Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 855:

Bông tuyết bay tán loạn. Trời đông giá rét, trên mặt đất tuyết bắt đầu đóng thành lớp băng mỏng.

Lâm Đại Nhi bước ra giữa sân. Hai gã Cận Vệ đang canh gác ở cửa lập tức nắm chặt chuôi đao. Nhìn thấy Lâm Đại Nhi loạng choạng bước đến, họ đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết phải xử trí ra sao. Bọn họ được giao nhiệm vụ canh giữ viện, cấm người ngoài ra vào. Giờ đây Lâm Đại Nhi lại bước ra, họ không biết có nên ngăn cản nàng hay không. Cũng may, họ trông thấy khâm sai đại nhân đang chắp tay sau lưng đứng trong sân viện. Hai người nhìn Sở Hoan. Sở Hoan khẽ lắc đầu. Bọn họ liền hiểu, khâm sai đại nhân ra hiệu cho mình không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Sở Hoan vẫn giữ một khoảng cách với Lâm Đại Nhi. Đêm đông giá rét, tuy bước chân run rẩy nhưng nàng vẫn kiên cường đi về phía trước, không hề dừng bước. Thương thế của nàng tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng phải điều trị lâu dài. Trước khi thoát khỏi mật thất, nàng đã bị nhiễm phong hàn. Nếu là nữ tử bình thường, lúc này chắc chắn không thể dậy nổi. Thế nhưng nàng vẫn cố gắng chống cự, bước ra khỏi nha môn quan phủ.

Đi được một đoạn, Lâm Đại Nhi thấy choáng váng xây xẩm mặt mày. Trong đêm khí lạnh se sắt, gió lạnh thấu xương, nàng cảm thấy chân mình như đạp vào không khí. Xung quanh tối đen như mực. Lâm Đại Nhi cắn răng cố bước thêm một đoạn ngắn, chân dẫm lên một tảng đá nhỏ, mất thăng bằng, lập tức ngã sấp xuống.

Đêm đen giá lạnh, Lâm Đại Nhi cảm thấy đời mình cũng tương tự như vậy, phía trước mịt mù tăm tối. Nàng muốn đứng lên, chợt thấy bên cạnh có một đôi chân. Ngẩng đầu lên, nàng thấy Sở Hoan đang đứng nhìn mình, rồi đưa tay ra định kéo nàng dậy. Lâm Đại Nhi quay đầu đi không nhìn hắn. Sở Hoan thở dài, ngồi xuống nói khẽ:

- Đã khuya thế này cô còn định đi đâu? Cô còn có nơi nào để đi?

Hắn nói mấy lời này rất nhẹ nhàng. Lâm Đại Nhi nghe vậy lòng run lên.

Đúng thế. Mình có thể đi đâu bây giờ?

Sáp Huyết hội đã không còn, bản thân nàng cũng chẳng còn dính dáng gì đến Thiên Môn đạo. Lỗ Thiên Hữu mà nàng tưởng có thể dựa vào đã đầu phục triều đình, phản bội nàng. Trên trời dưới đất, Lâm Đại Nhi cô độc lẻ loi, không ai nương tựa.

Sở Hoan nắm lấy cánh tay nàng. Lâm Đại Nhi đã lạnh lùng nói:

- Ngươi buông ra.

- Vậy cô nói cho ta biết cô định đi đâu?

- Ta đi đâu, không cần ngươi quản.

Giọng Lâm Đại Nhi lạnh như băng.

Sở Hoan cau mày:

- Ta biết rõ nàng muốn làm gì, chỉ là với tình cảnh của nàng bây giờ, có thể làm được gì? Cho dù nàng muốn làm gì, cũng phải dưỡng thương cho khỏe lại đã.

- Ta không cần ngươi lo. Ngươi là cái gì của ta? Dựa vào cái gì mà đòi quản ta?

Lâm Đại Nhi cao giọng gắt.

Sở Hoan nhíu chặt lông mày lại, bất chợt nắm lấy eo Lâm Đại Nhi. Lâm Đại Nhi hoảng sợ lắp bắp:

- Ngươi… ngươi định làm gì?

Sở Hoan không trả lời nàng, ôm ngang nàng đứng lên. Hắn nhìn ánh mắt sợ hãi của nàng, trầm giọng nói:

- Nàng hỏi ta là cái gì của nàng? Điều này ta có thể trả lời. Ta là nam nhân của nàng. Nàng có thể muốn chết nhưng ta sẽ không trơ mắt nhìn nàng chết. Bây giờ nàng nên ngoan ngoãn nghe lời. Đừng chọc giận ta.

Lâm Đại Nhi dướn mày, cả giận nói:

- Ngươi thả ta xuống.

Rồi không nói thêm lời nào, nàng vung tay lên. Sở Hoan lạnh lùng nói:

- Lâm Đại Nhi, nàng cứ thử đánh ta đi. Khốn kiếp, ta không tin ngay cả một nữ nhân cũng không thể quản được!

Hắn gằn giọng, trừng mắt nhìn Lâm Đại Nhi. Lâm Đại Nhi không phải là nữ nhân nhát gan, nhưng nhìn ánh mắt của Sở Hoan, bàn tay đang định tát hắn đột nhiên dừng lại. Sở Hoan cũng không nói nhiều, ôm ngang Lâm Đại Nhi quay người đi thẳng vào sân. Thân hình Lâm Đại Nhi tuy hơi đẫy đà nhưng Sở Hoan ôm trong tay nhẹ bẫng như không.

Lâm Đại Nhi cắn môi. Lúc này nàng cũng không dám ồn ào nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào Sở Hoan. Bị Sở Hoan ôm vào trong lòng, nàng đúng là cảm thấy thân hình đang lạnh ngắt bắt đầu ấm hơn. Sở Hoan ôm Lâm Đại Nhi trở lại sân. Hai gã Cận Vệ canh gác ở cửa lập tức nhìn nhau, ánh mắt ngầm hiểu: "Ồ, thì ra là thế." Nam tử không phong lưu phí hoài tuổi thanh xuân, xem ra cô nương xinh đẹp này đã lọt vào mắt xanh của khâm sai đại nhân rồi.

Sở Hoan ôm Lâm Đại Nhi vào phòng, đi đến bên giường. Lúc này hắn mới cúi đầu nhìn Lâm Đại Nhi trong lòng, chỉ thấy nàng vẫn nhìn mình chằm chằm, thần sắc phức tạp. Sở Hoan cũng không biết nên hiểu ra sao, đành nói:

- Nàng ở đây dưỡng thương cho tốt. Tốt nhất đừng chọc giận ta. Nếu không…

Hắn bỏ lửng câu nói.

Lâm Đại Nhi nhìn chằm chằm vào mắt Sở Hoan:

- Nếu không sẽ thế nào? Sẽ giết ta?

- Một cô nương tốt sẽ không suốt ngày nói đến đánh giết.

Sở Hoan thở dài, vẫn chưa buông Lâm Đại Nhi ra. Mùi hương cơ thể mềm mại này xộc thẳng vào mũi hắn, Sở Hoan bất giác nhớ lại cảnh ái muội của hai người. Lúc này gương mặt Lâm Đại Nhi gần kề bên mặt hắn. Sở Hoan nhìn thấy đôi mắt như nước hồ thu, da trắng như tuyết, tóc đen nhánh, hàng mày sắc sảo. Nàng không hẳn vẻ thanh tao trẻ trung mà thoáng chút từng trải thành thục, quả nhiên là dáng vẻ của một đại mỹ nhân thướt tha yêu kiều. Vẻ chín chắn của nàng không phải do tuổi tác, mà là do phong sương đã trải. Chẳng biết vì sao, nghĩ đến chuyện một giai nhân như vậy đã cùng mình hoan ái, sâu trong lòng hắn có một cảm giác thỏa mãn. Một cảm giác chinh phục rất nam nhân. Có thể ôm một hiệp nữ xinh đẹp như thế vào lòng, đó là điều khiến bất cứ nam nhân nào cũng đắc ý.

Đúng lúc ấy, Lâm Đại Nhi cũng đang ch��m chằm nhìn Sở Hoan không rời mắt. Sở Hoan đang nhìn đôi gò má ửng hồng của nàng đến ngây dại, đột nhiên phát hiện Lâm Đại Nhi đang nhìn mình một cách kỳ quái, hắn đỏ mặt lên, lúng túng nói:

- Nhìn cái gì?

Lâm Đại Nhi thản nhiên:

- Sở Hoan, nếu như chúng ta…

Nàng dừng một chút, tuy thần sắc vẫn bình tĩnh nhưng hai má thì đỏ hơn một chút:

- Ngươi có thể như vậy hay không?

Đương nhiên Sở Hoan hiểu ý nàng, lập tức đáp:

- Chuyện đã xảy ra, không còn cái gọi là nếu như nữa…

Lâm Đại Nhi lạnh nhạt:

- Hóa ra ngươi cũng chỉ là đồ háo sắc mà thôi. Ngươi là quan viên triều đình, xét theo lập trường của ngươi mà nói, ngươi đối với ta như vậy, chẳng khác nào vì sắc mà bỏ qua nguyên tắc. Triều đình ai cũng như ngươi, thì còn gì là phép tắc?

- Chó cắn Lữ Động Tân, không nhận ra người tốt.

Sở Hoan thở dài:

- Lâm cô nương, nàng nên từ bỏ thành kiến đó đi, thì chẳng phải chúng ta sẽ dễ nói chuyện hơn sao?

Lâm Đại Nhi nói:

- Vậy ngươi nên thả ta xuống đã, sau đó nói gì thì nói.

Sở Hoan khẽ giật mình, lúc này mới phát hiện mình vẫn còn đang ôm Lâm Đại Nhi. Hắn vội vàng buông nàng ra, lúng túng nói:

- Ta đã cho người sắc thuốc, đợi đến khi xong, cô nhớ uống đấy.

Lâm Đại Nhi đã nhíu mày hỏi:

- Ngươi vừa nói Lữ Động Tân, là ai vậy?

Sở Hoan ngớ người, chợt hiểu ra, thời này, truyền thuyết bát tiên chưa xuất hiện. Hắn cười trừ:

- Lữ Động Tân là một tiên nhân, hắn ta…

Đột nhiên hắn nhận ra mấy lời mình vừa nói rất không ổn. Lữ Đại tiên nhân kia đùa giỡn Bạch Mẫu Đơn, cũng chẳng khác nào là một kẻ phong lưu, bản thân hắn so với Lữ Động Tân vẫn còn kém xa.

- Tiên nhân?

Lâm Đại Nhi lại cau mày:

- Ta chưa nghe qua cái tên này. Hắn là thần tiên cõi nào?

Sở Hoan đáp:

- Kỳ thật vị tiên nhân này khá đặc biệt. Lâm cô nương, nếu như nàng thực sự muốn biết, ta có thể kể cho nàng nghe.

Đúng vào lúc này, chợt nghe từ ngoài cửa có người bẩm báo:

- Đại nhân, có khách đến bái kiến, yêu cầu gặp đại nhân.

Sở Hoan nhíu mày, ai lại đến bái kiến khuya khoắt thế này:

- Hắn có báo tính danh không?

Bên ngoài đáp:

- Hắn xưng l�� Cừu Như Huyết, nói đại nhân biết hắn.

Sở Hoan nói:

- Ta sẽ ra gặp hắn ngay.

Đột nhiên cảm thấy có gì đó rất lạ, hắn quay đầu lại, phát hiện Lâm Đại Nhi có thái độ khác thường.

- Lâm cô nương, cô làm sao vậy?

Thấy Lâm Đại Nhi đứng sững, Sở Hoan nhíu mày hỏi. Nhưng đột nhiên nhớ tới Cừu Như Huyết có ân oán với Lỗ Thiên Hữu, mà trước kia Lỗ Thiên Hữu từng đi cùng Lâm Đại Nhi. Vậy thì Lâm Đại Nhi hẳn là biết Cừu Như Huyết. Lâm Đại Nhi hình như đang suy nghĩ gì đó, sau một lát, quay sang nhìn Sở Hoan, nghiêm nghị nói:

- Sở Hoan, ngươi dẫn ta đi gặp hắn.

Sở Hoan chỉ sợ hai người có ân oán trong lòng, nếu gặp nhau không khéo sẽ gây chuyện lớn, liền lắc đầu:

- Lâm cô nương, thương thế của nàng chưa lành, ta nghĩ lúc này không nên gặp hắn…

Lâm Đại Nhi kiên quyết nói:

- Ngươi dẫn ta đi gặp hắn, ta đã hiểu lầm hắn.

Cừu Như Huyết lúc này đang chờ ở nhã sảnh. Nhã sảnh tuy sáng như ban ngày nhưng rất vắng vẻ. Thấy Sở Hoan đến, Cừu Như Huyết ngẩng đầu, đứng dậy. Sở Hoan chắp tay:

- Cừu huynh, đã đợi lâu.

C���u Như Huyết cũng chắp tay, chưa kịp trả lời, đã thấy Lâm Đại Nhi đi ra. Mặt Cừu Như Huyết vốn đang lạnh băng, chợt biến sắc, rồi cười lạnh một tiếng:

- Tìm mãi không thấy, tự nhiên lại chui đến cửa. Lâm Đại Nhi, Lỗ Thiên Hữu ở đâu?

Sở Hoan thở dài:

- Cừu huynh, đừng vội kích động. Thị phi ân oán luôn có thể nói rõ. Lâm cô nương đang bị thương, nàng biết huynh tới đây, nên mới cố gắng tới gặp.

Ánh sáng oán hận trong mắt Cừu Như Huyết không hề giảm. Lâm Đại Nhi thấy dáng vẻ của y thì không khỏi ngạc nhiên. Cừu Như Huyết cụt một tay mù một mắt, âm lãnh như quỷ mị, khác hẳn vẻ hào khí ngất trời khi trước. Nàng biết rõ nhất định đã xảy ra chuyện động trời, nên tiến lên, nhìn thẳng vào mắt Cừu Như Huyết:

- Cừu đại ca, ta vẫn luôn hiểu lầm ngươi đã bán đứng chúng ta, đã từng tìm ngươi khắp nơi, muốn giết chết ngươi để báo thù cho các huynh đệ. Thế nhưng… hôm nay ta đã biết mình sai lầm. Kẻ bán đứng Sáp Huyết hội không phải ngươi mà là tên súc sinh Lỗ Thiên Hữu kia…

Cừu Như Huyết nhìn thấy Lâm Đại Nhi, oán hận trong lòng dâng trào. Y biết Lâm Đại Nhi và Lỗ Thiên Hữu là một đôi, cũng không biết hai người đã đường ai nấy đi. Nghe Lâm Đại Nhi nói vậy thì kinh ngạc lộ rõ trên mặt.

Tác phẩm này được chuyển ngữ đặc biệt và chỉ có mặt trên Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free