tật trong mấy năm nay. Quan trọng hơn là gã không thể mất đi uy tín trước mặt đám lâu la của mình.
Sở Hoan gật đầu nói:
- Rất tốt.
- Ta rất tốt, nhưng ngươi lại chẳng tốt chút nào!
Tiết Lang cười lạnh, hai viên bi sắt trong tay gã va vào nhau "lạch cạch", nhìn chằm chằm vào mắt Sở Hoan nói:
- Lần này ngươi đùa giỡn khá lắm, cũng là một nhân vật có bản lĩnh, Tiết gia ta cũng đã nghe qua danh tiếng của ngươi. Nhưng chỉ bằng ngươi mà muốn đá đổ bảng hiệu Bát Lý Đường của ta, e rằng vẫn chưa đủ tư cách đó đâu...!
Gã nói lời này tuy rằng mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại vô cùng buồn bực.
Tiết Lang biết Sở Hoan bị giam vào địa lao, thậm chí còn biết Tri huyện Hồ chuẩn bị hạ độc thủ. Hôm nay gã đóng cửa không ra ngoài, trên thực tế chính là chờ đợi người của nha môn huyện đến truyền gọi mình.
Tiết Lang biết, chỉ cần Sở Hoan bị giết, Tri huyện Hồ nhất định sẽ phái người đến tìm gã, không thể thiếu được việc cụng ly chúc mừng một phen.
Chỉ là không chờ được người của Hồ Vĩ, lại đợi được Sở Hoan tự mình đánh tới cửa, Tiết Lang rất buồn bực trong lòng, thật sự không biết nha môn huyện kia đã xảy ra chuyện lớn gì.
Vệ Thiên Thanh và Lam Đình Ngọc làm việc kín kẽ, hơn nữa động tác nhanh chóng, gọn gàng, dứt khoát, quyết đoán, trong một đêm đã định tội bắt giữ Tri huyện Hồ. Tin tức của Tiết Lang tuy linh thông, nhưng đến giờ lại không hề thu được chút tin tức nào.
Gã đương nhiên cũng không thể nào nghĩ tới Hồ Vĩ lại bị bãi chức nhanh đến thế.
Sở Hoan cũng thản nhiên cười, nói rất trực tiếp:
- Hồ Vĩ đã bị giải đến phủ thành, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lão ta sẽ không thể trở về huyện Thanh Liễu được nữa... Nếu lão ta đã đi, ngươi cũng nên đi theo.
Hắn ngẩng đầu nhìn tuyết trắng như lông ngỗng bay lả tả đầy trời, chậm rãi nói:
- Ta cũng không muốn làm tổn thương hòa khí, vậy thế này đi, ngươi tự chặt đứt hai tay, sau đó liền rời khỏi huyện Thanh Liễu... À không, vẫn nên rời khỏi cả phủ Vân Sơn đi. Từ nay về sau đừng bao giờ trở lại, nếu về sau còn để ta nhìn thấy ngươi, chỉ sợ hai cái đùi kia của ngươi cũng không giữ được đâu...!
Hắn nhìn khắp xung quanh, lại cười nói:
- Tòa nhà này của ngươi cũng không nhỏ chút nào, có giá trị không ít bạc. Từ nay về sau, sẽ thuộc về ta... Thế nào, ngươi có đồng ý đề nghị của ta không?
Mọi người xung quanh nhìn Sở Hoan như nhìn một tên ngốc, đã có mấy người lộ ra nụ cười khinh miệt.
Tuy rằng mọi người đều biết Sở Hoan lợi hại, nhưng những lời Sở Hoan vừa nói ra, vẫn khiến mọi người cảm thấy thật buồn cười.
Tiết Lang cười to nói:
- Sở Hoan, ta nghe nhiều kẻ mạnh miệng rồi, nhưng lời ngươi nói, là lời mạnh miệng nhất mà ta từng nghe!
Gã trầm mặt xuống quát lớn:
- Tất cả nghe kỹ cho ta, hôm nay bất kể là ai, chỉ cần làm gãy bất kỳ một chi nào của hắn, ta thưởng ba trăm lạng bạc...!
Cái gọi là dưới trọng thưởng tất có dũng phu, Tiết Lang vừa ra lệnh một tiếng, hơn hai mươi người đang đứng đầy đó nhìn nhau, lập tức có kẻ quát to một tiếng, quơ gậy gộc trong tay, đánh tới Sở Hoan.
Một kẻ này xông ra, những người khác sao có thể chậm trễ, đều kêu gào gầm rú, cùng xông lên.
Sắc mặt Tôn Tử Không hơi trắng bệch. Khi mọi người xông lên phía trước, gã lại rụt rè lùi lại phía sau, trốn sang một bên. Sấu Tử lão Tam cũng khoanh tay, đứng cạnh Tiết Lang, không có động thủ.
Hôm nay Sở Hoan tiến đến, đã chuẩn bị tốt cho một trận đại chiến. Hơn hai mươi người đàn ông xung quanh xông lên, tiếng hò hét vang lên từng hồi, trên mặt Sở Hoan không hề có vẻ sợ hãi, trái lại còn toát ra vẻ hưng phấn.
Côn đồng trong tay hắn như du long, khuấy động giữa tuyết bay, người như hổ, côn như rồng. Giữa loạn côn của đám người Bát Lý Đường, Sở Hoan quả nhiên tiến lui có chừng mực, tốc độ lại cực nhanh.
Bề ngoài Bát Lý Đường là một võ quán, nhưng đám lâu la này thực tế đều chỉ là một đám ô hợp mà thôi. Mặc dù Tiết Lang trọng thưởng cho việc vây công Sở Hoan, nhưng trong lòng bọn chúng vẫn tồn tại sự kiêng kị đối với Sở Hoan.
Hơn nữa, côn pháp của đám người này hoàn toàn chỉ là thủ đoạn đùa giỡn của phường vô lại nơi phố phường, không hề có bất cứ chiêu thức, lối đánh bài bản nào. So với những đường lối, chiêu thức khều, đâm, vung, đập của Sở Hoan, thật sự khác xa một trời một vực.
Kẻ có nghề vừa ra tay là đã biết được ngay tài năng hay không. Sở Hoan vừa ra tay, chiêu thức thuần thục tự nhiên, đám ô hợp này tuyệt đối không thể sánh bằng. Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục, giữa tiếng kêu gào, từng tên lâu la ngã xuống đất, thống khổ giãy giụa.
Sở Hoan giống như du long trong tuyết. Giữa trận tuyết lớn lả tả, thân hình hắn tự nhiên, phóng khoáng khác thường, côn đồng đi đến đâu, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Sấu Tử lão Tam càng xem càng kinh hãi, chậm rãi lui tới bên cạnh Tiết Lang, thấp giọng nói:
- Tiết gia... sao ta cảm thấy, Sở Hoan không giống như là đang dùng côn...!
Sắc mặt Tiết Lang cũng hơi khó coi, đám người dưới tay gã dường như chỉ là bữa sáng khai vị trước trận đại chiến với Sở Hoan. Giữa côn ảnh của Sở Hoan, cả đám đều không thể tới gần thân thể của Sở Hoan.
Một mình Sở Hoan lấy một địch nhiều, trái lại đám lâu la của gã lại tuyệt đối bị rơi xuống hạ phong.
- Không phải dùng côn?
Tiết Lang nhíu mày nói:
- Ngươi có ý tứ gì?
- Ta thấy hắn dường như đang dùng thương pháp!
Sấu Tử lão Tam thấp giọng nói:
- Người trong giang hồ, dùng thương thì ít ỏi không có mấy... Trái lại trên chiến trường sa trường, lại có rất nhiều người thương pháp xuất chúng...!
Dường như Tiết Lang cũng không thèm để ý đến lời nói này của gã, cười lạnh:
- Mặc kệ hắn dùng côn hay dùng thương, đã bước chân vào Bát Lý Đường, ta liền muốn hắn phải bò ra ngoài...!
Thân thể gã như co rút l��i. Giữa tuyết bay, tay phải gã vung mạnh, một viên bi sắt đang nắm trong tay gã bắn thẳng tới Sở Hoan, giống như một sao băng, tốc độ cực nhanh, lực đạo cũng mười phần mạnh mẽ.
Chỉ duy nhất truyen.free mới có bản dịch đầy đủ và chất lượng này.