Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 950:

Sở Hoan đang đứng trong rừng trúc, thấy cánh cửa căn nhà kia vội vàng mở ra. Trời còn tờ mờ sáng, lại thêm khoảng cách quá xa nên chỉ thấy một bóng người lờ mờ b��n trong cánh cửa. Thấy cửa lớn ngôi nhà mở, Ngô Phong nhanh nhẹn mở cổng rào, bước vào sân rồi lập tức đi thẳng vào nhà. Cánh cửa sau đó cũng nhanh chóng đóng lại.

- Đại nhân, tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Bạch Hạt Tử hạ giọng hỏi:

- Chẳng lẽ cứ đứng đây đợi Ngô Phong sao?

Sở Hoan khẽ cười, đáp:

- Chúng ta đi theo Ngô Phong đến đây, không phải vì bản thân Ngô Phong mà là vì người đứng sau hắn. Cao nhân giờ đang ở trong phòng, cớ gì chúng ta phải đợi?

Hắn bước thẳng ra khỏi rừng trúc, chỉnh lại y phục, tiến đến trước cổng rào, nơi Ngô Phong vừa đi vào. Đây là một cánh cửa được bện bằng dây leo, có thể dễ dàng mở ra. Sở Hoan không lập tức mở cửa mà trầm ngâm một lát, cuối cùng chắp tay hướng về phía bên trong nói:

- Sở Hoan tới bái kiến thần y, không biết thần y có thể cho gặp mặt chăng?

Lần này hắn vốn đến để cầu thần y cứu giúp thế nhân, nên đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.

Trong phòng im lặng một lúc. Bạch Hạt Tử thấy bên trong không có chút động tĩnh nào, hơi mất kiên nhẫn nói:

- Đại nhân, để ta tiến lên gõ cửa xem thử, không biết bọn họ đang giở trò gì.

- Không được lỗ mãng!

Sở Hoan nghiêm nghị nói:

- Mấy người các ngươi không ai được phép thất lễ. Nếu kẻ nào hành động thiếu suy nghĩ, ta quyết sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Lúc này, hắn đặt trọn hy vọng đối phó với ôn dịch vào căn phòng trước mặt, đương nhiên không cho phép bất cứ kẻ nào thất lễ. Bản thân hắn cũng phải giữ lễ độ.

Sau một lát, chợt nghe tiếng cót két vang lên. Cánh cửa kia rốt cuộc cũng mở ra. Mấy người Sở Hoan chấn chỉnh lại tinh thần, lại thấy Ngô Phong từ bên trong bước ra. Dưới ánh trăng, biểu cảm của Ngô Phong vô cùng cổ quái, hắn đi thẳng tới trước mặt Sở Hoan, dò xét mấy người họ một hồi rồi lúng túng nói:

- Tổng đốc đại nhân, các ngài quả thật là lợi hại!

Bạch Hạt Tử biết rõ cao nhân trong phòng nhất định phải được tôn kính, nhưng hắn cũng không thể kính trọng nổi Ngô Phong này, bèn không nén được mà nói:

- Không phải chúng ta quá lợi hại, mà là Ngô đại phu ngươi quá không lợi hại thì có.

Ngô Phong xấu hổ vạn phần, kéo cổng rào ra nói:

- Tổng đốc đại nhân, mời vào!

Sở Hoan gật đầu. Tuy hắn không thể nào kính phục Ngô Phong, nhưng trong lòng vẫn ghi nhớ ơn cứu chữa của Ngô Phong đối với Tố Nương, liền chắp tay bước vào cổng. Bạch Hạt Tử định đi theo sau, Ngô Phong đã thò tay ngăn lại, lắc đầu nói:

- Các vị không thể đi vào.

Bạch Hạt Tử nổi trận lôi đình, cả giận nói:

- Ngươi nói gì? Chúng ta là tùy tùng của đại nhân, phải bảo vệ an nguy của ngài, cớ sao không thể vào chứ?

- Các vị yên tâm đi. Tổng đốc đại nhân ở đây, tuyệt đối sẽ không có ai muốn hại ngài đâu.

Ngô Phong nghiêm túc nói:

- Ngược lại, nếu các vị đi vào quấy rầy người ở bên trong, không khéo sẽ hỏng hết mọi chuyện.

- Ta!

Bạch Hạt Tử đang định cãi lại thì Sở Hoan đã nói:

- Lão Bạch, đừng cãi nữa. Nếu đó là ý của người bên trong thì tất nhiên là có nguyên do. Ba người các ngươi cứ ở lại chờ bên ngoài đi.

Lang Oa Tử và Cừu Như Huyết liếc nhìn nhau, cau mày.

Bạch Hạt Tử lại nói:

- Đại nhân, ngài đi vào một mình, nhỡ đâu...

Hắn liếc Ngô Phong, trong mắt lộ rõ vẻ đề phòng. Lần trước bị tập kích tại Diêm Bình Sơn, mấy người Bạch Hạt Tử đã khôn ra, giờ lúc nào cũng cảnh giác cao độ.

Ngô Phong lại chạy ra bên ngoài, mở cổng ra nói:

- Các vị đừng lo lắng. Ta cũng không thể đi vào, sẽ ở bên ngoài cùng các vị. Nếu Tổng đốc đại nhân có mệnh hệ gì, các vị cứ việc xử lý ta là được.

Hắn đặt mông ngồi xuống dưới cổng rào, tựa lưng vào đó rồi nói:

- Các vị có muốn ngủ một lát không? Trời làm màn, đất làm giường, ngủ ngoài trời cũng đâu tệ.

Sở Hoan gật đầu với mấy người Bạch Hạt Tử, ra hiệu cho họ đừng lo lắng, lúc này mới tiến đến gần cửa. Từ khe cửa hắt ra ánh lửa.

Căn nhà này chỉ có ba gian phòng, ở giữa là sảnh chính, hai bên là hai gian phòng nhỏ. Cửa lớn mở thẳng vào sảnh. Sở Hoan cũng không tiện đi thẳng vào luôn mà chắp tay nói:

- Vãn bối Sở Hoan mong được gặp thần y!

Nói xong một lát, bên trong cuối cùng cũng có tiếng nói truyền ra:

- Nếu Sở Hoan đã đến rồi thì cứ tiến vào ngồi một chút. Nơi này cực kỳ đơn sơ, ngươi cũng đừng trách.

Vừa dứt lời, cánh cửa liền mở ra. Một thân ảnh đã đứng ngay trước mặt Sở Hoan. Sở Hoan thấy người này tóc bạc trắng như cước, mặc một bộ trường sam màu đen. Đối phương tuy tuổi đã cao nhưng tinh thần lại rất tráng kiện. Nhìn màu tóc của hắn thì tưởng chừng đã bảy tám mươi tuổi, nhưng tinh thần lại còn tốt hơn cả thanh niên ba bốn mươi tuổi.

Đây là một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Sở Hoan chưa từng gặp qua, nhưng chỉ nhìn khí thế của người này đã thấy không giống người thường. Hắn chắp tay nói:

- Sở Hoan bái kiến thần y. Mạo muội quấy rầy, mong thần y đừng trách.

Bạch phát lão giả khoát tay cười nói:

- Ta chỉ hiểu chút về thảo dược và y lý mà thôi, nào phải thần y gì. Sở đại nhân, mời tiến vào ngồi.

Sở Hoan cám ơn, nhìn thấy dược liệu lão giả cầm trong tay thì cảm thấy kỳ lạ. Bước vào phòng, thấy sảnh này cũng không rộng lắm, lại thấy trong phòng có mấy giỏ trúc. Nhìn qua trong giỏ đều là những dược liệu kỳ quái. Sở Hoan không hiểu y đạo, mặc dù biết trong giỏ trúc đều là dược liệu, nhưng là thứ thuốc gì thì hắn không tài nào nhận ra.

Chỉ có điều, trong số đó có thứ cỏ lác mà Ngô Phong từng dùng, Sở Hoan nhận ra ngay.

Trong phòng tràn ngập mùi thuốc. Ở một góc hẻo lánh của đại sảnh có một chiếc giường gỗ vô cùng đơn sơ. Sở Hoan cảm thấy rất kỳ lạ, thầm nghĩ nơi đây có ba gian phòng, trái phải đều có thể dùng để ở, cớ sao lại phải đặt giường chiếu trong sảnh chính. Nhìn lướt qua, hai gian phòng trái phải đều đóng cửa, nhưng gian phòng bên trái thì cửa chỉ khép hờ, có thể thấy ánh sáng chiếu qua khe cửa.

Thái độ của bạch phát lão giả cũng không quá nhiệt tình, nhưng cũng không hề lạnh nhạt, ông ta để Sở Hoan ngồi xuống trong sảnh, rồi không lập tức ngồi theo mà chỉ nói:

- Ngươi chờ một chút. Ta sẽ ra ngay thôi.

Hắn cũng không đợi Sở Hoan trả lời, đi thẳng về phía căn phòng bên phải, mở cửa ra, bước vào bên trong rồi lập tức đóng kín cửa lại.

Sở Hoan vốn tưởng rằng bạch phát lão giả muốn vào thu dọn một chút rồi sẽ ra ngay. Nhưng đợi mãi gần nửa canh giờ, bạch phát lão giả kia dường như quên mất có khách đang chờ, bỏ mặc Tổng đốc đại nhân Tây Quan ở trong sảnh, nửa canh giờ cũng chẳng thèm ra nhìn một chút.

Nếu đổi lại là người khác, e rằng đã thấp thỏm không yên. Nhưng Sở Hoan lại không hề sốt ruột.

Bạch phát lão giả càng như vậy, hắn lại càng thêm hy vọng. Bạch phát lão giả hiển nhiên đã biết thân phận của hắn, vậy mà vẫn có thể để một vị Tổng đốc đại tướng trấn giữ biên cương ngồi đợi trong phòng khách. Đây không phải là chuy��n người bình thường dám làm. Nếu không có vài phần bản lĩnh thật sự thì cũng chẳng có gan như vậy.

Sở Hoan đợi một lát, không thấy bạch phát lão giả đi ra liền đứng dậy, chắp tay sau lưng, quan sát các dược liệu trong giỏ trúc. Hắn cũng không biết những dược liệu này có quý giá hay không, chỉ nhìn kỹ một lát, phát hiện trong mấy giỏ trúc này có đến mấy chục loại dược liệu khác nhau về số lượng. Vừa rồi liếc nhìn qua thì chỉ nhận ra cỏ lác, nhưng giờ xem xét kỹ, Sở Hoan lại nhận ra mấy thứ trông giống như củ gừng. Xem ra vị thần y này dùng cả gừng làm vị thuốc.

- Sở đại nhân am hiểu về dược liệu sao?

Sở Hoan đang quan sát dược liệu thì nghe thấy phía sau truyền tới tiếng nói của lão già, vội vàng quay đầu lại, phát hiện bạch phát lão giả kia đã ra ngoài từ lúc nào.

Sở Hoan cười nói:

- Múa búa trước cửa Lỗ Ban, chỉ sợ làm trò cười cho người trong nghề thôi. Vãn bối đừng nói là am hiểu dược liệu, mà rất nhiều thứ thuốc trong này vãn bối cũng chưa từng gặp bao giờ!

Bạch phát lão giả chắp tay sau lưng, dường như không hề bận tâm đến chuyện để Sở Hoan chờ lâu trong sảnh, ông ta đi tới cạnh hắn, lúc này mới chỉ vào mấy cái giỏ trúc, nói:

- Thật ra trong số dược liệu này đều là những thứ rất rẻ tiền, cũng rất dễ tìm thấy. Thậm chí nhiều thứ còn không đáng gọi là dược liệu. Ngươi xem thứ cỏ lác này, rất ít người xem nó là thuốc. Nhưng dược tính mà nó có thì quả thực vô cùng quý giá, còn quý hơn cả nhân sâm, tuyết liên!

Sở Hoan cảm thấy hơi kinh ngạc, chưa kịp nói gì thì bạch phát lão giả dường như đã hiểu rõ tâm tư hắn, mỉm cười hỏi:

- Sở đại nhân không tin phải không?

Sở Hoan đáp:

- Thần y đã nói vậy thì đương nhiên có cái lý của người.

- Nhân sâm, tuyết liên có số lượng quá ít, là thứ người bình thường không thể dùng được.

Bạch phát lão giả chậm rãi nói:

- Thứ mà chỉ ít người có thể dùng, đối với y đạo của ta mà nói thì chẳng đáng giá gì, cho tới bây giờ cũng chưa từng được xem là bảo bối. Bảo bối của người thầy thuốc là phải ban ơn được cho thế nhân, chẳng những dược liệu phải nhiều mà còn phải dễ kiếm, có dược tính trị bệnh cứu người. Thứ cỏ lác này có thể thấy khắp Tây Bắc, hơn nữa còn có thể trị bệnh cứu người, so với nhân sâm hay tuyết liên khó gặp thì tất nhiên là quý giá hơn nhiều.

Sở Hoan chợt hiểu ra. Vừa rồi hắn chỉ cảm thấy bạch phát lão giả này đang nói đùa, thầm nghĩ giá trị của cỏ lác làm sao sánh được với nhân sâm hay tuyết liên. Nhưng bạch phát lão giả chỉ nói mấy câu liền lập tức khiến Sở Hoan cảm thấy vô cùng có lý. Thứ mang lại lợi ích cho rất ít người thì không thể coi là bảo bối. Bảo bối chân chính phải là thứ có thể ban ơn cho thế nhân. Chỉ tiếc là thế nhân thường không để ý đến những vật vẫn luôn ở bên mình, không xem những thứ đó là quý giá.

- Vãn bối đã hiểu lời thần y nói rồi. Đa tạ thần y chỉ điểm.

Sở Hoan nghiêm nghị nói:

- Hôm nay vãn bối tới đây là để cảm tạ thần y. Nội tử nhiễm dịch bệnh, nhờ thần y tiền bối ra tay trợ giúp, vãn bối vô cùng cảm kích, nên đến đây để bày tỏ lòng biết ơn.

- Trị bệnh cứu người chính là cái tâm của người thầy thuốc. Cái danh xưng thần y cũng đừng nhắc tới nữa. Ngươi chớ đề cao ta quá. Gọi ta một tiếng lão tiền bối đã là rất lễ phép rồi.

Bạch phát lão giả lại cười nói:

- Chỉ có điều ngươi nói sai hai chuyện rồi. Chuyện thứ nhất, người ngươi nên cảm tạ không phải là ta. Phương pháp châm cứu trị bệnh là ở trong kia!

Hắn chỉ vào cánh cửa phòng đối diện đang đóng chặt.

- Là hắn đã truyền cho Ngô Phong phương pháp châm cứu, thay hắn tới cứu chữa cho tôn phu nhân của ngươi. Chẳng qua nếu tính kỹ ra thì người ngươi nên cảm tạ vẫn là một vị cố nhân của ngươi. Chỉ là hiện giờ hắn không ở đây. Nếu kịp giờ thì tới hừng đông, có khả năng hắn sẽ trở về được!

Sở Hoan nghe mà đầu óc hơi choáng váng. Hắn vốn tưởng rằng trong này chỉ có một vị thần y tóc bạc, nhưng nghe lời đối phương thì đã có đến hai người. Ở gian đối diện có một cao nhân, lại còn có một vị cố nhân của mình nhưng không ở nơi này. Sở Hoan cảm thấy đầu mình to bằng cái đấu, đầy bụng nghi hoặc, liền hỏi:

- Xin hỏi tục danh của lão tiền bối là gì?

- Ta là Diêm Bình Sĩ!

Bạch phát lão giả lại cười nói:

- Sở đại nhân chắc chưa từng nghe tên ta.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free