Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 824:

Lệ Vương Tôn thở dài, nói: - Sở Hoan, ngươi thông minh hơn ta nghĩ nhiều.

Đôi mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hắn thản nhiên nói: - Ngươi đã biết mọi chuyện rồi, vậy ngươi định đối phó ra sao đây?

- Vậy là ngươi thừa nhận mình chính là Mộc tướng quân sao?

Sở Hoan nhìn thẳng vào mắt Lệ Vương Tôn mà hỏi.

Lệ Vương Tôn nói: - Sự việc đã đến nước này, lẽ nào bổn tướng còn có thể phủ nhận? Chỉ là vừa rồi ngươi có nói, người thông minh đôi khi lại dễ mắc sai lầm, câu này bổn tướng vô cùng tán đồng.

- Ồ?

- Sở Hoan, đêm nọ ngươi tìm bổn tướng, chẳng lẽ ngươi nghĩ bổn tướng sẽ tin tưởng ngươi tuyệt đối ư?

Lệ Vương Tôn cười, nói tiếp: - Ngươi khẳng định muốn cùng bổn tướng liên thủ bắt Viên Sùng Thượng ngay tại yến tiệc, khi đó bổn tướng đã biết có sự dối trá ẩn sâu bên trong.

- Có sự dối trá ẩn bên trong ư?

- Bổn tướng đâu phải đứa trẻ lên ba. Tuy ngươi tự nói nghi ngờ Viên Sùng Thượng là Mộc tướng quân, nhưng ngươi lại chẳng đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào.

Lệ Vương Tôn cười nhạt, nói tiếp: - Trước khi có bằng chứng xác thực, bổn tướng nào tin ngươi lại dễ dàng tìm bổn tướng liên thủ như vậy. Nếu ngươi thực sự thành tâm muốn liên thủ với bổn tướng, tất nhiên sẽ đưa ra chứng cứ chứng minh Viên Sùng Thượng là Mộc tướng quân. Song, lời ngươi nói đêm đó lại mập mờ, che giấu đi đôi điều… Nhưng bổn tướng cũng không để tâm, bởi lẽ bổn tướng có thể tương kế tựu kế!

- Tương kế tựu kế?

- Nếu ngươi đã biết Thiên Môn sẽ khởi sự vào đêm nay, vậy ngươi có biết rằng vào ngày Thiên Môn khởi sự, chúng ta đều dâng tế phẩm lên Lão Quân không?

Lệ Vương Tôn cười lạnh, nói: - Tế phẩm mà An Ấp Thiên Môn dâng lên, chính là thủ cấp của Viên Sùng Thượng.

- Thủ cấp của ta?

Viên Sùng Thượng chắp tay cười lớn, nói: - Mộc tướng quân, ta chỉ e ngươi không có bản lĩnh ấy.

Lệ Vương Tôn cười nhạt một tiếng: - Đương nhiên các ngươi đều biết, tiệc cưới tối nay chẳng qua là một mắt xích trong kế hoạch của chúng ta. Và mắt xích này lại quyết định sự thành bại của cả kế hoạch!

- Xin chỉ giáo!

Sở Hoan mỉm cười nói.

- Kỳ thực, ngay từ lúc mới bắt đầu, điều bổn tướng lo lắng nhất chính là Viên Sùng Thượng sẽ không đến dự tiệc cưới này.

Lệ Vương Tôn chậm rãi nói tiếp: - Gần đây, Viên Sùng Thượng tâm trạng chẳng mấy tốt lành. Nếu y lấy cớ từ chối tham gia tiệc cưới này, vậy sự việc sẽ khó mà tiến hành được.

Hắn liếc nhìn mấy vị quan viên, rồi cười lạnh nói: - Đám người này, chẳng qua chỉ là lũ nịnh hót. Hôm nay tất cả đều đến, e rằng phần lớn là vì nể mặt Viên Sùng Thượng. Nếu như Viên Sùng Thượng không đến, e là đám người này cũng sẽ không tới.

Lúc này, Chủ sự Hình bộ ti Khấu Xuân đã tận tai nghe được Lệ Vương Tôn tự nhận mình là Mộc tướng quân – một trong Thất hùng tướng đạo của Thiên Môn – thì cực kỳ sợ hãi. Y biết mình đã phạm trọng tội, nếu truy cứu đến cùng, bãi quan cách chức là nhẹ. Lúc này y chỉ mong có thể biểu hiện tốt một chút trước mặt Viên Sùng Thượng để được khoan hồng. Liền lập tức chỉ vào Lệ Vương Tôn mà mắng: - Lệ Vương Tôn, đồ nghịch tặc nhà ngươi, Tổng đốc đại nhân đối đãi ngươi đâu có tệ bạc. Ngươi… ngươi không ngờ lại cấu kết với tà môn yêu đạo làm chuyện xằng bậy, ta… ta…!

Y nhìn trái nhìn phải, thấy bầu rượu trên bàn liền vồ lấy, rồi nói một cách đầy hiên ngang: - Hôm nay ta phải theo Tổng đốc đại nhân, diệt trừ đám tà môn yêu đạo các ngươi!

Lúc này, gia chủ Lục gia, Lục Lãnh Nguyệt, bỗng cười lớn, nói: - Ngươi muốn diệt trừ tà môn yêu đạo sao? Ha ha ha… Khấu Xuân ơi Khấu Xuân, cho dù chúng ta là tà môn yêu đạo, liệu Khấu Xuân ngươi có thể tiêu diệt được thế lực của chúng ta ư?

Khấu Xuân ngẩn người nhìn về phía Lục Lãnh Nguyệt, trong mắt y lóe lên sự kinh ngạc. Trước đó, Lục Lãnh Nguyệt vẫn ẩn mình một bên không hề lên tiếng, mọi người cũng không chú ý tới. Lúc này lão đột nhiên mở miệng, Khấu Xuân lập tức nhớ ra rằng nếu tiệc hỷ hôm nay đều do một tay Mộc tướng quân sắp xếp, ngay cả tân nương cũng là thích khách, vậy thì Lục Lãnh Nguyệt đương nhiên là cùng phe với Mộc tướng quân.

Song, trong lòng y lại có chút kinh ngạc. Lục gia là người gốc Thái Nguyên, mấy đời đều trú ngụ tại đây, từ trước tới nay đều buôn bán lương thực. Trong giới thương gia An Ấp này, tuyệt đối là bá chủ.

Hiện giờ Hoàng gia suy tàn, Lục gia còn đạt được danh hiệu Hội trưởng Thương hội Thái Nguyên, sau này có thể nói là tiền đồ rộng mở vô cùng. Khấu Xuân thực sự không thể hiểu nổi, một gia tộc thân sĩ như vậy vì sao lại gia nhập Thiên Môn đạo.

Lúc này đôi mắt Viên Sùng Thượng sáng rực như điện, y nhìn Lục Lãnh Nguyệt, thở dài nói: - Lục Lãnh Nguyệt, bổn đốc thực sự có mắt mà không thấy. Ở Thái Nguyên này mười mấy năm, tiếp xúc với Lục gia cũng không ít, nhưng lại không nhìn ra Lục gia các ngươi có ý đồ mưu phản.

Lục Lãnh Nguyệt chắp hai tay ra sau lưng, phong thái bình tĩnh. Lão thản nhiên nói: - Viên Sùng Thượng ngươi vốn chẳng phải kẻ thông minh gì. Lục gia ta ngấm ngầm chịu đựng bao năm nay, nếu để Viên Sùng Thượng ngươi dễ dàng nhìn thấu như vậy, thì Lục gia ta sớm đã không còn tồn tại được nữa rồi.

Ánh mắt Sở Hoan hướng về Lục Lãnh Nguyệt, nói: - Lục gia quả nhiên là một trong Tam Thập Lục Gia!

Lục Lãnh Nguyệt cười nói: - Bây giờ ngươi mới biết, e là đã quá muộn rồi.

- Dù bổn quan biết Lục gia các ngươi có chút kỳ quái, nhưng… chưa từng nghĩ rằng các ngươi lại là di đồ của Thái Bình năm xưa!

Sở Hoan lắc đầu: - Năm ấy, Trương Giác vốn muốn dựng nên thiên hạ thái bình, người dân có thể an cư lạc nghiệp. Các ngươi nếu đã là Tam Thập Lục Gia do Trương Giác lưu lại, vậy thì vì sao các ngươi lại hành động mưu phản như vậy, cấu kết với Thiên Môn đạo, làm náo loạn thiên hạ?

- Không phá cái cũ thì không xây mới được!

Lục Lãnh Nguyệt lạnh lùng đáp: - Thiên công Tướng quân quả thực muốn lập nên thái bình thịnh thế.

Tam Thập Lục Gia chúng ta từ trước tới nay chưa từng quên lời hứa của tổ tiên với Thiên công Tướng quân. Cũng chính vì lẽ đó mà chúng ta phải đánh đổ thiên hạ của nước Tần. Đây không phải là thiên hạ có thể khiến bách tính an cư lạc nghiệp, thiên hạ như thế này nhất định phải được thay đổi.

- Vậy ngươi có từng nghĩ đến chăng, gia nghiệp Lục gia các ngươi ở Thái Nguyên tích cóp mấy đời, khổ tâm tạo dựng, không dễ dàng gì mới có được địa vị và sự huy hoàng như ngày hôm nay. Nhưng một khi các ngươi gia nhập Thiên Môn đạo, tất cả sẽ tan thành mây khói.

Sở Hoan chau mày, nói: - Vì một lý tưởng hoang đường khó thành hiện thực, các ngươi hy sinh tất thảy như vậy có đáng không?

- Sau khi Thiên công Tướng quân qua đời, cho đến tận bây giờ, tất cả mọi người cứ như đang sống trong địa ngục.

Lục Lãnh Nguyệt chậm rãi nói: - Lục gia vẫn luôn làm theo tâm nguyện của Thiên công Tướng quân, giấu tài, tích lũy sức lực, đợi thời cơ chín muồi sẽ thực hiện ước nguyện của Thiên công Tướng quân. Tất cả những gì con cháu Lục gia có, đều là Thiên công ban tặng. Vì tâm nguyện của Thiên công Tướng quân, Lục gia ta có thể hy sinh tất cả!

- Hiện tại xem ra, các ngươi quả thực đã muốn hy sinh tất cả rồi.

Viên Sùng Thượng hừ lạnh một tiếng: - Lục gia và Mộc tướng quân cấu kết với nhau làm chuyện xấu, e rằng Lục gia các ngươi đến gà chó cũng không giữ nổi.

Lục Lãnh Nguyệt cười bình thản, nói: - Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh ấy chăng đã. Chỉ e cảnh tượng chó gà không còn lại là dành cho Viên Sùng Thượng ngươi đó.

Ánh mắt lão quét qua toàn bộ quan viên, rồi bỗng nhiên cười nói: - Không đúng, không chỉ có Viên Sùng Thượng ngươi, mà phàm là địch nhân của Thiên Môn đạo, ngay cả chó gà cũng chẳng tha.

Lão đưa tay chỉ vào Khấu Xuân, lạnh lùng nói: - Khấu Xuân, vừa nãy ngươi nói là muốn theo Viên Sùng Thượng ư?

Lục Lãnh Nguyệt vốn là một thương nhân, bình thường đối xử với mọi người đều tươi cười, hòa nhã, nhưng lúc này sắc mặt lão lại trở nên lạnh lùng, giọng nói càng tàn độc hơn. Khấu Xuân sửng sốt.

Y cảm thấy sự tình có vẻ không ổn. Y bỗng nhiên phát hiện ra bốn phía đều xuất hiện không ít thân ảnh. Đang lúc giật mình thì y phát hiện đám người mặc đồ đen này đã im lặng không một tiếng động vây quanh các quan viên. Bọn chúng có đến mười tên, trong tay đều cầm đại đao sáng loáng, khăn đen bịt mặt. Thậm chí có đến hai ba tên trong tay cầm cung nỏ, vẻ đằng đằng sát khí. Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.

Sở Hoan quét mắt một lượt, sắc mặt không đổi, chỉ khẽ thở dài: - Hóa ra các ngươi đã sớm lên kế hoạch mai phục tại đây!

- Việc này, ta còn phải cảm tạ Sở đại nhân đó.

Lệ Vương Tôn mỉm cười nói: - Ta vẫn lo lắng Viên Sùng Thượng sẽ không đến, vậy thì kế hoạch đêm nay của ta sẽ gặp rắc rối lớn. Song đêm đó, Sở đại nhân lại hẹn ta liên thủ xuất kích Viên Sùng Thượng, bổn tướng càng rõ rằng đại sự đã định, Viên Sùng Thượng nhất định sẽ đến! Đám người nịnh nọt này thấy ngươi đến, đương nhiên cũng sẽ không thể không đến được.

- Thì ra là vậy.

Sở Hoan thở dài, nói: - Ngươi muốn lợi dụng ta để dụ Viên Tổng đốc đến đây.

- Mục đích các ngươi khi đến dự tiệc, chẳng qua là muốn đối phó với bổn tướng.

Lệ Vương Tôn cười, nói: - Nếu như không phải chúng ta ra tay trước, e rằng hai vị đây cũng sẽ tìm cơ hội liên thủ để hạ thủ bổn tướng?

Lệ Vương Tôn chắp hai tay sau lưng: - Sở đại nhân, ngươi có biết vì sao khi ngươi đứng đây nói một hồi mà bổn tướng lại chậm trễ chưa động thủ?

Sở Hoan nói: - Nếu Thiên Môn đạo đêm nay khởi sự, chắc chắn sẽ có rất nhiều việc phải làm… Ngươi đang đợi, hoặc là muốn mang đến cho chúng ta một niềm vui bất ngờ!

Lệ Vương Tôn vỗ tay, cười, rồi nói: - Sở đại nhân không hổ danh Sở đại nhân, hay lắm. Đối với Thiên Môn đạo mà nói, hôm nay là một ngày trọng đại. Đợi đến khi trời sáng, bổn tướng sẽ treo thủ cấp các ngươi lên đầu thành, để tế Lão Quân!

- Vì sao phải đợi đến lúc trời sáng?

Sở Hoan hỏi.

Lệ Vương Tôn cười, nói: - Bởi vì sau khi trời sáng, thành Thái Nguyên đã nằm gọn trong tay Thiên Môn đạo chúng ta!

- Chờ một chút!

Khấu Xuân bỗng nhiên kêu lên: - Lệ… Lệ Chỉ huy sứ, ngươi… ngươi thực sự muốn giết hết chúng ta sao?

Lệ Vương Tôn không thèm nhìn y, thản nhiên đáp: - Thiên Môn đạo chính là giết quan vì dân, lật đổ thiên hạ Đại Tần. Ngươi là quan của Đại Tần, ngươi nói xem các ngươi có đáng chết hay không?

Khấu Xuân rùng mình, lúc này đám người mặc đồ đen cầm dao bốn phía mặt lạnh như băng, sát khí bao trùm toàn bộ nơi đây. Mặc dù những quan viên này đều biết bên ngoài Lục viên có quan binh, nhưng nước xa không cứu được lửa gần. Đám Thiên Môn đạo này nếu thực sự muốn ra tay, vậy thì những quan binh kia có mọc cánh cũng không thể cứu nổi. Không ít người trong lòng thầm trách Viên Sùng Thượng. Họ cho rằng vừa rồi đáng ra nên mang theo hộ vệ, nếu không đã không lâm vào cảnh bị bủa vây như thế này.

Khấu Xuân trán vã mồ hôi, ánh mắt sợ hãi, hai chân nhũn ra, cuối cùng thốt lên: - Mộc… Mộc tướng quân, thật ra… thật ra hạ quan đã sớm thất vọng triều đình này đến tột cùng rồi.

Lời vừa nói ra, Viên Sùng Thượng lập tức nhìn sang Khấu Xuân, ánh mắt giận dữ. Các quan viên khác cũng ngạc nhiên, trố mắt nhìn Khấu Xuân. Lời này của Khấu Xuân không nghi ngờ gì nữa, chính là lời mưu phản.

Sở Hoan không thèm nhìn Khấu Xuân. Mộc tướng quân lại cười, nói: - Ồ, Khấu Chủ sự cũng bất mãn với triều đình này ư?

- Đúng… đúng vậy…!

Khấu Xuân nói một cách chắc chắn: - Doanh Nguyên tàn bạo vô đạo, hôn quân như vậy, người người đều muốn giết. Mộc tướng quân, hạ quan bất tài, hạ quan nguyện gia nhập Thiên Môn đạo… Hạ quan có chút tiền, có thể đưa trước cho tướng quân làm quân phí.

Y vừa nói, vừa đứng xa đám quan viên, dần nhích về phía Mộc tướng quân, trên mặt hiện rõ vẻ nịnh nọt.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được chấp thuận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free