(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 889:
Da Lợi Tân thật sự không thể ngờ hôm nay lại gặp phải một kẻ ương ngạnh như vậy, gã lập tức nổi trận lôi đình. Mặc dù là cung nhân, nhưng gã có vóc người cao lớn, Sở Hoan đứng trước mặt còn chưa cao tới miệng gã. Bị Sở Hoan phản bác như vậy, lại ngay trước mặt Thủy Liên, gã không giữ được thể diện, bèn nâng phất trần lên đánh vào mặt Sở Hoan.
Sở Hoan ra tay như điện, đã nắm được lông phất trần, không dùng quá nhiều sức, chỉ khẽ vung lên. Da Lợi Tân cảm thấy phía trước dường như có người kéo mình. Gã không kịp buông phất trần, cả người nhào tới. Trong lúc kinh hãi, gã cảm thấy dưới chân tựa như bị vật gì cản lại, chưa kịp nhìn đã từ trên đó ngã xuống.
Gã vóc người cao lớn, cú ngã này không hề nhẹ, giống như một quả bóng da, lăn lông lốc xuống những bậc thang ngọc cao. Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên. Các võ sĩ Cận Vệ Quân vốn nghiêm trang thận trọng khi trông thấy cảnh này, trong lòng đều không nhịn được bật cười, cả đám cười trên nỗi đau của người khác.
Mặc dù những võ sĩ Cận Vệ Quân này trấn thủ nội cung nghiêm nghị như cọc gỗ, nhưng họ là đội cận vệ hoàng gia tinh nhuệ nhất đế quốc, trong lòng vẫn giữ sự kiêu ngạo. Trong mắt họ, những hoạn quan trong nội cung đều là kẻ đê tiện, mà người man di lại càng là hạng đê tiện trong đê tiện. Thời gian này, Da Lợi Tân không ít lần cậy thế làm oai ngoài điện Quang Minh, chó mượn oai hùm, la lối om sòm. Đám võ sĩ Cận Vệ Quân này thấy một thái giám man di chỉ tay năm ngón trong đại điện hoàng cung, trong lòng đều khó chịu. Lúc này thấy kẻ đó không làm thương được người, trái lại tự mình ngã xuống bậc thang, lập tức ai nấy đều cảm thấy trong lòng rất vui sướng.
Người vui sướng nhất đương nhiên là Thủy Liên. Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Da Lợi Tân như vậy, trong lòng gã cực kỳ vui sướng, lập tức vừa cảm kích lại vừa ưa thích Sở Hoan. Nhưng gã vẫn phải giả bộ chạy xuống dưới, ra vẻ quan tâm:
- Da công công, Da công công!
Gã biết rõ từ nơi này lăn xuống bậc thềm ngọc thì không đến mức phải chết, nhưng bị thương thì chắc chắn không tránh khỏi.
Da Lợi Tân lăn xuống bậc thang, đau đớn rên rỉ, cảm thấy xương cốt mấy nơi trên người đã bị tổn thương. Thủy Liên chạy xuống, thấy gã mặt mũi bầm dập, răng cửa cũng rụng mất, dường như sống mũi cũng bị gãy, máu trào ra khỏi miệng mũi. Chiếc mũ kia cũng rơi ra, lộ ra bộ tóc đen xoăn tít, trông thảm hại vô cùng. Trong lòng buồn cười, nhưng Thủy Liên vẫn tiến lên làm bộ ân cần, cẩn thận hỏi:
- Da công công, ngài không sao chứ?
Da Lợi Tân kêu rên hai tiếng, giãy dụa đứng lên, ngẩng đầu liền thấy Sở Hoan đứng trên cao nhìn xuống, chắp hai tay sau lưng, mặt không biểu tình nhìn mình. Trong lòng gã phẫn nộ tới cực điểm, mắng:
- Ngươi... ngươi dám làm tổn thương ta? Ngươi... ngươi thật to gan... Tên vương bát đản này!
Sở Hoan nhíu mày, nghiêm nghị hỏi:
- Vương bát đản mắng ai?
- Mắng ngươi!
Da Lợi Tân chịu thiệt từ Sở Hoan, nhưng vẫn không sợ hãi.
Sở Hoan không những không giận mà còn cười:
- Hóa ra là vương bát đản mắng bổn tước. Da Lợi Tân, hóa ra ngươi chính là vương bát đản, thật sự không nhìn ra!
Da Lợi Tân khẽ giật mình, lập tức hiểu ra mình đã trúng kế của Sở Hoan, giận dữ không kìm được, lớn tiếng kêu lên với những võ sĩ Cận Vệ Quân kia:
- Đám nô tài các ngươi, còn không mau lên cho ta, bắt tên khốn kiếp này lại cho ta!
Đám thị vệ ngơ ngác nhìn nhau, cũng không hề ra tay.
Da Lợi Tân cả giận nói:
- Các ngươi còn chưa ra tay? Có phải muốn mất đầu hết hay không? Ta sẽ đi nói cho nương nương, nói cho Thánh thượng, các ngươi đều muốn tạo phản...!
- Là ai muốn tạo phản?
Da Lợi Tân đang giận dữ không kìm được, bỗng nghe sau lưng truyền tới một giọng nói lạnh nhạt. Gã không khỏi quay đầu lại, liền thấy cách đó không xa, một người đang chậm rãi đi tới.
Người kia mặc áo giáp, thân đeo trường cung, lưng mang hộp tên, không đội khôi giáp. Tóc dài phất phới, chỉ dùng một chiếc dây cài chặt, tóc trắng như tuyết, trong màn đêm cực kỳ bắt mắt.
Da Lợi Tân nhìn thấy người tới, không nhịn được sợ run cả người. Gã đã ở điện Quang Minh này một khoảng thời gian, ngoại trừ Hoàng đế cùng Tuyết Hoa nương nương ra, quả thực không coi ai ra gì, ai cũng không để vào mắt, vậy mà lại chỉ sợ hãi người trước mắt này.
Người này giống như u linh, Da Lợi Tân chỉ biết thỉnh thoảng gã đột nhiên xuất hiện. Mặc dù Da Lợi Tân không nói câu nào với người này, nhưng từ lần đầu tiên nhìn thấy, gã đã cảm thấy sợ hãi, không dám có chút liều lĩnh trước mặt người này.
Có một loại người, trên thân thể dường như sinh ra đã mang theo khí thế uy nghiêm khiến người ta không thể xâm phạm, trong khí thế ấy lại mang theo sát khí bén nhọn, cho dù không nói câu nào cũng có một khí tức lạnh như băng phát ra.
Da Lợi Tân cảm thấy người tóc bạc trước mắt này đúng là như vậy.
Gã đương nhiên biết được, vị võ tướng mái tóc trắng như tuyết tựa u linh trước mắt này, chính là Thống lĩnh mấy ngàn Cận Vệ Quân hoàng gia, là người nổi bật của Hiên Viên thế gia võ huân đế quốc, là võ tướng được Hoàng đế cực kỳ tín nhiệm.
Sở Hoan nhìn thấy Thần tiễn Hiên Viên Thiệu đột nhiên xuất hiện, lại cảm thấy hơi bất ngờ.
Hiên Viên Thiệu cung không rời người, gã có cung tên trong tay, liền có thể coi thường thiên hạ. Gã mặc trọng giáp, nhưng bước chân lại nhẹ nhàng như mây, tựa như gió thoảng qua, không có cảm giác mạnh mẽ của võ tướng bình thường, trong sự lạnh nhạt lại tràn đầy vẻ nho nhã qu�� tộc.
Da Lợi Tân trông thấy Hiên Viên Thiệu đang đi về phía mình, cảm thấy hai cái đùi cứng ngắc, không dám động đậy. Hiên Viên Thiệu đi tới trước mặt Da Lợi Tân, mặt không biểu tình nhìn gã, nhàn nhạt hỏi:
- Vừa rồi ngươi nói có người tạo phản?
Da Lợi Tân gật đầu.
Hiên Viên Thiệu hỏi lần nữa:
- Ai muốn tạo phản?
Da Lợi Tân vội vàng đưa tay, chỉ về phía Sở Hoan trên bậc thang. Hiên Viên Thiệu nhìn Sở Hoan một cái, hỏi:
- Hắn tạo phản thế nào?
- Hắn...!
Da Lợi Tân sững sờ, nhưng vẫn nhắm mắt nói:
- Hắn ra tay đánh lén ta, hắn... hắn bất kính với ta!
- Hả?
Hiên Viên Thiệu vẻ mặt vẫn không biểu tình:
- Vậy ngươi có biết hắn là ai?
Da Lợi Tân hừ lạnh một tiếng, đáp:
- Không biết.
- Ta sẽ nói cho ngươi biết.
Hiên Viên Thiệu chậm rãi nói:
- Hắn là Thượng Thư Tỉnh Thị lang Hộ Bộ, là Trung Dũng Bá Sở Bá tước được Thánh thượng khâm phong. Trước đây không lâu có người phản loạn, Sở Bá tước dũng cảm đứng ra, hộ vệ Thánh thượng chu toàn, công lao hiển hách, trung thành tận tâm. Cũng trước đây không lâu, vị Sở đại nhân này đang ở An Ấp, tra ra âm mưu động trời, vung tay lên trăm nghìn đầu người rơi xuống đất, mà những kẻ bị chém đầu kia, đều là phản tặc mưu phản...!
Nói tới đây, đôi mắt như mũi thương lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn chằm chằm Da Lợi Tân:
- Ngươi nói xem, một vị trọng thần triều đình như vậy, sẽ mưu phản ở hoàng cung ư?
Da Lợi Tân bị ánh mắt lạnh như băng của Hiên Viên Thiệu khiến cho sợ hãi, không nhịn được đáp:
- Hắn... hắn tập kích ta, đương nhiên... đương nhiên là mưu phản...!
Hiên Viên Thi���u lắc đầu nói:
- Mưu phản không phải hắn, mà là ngươi!
Da Lợi Tân mở to hai mắt, sắc mặt biến đổi, thất thanh nói:
- Ngươi... ngươi nói bậy, ta... ta là người bên cạnh nương nương, sao có thể... sao có thể mưu phản...!
Hiên Viên Thiệu giơ tay lên chỉ vào một gã võ sĩ Cận Vệ Quân đứng thẳng như bức tượng bên cạnh, hỏi:
- Ngươi biết bọn họ là ai không?
- Bọn họ... bọn họ là vệ sĩ!
Hiên Viên Thiệu bình tĩnh nói:
- Bọn họ là Cận Vệ Quân hoàng gia, bọn họ chỉ có một chức trách, chính là bảo vệ Thánh thượng. Vậy ngươi có biết, ai có thể điều động được họ không?
Sắc mặt Da Lợi Tân trắng bệch.
- Thánh thượng có thể điều động được họ. Được Thánh thượng ưu ái, ta phụ trách thống lĩnh Cận Vệ Quân hoàng gia. Cận vệ của Thiên tử này, không phải người nào cũng có thể tùy tiện điều động.
Ánh mắt của Hiên Viên Thiệu bắt đầu hùng hổ dọa người:
- Nhưng vừa rồi ta nghe thấy, ngươi muốn họ bắt Sở đại nhân, ngươi muốn điều động bọn hắn. Ta muốn hỏi ngươi, ngươi là ai?
Da Lợi Tân không dám nhìn Hiên Viên Thiệu nữa, xoay người chạy vọt lên bậc thang. Lúc này thân thể gã vô cùng đau nhức, cũng may thể trạng cường tráng, mặc dù bị thương chật vật không chịu nổi, nhưng vẫn cố gắng chạy lên. Qua bên cạnh Sở Hoan, gã oán hận nhìn Sở Hoan nói:
- Ngươi... ngươi đừng chạy, ngươi đợi đấy, ta sẽ đi... ta sẽ đi bẩm báo nương nương...!
Gã chạy vào trong điện Quang Minh.
Lúc này Hiên Viên Thiệu mới hướng ánh mắt về phía Sở Hoan, chậm rãi đi lên. Còn chưa nói chuyện, Sở Hoan đã ôm quyền nói:
- Hiên Viên Tướng quân!
Hiên Viên Thiệu cười gật đầu nói:
- Lần này Sở đại nhân tới An Ấp, công lao đứng đầu!
- Hiên Viên tướng quân quá khen.
Sở Hoan lại cười đáp:
- Nếu không phải Hiên Viên Vân úy tận tâm hộ vệ, ta chưa chắc đã có thể quay lại kinh thành.
Hiên Viên Thiệu cười nói:
- Người hiền đều có trời giúp, nếu Thánh thượng không tin tưởng Sở đại nhân có năng lực này, cũng sẽ không tùy tiện giao phó cho Sở đại nhân đi. Hiên Viên Thắng Tài hai lần theo Sở đại nhân rời kinh, trải qua rèn luyện, hiện giờ đã thành thục rất nhiều. Ta với tư cách huynh trưởng của hắn, vẫn phải cảm tạ Sở đại nhân.
Sở Hoan cười ha ha nói:
- Hiên Viên tướng quân nói quá lời. Gia tộc Hiên Viên, võ huân thế gia, cho dù là Hiên Viên Tướng quân hay Hiên Viên Vân úy, cũng đều là bậc nam nhi số một. Có thể cùng làm việc với Hiên Viên Vân úy, trái lại là vinh hạnh của Sở mỗ.
Thủy Liên ở bên cạnh sốt ruột nói:
- Hai vị đại nhân, Da Lợi Tân đã chạy vào trong điện, chắc chắn sẽ tấu bẩm với nương nương, chỉ sợ...!
Sở Hoan lại cười nói:
- Thủy công công không cần phải lo lắng. Da Lợi Tân chân đứng không vững, muốn ẩu đả bổn quan, lại tự mình trượt chân ngã xuống. Hắn không đi bẩm báo, ta lại muốn xin gặp Thánh thượng. Da Lợi Tân muốn ẩu đả mệnh quan triều đình, lại không biết sẽ bị tội gì?
Lập tức, một gã thái giám đã chạy ra, lo lắng nói:
- Sở đại nhân, Thánh thượng cho gọi!
Sở Hoan sửa sang lại quần áo, cười nói:
- Rốt cuộc có thể gặp mặt Thánh thượng rồi.
Hắn chắp tay nói với Hiên Viên Thiệu:
- Hiên Viên Tướng quân, Thánh thượng cho gọi, hôm nay không thể trò chuyện thêm nữa. Sau này nếu có thời gian, chúng ta cùng uống chén rượu.
Hắn xoay người đi tới điện Quang Minh, Thủy Liên vội vàng theo bên cạnh, dẫn Sở Hoan tiến vào trong đại điện.
Thủy Liên đi trước, Sở Hoan theo sau. Điện Quang Minh to lớn khổng lồ, nội điện Tuyết Hoa nằm phía sau điện Quang Minh. Nơi này mới được sửa sang, Sở Hoan nhìn thấy trên đầu cửa treo một tấm biển ngọc, bên trên viết bốn chữ "Tuyết Hoa Nội điện". Nghĩ tới đây chính là nơi Hoàng đế cùng Tuyết Hoa nương nương song túc song phi, Sở Hoan không khỏi tự hỏi không biết Tuyết Hoa nương nương này rốt cuộc là bậc sắc nước hương trời đến mức nào, lại có thể được Hoàng đế sủng ái như vậy. Trong đầu hắn không khỏi nhớ tới Lưu Ly phu nhân trong phủ Thái tử, thầm nghĩ trong thiên hạ này e rằng không có nữ nhân nào có thể xinh đẹp bằng Lưu Ly phu nhân.
Để có những trang truyện chân thực nhất, tác phẩm này được truyen.free tỉ mỉ chuyển ngữ.