(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 850:
Viên Sùng Thượng biến sắc mặt, lạnh lùng cất tiếng:
- Ngươi nói năng lung tung gì vậy? Mộc Tướng quân đương nhiên đã chết rồi.
Đôi mắt y hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tam phu nhân bất chợt nói người bị thiêu cháy trong đại sảnh không phải Mộc Tướng quân. Điều này làm cho Viên Sùng Thượng vô cùng sợ hãi. Nếu Lệ Vương Tôn không phải Mộc Tướng quân, vậy thì Mộc Tướng quân ắt hẳn vẫn còn sống.
Sở Hoan đã bố trí tỉ mỉ để tóm gọn toàn bộ vây cánh của Mộc Tướng quân. Nếu đúng như Tam phu nhân nói Mộc Tướng quân vẫn còn sống, thì rõ ràng cho thấy quan phủ đã thất bại, âm mưu của Mộc Tướng quân và Thiên Môn đạo tại An Ấp vẫn chưa kết thúc.
Nghĩ đến đây, đồng tử của Viên Sùng Thượng co rút lại, tâm thần trở nên rối loạn.
Y bước đến trước mặt Tam phu nhân, túm chặt cổ áo nàng, hai mắt lạnh lẽo nghiêm giọng hỏi:
- Ngươi biết Mộc Tướng quân là ai sao? Nếu không phải Lệ Vương Tôn, vậy là ai?
Tam phu nhân nhìn chằm chằm vào Viên Sùng Thượng. Nàng vẫn giữ vẻ điềm đạm đáng yêu, yếu ớt nói:
- Lão gia, người thật sự muốn biết Mộc Tướng quân là ai sao? Người cũng biết, Mộc Tướng quân không nơi nào không có mặt. Khi người mở to mắt, y cũng đứng ngay cạnh người. Khi người nhắm mắt, y cũng ở bên cạnh người.
Khuôn mặt đáng yêu của nàng lúc này đã trở nên quyến rũ.
Lúc này, gương mặt căng thẳng của Viên Sùng Thượng ngày càng dịu đi, đồng tử đã giãn ra, ngay cả gân xanh nổi trên mu bàn tay cũng chậm rãi biến mất.
Tam phu nhân nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Viên Sùng Thượng. Viên Sùng Thượng cảm thấy trước mắt trở nên mơ hồ, thân thể rã rời. Tam phu nhân trước mắt y trở nên hư ảo, đôi mắt nàng tựa dòng nước thu không hề rời khỏi ánh mắt Viên Sùng Thượng.
Viên Sùng Thượng giật mình kinh hãi. Lập tức y nhớ đến lời Sở Hoan nói, người phụ nữ này biết dùng ảo thuật.
Y muốn dời mắt sang chỗ khác, nhưng ánh mắt của Tam phu nhân như một viên minh châu câu hồn đoạt phách khiến Viên Sùng Thượng không tài nào rời mắt đi được.
Tam phu nhân nở nụ cười quyến rũ, dịu dàng nói:
- Lão gia, không biết người đã từng nghe nói đến "Thảo Mộc Khô Vinh" chưa?
Viên Sùng Thượng muốn mở miệng nhưng toàn thân y cứng ngắc. Miệng y mấp máy không nói nên lời. Viên Sùng Thượng càng lúc càng cảm thấy sợ hãi.
Năm đó, y đi theo hoàng đế bệ hạ chinh chiến bốn phương. Y cũng biết có nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng lúc này, khi nhìn vào ánh mắt của Tam phu nhân lại khiến thân thể y cứng ngắc. Điều này thật khó tin. Người phụ nữ này chẳng lẽ là ma quỷ ư?
Viên Sùng Thượng không thể nói được, nhưng giọng nói của Tam phu nhân vẫn dịu dàng như nước:
- Ý nghĩa của Thảo Mộc Khô Vinh có lẽ người cũng hiểu. Trong Tướng đạo Thất Hùng, Mộc xếp thứ tư. Chỉ là khi Thiên Môn làm việc từ trước tới giờ vô cùng cẩn thận. Cây khô gặp mùa xuân sẽ tươi xanh trở lại.
Viên Sùng Thượng chớp mắt. Trong mắt y tràn ngập vẻ kinh hãi.
- Lệ Vương Tôn là Khô Mộc Tướng quân. Y không chết thì sẽ dẫn đệ tử Thiên Môn khởi sự, hưởng ứng chiến sự của Thiên Môn ở Đông Nam.
Tam phu nhân tới gần Viên Sùng Thượng:
- Các ngươi cho rằng giết chết Lệ Vương Tôn là giết chết được Mộc Tướng quân sao?
Nàng ta khẽ thở dài, ánh mắt không hề rời khỏi Viên Sùng Thượng:
- Chỉ tiếc là Khô Mộc Tướng quân chết đi, còn có Xuân Mộc Tướng quân.
Viên Sùng Thượng muốn chớp mắt nhưng ngay cả mí mắt y cũng không thể động đậy. Y cảm thấy thân thể không còn là của mình nữa, mồ hôi trên trán y lấm tấm xuất hiện.
- Khô Mộc Tướng quân chết không có nghĩa Mộc Tướng quân không tồn tại, mà ngay khi Khô Mộc Tướng quân chết đi thì Xuân Mộc Tướng quân đã trở thành Mộc Tướng quân.
Giọng nói của Tam phu nhân mềm mại:
- Chuyện Khô Mộc Tướng quân không hoàn thành được thì Xuân Mộc Tướng quân sẽ thay y hoàn thành.
Hai tay nàng bị còng sắt còng lại, chậm rãi nâng lên. Còng sắt kéo lê phát ra tiếng. Hai tay nàng ta nâng khuôn mặt Viên Sùng Thượng lên, dịu dàng nói:
- Lão gia, Tần quốc sắp suy tàn rồi. Thiên hạ sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về Thiên Môn. Vì sao người lại vẫn mê muội như thế, chẳng lẽ muốn chôn cùng Tần quốc ư?
Thân thể Viên Sùng Thượng như bị hóa đá, trong ánh mắt hiện lên vẻ phẫn nộ.
- Chỉ cần người gia nhập vào Thiên Môn đạo thì ắt sẽ được trọng dụng.
Tam phu nhân buồn bã nói:
- Lúc ấy, thiếp cũng sẽ một lòng một dạ ở bên phục vụ người...!
Ánh mắt Viên Sùng Thượng lạnh lùng, y không biết lời Tam phu nhân là thật hay giả.
Nếu như Tam phu nhân nói là sự thật thì ra Mộc Tướng quân không phải một người mà là hai người. Một người là Khô Mộc Tướng quân Lệ Vương Tôn, còn một vị Mộc Tướng quân khác là Xuân Mộc Tướng quân.
Lệ Vương Tôn còn sống thì y là Mộc Tướng quân. Thế nhưng một khi Khô Mộc Tướng quân Lệ Vương Tôn bị giết, thì cái gọi là Xuân Mộc Tướng quân sẽ trở thành một vị Mộc Tướng quân mới, tiếp tục dẫn dắt bá tánh làm loạn theo Thiên Môn đạo.
Viên Sùng Thượng cảm thấy vô cùng kinh hãi. Mưu đồ của Thiên Môn đạo quả nhiên phi phàm, những bí mật như thế đương nhiên không phải những Thiên Môn đệ tử bình thường có thể biết được. Bây giờ Viên Sùng Thượng rốt cuộc đã biết rõ thì ra vị phu nhân này của mình chính là Xuân Mộc Tướng quân.
Một nữ tử yếu đuối như vậy, không ai ngờ được lại là một nhân vật trọng yếu trong Thiên Môn đạo.
Danh hiệu Thất Hùng của Thiên Môn đạo làm cho người ta nghĩ đây chỉ là Thất Tướng quân, có nghĩa là chỉ có bảy vị tướng quân mà thôi. Thế nhưng giờ phút này, Viên Sùng Thượng rốt cuộc biết rõ, Thất Tướng quân chỉ là bảy danh hiệu chứ không có nghĩa chỉ có đúng bảy người.
Ít nhất trong Mộc Tướng quân còn có Khô Mộc Tướng quân và Xuân Mộc Tướng quân.
Cảm nhận được sự lãnh đạm và phẫn nộ của Viên Sùng Thượng, Tam phu nhân chỉ có thể khẽ thở dài:
- Lão gia, người chắc biết rõ thiếp thân thích nhất điều gì ở người chứ? Người là một nam nhi kiên cường, lúc đầu thiếp thân đã dùng mọi cách để ở bên người, vốn là để khuyên người gia nhập Thiên Môn đạo, chỉ tiếc… Người vẫn chấp mê bất ngộ, thiếp thân đành phải từ bỏ vậy thôi.
Nàng thở dài một tiếng, nhìn vào Viên Sùng Thượng:
- Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, lão gia, thiếp thân cho người cơ hội cuối cùng, người có nguyện ý gia nhập Thiên Môn đạo, cùng nhau tạo lập nên thiên hạ thái bình không?
Viên Sùng Thượng dùng ánh mắt nói đáp án cho nàng.
Tam phu nhân cười khổ nói:
- Đã như vậy, thiếp thân chỉ có thể làm đúng theo quân pháp thôi.
Trong ánh mắt Viên Sùng Thượng hiện ra vẻ khinh thường.
- Thiếp thân biết rõ suy nghĩ của lão gia là gì.
Tam phu nhân buồn bã nói:
- Người chỉ cho thiếp thân là một nữ nhân, không thể làm nên sóng gió gì.
Nàng lắc đầu thở dài:
- Chỉ tiếc thiếp thân đã là Mộc Tướng quân thì không thể không gánh vác trọng trách này. Chỉ cần lão gia bất chợt chết đi thì An Ấp ắt sẽ đại loạn.
- Chỉ sợ chưa hẳn đã vậy.
Bỗng nhiên có một âm thanh vọng từ ngoài cửa vào,
- Một đêm vợ chồng trăm ngày ân nghĩa. Tam phu nhân biết rõ đạo lý này, vậy vì sao lại hạ sát Viên Tổng đốc?
Thần sắc Tam phu nhân vốn đang quyến rũ lập tức biến đổi.
Nàng lập tức lui về phía sau mấy bước, ánh mắt hướng về phía cửa lớn. Khi ánh mắt nàng dời đi, Viên Sùng Thượng liền cảm giác toàn thân cứng đơ như đá lập tức bắt đầu cử động được.
Ngoài cửa xuất hiện một thân ảnh mặc cẩm bào, đang chắp hai tay sau lưng, thần thái nhàn nhã. Thân thể Viên Sùng Thượng lúc này đã có thể cử động, quay đầu lại thất thanh gọi:
- Sở… Sở đại nhân?
Người đột nhiên xuất hiện lại chính là Sở Hoan.
Sở Hoan thật đúng là đến thật đúng lúc. Y cười nhẹ với Viên Sùng Thượng, rồi khẽ thở dài:
- Tổng đốc đại nhân trọng tình trọng nghĩa, tuy nhiên không phải chuyện gì cũng có thể bỏ qua. Nàng ta lòng dạ độc ác như thế thì Tổng đốc đại nhân cần gì phải niệm tình cố nhân?
Viên Sùng Thượng nắm chặt thanh đao nhìn về phía Tam phu nhân.
Tam phu nhân đã khôi phục bình tĩnh, thở dài khe khẽ:
- Sở đại nhân, ngài tới thật nhanh, thiếp thân còn tưởng là ngài đã chết.
- Chỉ tiếc không thể như mong muốn của Tam phu nhân.
Sở Hoan lại cười nói, lập tức lắc đầu mà nói:
- A, thật xin lỗi, không phải gọi là Tam phu nhân, có lẽ ta nên xưng hô nàng là… Xuân Mộc Tướng quân!
Ánh mắt Tam phu nhân nhìn vào ánh mắt của Sở Hoan, trong mắt hiện lên vẻ van nài thương xót. Sở Hoan thở dài:
- Xuân Mộc Tướng quân, chuyện cho tới bây giờ chẳng lẽ ngươi còn muốn sử dụng ảo thuật với bản quan? Ảo thuật của ngươi cũng không phải quá cao siêu, nếu không phải Tổng đốc đại nhân hằng ngày đều dùng trà hạnh nhân thì làm sao ảo thuật của ngươi có thể hữu dụng đối với Tổng đốc đại nhân.
Tam phu nhân khẽ thở dài:
- Sở đại nhân, các ngài chuẩn bị xử lý thiếp thân ra sao?
Ánh mắt Viên Sùng Thượng lúc này đã lóe lên hung quang, chậm rãi giơ đao lên, trầm giọng nói:
- Nếu Mộc Tướng quân còn sống, ta đương nhiên phải khiến cho Mộc Tướng quân biến mất vĩnh viễn.
Y tiến lên một bước, vung đao chém về phía Tam phu nhân. Ánh mắt Tam phu nhân chuyển về phía Viên Sùng Thượng, nàng u oán cất tiếng:
- Ngươi thật sự muốn giết chết ta sao?
Thân thể Viên Sùng Thượng chấn động, đại đao đã giương cao nhưng khi y nhìn thấy ánh mắt của Tam phu nhân thì không thể chém xuống.
Sở Hoan hơi cau mày, lại nghe Tam phu nhân buồn bã nói:
- Lão gia, tên nam nhân kia muốn giết chết ta, ngươi… ngươi không thể bảo vệ thiếp thân sao? Y muốn giết chết nữ nhân của người đó…!
Cơ mặt Viên Sùng Thượng co giật, đúng lúc này lại nghe thấy bờ môi Tam phu nhân khẽ mấp máy. Sở Hoan không nghe rõ nàng nói gì, tựa như nàng đang niệm chú ngữ.
Viên Sùng Thượng lại nắm chặt đại đao, chậm rãi xoay người lại, trên mặt đầy sát khí, nhìn về phía Sở Hoan.
Chính là giờ khắc này, trong mắt Sở Hoan hiện ra vẻ kinh ngạc.
Khi y ở Tây Lương đã nghe Đại phi Cổ Tát nói qua rằng trên đời này có một loại người có thể dùng âm thanh hay thậm chí là ánh mắt để khống chế người khác. Sở Hoan vẫn cho rằng chỉ là lời nói đùa, nhưng lúc này y có thể tận mắt chứng kiến, Viên Sùng Thượng thật sự bị ánh mắt và âm thanh của Tam phu nhân khống chế, đang từng bước tiến về phía mình.
Đây là một cảnh tượng vô cùng quỷ dị, quả nhiên thật khó tin.
Sở Hoan nhìn thấy cơ mặt của Viên Sùng Thượng co rúm, dữ tợn và đang từng bước tiến tới. Y thở dài, rút thanh Huyết Ẩm Đao bên hông ra, nhưng không phải hướng về Viên Sùng Thượng mà lao về phía lư đồng bên cạnh.
Trong miệng Tam phu nhân đang lầm bầm niệm chú thì thấy động tĩnh của Sở Hoan có chút kỳ lạ, lại nhìn thấy Sở Hoan dùng Huyết Ẩm Đao gõ vào lư đồng phát ra những tiếng "đinh đinh đinh".
Lông mày Tam phu nhân cau lại, sau khoảng mười tiếng vang lên từ lư đồng, thân thể Viên Sùng Thượng đột nhiên chấn động, tựa hồ như bừng tỉnh. Y đột nhiên quay người, lưỡi đao hướng về phía Tam phu nhân, lạnh lùng nói:
- Yêu phụ, ngươi muốn chết!
Y không chút do dự bổ một đao về phía Tam phu nhân.
Toàn bộ mạch truyện này, chỉ có duy nhất tại truyen.free, được chuyển ngữ trọn vẹn và tinh tế.