Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 827:

Gương mặt vốn đang hết sức thản nhiên của Mộc tướng quân lúc này cũng bắt đầu giật giật. Y cười lạnh rồi nói:

"Huyền Vũ Vạn Tượng không chỉ sở hữu dịch dung thuật cao siêu mà còn thích tỏ vẻ thần bí... Nhưng ngay cả dung nhan thật cũng chẳng dám để người khác biết, chỉ tỏ ra huyền bí mà thôi."

"Tỏ vẻ huyền bí?"

Huyền Vũ cười nói: "Nếu ngươi tu luyện Linh Mộc thuật thì đương nhiên phải biết đến Ngũ Hành thuật. Vậy mà ngay cả chút truyền thuyết người đời nói ngươi cũng không hay biết gì ư? Loạn Khăn Vàng thất bại nhưng tàn dư Thái Bình vẫn còn kéo dài. Bản Thiên Hộ cũng tin rằng Trương Giác không thể mang toàn bộ tà công xuống mồ. Ít nhất thì Ngũ Hành đạo thuật của y cũng được lưu truyền cho đến tận bây giờ."

Y khẽ nhướng mày: "Mộc tướng quân! Người trong thiên hạ đều đồn rằng Trương Giác chết vì bệnh, nhưng đó chỉ là lời đồn mà thôi... Trương Giác là một người khỏe mạnh, không chết vì bệnh tật. Cái chết của y cũng chính là do Ngũ Hành thuật gây nên."

Sở Hoan thản nhiên chỉ nhìn Huyền Vũ.

Hắn biết Thiên Môn lục đạo, biết Đạo Thất Hùng. Nhưng Ngũ Hành đạo thuật thì chưa từng nghe nói đến. Hơn nữa, lời Huyền Vũ nói Trương Giác không phải chết vì bệnh t��t khiến Sở Hoan không khỏi hoài nghi.

"Vì Ngũ Hành đạo thuật?"

Mộc tướng quân lạnh lùng nhìn Huyền Vũ: "Cái chết của Thiên Công tướng quân thì có liên quan gì đến Ngũ Hành đạo thuật?"

"Liên quan rất nhiều."

Huyền Vũ nói: "Ngũ Hành đạo thuật dù biết cách tu luyện nhưng để tu luyện lại chẳng phải chuyện dễ dàng. Trước đây, bên cạnh Trương Giác có Ngũ Hành Kỳ, đó chính là đội thân binh hộ vệ của y. Những người này từng tu luyện được chút Ngũ Hành đạo thuật. Trên thực tế, sau khi Trương Giác có được Ngũ Hành đạo thuật, y cũng biết rằng một người không thể tu luyện được nó. Bởi vì Ngũ Hành tương khắc, nếu thể chất khác nhau thì không thể tu luyện. Mà trong truyền thuyết thì Trương Giác tu luyện chính là Liệt Hỏa thuật."

"Liệt Hỏa thuật?"

Huyền Vũ khẽ gật đầu rồi nói: "Bản Thiên Hộ cũng không rõ rốt cuộc vì sao Trương Giác lại chọn Liệt Hỏa thuật. Nhưng nếu truyền thuyết là đúng thì chuyện y tu luyện Liệt Hỏa thuật là điều hoàn toàn chính xác. Tuy nhiên sau đó y lại phát hiện ra Ngũ Hành đạo thuật vô cùng quái dị, nhưng lại có tác dụng phụ rất lớn... Trên thực tế, trước khi chết, lục phủ ngũ tạng của y bị thương nặng, da thịt toàn thân nứt toác như bị Liệt Hỏa thiêu cháy. Mộc tướng quân! Nếu ngươi là truyền nhân Ngũ Hành đạo thuật của Thái Bình đạo thì chuyện này ngươi phải hiểu rõ hơn bất cứ ai..."

Mộc tướng quân nắm chặt hai tay, khóe mắt khẽ chớp.

"Do luyện Liệt Hỏa thuật nên cuối cùng, Trương Giác bị liệt hỏa đốt từ bên trong mà chết."

Huyền Vũ nói hết sức chậm rãi: "Hai đệ của y là Trương Bào, Trương Lương cũng đều tu luyện Ngũ Hành thuật. Cũng may là họ chết trận, nếu không cũng chẳng thoát khỏi chuyện bị Ngũ Hành cắn trả."

Huyền Vũ cười cười nhìn Mộc tướng quân: "Ngươi tu luyện Khô Mộc thuật, nhìn như có tà công trong người. Chỉ tiếc... có lẽ ngươi cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Năm đó, Trương Giác chưa tới năm mươi đã về trời thì ngươi còn sống được mấy hồi?"

Mộc tướng quân nắm chặt hai tay. Huyền Vũ lại nói thêm một câu: "Hơn nữa, tục truyền rằng tu luyện Ngũ Hành đạo thuật, mỗi lần thi triển tất nhiên sẽ gây tổn thương địch thủ nhưng cũng tự hại bản thân. Người tu luyện Ngũ Hành đạo thuật nếu không phải bất đắc dĩ sẽ không mấy khi thi triển. Mộc tướng quân! Hiện tại ngươi đang đi trên con đường tử lộ mà thôi."

Mộc tướng quân đang nắm chặt hai tay rồi cười lớn, nói: "Đúng là Thần Y Thiên Hộ, có thể tường tận mọi chuyện đến mức này. Khi nào bổn tướng chết thì cả ta và ngươi đều không biết. Nhưng cái chết của Huyền Vũ Thiên Hộ thì hôm nay đã điểm rồi."

Y chắp hai tay sau lưng, ánh mắt không giấu được vẻ khen ngợi khi nhìn Sở Hoan mà cười nói: "Sở Hoan! Bổn tướng thực sự không ngờ suy nghĩ của ngươi lại thâm sâu đến vậy. Bổn tướng cứ nghĩ đã đưa được ngươi vào bẫy, nhưng kết quả lại là ta đã rơi vào bẫy của ngươi."

"Nếu ngươi là Mộc tướng quân thì đương nhiên không thể qua loa được. Nếu không có sự sắp xếp chặt chẽ, làm sao ngươi dám ra tay ở đây?"

Sở Hoan thản nhiên nói: "Ngươi thực sự nghĩ rằng bản quan không biết việc ngươi muốn lợi dụng ta để đưa Viên tổng đốc tới đây sao?"

Mộc tướng quân vuốt cằm, nói: "Bổn tướng quả nhiên đã coi thường ngươi rồi."

"Tổng đốc An Ấp cùng với các quan viên đều ở đây. Ngươi chỉ cần khống chế được các quan viên thì có thể khiến An Ấp tê liệt."

Sở Hoan nói hết sức chậm rãi: "Tối nay dự tiệc ở Lục Viên, ngoại trừ chúng ta ra còn có quan viên lớn nhỏ của An Ấp và thành Thái Nguyên. Dù sao thì Lục gia của ngươi cũng nổi danh ở An Ấp, bọn họ vẫn phải nể mặt... Nếu như có thể khống chế, cưỡng ép đem lợi ra để nhử rồi sau đó lại ép được chúng ta thì làm sao họ dám đối đầu với ngươi? Đại khái ngươi có thể khống chế họ trong tay, làm cho họ phải bỏ tiền rồi trong nháy mắt các ngươi cũng có thể khống chế được Thái Nguyên, kích động dân chúng... Thực ra các ngươi còn sớm chuẩn bị một kế hoạch mê hoặc dân chúng từ trước đúng không? Trong An Ấp, hôm nay có lẽ tín đồ của các ngươi không dưới một vạn người..."

Mộc tướng quân lắc đầu cười nói: "Ngươi quá coi thường Thiên Môn đạo của ta rồi. Chỉ cần Thiên Môn đạo phất cờ hiệu, người ngư���i đi theo sẽ không chỉ dừng lại ở con số mười vạn."

"Ta tin rằng một khi các ngươi nổi loạn, sẽ có nhiều người nhân cơ hội nổi lên theo. Bất kể là tín đồ của các ngươi hay những kẻ muốn nhân cơ hội cháy nhà hôi của, thì An Ấp cũng chắc chắn phải rung chuyển."

Sở Hoan lạnh lùng nói: "Mộc tướng quân! Ngươi thấy bản quan sẽ bỏ mặc ngươi muốn làm gì thì làm sao?"

"Cho nên các ngươi cũng đã nghĩ kỹ đối sách rồi sao?"

Mộc tướng quân liếc mắt nhìn Huyền Vũ rồi lại nhìn một vài tiễn thủ cùng với một gã cầm đao mà cười lạnh: "Có điều bổn tướng quân thực sự bội phục ngươi, có thể cài người vào dưới trướng ta. Người của các ngươi..."

Đột nhiên y quay đầu lại nhìn Lục Lãnh Nguyệt với ánh mắt lạnh như đao mà không nói lời nào.

Lục Lãnh Nguyệt nghe thấy vậy thì vô cùng kinh hãi.

Những người áo đen trước đó đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, hơn nữa đều đã bái lạy Lão Quân, trở thành môn đồ của Thiên Môn đạo. Thậm chí bọn họ còn được điều tra và thử thách nhiều lần. Lục Lãnh Nguyệt xác định mỗi người áo đen đều căm thù triều đình đến tận xương tủy.

Với những người như vậy, Lục Lãnh Nguyệt cũng không thể ngờ được lại có người đột nhiên phản bội.

Nhưng sau khi có hai tên áo đen phản bội, Lục Lãnh Nguyệt cũng là người đầu tiên nghĩ tới rất có thể hai người này là kẻ giả mạo.

Nhưng y thực sự không thể ngờ được trong đám sát thủ đã được tuyển chọn kỹ lưỡng như vậy mà vẫn có người của quan phủ trà trộn vào.

Để đảm bảo không có gì sơ suất, y đã lựa chọn mười lăm người có thân thủ tốt nhất để khống chế nơi này. Thậm chí vào hai ngày trước, cả mười lăm người đã mai phục sẵn trong hoa viên.

Lục Lãnh Nguyệt suy nghĩ cẩn trọng, lo lắng mười lăm tên sát thủ sẽ có vấn đề nên đã quy định nghiêm khắc phải ở trong hoa viên, không cho phép đi ra. Cho dù có người đi tiểu tiện cũng phải có người khác đi cùng, nhằm mục đích giám sát lẫn nhau.

Bố trí cẩn thận như vậy nhưng cuối cùng vẫn để người của quan phủ trà trộn vào, khiến Lục Lãnh Nguyệt cảm thấy hoảng sợ. Vốn dĩ y nghĩ bên mình chiếm th��� chủ động, nhưng hiện tại xem ra phía quan phủ cũng không chỉ ngồi yên.

Ánh mắt lạnh lùng của Mộc tướng quân khiến Lục Lãnh Nguyệt ớn lạnh. Y quay sang nhìn hai tên áo đen phản bội một lúc như nhận ra điều gì đó rồi nói: "Là... là ngươi."

Ánh mắt của y nhìn chằm chằm về phía người cầm đao. Cuối cùng thì người cầm đao đó cũng ngẩng đầu đón ánh mắt của Lục Lãnh Nguyệt. Do dự một chút rồi y giơ tay lên, lột khăn che mặt xuống.

Khi khăn che mặt được gỡ xuống, ánh mắt Sở Hoan có chút kinh ngạc rồi lập tức nhìn về phía Lâm Đại Nhi. Hắn thấy Lâm Đại Nhi cũng như bị búa nện trúng ngực, sắc mặt trắng nhợt. Trong mắt không giấu được vẻ khó tin. Nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt của người cầm đao, thân thể hơi loạng choạng như có thể ngã bất cứ lúc nào. Đôi môi xinh đẹp của nàng khẽ giật giật, cuối cùng run rẩy nói: "Tại sao... tại sao ngươi lại làm vậy?"

Người cầm đao đó hóa ra là Lỗ Thiên Hữu – đồng bọn của Lâm Đại Nhi.

Lỗ Thiên Hữu như không dám đối mặt với ánh mắt của Lâm Đại Nhi. Lâm Đại Nhi kêu lên: "Chẳng lẽ ngươi đã đầu phục quan phủ từ sớm rồi sao?"

Lỗ Thiên Hữu nhắm mắt lại rồi từ từ đứng thẳng dậy nói: "Thiên hạ Đại Tần, quốc thái dân an, Thánh thượng cơ trí anh minh, ta nguyện trung thành với Thánh thượng cũng là trung thành với dân chúng. Thiên Đạo Môn định làm loạn thiên hạ, cần phải tiêu diệt."

Lâm Đại Nhi nở nụ cười sầu thảm, cuối cùng không chịu nổi phải dựa vào tường, nhắm mắt lại. Hai dòng nước mắt từ từ chảy xuống. Thân thể nàng khẽ run rẩy khiến mi mắt Lỗ Thiên Hữu giật giật, không dám mở to mắt.

Sở Hoan vô cùng kinh ngạc và vui mừng. Hắn thực sự không ngờ Lỗ Thiên Hữu lại là người của quan phủ.

Lỗ Thiên Hữu là người của Sáp Huyết, sát cánh cùng Lâm Đại Nhi. Trong trận đánh lén ban đêm ở Đinh Cốc, Sáp Huyết bị diệt toàn quân. Theo lý mà nói thì Lỗ Thiên Hữu và Lâm Đại Nhi phải có cùng chung mối thù không đội trời chung với quan phủ. Nhưng rõ ràng là Lỗ Thiên Hữu và Lâm Đại Nhi mỗi người lại đi một con đường. Y về với quan phủ khiến Sở Hoan nhất thời ngẩn ngơ.

Trong lúc đó, Lâm Đại Nhi đột nhiên giơ tay cầm lấy con dao găm rồi cố gắng đứng lên. Nàng trợn mắt, gương mặt đầy vẻ tức giận. Lâm Đại Nhi chỉ thẳng con dao găm vào mặt Lỗ Thiên Hữu mà gào lên: "Lỗ Thiên Hữu! Ta hỏi ngươi chuyện đêm đó có phải là do ngươi làm hay không?"

Gương mặt Lỗ Thiên Hữu lộ vẻ đau khổ nhưng giờ phút này chợt trở nên hết sức lạnh lùng. Y quay đầu nhìn Lâm Đại Nhi hỏi: "Đêm nào?"

"Ngươi còn giả bộ hồ đồ hay sao?"

Lâm Đại Nhi nổi giận: "Chúng ta rời khỏi phủ Vân Sơn, trên đường hết sức cẩn thận nhưng tại sao cuối cùng lại bị tay sai triều đình tìm ra được? Làm sao chúng biết được hành tung của chúng ta?"

Ánh mắt Lỗ Thiên Hữu không giấu được vẻ đau khổ. Y há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.

Huyền Vũ cười nói: "Lâm Đại Nhi! Bản Thiên Hộ nói cho ngươi biết rằng. Trước khi các ngươi cứu được Lỗ Thiên Hữu, y đã bỏ gian tà quy về chính nghĩa, gia nhập vào Thần Y Vệ của chúng ta. Hiện giờ y chính là Hiệu úy của Thần Y Vệ. Còn về chuyện đó, ngươi đoán đúng rồi. Có điều chúng ta buông cần câu cá lớn, cố tình để cho các ngươi trốn thoát, mục đích cũng là để tiêu diệt sào huyệt của các ngươi. Ven đường Lỗ Hiệu úy đã để lại các ký hiệu, chúng ta bám theo nên mới có thể thành công..."

Y liếc mắt nhìn Lỗ Thiên Hữu cười nói: "Thánh thượng đã khen ngợi Lỗ Hiệu úy. Một lần có thể tiêu diệt Sáp Huyết hoàn toàn là nhờ công của Lỗ Hiệu úy."

Sở Hoan nhướng mày, cuối cùng cũng hiểu ra. Một lần, Huyền Vũ dẫn quan binh chia thành mấy đội rời khỏi phủ Vân Sơn, lẻn tới Thông Châu nhanh chóng tìm được Sáp Huyết ẩn thân ở bãi đá Đinh Cốc. Trong đêm đó, y tiến quân vào bãi đá tiêu diệt Sáp Huyết. Khi đó, Sở Hoan rất tò mò không hiểu tại sao Huyền Vũ lại nắm được tung tích của đám người Lâm Đại Nhi như vậy. Đến bây giờ thì hắn mới hiểu được hóa ra Lỗ Thiên Hữu đã về với triều đình, hiện giờ là Hiệu úy của Thần Y Vệ. Sáp Huyết bị diệt cũng là do bị Lỗ Thiên Hữu bán đứng.

Bản dịch này được thực hiện cẩn trọng, mang dấu ấn riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free