(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 865:
Hiên Viên Thắng Tài nói:
- Nơi này còn cách chỗ động chủ của các ngươi bao xa? Vì sao lại phải uống trà tại nơi này?
Sở Hoan lại cười nói:
- Hiên Viên tướng quân. Chúng ta đi suốt một đường cũng mệt rồi. Nơi này đã có trà nóng, chúng ta không ngại uống một chén, làm ấm thân thể cũng tốt.
Người dẫn đường lập tức nói:
- Sở đại nhân, trà lâu này có Trùng Thảo Trà, là đặc sản của Quỷ Phương chúng ta, rất tốt cho thân thể. Vận may của ngài cũng thật không tồi. Người bên ngoài căn bản không thể uống được thứ trà này đâu.
- Ồ?
Sở Hoan giao ngựa cho Tôn Tử Không.
- Nhập gia tùy tục. Có loại trà tốt như thế, vậy thì đúng là không thể bỏ lỡ.
Mọi người lập tức buộc ngựa. Sở Hoan dẫn đầu đoàn đi lên lầu trúc. Trong lầu trúc có hai chiếc bàn rộng, ở trong góc đang nấu nước. Bên trong lầu có một người Quỷ Phương đang pha trà, thấy đám người Sở Hoan tiến vào liền vội vàng mời mọi người ngồi. Hiên Viên Thắng Tài sắp đặt mấy vũ sĩ cận vệ bảo vệ ở bên ngoài. Những người khác đi vào trong lầu trúc. Mặc dù không phải ai cũng có hứng thú đối với trà của Quỷ Phương nhưng Sở Hoan trước khi đi đã nói, cần phải tôn trọng người Quỷ Phương. Nhập gia tùy tục, ngồi xuống tùy tiện ứng phó một chút là được.
Mọi người chia nhau ngồi vào hai bàn. Người Quỷ Phương dâng chén trà lên. Nhưng chén trà của Quỷ Phương khác với nơi khác, đều được chế tác từ ống trúc. Bản thân chén trà cũng mang mùi thơm nhạt của ống trúc.
Sau khi dâng hết chén trà lên, hai người Quỷ Phương đều tự mình cầm ống trúc, bỏ lá trà vào trong chén, giới thiệu:
- Đây là Trùng Thảo Trà của Quỷ Phương chúng ta, là dược liệu quý hiếm. Còn có cả sâu núi...!
Thấy trên mặt quan viên lộ vẻ cổ quái, đang nhìn chằm chằm vào chén trà, thấy bên trong lá trà này có cả những con sâu thật. Hắn liền cười nói:
- Chư vị đừng sợ. Loại sâu này đều được dùng làm thuốc, rất bổ cho cơ thể. Thoạt nhìn thì như thế nhưng uống vào rồi có mùi vị rất đặc biệt. Chỉ có khách quý nhất mới có thể được dâng Trùng Thảo Trà này thôi.
Sở Hoan nhìn người Quỷ Phương đang ngồi nấu nước cạnh đó, ôn tồn hỏi:
- Nghe nói pha trà là việc cần chú ý hết sức. Nơi này là trà lâu chuyên nghiệp, có phải cũng có người chuyên môn ở đây pha trà không?
Người Quỷ Phương dẫn đường kia nói:
- Hai người bọn họ là những người chuyên trách việc này ở đây.
Lại chỉ về phía hai người kia rồi nói:
- Bọn họ hiểu biết rất sâu về Trùng Thảo Trà này.
Lúc nước đã sôi sùng sục, hai người Quỷ Phương đều mang ấm nước tới, rót vào chén trà của mọi người theo thứ tự. Nước nóng rót vào, hơi nước bay lên, mang theo một mùi kỳ quái, có mùi thuốc, có mùi thơm của ống trúc.
Sở Hoan nâng chén trà lên, đưa lên mũi ngửi, vẻ mặt say mê, lại cư��i nói:
- Hương trà này thật sự rất nồng. Đúng rồi. Quỷ Phương các ngươi dùng nước pha trà này có điều gì đáng lưu ý không?
- Nước sao?
Mấy người Quỷ Phương sửng sốt, nhìn nhau một chút.
Sở Hoan lại cười nói:
- Lần trước đã từng nghe lão quỷ chủ nói tới trà của Quỷ Phương. Đại Kỳ Mông Sơn có vài con suối, Trùng Thảo Trà là trà ngon nhất ở Đại Kỳ Mông Sơn, có dùng nước suối pha hay không?
Người Quỷ Phương dẫn đường lập tức giơ ngón tay cái cười nói:
- Đúng vậy. Trùng Thảo Trà này đúng là dùng nước suối pha. Hóa ra Sở đại nhân cũng biết.
Hắn nâng tay nói:
- Xin mời Sở đại nhân thưởng thức một chút. Trùng Thảo Trà vừa vào miệng thì hơi chát đắng nhưng lập tức hương thơm lan tỏa ngay.
Sở Hoan cười nói:
- Đa tạ các ngươi dùng trà quý báu như vậy để chiêu đãi ta.
Hắn nâng chén trà lên, vừa đưa tới mép. Mấy người Quỷ Phương nhìn Sở Hoan, tựa như chờ hắn nhận xét về Trùng Thảo Trà này. Thấy Sở Hoan chuẩn bị uống rồi, Hiên Viên Thắng Tài đột nhiên nói:
- Đại nhân, chậm đã!
Sở Hoan dừng tay. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hiên Viên Thắng Tài. Hắn bưng chén trà tới trước mặt người dẫn đường kia, cười nhạt nói:
- Mặc dù đại nhân nói nhập gia phải tùy tục nhưng các huynh đệ Quỷ Phương nhiệt tình như vậy, chúng ta hiển nhiên không thể thất lễ. Vị huynh đệ này, chúng ta là khách, ngươi là chủ. Chủ nhà trước, khách sau. Để tỏ lòng cảm tạ các ngươi, một chén trà này chúng ta xin kính ngươi trước!
Hắn lại đẩy chén trà tới trước mặt người kia, hầu như đã tới sát ngực đối phương:
- Huynh đệ, mời uống trước.
Mấy người Quỷ Phương nhất thời đưa mắt nhìn nhau. Người dẫn đường ánh mắt thoáng hiện sự bối rối, cười gượng, có chút bối rối nói:
- Cái này...
Sở Hoan cũng cười nói:
- Không sai. Quỷ Phương và chúng ta sau này coi nhau như huynh đệ, nhất định phải đối xử như huynh đệ cốt nhục. Vị huynh đệ này chờ chúng ta ở chân núi lâu như vậy, một chén trà này dù sao ngươi cũng phải uống trước.
Hắn buông chén trà xuống, nghiêm nghị nói:
- Huynh đệ nếu không uống thì chúng ta cũng không thể uống chén trà này được!
Trong số bộ hạ của Sở Hoan tất nhiên có người e ngại món Trùng Thảo Trà này nhưng cũng có người cảm thấy rất hiếm có, nóng lòng muốn nếm thử, thật sự muốn nếm xem thứ trà độc đáo này có vị như thế nào. Chỉ có điều Sở Hoan chưa uống thì mọi người cũng không dám thất lễ, cũng không dám uống. Có người đang bưng chén trà của mình nhìn lá trà, thấy Sở Hoan đột nhiên buông chén xuống thì mọi người cũng lập tức đặt chén trúc của mình xuống.
Vài người Quỷ Phương hơi biến sắc. Ánh mắt Hiên Viên Thắng Tài lấp lánh, khí thế bức người. Vóc người hắn khôi ngô, thân mặc áo giáp, hơn nữa mày kiếm hơi nhướn lên, khiến người ta có cảm giác áp bách. Người dẫn đường không kìm được mà lùi lại hai bước, không còn tươi cười, trầm giọng nói:
- Sứ giả Phàm triều, các ngươi... Các ngươi làm gì vậy? Nhập gia tùy tục, chẳng lẽ... Chúng ta mời các ngươi uống trà cũng sai sao?
- Có ai nói ngươi sai đâu?
Sở Hoan lại cười nói.
- Chẳng qua chỉ là bày tỏ lòng cảm tạ ngươi thôi!
- Ngươi không phải là nghi ngờ trong trà c�� vấn đề hả?
Người dẫn đường vẻ mặt không vui nói:
- Nếu Sở đại nhân đã thật sự hoài nghi như thế thì chúng ta có nên tin tưởng ngài hay không đây?
Ánh mắt Sở Hoan sắc bén như đuốc, nhìn chằm chằm vào hai mắt kẻ dẫn đường, bình tĩnh nói:
- Bổn quan sao có thể hoài nghi trong trà có vấn đề được? Chỉ là kính ngươi một chén trà, các hạ tại sao lại phản ứng kích động như vậy chứ?
Hắn liếc mắt nhìn mấy người Quỷ Phương khác, nhíu mày, ung dung nói:
- Chẳng lẽ trà này thật sự có vấn đề?
- Nếu như Sở đại nhân đã thật sự hoài nghi như thế thì cũng không cần phải uống trà nữa.
Người dẫn đường cười lạnh nói:
- Ta sẽ lên núi bẩm báo với động chủ, rằng Sở đại nhân đã tới.
Cừu Như Huyết đầu đội nón rộng ngồi cạnh Sở Hoan vốn không nói gì, nón sụp xuống chỉ lộ ra nửa mặt gồm mũi và miệng, đôi mắt bị che khuất. Đột nhiên hắn nói:
- Chỉ sợ các ngươi không thể gặp động chủ được!
Lời còn chưa dứt, người đã đứng dậy, không biết đao đã rút ra từ khi nào, lao thẳng về phía người dẫn đường kia. Hàn Nguyệt Nhận bổ về phía người nọ nhanh như chớp.
Cừu Như Huyết ra đao rất đột ngột, không ít người giật mình kinh hãi. Mà người dẫn đường kia thấy hắn giết tới, phản ứng cũng rất nhanh, liền lùi lại phía sau. Người Quỷ Phương cầm ấm nước bên cạnh cũng phản ứng nhanh nhạy, đập ngay ấm nước về phía Cừu Như Huyết. Nước nóng bên trong bắn tung tóe.
Người dẫn đường lui về phía sau, Hiên Viên Thắng Tài cũng không cho hắn lùi tiếp, ném chén trà trong tay vào mặt người nọ, tóm lấy tay kẻ đó quát lớn:
- Chạy đi đâu!
Quân cận vệ dù sao cũng không phải những kẻ vô dụng. Hiên Viên Thắng Tài vừa hành động, mọi người lập tức rõ là có chuyện, có hai hộ vệ tới bên người Sở Hoan rút đao khỏi vỏ, lao tới như hổ đói đánh về phía mấy người Quỷ Phương kia. Bọn họ không cần biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, nếu Hiên Viên Thắng Tài đã ra tay rồi thì đúng là đã đến lúc động thủ.
Đám quân cận vệ nọ đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, sức chiến đấu phi thường. Nhóm người này vừa ra tay, dù là sức chiến đấu hay số lượng cũng đều chiếm ưu thế. Người Quỷ Phương bên trong lầu hiển nhiên không chuẩn bị để đánh nhau với người của Sở Hoan. Khi đám người Hiên Viên Thắng Tài vừa ra tay, mấy người nọ lập tức lùi lại hết, đều tháo chạy ra cửa sổ. Trong chớp mắt đã có hai ba người nhảy ra khỏi cửa sổ.
Kẻ dẫn đường kia muốn rời đi, chẳng qua tốc độ của hắn còn kém xa Cừu Như Huyết. Hắn vừa bị Hiên Viên Thắng Tài tóm tay, Cừu Như Huyết đã lao tới, ánh đao xẹt qua như điện. Máu tươi bắn tung tóe. Một cái đầu người đã bay vút theo dòng máu đó ra ngoài.
Lúc này đám vũ sĩ cận vệ muốn nhảy ra khỏi cửa sổ truy đuổi, Hiên Viên Thắng Tài mới lạnh lùng nói:
- Đừng đuổi theo. Bảo vệ đại nhân quan trọng hơn.
Mấy người kia đã chạy thoát nhưng thật ra vẫn còn một người Quỷ Phương bị hai vũ sĩ cận vệ dồn vào góc tường. Trên mặt gã lộ vẻ sợ hãi, đối mặt với hai vũ sĩ cao lớn uy mãnh, tay không tấc sắt, không ngừng lùi lại, lưng dán chặt vào tường gỗ. Sở Hoan đứng dậy, đi tới chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn gã, trầm giọng hỏi:
- Là ai phái các ngươi tới đây. Chỉ cần nói ra thì có thể giữ được mạng cho ngươi!
Gã nọ nhìn bốn phía đều là đao kiếm sáng loáng, thân thể run rẩy, há miệng, dường như không thốt nên lời thì bỗng nghe một tiếng hét lớn. Chỉ thấy một thanh đao đột ngột đâm thẳng vào ngực y, sau đó nhanh chóng rút về. Mọi người giật mình, thấy người nọ ôm ngực, cúi đầu nhìn xuống thì thân thể lập tức ngã lăn ra đất, co quắp vài cái rồi bất động.
Mọi người nhìn lên tường gỗ trúc, phát hiện một khe hở, hiển nhiên thanh đao đâm từ bên ngoài vào phòng. Cừu Như Huyết lúc này cất đao. Hiên Viên Thắng Tài nhìn Cừu Như Huyết một cái. Kỳ thực từ trước đến nay, Hiên Viên Thắng Tài cũng không rõ Cừu Như Huyết rốt cuộc có lai lịch gì. Hắn chỉ biết bên cạnh Sở Hoan đột nhiên có thêm một người. Hôm nay thấy đao pháp của y quả nhiên cực kỳ sắc bén. Mà việc Sở Hoan tặng Hàn Nguyệt Nhận cho Cừu Như Huyết, hiển nhiên đã nói rõ y trọng dụng người này.
Trời đã rất tối. Hiên Viên Thắng Tài mới đến cạnh Sở Hoan, cau mày nói:
- Đại nhân, phía Quỷ Phương phải chăng có vấn đề? Vì sao mấy người Quỷ Phương này lại phải mai phục chúng ta ở đây?
Lúc này Cừu Như Huyết đã cầm một cây ngân châm nhúng vào chén trà, liếc một cái liền cười lạnh nói:
- Quả nhiên trà có độc... Đại nhân, xem ra bọn họ thật sự muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết!
Sở Hoan cau mày, một lúc lâu sau mới nói:
- Người Quỷ Phương sẽ không làm thế.
Hắn nhìn Hiên Viên Thắng Tài, hỏi:
- Lần này chúng ta tới là vì việc gì?
- Không phải là vì muốn thống kê hộ tịch của Quỷ Phương, ban phát ruộng đất cho bọn họ sao?
- Không sai.
Sở Hoan đi tới trước cửa lầu trúc. Bốn phía lúc này đều là rừng rậm bao phủ, gió lạnh ùa đến. Những người bên cạnh dường như đều cảm thấy bốn phía có vô số ánh mắt đang dõi theo lầu trúc.
- Nếu ngươi là người Quỷ Phương, triều đình muốn giải quyết vấn đề an cư lạc nghiệp cho bọn họ, chẳng lẽ ngươi lại đi ám hại quan viên triều đình ư? Một khi chúng ta thật sự bỏ mạng ở nơi này thì ngươi có biết sẽ có hậu quả gì không?
- Đại binh ập tới, Quỷ Phương gà chó không tha!
Hiên Viên Thắng Tài điềm nhiên nói.
- Nếu chúng ta gặp nạn ở đây thì Quỷ Phương khó thoát khỏi một kiếp.
Sở Hoan chậm rãi nói.
- Cho dù Quỷ Phương thật sự không biết suy tính thì bọn họ cũng không thể sơ suất đến thế. Nếu muốn dùng trà ám hại thì tại sao lại phái ra những kẻ căn bản chẳng hiểu biết gì về trà đạo. Người biết chút ít về trà đạo căn bản không dùng nước sôi sùng sục để pha trà, hơn nữa khi pha trà thì nước chảy như suối. Họ chỉ tráng nước chứ không phải pha trà. Người Quỷ Phương đã sống ở Trung Nguyên cả trăm năm, không có khả năng hoàn toàn không biết gì về trà đạo. Nếu đây là nơi chuyên để uống trà, lại có người chuyên pha trà thì không thể thô thiển đến vậy.
Hiên Viên Thắng Tài mới nói:
- Mạt tướng chỉ mới hoài nghi cho nên mới thử dò xét một chút. Thử một lần, quả nhiên đã có vấn đề!
Hắn xuất thân danh môn, hiển nhiên cũng hiểu biết chút ít về trà đạo. Sở Hoan ở quan trường một năm, dù trà đạo không thể gọi là tinh thông nhưng cũng đã nhập môn, hiển nhiên có thể nhận ra.
Sở Hoan nhìn rừng núi tối tăm, thì thào nói:
- Ai đứng phía sau lưng muốn ám hại chúng ta?
Mọi diễn biến tiếp theo của câu chuyện đều được truyen.free đảm bảo giữ nguyên bản sắc và độc quyền truyền tải.