(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 830:
Gió rét thấu xương, đêm dài thê lạnh.
Đội thuyền của Hoàng gia tựa như vô số quái thú lớn nhỏ bồng bềnh trên mặt nước. Xung quanh đó, đầu boong thuyền nư���c đóng thành từng mảng băng nhỏ. Di chuyển không cẩn thận có thể sẽ bị ngã.
Trong tiết trời đông giá rét, phần lớn binh lực trên đảo đã theo Hoàng Tri Quý hộ tống đến thành Thái Nguyên.
Số thủy thủ còn lại được phân tán lên các con thuyền. Thực tế, đại đa số các thuyền này đều không có thủy thủ, chỉ những thuyền quan trọng, tầm cỡ lớn mới có người trấn giữ.
Trên hai hòn đảo có không ít người, phần lớn là gia quyến Hoàng gia. Trước đó, Hoàng Thiên Dịch đã dẫn quân đánh chiếm phủ Tổng đốc, định bụng sau khi bắt được Viên Sùng Thượng thì thừa cơ chiếm giữ thành Thái Nguyên.
Trước đó, để đề phòng bất trắc, y đã cho người trong Hoàng thị nhanh chóng sơ tán. Khi ấy, Viên Sùng Thượng không hề hay biết Hoàng đế bệ hạ đã ra tay với Hoàng gia tại kinh thành, nên cũng không biết việc Hoàng gia bí mật di dời gia quyến. Những người trong Hoàng thị tộc đã chia thành từng nhóm, ẩn mình bên hồ Ngọc Tỏa. Hai hòn đảo có gần vạn người. Trước kia, hai đảo cũng đã xây dựng rất nhiều phòng ốc. Sau đó, do số người quá đông, phòng ốc không đủ chứa nên đã dựng lên rất nhiều lều vải tạm bợ.
Trên hai hòn đảo tích trữ một lượng lớn lương thực, đồ ăn thức uống không hề thiếu thốn. Vì thế, dù bị kẹt trên đảo nhưng người dân trên dưới hai đảo đều không phải lo chuyện cơm áo.
Trên đảo có vài trăm người thuộc Hoàng thị. Mặc dù Hoàng Tri Quý đã mang theo rất nhiều tinh nhuệ, nhưng vẫn để lại hàng trăm dũng sĩ, một nửa canh gác trên đảo, một nửa lưu lại trên thuyền.
So với một tháng trước, tinh thần của mọi người trên đảo đã vui vẻ hơn hẳn.
Thuở mới lui về hồ Ngọc Tỏa, có thể nói trên dưới Hoàng gia đều chìm trong tuyệt vọng. Đối với đại đa số mọi người, việc cố thủ ở hồ Ngọc Tỏa cũng đồng nghĩa với không còn đường lui, chỉ chờ đợi ngày tận thế.
Quan binh bao vây hồ Ngọc Tỏa càng khiến những người trên đảo rơi vào trạng thái hoang mang.
Cảm xúc hoang mang và tuyệt vọng bao trùm lấy vùng trời hồ Ngọc Tỏa. Tuy nhiên, sau trận thủy chiến với quan binh lần trước, hầu như tất cả quan binh tiến công hồ Ngọc Tỏa đều bị tiêu diệt, trong khi quân Hoàng gia chỉ chịu thương vong không đáng kể. Quân Hoàng gia vốn đang lâm vào tuyệt vọng, tựa như đã thấy ánh rạng đông.
Lần này, Hoàng Tri Quý dẫn binh xuất kích, liên thủ cùng Quỷ Phương binh. Dường như trong khoảnh khắc này, quân Nghĩa Châu đóng giữ ở bờ đông đã bị đánh tơi bời mà phải rút lui. Những người trên đảo cũng biết được rằng, hành động lần này của quân Hoàng gia là muốn cùng Quỷ Phương binh tiến công thành Thái Nguyên. Sau khi chiếm được thành, tất cả những người trên đảo sẽ di chuyển đến đó.
Một số người lén lút bàn tán. Kỳ thực, trong lòng những người theo Hoàng Thiên Dịch đều hiểu rằng, Hoàng gia đã tạo phản. Trên thực tế, hành động thẳng tiến đến thành Thái Nguyên chính là bước đầu tiên để Hoàng gia tranh hùng thiên hạ.
Hai lần giao chiến với quan binh, quân Hoàng gia cực kỳ khinh thường sức chiến đấu của đám quan binh. Trong mắt quân Hoàng gia, quan binh chính là một lũ vô dụng, binh hèn tướng nhát.
Về mặt tâm lý, Hoàng gia quân đã có lòng tin tuyệt đối vào bản thân.
Về việc Hoàng gia tạo phản, trên thực tế, quân Hoàng gia có không ít người cảm thấy không có gì đáng trách, thậm chí có người còn kỳ vọng vào việc Hoàng gia tranh hùng thiên hạ.
Rất nhiều người trong quân Hoàng gia nhận thấy, triều đình Đại Tần ngày nay đã tứ bề khốn đốn. Đại Tần đã không thể xem là một quốc gia hoàn chỉnh, quan lại ngu dốt, binh lính không thể chiến đấu, thiên hạ đại loạn. Lúc này, thừa cơ vùng lên là một lựa chọn tuyệt vời. Quân Hoàng gia phần nhiều là những kẻ liều mạng, bên trong dã tâm bừng bừng. Nếu có thể cùng Hoàng gia tạo phản, xây dựng sự nghiệp, không những có được vinh hoa phú quý, mà còn có thể làm rạng rỡ tổ tông, lưu danh sử sách. Rất nhiều người khí thế hừng hực, nóng lòng muốn được làm khai quốc công thần.
Thắng làm vua, thua làm giặc!
Đêm đông kéo dài dằng dặc, các thủy thủ trên thuyền cũng không hề bạc đãi bản thân. Trong khoang thuyền, họ nấu nồi súp nóng hổi, mùi thức ăn tỏa ra thơm phức. Vài người ngồi túm tụm lại, ăn uống no say.
Vào thời điểm Hoàng gia gian nan nhất, đều phải dựa vào những người này. Họ vì Hoàng gia mà bán mạng, hiển nhiên Hoàng gia sẽ không bạc đãi họ. Cái ăn cái mặc cũng hết sức hào phóng. Trên đảo nguồn dự trữ phong phú, đồ ăn thức uống đủ đầy, sung túc vô cùng.
Vài tên thủy thủ ngồi một chỗ, diễn vài tiết mục ngắn làm mọi người hưng phấn. Trên đảo này, cơm ăn áo mặc đủ đầy. Cái thiếu duy nhất chính là nữ nhân. Đại đa số nữ nhân trên thuyền đều là gia quyến Hoàng gia, các tướng sĩ Hoàng gia đương nhiên không dám chạm vào. Lần trước, có một kẻ không thể kiềm chế nổi dục vọng đã thô bạo với một nha hoàn, lập tức bị Hoàng Thiên Dịch xử tử. Từ đó về sau, kỷ luật trên đảo vô cùng nghiêm ngặt. Các nam nhân cũng chỉ có thể tụ tập cùng nhau, cợt nhả vài câu mà thôi.
Đồ ăn trong nồi không còn lại bao nhiêu, trong khoang thuyền ngập mùi rượu thịt. Vài người uống say đã nằm vật ra sàn.
- Mùi rượu này lạ lắm.
Một tên thủy thủ cầm vò rượu lên, mở nút, vò rượu tỏa ra một mùi vị kỳ lạ, hắn nhíu mày.
Tên bên cạnh cũng vồ lấy vò rượu ngửi, ngạc nhiên nói:
- Có gì cổ quái?
Tên đồng bọn kia nhíu mày.
- Mùi vị….không đúng…!
Một tên khác bên cạnh cũng nhíu mày:
- Hình như có mùi vị lạ.
Gã cũng giật lấy vò rượu, đưa mũi ngửi, lắc đầu:
- Không phải rượu…!
Mặt gã lộ vẻ nghi hoặc, một cơn gió từ ngoài khoang thuyền thổi vào, gã ghé mũi ngửi, lập tức sắc mặt trầm xuống:
- Là bên ngoài bay vào...
Lúc này, có mấy tên đã ngửi thấy mùi, nhao nhao lên tiếng:
- Hình như không đúng thật…Ồ, đây là mùi vị gì vậy…!
- Mùi thật khó chịu!
Một tên thủy thủ lớn tuổi nhíu mày, mặt lộ vẻ giật mình:
- Không xong rồi …!
Lão ta nhanh chóng đứng dậy, không nói một lời, đi thẳng về phía ngoài khoang thuyền.
Thấy lão thủy thủ kia đi ra, những tên khác cũng nhao nhao đứng dậy đi theo, một vài người thì đang nằm ngáy o...o trên boong tàu, hoàn toàn không hay biết gì.
Đám thủy thủ chạy đến khoang thuyền, mùi này càng lúc càng nồng nặc. Lão thủy thủ kia chạy đến bên cạnh mạn thuyền, lớn tiếng kêu:
- Nhanh, cầm đèn dầu đến đây…!
Lão thủy thủ thường ngày có kinh nghiệm, nên mọi người cũng nể lão vài phần. Có ng��ời nhanh chóng đi lấy đèn, lúc đi ra thì thấy đồng bọn đang nằm rạp trên mạn thuyền, nhìn về phía mặt nước.
Thấy ngọn đèn dầu, lão thủy thủ trầm giọng nói:
- Đưa cho ta.
Lão ta cầm đèn dầu, soi xuống mặt nước, lập tức nhìn thấy một màu sắc vô cùng cổ quái trên mặt nước.
Một tên nửa tỉnh nửa say hỏi:
- Ồ, trên mặt nước có cái gì kia? Thật là… thật cổ quái…!
- Dầu hỏa!
Lão thủy thủ mặt mày tái nhợt:
- Dầu hỏa ở đâu ra vậy…!
Trên mặt nước nổi lềnh bềnh từng lớp dầu đen kịt. Ngọn đèn dầu chiếu xuống có thể thấy rất rõ ràng.
- Ai đã đổ dầu xuống nước?
Lập tức có tên quát lên:
- Chết tiệt, cái này nếu không cẩn thận bốc cháy, vậy thì chết cả lũ…!
Gã chưa dứt lời thì chợt nghe thấy tiếng vọng lại từ xa:
- Bên các ngươi có dầu hỏa không?
Lão thủy thủ nghe thấy tiếng gọi từ phía sau truyền tới, vội vàng quay người, cũng không đáp lời.
Lão cầm đèn dầu soi xuống mặt nước, sắc mặt càng khó coi hơn. Không những mặt thuyền bên kia mà cả bên này, trên mặt nước cũng nổi một l���p váng dầu.
Lão thủy thủ ngẩng đầu, chỉ thấy một con thuyền phía xa, trên mạn thuyền cũng sáng đèn.
Lúc này, lão ta mới cao giọng hỏi:
- Bên các ngươi xảy ra chuyện gì?
- Chết tiệt, ai đổ dầu xuống nước.
Bên kia chửi ầm lên:
- Dưới nước đều là váng dầu, chẳng may xảy ra hỏa hoạn, vậy thì chết cả lũ. Tên nào bất cẩn vậy…!
Lúc này, mặt lão thủy thủ không những tái mét, trong mắt còn lộ vẻ sợ hãi, há to miệng nhưng không nói nên lời. Một cơn gió thổi qua, mùi dầu nồng nặc xộc vào mũi. Lão thủy thủ lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Đồng bọn thấy lão ta như vậy, cảm thấy rất kỳ lạ, có người hỏi:
- Lão Hồng, lão trúng tà rồi sao? Xảy ra chuyện gì vậy?
Lão thủy thủ nhìn sang tên kia, gằn từng chữ:
- Chúng ta…xong đời rồi!
Mọi người nghe không đầu không đuôi, đều tỏ ra nghi hoặc, bỗng nhiên nghe thấy một người kêu thất thanh:
- Không xong rồi, Lão Hồng... lão... lẽ nào lão muốn nói... thứ dầu hỏa này không phải do người của chúng ta bất cẩn, mà là...!
Sắc mặt gã cũng trắng bệch.
Lão thủy thủ cười khổ nói:
- Ai có thể bất cẩn làm đổ nhiều dầu thế này? Trên mặt nước, đâu đâu cũng là dầu…!
Lão ta chưa dứt lời thì nghe thấy có người hoảng sợ kêu lên:
- Không xong rồi, bên kia…bên kia cháy rồi…!
Mọi người ngẩng đầu nhìn ra xa, chỉ thấy một màu đen kịt. Lúc này, đột nhiên lửa lớn bốc lên trời. Trong nháy mắt, lửa bên kia đã bốc cháy hừng hực, đám khói cuồn cuộn bay thẳng lên trời, màn đêm đen kịt lập tức chuyển thành màu đỏ rực.
- Nhanh…!
Lão Hồng lạnh lùng nói:
- Mau rời khỏi đây, hạ khoang thuyền, khởi động thuyền…!
Đám thủy thủ biết đại sự không ổn. Lúc này, chúng cũng không kịp nghĩ đến việc vì sao trên mặt nước lại có nhiều dầu như vậy. Lão Hồng vừa ra lệnh, những người này đã nhanh chóng chạy xuống đáy khoang thuyền. Cho dù đến kẻ ngu xuẩn nhất cũng hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lần trước, bọn chúng hỏa thiêu quan binh, tiêu diệt toàn quân địch. Chúng tận mắt chứng kiến hàng ngàn quan binh bị đốt thành tro bụi. Đêm nay, cảnh tượng đó lại tái diễn với chính bọn chúng.
Lão Hồng cảm thấy toàn thân như tê liệt. Lúc này, lão ta đã nhìn thấy không chỉ bên trái, mà lửa còn bùng cháy bừng bừng tứ phía.
Ánh lửa bốc lên trời, lão có thể rõ ràng thấy những chiếc thuyền bỏ neo trên mặt nước. Thuyền đông nghịt giăng khắp nơi, liếc mắt không thấy đâu là tận cùng. Ngọn lửa bốc cháy hừng hực, thiêu đốt bốn phương tám hướng, tốc độ bùng cháy và lan truyền vô cùng kinh hoàng.
Lúc này, Hoàng Thiên Dịch đang ở thư phòng. Thư phòng của y treo một tấm bản đồ An Ấp. Non sông An Ấp thu vào tầm mắt. Y chắp hai tay sau lưng, đứng trước bản đồ, ngắm nhìn tấm bản đồ non sông đan xen vào nhau. Khóe miệng đang tươi cười, bỗng nhiên, lông mày y dựng lên, quay phắt người lại. Y lờ mờ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết vọng tới.
Hoàng Thiên Dịch đi ra khỏi phòng, chưa ra đến sân thì có người vội vàng chạy đến, quỳ xuống bẩm báo:
- Đại lão gia, đại sự không ổn, thuyền của chúng ta…đều bị thiêu cháy rồi!
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hoàng Thiên Dịch biến sắc. Lúc này, y đã thấy ngọn lửa bốc lên đỏ rực cả một vùng trời phía đông. Cảm thấy sự tình không bình thường, y không đợi bộ hạ trả lời mà bước nhanh ra khỏi sân.
Biệt viện được xây dựng ở nơi cao nhất đảo Lý Ngư, để thuận tiện cho việc quan sát phương xa.
Hoàng Thiên Dịch đến dưới tán cây, theo sườn núi nhìn ra xa. Y chỉ thấy một biển lửa trên mặt sông, đỏ rực tựa như màn trời bị thiêu cháy. Những tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vọng lại từ phía đội thuyền. Thậm chí y có thể thấy đám thủy thủ như những con kiến thất kinh trong biển lửa.
Bốn phía tán loạn, có người như con ruồi không đầu nhảy xuống hồ, phía đông đã ngập tràn trong biển lửa. Trên thuyền, bốn phía hỗn loạn, cảnh tượng chấn động lòng người, vô cùng kinh khủng.
Bản dịch này là thành quả lao động riêng của truyen.free, không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác.