Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 829:

Hồ Ngọc Tỏa.

Hoàng Thiên Dịch thấy huynh đệ mình dẫn hơn một ngàn tinh binh lên bờ, hội họp với quân Quỷ Phương. Mọi việc diễn ra thuận lợi hơn y tưởng.

Sau khi đưa quân Hoàng gia đến bờ bên kia, chiến thuyền lập tức quay về đảo Lý Ngư. Hoàng Thiên Dịch nhìn về phía đó. Kẻ được An quốc công phái đến trấn thủ An Ấp, tuy trông thô kệch, hung dữ nhưng tất nhiên không phải là kẻ ngu dốt. Những chiếc tàu vận chuyển không thể đậu gần bờ. Lỡ như quan binh đột ngột tấn công thuyền thì hậu quả khó lường. Tuy khả năng này không lớn nhưng vẫn phải đề phòng.

Đội thuyền tập trung phía đông đảo Lý Ngư. Hơn trăm con thuyền lớn nhỏ tụ hội lại, trông vô cùng đồ sộ. Những cột buồm sừng sững đứng sát nhau, như những ngọn thương hướng thẳng lên trời.

Kế hoạch đã bắt đầu, y cũng không trì hoãn. Khi thấy Hoàng Tri Quý dẫn quân tiến về thành Thái Nguyên, y liền rời khỏi tháp, trở về biệt viện trên đảo. Sau khi vào biệt viện, y đóng cửa không ra ngoài nữa.

Một lúc lâu sau, một bộ hạ của Hoàng Thiên Dịch bước tới. Người này tuy vóc dáng thấp bé nhưng lại vô cùng lanh lợi. Y bước vào thư phòng bái kiến Hoàng Thiên Dịch. Hoàng Thiên Dịch ngẩng đầu hỏi:

- Ngươi xem chim bồ câu đã đưa thư tới chưa?

Người này lập tức đáp:

- Hồi bẩm đại lão gia, mấy hôm nay không có thư đến.

Hoàng Thiên Dịch gật đầu nói:

- Ở đây có bốn mật hàm. Ngươi hãy dùng bồ câu tốt nhất để đưa tin. Những năm qua, ta đã tốn không ít tiền nuôi chim bồ câu. Lần này là chuyện trọng đại, tuyệt đối không được để xảy ra sơ suất nào.

Người nọ cung kính nói:

- Đại lão gia yên tâm. Ngài từng phân phó, năm con bồ câu tốt nhất khi chưa đến lúc bất đắc dĩ thì không thể dùng. Lần này xem ra phải dùng đến chúng rồi.

- Hãy dùng bọn chúng đi.

Hoàng Thiên Dịch gật đầu nói:

- Bọn chúng chắc đang rất sốt ruột rồi.

Y thò tay đẩy bốn ống đồng đến trước mặt. Gia phó tiến lên cẩn thận cầm lấy, cung kính nói:

- Đại lão gia, tiểu nhân sẽ thực hiện ngay.

Khi người nuôi chim bồ câu lui ra, Hoàng Thiên Dịch mới đi ra cửa trước, ngẩng đầu nhìn bầu trời tối om. Trên mặt y đầy vẻ hưng phấn, thì thào tự nói: "Thiên Môn đạo muốn tranh giành thành Thái Nguyên với ta. Làm sao ta có thể để bọn chúng toại nguyện? Hoàng gia sống ở An Ấp nhiều năm đã kết giao với rất nhiều người. Tuy không ít kẻ vì lợi quên nghĩa, nhưng dù sao vẫn có không ít gia tộc được Hoàng gia ta giúp đỡ."

Y đắc ý vuốt cằm: "Bốn đạo nhân mã xuất hiện, tổng cộng cũng vài ngàn người. Ta muốn xem Thiên Môn đạo làm sao tranh giành với ta đây."

Trong đêm, người nuôi chim bồ câu đi về một tòa nhà ở phía nam biệt viện. Nơi đây chỉ có một cái sân nhỏ, nhưng lại là cứ điểm thu thập thông tin của Hoàng Thiên Dịch.

Hoàng gia lui về hồ Ngọc Tỏa tất nhiên sẽ không trở nên vô dụng.

Rất nhiều năm trước, An quốc công Hoàng Củ đã đầu tư rất nhiều tiền bạc để nuôi bồ câu thu thập thông tin.

Không phải bồ câu nào cũng có thể huấn luyện thành bồ câu đưa tin. Nhất định phải lựa chọn giống tốt nhất, được huấn luyện vô cùng cẩn thận. Bình thường, để nuôi được một con bồ câu đưa tin phải tốn rất nhiều tiền bạc và công sức. Hơn nữa, một con bồ câu đưa tin cũng chỉ có thể đưa một thông tin. Muốn đưa tin giữa hai bên, ít nhất phải có một con bồ câu đưa tin nhưng còn phải chịu rất nhiều nguy hiểm. Đôi khi bồ câu đưa tin gặp phải sự cố ngoài ý muốn khiến thông tin bị thất lạc. Thế nên, để truyền đạt thông tin an toàn nhất, cần bốn con bồ câu đưa tin.

Hoàng gia là "Hoàng đế" ở An Ấp, tất nhiên sẽ có các cứ điểm liên lạc tại đó. Bồ câu đưa tin là phương thức liên lạc quan trọng nhất, đặc biệt là với kinh thành. Từ trước đến nay, hễ có chuyện gì khẩn cấp, An quốc công và Hoàng Thiên Dịch đều liên lạc với nhau bằng bồ câu.

Sau sự kiện Thông Thiên điện, toàn bộ phe phái của An quốc công đã bị tiêu diệt. Ba cứ điểm liên lạc ở kinh thành đã mất đi hai, chỉ còn lại một.

Phòng đưa tin trên đảo Lý Ngư không phải là nơi Hoàng Thiên Dịch lập ra sau khi lui về, mà đã là nơi nuôi dưỡng bồ câu trên hồ Ngọc Tỏa từ rất lâu. Khi Hoàng gia lâm vào khốn cảnh, phòng bồ câu là nơi duy nhất giúp Hoàng gia nghe ngóng thông tin và liên lạc với bên ngoài.

Phòng bồ câu đưa tin có bốn người. Số người tuy không nhiều, nhưng họ đều là những người thuần dưỡng bồ câu giỏi nhất. Người mà Hoàng Thiên Dịch gọi đến là Trần Cáp. Tên người này vốn dĩ không phải vậy mà là sau này y tự đổi.

Trần Cáp là thủ lĩnh phòng bồ câu đưa tin. Năm xưa, cha chú y chịu ân huệ của Hoàng gia nên đem lòng cảm kích. Ở hồ Ngọc Tỏa có ba loại người: thứ nhất là môn khách Hoàng gia dùng số tiền lớn thu mua; thứ hai là gia nô Hoàng gia; thứ ba là loại người giống như Trần Cáp.

Những người này từng chịu ân huệ của Hoàng gia nên nguyện ý làm hạ nhân cho Hoàng gia.

Bàn về độ trung thành, loại người thứ ba đương nhiên cao nhất. Bởi vậy, Hoàng gia rất coi trọng bọn họ. Có thể giao phòng bồ câu đưa thư liên quan đến cơ mật của Hoàng gia cho Trần Cáp, cũng đủ thấy Hoàng Thiên Dịch tin tưởng Trần Cáp đến nhường nào. Cái gọi là kẻ sĩ có thể chết vì người tri kỷ, được Hoàng Thiên Dịch tin tưởng, Trần Cáp đương nhiên cảm kích ơn tri ngộ, dốc hết sở trường, tận tâm làm việc cho Hoàng Thiên Dịch. Khi Hoàng gia rút về hồ Ngọc Tỏa, có không ít môn khách và gia nô đã bỏ trốn, nhưng Trần Cáp thì chọn cách ở lại chung hoạn nạn với Hoàng gia.

Phòng bồ câu đưa thư thỉnh thoảng vang lên tiếng chim bồ câu lích chích. Khuôn viên đảo Lý Ngư không nhỏ, trên đảo cũng không thiếu phòng ốc. Nếu nói biệt viện của Hoàng Thiên Dịch là khu vực cấm, thì phòng bồ câu đưa thư cũng không phải nơi ngư��i không phận sự dễ dàng lui tới.

Trần Cáp trở lại phòng nuôi bồ câu, thấy xung quanh tối đen, liền nhíu mày. Xem ra mấy thủ hạ kia đã ngủ quên, ngay cả đèn cũng quên thắp. Y khó chịu lắm, nhưng vì đang có việc lớn phải làm, nên tạm không trách cứ thuộc hạ. Y đi thẳng vào phòng của mình. Nơi này chỉ có năm con bồ câu do y đích thân huấn luyện, là giống thông minh, nhạy cảm nhất. Năm con bồ câu đưa thư này chẳng những có sức chịu đựng tốt mà tốc độ bay còn nhanh hơn hẳn loại bình thường.

Trước đây, Hoàng Thiên Dịch cũng hiếm khi sử dụng chúng. Lúc này, tình huống khẩn cấp mới khiến y hạ lệnh Trần Cáp dùng mấy con bồ câu thuần chủng này.

Trong phòng Trần Cáp vốn không thắp đèn. Y đang định đi thắp đèn lên thì đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường. Khi ngọn đèn sáng, y bỗng nhiên thấy ở bàn đối diện không ngờ xuất hiện một người, ngồi ung dung bên cạnh bàn, đầu đội đấu lạp che kín mặt, trông cực kỳ quỷ dị.

- Ngươi là… ngươi là ai?

Trần Cáp biến sắc. Trong phòng đột nhiên có người, lại không phải thuộc hạ, sao y có thể không hoảng sợ?

Hoàng Thiên Dịch từng hạ lệnh, phòng bồ câu đưa thư tuyệt đối không ai được phép đến gần, chớ nói chi là vào hẳn trong phòng.

Người nọ đưa tay phải ra, tháo đấu lạp xuống, để lộ khuôn mặt râu ria xồm xoàm, tóc rối tung. Trần Cáp nhíu mày nhìn người đó, chỉ thấy một mắt người nọ bị bịt lại, hiển nhiên là đã mù. Dưới ngọn đèn dầu, trông cực kỳ khủng bố. Tướng mạo y xấu xí, tuy nhiên, con mắt còn lại sắc bén phi thường. Điều khiến Trần Cáp giật mình chính là mái tóc rối tung của người này hình như có dính nước. Nhìn kỹ hơn, y phát hiện quần áo của kẻ đó cũng ướt sũng. Trông thấy người như vậy, Trần Cáp không khỏi hoảng sợ. Nếu không phải con mắt còn lại của kẻ đó sáng quắc sắc bén, có lẽ Trần Cáp còn tưởng đây là một con quỷ nước.

- Ngươi là Chủ sự nơi này?

Độc nhãn nhân đi thẳng vào vấn đề:

- Ta hỏi ngươi mấy câu, chỉ cần trả lời thành thật, hết thảy vô sự, nếu không…

Trần Cáp cũng không phải hạng người ngu xuẩn. Đối phương đã dám xông thẳng vào phòng, tất nhiên đã có chuẩn bị. Y ổn định tinh thần, cười lạnh:

- Nếu không thì thế nào?

Độc nhãn nhân không nói lời nào, chỉ vỗ nhẹ tay. Lập tức thấy từ trong bóng tối có một người đi ra. Người nọ mặc y phục màu đen cũng ướt nhẹp, tay cầm theo một cái lồng sắt nhốt chim bồ câu. Trần Cáp nhìn thấy cái lồng, lòng trầm xuống. Trong đó đúng là một trong năm con bồ câu chính y nuôi dưỡng.

Hắc y nhân đặt cái lồng xuống đất, lưỡi đao chĩa thẳng vào, tựa hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể chém xuống.

- Chim bồ câu chết, ngươi mất mạng.

Độc nhãn nhân thản nhiên nói.

Trần Cáp chưa kịp phản ứng, đã thấy cổ mát lạnh. Từ sau y, không ngờ còn có người. Trong tay kẻ đó nắm chặt chủy thủ, lúc này đặt ngang cổ họng Trần Cáp. Chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái, cổ họng Trần Cáp chắc chắn sẽ bị cắt đứt.

- Rốt cuộc các ngươi là ai?

Trần Cáp không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ trầm giọng hỏi.

Độc nhãn nhân không trả lời, mà hỏi lại:

- Bên ngoài hồ Ngọc Tỏa này, Hoàng Thiên Dịch chắc chắn có liên lạc. Y đã dám tạo phản, đương nhiên không thể chỉ có thế lực ở nơi này. Ngươi phụ trách đám bồ câu đưa thư, hẳn phải biết rõ Hoàng Thiên Dịch liên lạc với ai ở bên ngoài.

- Tin tức đi lại đều là mật hàm. Ta chỉ là người huấn luyện chim bồ câu nhỏ nhoi, đương nhiên không có tư cách mở mật hàm ra xem.

Trần Cáp bình tĩnh trả lời:

- Các ngươi đến đây sẽ chẳng tra ra được điều gì hữu dụng đâu. Chỉ tốn công vô ích mà thôi. Ta khuyên các ngươi, đừng cố gắng uổng phí công sức nữa.

- Một hán tử.

Độc nhãn nhân đứng dậy, tay phải vắt sau lưng. Lúc này Trần Cáp mới phát hiện, người này chẳng những mù một mắt mà ngay cả cánh tay trái cũng tàn phế. Hắn là một kẻ mù một mắt cụt một tay.

Độc nhãn nhân chậm rãi đi đến trước mặt Trần Cáp, ghé gương mặt nhìn như quỷ dọa người vào sát mặt Trần Cáp, thấp giọng nói:

- Ta khuyên ngươi nên thành thật khai báo. Nói cho ta biết, gần đây, Hoàng Thiên Dịch đã gửi thư cho ai? Có thể ngươi không biết nội dung của tín hàm, nhưng đương nhiên ngươi phải biết bồ câu đưa thư đến nơi nào chứ.

- Ta không biết.

Trần Cáp lạnh lùng đáp.

Trong mắt độc nhãn nhân xẹt qua ánh nhìn tán thưởng, nhưng rất nhanh hắn trầm giọng nói:

- Lục soát người.

- Các ngươi dám sao?

- Ngay cả việc lên đảo chúng ta còn dám, sợ gì lục soát người ngươi?

Độc nhãn nhân thấp giọng nói:

- Hoàng Thiên Dịch gặp họa đến nơi rồi. Ta cam đoan với ngươi, khi trời sáng, hắn đã trở thành tù phạm. Ta thấy ngươi cũng là một trang hán tử, còn có khả năng huấn luyện chim bồ câu, cần gì phải chôn cùng với hắn?

Người sau lưng Trần Cáp đã thò tay vào ngực y lục lọi. Trần Cáp tức giận quát:

- Các ngươi…

Y chưa dứt lời, độc nhãn nhân đã liếc mắt ra hiệu cho đồng bọn. Người sau lưng Trần Cáp không nói hai lời, dùng chuôi chủy thủ gõ vào sau đầu Trần Cáp. Lập tức, Trần Cáp thấy choáng váng xây xẩm mặt mày, hình ảnh độc nhãn nhân trước mắt bắt đầu nhòe dần.

Mỗi dòng chữ nơi đây, gói trọn tâm huyết của dịch giả, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free