(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 847:
Tâm trạng Sở Hoan không tốt. Vốn đang trong tình cảnh tuyệt vọng thì lại phát hiện Lâm Đại Nhi bị bệnh, mặt nàng tái nhợt, trên má ướt đẫm mồ hôi.
Nàng mơ màng, cả người run rẩy, hắn nhanh chóng nhận ra nàng đang sốt. Hắn bước đến bên giường, lúc này không quản ngại điều gì đưa tay đặt lên trán kiểm tra, thấy nóng như lửa thì chắc chắn nàng đã bị sốt.
Lâm Đại Nhi ở Nhân Uân Sảnh bị Viên Sùng Thượng đánh bay vào vách tường, thực ra đã bị nội thương, hơn nữa lại gặp liên tiếp biến cố. Ngoài sự bi phẫn, tâm sức nàng còn hao tổn quá độ, cả thể xác lẫn tinh thần đều phải chịu áp lực cực lớn, cuối cùng dẫn đến bệnh tình.
Sở Hoan sốt ruột. Thời đại này không thể so với thời hiện đại, sốt không phải là bệnh đơn giản. Đáng sợ hơn nữa là trong phòng cấm này lại không hề có bất kỳ loại thuốc nào.
Lâm Đại Nhi rõ ràng đã sốt khá lâu rồi, thần trí đã mơ hồ khiến Sở Hoan vô cùng lo lắng. Lúc đầu toàn thân nàng nóng rực, nhưng lát sau lại trở nên lạnh toát, thân thể run lên không ngừng.
Sở Hoan lấy tất cả y phục phủ lên người Lâm Đại Nhi, nhưng cơ thể nàng vẫn lạnh buốt. Hắn chưa từng gặp phải tình huống như vậy, hắn không phải đại phu, lại càng không c�� linh đan diệu dược, chỉ biết thêm củi để lửa cháy mạnh hơn. Trong khi thân thể Lâm Đại Nhi lúc nóng lúc lạnh, trong lòng hắn vô cùng sốt ruột nhưng cũng không biết nên làm gì.
Trán Lâm Đại Nhi ướt đẫm mồ hôi, Sở Hoan chỉ biết ngồi bên cạnh lau mồ hôi cho nàng. Sau một hồi cố gắng, thân thể nàng mới đỡ hơn một chút. Sở Hoan vừa mới thả lỏng, lại nghe Lâm Đại Nhi nói mê:
– Cẩu hoàng đế… ta phải giết ngươi!
Sở Hoan khẽ giật mình.
Lâm Đại Nhi ngay cả trong mơ cũng muốn giết hoàng đế, không biết giữa họ có thù oán thế nào. Hơn nữa, mỗi khi Lâm Đại Nhi nói chuyện, đôi bàn tay trắng mịn thường nắm chặt lại, gân xanh nhỏ nổi rõ trên mu bàn tay, điều đó càng chứng tỏ nàng cực kỳ hận hoàng đế.
Sở Hoan cũng biết đó không phải là hận thù chung chung, mà dường như là hận thù cá nhân giữa nàng và Hoàng đế. Đột nhiên, trong đầu Sở Hoan nghĩ tới khối đá màu đỏ lấy được từ trên người Lâm Đại Nhi.
Khối đá kia đã để lại cho Sở Hoan đầy nghi hoặc. Hiện tại, trước mắt đã tổng cộng xuất hiện ba kh���i.
Khối màu đỏ mà Sở Hoan lấy được từ người Lâm Đại Nhi, khối màu trắng ở trong tay Hiên Viên Thiệu, còn một khối nữa là màu xanh lá mà Tề Vương Doanh Nhân tặng cho Mạc Lăng Sương.
Ba khối đá này hình dạng giống nhau như đúc, trên đó đều có vân đá, chỉ khác nhau ở màu sắc. Điều đó có thể thấy ba khối đá này có mối liên hệ rất lớn với nhau.
Một vị là Thống lĩnh Cận vệ quân xuất thân Võ Huân Thế Gia, một vị là vương tử Đại Tần Đế quốc. Nếu nói hai người này đều sở hữu những khối đá như vậy, đương nhiên có thể hiểu được. Nhưng Lâm Đại Nhi là người chống lại triều đình, thân phận giang hồ, nàng cũng có được một khối đá như thế, thì lại khiến Sở Hoan có chút nghi hoặc.
Đúng như lời Sở Hoan từng nói với Lâm Đại Nhi, tuy nàng xuất thân giang hồ, nhưng hắn lại cảm thấy nàng có chút đặc biệt. Trước đó dù đã gặp mấy lần nhưng đều là thoáng gặp mặt. Lần này ở trong phòng cấm, Sở Hoan đã quan sát cẩn thận, dù trên người Lâm Đại Nhi có khí chất giang hồ, nhưng trong lúc lơ đãng, những cử chỉ động tác của nàng đều cho thấy ít nhất nàng đã từng được giáo dục lễ nghi.
Nếu như Lâm Đại Nhi chỉ là người giang hồ thì không thể nào được học những lễ nghi quý tộc như vậy. Cũng bởi vì thế, Sở Hoan cảm thấy thân phận của Lâm Đại Nhi không hề đơn giản. Lần này nghe nàng trong mộng nói muốn giết hoàng đế, hắn càng thêm xác định Lâm Đại Nhi nhất định có mối liên hệ khăng khít với kinh thành.
Hắn ngồi bên giường, Lâm Đại Nhi nhắm nghiền mắt, khuôn mặt tái nhợt, trên trán vẫn ướt đẫm mồ hôi.
Lấy một vật t��� trong người ra cầm trong lòng bàn tay, đó cũng là một khối đá, nhưng thể tích rất nhỏ, viền ngoài hình tròn, hai mặt dẹt. Sở Hoan hết sức quen thuộc với viên đá này. Đây chính là viên đá giống với viên đá của nhóm người Hiên Viên Thiệu, nhưng thể tích nhỏ hơn nhiều, hơn nữa sờ tay vào cảm giác rất khác biệt. Viên đá của nhóm người Hiên Viên Thiệu kia bóng loáng, trơn tay, còn viên đá này thì thô ráp hơn.
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy viên đá như thế này là trên người Lưu Tụ Quang tại Vân Sơn Phủ. Ngày đó khi giết chết Lưu Tụ Quang, lần đầu tiên Sở Hoan thấy trên ngực Lưu Tụ Quang có chữ "Vạn" nhỏ bé, cũng là lần đầu tiên thấy một viên đá nhỏ có khắc hình thiếu nữ khỏa thân.
Từ đó về sau, Sở Hoan nhiều lần nhìn thấy loại đá kỳ quái này.
Tại Trung Nghĩa Trang, để bảo hộ Tề Vương Doanh Nhân, hắn đã chạm trán Hổ Văn công tử và Lam Y công tử. Sau khi giết chết hai người kia, hắn bất ngờ phát hiện hình xăm trên người Hổ Văn công tử, cũng lấy được một viên đá nhỏ có hình mãnh hổ tinh xảo. Viên đá thứ ba là tại Tây Lương, cũng là trong mật thất dưới lòng đất, lấy được từ người A Thị Đa. Còn viên đá này là lấy được từ người Tiêu Thần, cũng là viên đá kỳ lạ thứ tư.
Lưu Tụ Quang, Hổ Văn công tử, A Thị Đa, Tiêu Thần, bốn người này nhìn bề ngoài không có mối liên quan lớn nào, hơn nữa A Thị Đa lại ở Tây Lương xa xôi, nhưng cũng có hình xăm như vậy, và cũng có viên đá kỳ quái như thế.
Mà kỳ lạ hơn nữa chính là, những người này đều luôn mang theo viên đá bên mình, điều đó thật sự cho thấy họ rất coi trọng viên đá này. Trong lòng Sở Hoan sớm đã âm thầm suy nghĩ, nếu như mình suy đoán không sai, thì loại đá này rõ ràng là biểu tượng của thân phận, là một loại tín vật, giống như quan phù của quan viên, thậm chí còn quan trọng hơn cả quan phù của quan viên.
Sở Hoan hơn một lần cho rằng loại đá này là lệnh phù của thủ lĩnh Thiên Môn Đạo, nhưng khi thấy A Thị Đa tại Tây Lương cũng có viên đá như vậy thì hắn lại nảy sinh nghi hoặc lớn.
A Thị Đa là đệ tử Đại Tâm Tông, hơn nữa còn là đệ tử Phật giáo. Tuy hai giáo Phật Đạo chưa hẳn là nước lửa bất dung, nhưng trên phương diện tín ngưỡng, tất nhiên là phân biệt rõ ràng. A Thị Đa là đệ tử Phật giáo, rất khó tưởng tượng hắn ta lại dấn thân làm môn hạ Đạo giáo, trở thành người của Thiên Môn Đạo.
Nhưng lần này lại từ người Tiêu Thần lấy được một viên đá, mà Tiêu Thần rõ ràng là người của Thiên Môn Đạo. A Thị Đa thân phận là đệ tử Phật môn cùng với Tiêu Thần, đệ tử Đạo gia, đều có cùng hình xăm, hơn nữa cùng có viên đá như thế, đây là chuyện hết sức kỳ quái.
Tiêu Thần là đệ tử Đạo môn, nhưng ở ngực lại có hình xăm chữ "Vạn", đây cũng là điều mà Sở Hoan nghĩ mãi không hiểu.
Chữ "Vạn", nguồn gốc rất khó có thể truy cứu, nhưng tại Trung Thổ, xưa nay là biểu tượng của Phật môn. Mà một đệ tử Đạo gia trên người lại có hình xăm ấn phù Phật giáo, đây quả đúng là điều khó tưởng tượng nổi.
Nếu như nói những người này đều là đệ tử Phật giáo, vậy sao lại đi cùng Thiên Môn Đạo? Còn nếu là đệ tử Đạo môn, thì sao lại có ký hiệu Phật môn?
Những bí ẩn bên trong đó Sở Hoan chẳng những không thể nào phá giải được, mà ngược lại nghi ngờ càng lớn. Thậm chí hắn còn hoài nghi, những người này trên ngực có chữ "Vạn", có lẽ căn bản không phải là để đại biểu cho Phật môn, có lẽ bọn họ chỉ lợi dụng ký hiệu như vậy để có ý nghĩa khác.
Từ người Tiêu Thần lấy được khối đá kia, mặt chính có khắc hình một con nai, giống như đúc, mặt sau là phù văn cổ quái mà Sở Hoan nhìn mãi cũng không hiểu.
Sở Hoan cất viên đá vào trong người, trong đầu lại nghĩ đến những việc xảy ra ở Trung Nghĩa Trang lúc trước. Lúc ấy Hổ Văn công tử và Lam Y công tử cùng đồng thời xuất hiện. Hổ Văn công tử thì đã chết rồi, nhưng Lam Y công tử lại suýt chút nữa đã giết chết được Sở Hoan.
Sở Hoan còn nhớ rất rõ, binh khí của Lam Y công tử là tiếng nhạc, loại âm thanh mê hoặc tâm trí người. Cũng may lúc ấy hắn mạo hiểm đánh cược một lần, phá được huyễn nhạc của đối phương, mới chuyển bại thành thắng.
Trận chiến ấy tuy thắng lợi, nhưng quá trình thì vô cùng hung hiểm.
Viên đá của Hổ Văn công tử có khắc hình con hổ, khác với viên đá của Lam Y công tử. Hình vẽ trên Mặc Ngọc cũng cực kỳ cổ quái, khắc chạm tinh xảo hơn nhiều so với hình vẽ trên viên đá của nhóm người Tiêu Thần.
Lam Y công tử và Hổ Văn công tử là bạn đường, nhưng tín vật của họ lại khác nhau. Sở Hoan không biết đó có phải là đại biểu cho thân phận của Lam Y công tử cao hơn Hổ Văn công tử hay không.
Nếu như nói nhóm người này đều là người của Thiên Môn Đạo, vậy những tín vật này đại biểu cho cái gì? Nhóm người Tiêu Thần có địa vị gì ở Thiên Môn Đạo? Thân phận của Lam Y công tử kia là gì?
Trong lòng hắn tràn ngập băn khoăn, trăm mối không gỡ. Đột nhiên cảm giác giường chiếu như hơi rung nhẹ, liền vội vàng quay đầu nhìn. Thấy thân thể Lâm Đại Nhi lại run lên, hắn liền đặt tay lên trán nàng thăm dò, không khỏi kinh hãi, thấy trán nàng lạnh ngắt đáng sợ. Mà Lâm Đại Nhi thì cắn chặt hàm răng, khuôn mặt tái nhợt, thân thể tuy rằng trong đống y phục bông nhưng vẫn run rẩy không ngừng.
Sở Hoan sau chút do dự, cuối cùng lên giường, nằm xuống ôm lấy nàng.
Đừng nói Sở Hoan từng có thân mật với Lâm Đại Nhi, mà cho dù lúc này Lâm Đại Nhi vẫn là một cô nương trong trắng, thì trong tình huống cấp bách, hắn cũng vẫn sẽ làm như vậy.
Hắn đủ dương khí, trên người ấm áp, ôm lấy Lâm Đại Nhi, chỉ muốn truyền chút hơi ấm cho thân thể lạnh như băng của nàng.
Tuy Lâm Đại Nhi thần trí mơ hồ nhưng vẫn cảm nhận được có người ôm lấy mình, nàng mơ màng mở mắt ra, thấy khuôn mặt Sở Hoan ngay trước mắt, toàn thân nàng lạnh cóng, yếu ớt nói:
– Ngươi... ngươi làm gì...?
Sở Hoan khẽ thở dài:
– Ngươi bệnh rất nặng, ta không có thuốc, chỉ có thể làm như vậy. Lâm cô nương, dù thế nào đi nữa, nàng cũng phải cố gắng chống đỡ!
Lâm Đại Nhi cố gắng mở mắt ra một khe nhỏ:
– Có phải là ta... sắp chết rồi không...
– Đừng có nói bậy bạ.
Sở Hoan trầm giọng nói:
– Ai nói ngươi chết chứ? Chỉ là thân thể ngươi không khỏe thôi, rất nhanh sẽ khá lên... Đừng quá lo lắng, rất nhanh sẽ khá lên...!
Lâm Đại Nhi định giãy giụa, như muốn thoát khỏi vòng tay Sở Hoan. Sở Hoan càng ôm chặt nàng, trầm giọng nói:
– Ngươi định làm gì? Thân thể ngươi lạnh băng, ngươi không biết sao?
– Ta... ta không muốn... không muốn ngươi đụng vào ta...!
Lâm Đại Nhi không mở được mắt lại nhắm nghiền, mơ mơ màng màng nói:
– Sở Hoan... ta muốn chết... ngươi đừng... không được đụng vào ta nữa...
Sở Hoan thấy âm thanh nàng yếu ớt không còn chút sức lực. Tuy đã ôm nàng vào lòng, dùng hơi ấm cơ thể mình truyền vào cơ thể nàng, nhưng nhiệt độ thân thể nàng vẫn không khá hơn mà luôn lạnh băng đáng sợ. Sở Hoan biết nếu cứ tiếp tục như vậy, Lâm Đại Nhi lành ít dữ nhiều. Hắn lại càng hận bản thân không có cách gì giúp nàng, chỉ có thể nói:
– Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta không ức hiếp ngươi, ta chỉ muốn ngươi sống...
– Ngươi là quan, ta... ta là phỉ...!
Giọng Lâm Đại Nhi rất yếu, hơi thở yếu ớt, nói như mê sảng:
– Ta... ta chết rồi... chẳng phải sẽ rất tốt đối với ngươi sao....
Sở Hoan ôm lấy nàng, nói khẽ:
– Hiện tại nàng mà chết, thì nơi này chỉ còn lại một mình ta, ta... ta sợ mình sẽ cô độc...!
Đúng lúc này, Sở Hoan nhíu chặt đôi lông mày, bởi vì hắn đã nghe được âm thanh kỳ quái vọng đến, giống như tiếng sấm từ nơi chân trời xa thẳm.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm dịch này đều thuộc về truyen.free, xin trân trọng.