(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 969:
Tại Phủ Tri Châu, khi Sở Hoan xử lý vụ việc của Công Tôn Sở, Đông Phương Tín đang ngồi trong thư phòng của Đổng Thế Trân, hai tay nắm chặt, sắc mặt vô cùng khó coi, răng nghiến chặt, suốt nửa ngày không nói lời nào. Mãi sau, nắm đấm gã mới từ từ buông lỏng, trong mắt lộ vẻ tàn khốc:
- Đổng đại nhân, ngài xưa nay nổi tiếng giỏi biện bạch, sao giờ lại chẳng nói chẳng rằng thế?
Lúc này, Đổng Thế Trân chắp tay sau lưng, đứng bên cửa sổ. Trời còn chưa tối hẳn, mấy cây chuối tiêu ngoài cửa vẫn tràn đầy sức sống. Chỉ có điều, sắc mặt Đổng Thế Trân lại chẳng hề tươi tắn như vậy.
Nghe lời Đông Phương Tín, lúc này Đổng Thế Trân mới xoay người lại, khẽ thở dài một tiếng:
- Tướng quân muốn ta nói gì?
- Bổn tướng hỏi ngươi, trên pháp trường, vì sao ngươi không nói lời nào?
Đông Phương Tín nhìn chằm chằm vào mắt Đổng Thế Trân:
- Đổng đại nhân, ngài được xưng là người giỏi biện bạch, họ Sở trên pháp trường hùng hổ bức người, vì sao ngài lại không phản bác?
Đổng Thế Trân đi tới bên ghế, ngồi xuống, không nói chuyện ngay. Gã nhấc chén trà trên bàn lên, cảm thấy nước trà đã nguội, khẽ cau mày, rồi đặt xuống. Lúc này, gã mới nhìn Đông Phương Tín, nghiêm nghị nói:
- Chẳng lẽ tướng quân không nhìn ra, hôm nay ngay từ lúc mới bắt đầu, Sở Hoan đã bày ra một cái bẫy khổng lồ sao… Ngay cả Đổng mỗ cũng không thể nhìn ra người này lại có tâm cơ sâu xa đến thế.
- Ngươi cho rằng tâm cơ của hắn rất sâu sao?
- Hôm nay hắn đã có sự chuẩn bị mà đến.
Đổng Thế Trân cười khổ nói:
- Tướng quân có biết không, sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là kéo dài kỳ hạn thi hành án. Văn bản phê chuẩn xử quyết của Hình Bộ đã đến hơn mười ngày trước, khi đó đáng lẽ nên xử quyết đám người Công Tôn Sở, tránh những hậu hoạn về sau. Nếu lúc ấy có thể xử quyết đám người Công Tôn Sở này, vậy thì những chứng cứ ở Hình Bộ Ti đều có thể tiêu hủy, sẽ chẳng ai có thể lật lại bản án…!
Đông Phương Tín cả giận nói:
- Ngươi đang trách bổn tướng sao?
- Không dám.
Đổng Thế Trân lắc đầu, nhẫn nại đáp:
- Tướng quân muốn cho Tổng đốc mới nhậm chức một màn hạ mã uy, tiêu diệt nhuệ khí của hắn… bản thân điều đó cũng không sai!
Sắc mặt Đông Phương Tín dịu lại, lúc này mới nói:
- B��n tướng đã sớm gặp Sở Hoan. Hắn đi sứ sang Tây Lương, tự cho mình tài cán hơn người, có chỗ dựa mà một bước lên mây. Chúng ta đổ máu bao năm nơi đao kiếm như vậy, lại bị hắn dễ dàng cưỡi lên đầu chúng ta… Ha ha, muốn làm Tổng đốc thì dễ, nhưng muốn lộng hành trên đầu chúng ta, hắn còn chưa có cái khả năng đó đâu. Bổn tướng lùi thời gian thi hành án, hôm nay mới thi hành, cũng chính là muốn cho họ Sở hiểu được, ở Tây Bắc, quyền sinh sát không nằm trong tay hắn…!
Đổng Thế Trân thở dài:
- Sở Hoan xảo quyệt, vượt xa dự đoán của chúng ta. Hôm qua hắn mới đến Sóc Tuyền, giữa trưa hôm nay đã phải đến pháp trường, tổng cộng thời gian chưa tới một ngày, giờ ta vẫn không thể ngờ được, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, không ngờ hắn bố cục nhanh chóng, tỉ mỉ bày ra cái bẫy như vậy… Thậm chí ta còn không nghĩ đến, hắn lại thực sự nhúng tay vào bản án Công Tôn Sở.
Đông Phương Tín nhìn chung quanh, lúc này mới thấp giọng nói:
- Tại sao hắn biết những phong thư kia có vấn đề?
Đổng Thế Trân suy nghĩ, lắc đầu nói:
- Nếu như ta đoán không nhầm, ban đầu hắn cũng không xác định phong thư có vấn đề, thế nhưng hắn muốn cứu đám người Công Tôn Sở, muốn lật lại bản án cho Công Tôn Sở, cũng chỉ có thể ra tay từ những phong thư đó… Chứng cứ lớn nhất buộc tội Công Tôn Sở thông đồng với địch, thật ra chính là một số phong thư. Nếu như có thể chứng minh những phong thư kia là giả, tội danh theo địch phản quốc của Công Tôn Sở đương nhiên sẽ không thành lập, cho nên hôm nay hắn tới pháp trường, là nhắm vào những phong thư đó!
Đông Phương Tín nắm chặt tay:
- Hôm nay vốn cũng không nên giao những phong thư đó cho hắn xem.
Đổng Thế Trân lắc đầu nói:
- Nếu như hắn không có ý lật lại bản án cho Công Tôn Sở, thì cho dù giao tất cả thư cho hắn xem một lần cũng không trở ngại. Những phong thư kia được làm vô cùng cẩn thận, người bình thường khó lòng nhìn ra thật giả…!
- Còn nói người bình thường khó nhìn ra thật giả?
Đông Phương Tín cười lạnh nói:
- Họ Sở tùy tiện lôi ra mấy người đều nhìn ra chỗ sơ hở trong đó, biết được dùng tới thủ pháp nhỏ dầu thấm giấy…!
Khóe miệng Đổng Thế Trân xẹt qua một tia khinh thường, nhưng sắc mặt trong nháy mắt lại trở nên bình tĩnh tự nhiên, hỏi ngược lại:
- Tướng quân cho rằng Sở Hoan tùy tiện lôi ra mấy người?
Đông Phương Tín giật mình, nhìn chằm chằm Đổng Thế Trân.
Đổng Thế Trân vuốt râu thản nhiên nói:
- Thủ pháp nhỏ dầu thấm giấy, mặc dù xưa nay cũng có, nhưng từ trước tới nay bị giới học sĩ khinh thường. Hơn nữa, loại thủ thuật gian xảo này, chẳng ai truyền dạy, người biết thật ra cũng rất ít. Lúc trước vì chế tạo những chứng cứ phạm tội này, cũng phải đọc điển cố, hao tổn tâm lực, thật không dễ dàng mới tìm được biện pháp như vậy. Tướng quân còn tưởng rằng tùy tiện kéo mấy người lên cũng biết thủ pháp này sao?
Đông Phương Tín kinh ngạc nói:
- Ngươi nói là, mấy người kia đều là do Sở Hoan đã an bài sẵn sao?
Đổng Thế Trân vuốt cằm nói:
- Tướng quân nói rất đúng, điều này rất có khả năng. Đêm qua bảy gia tộc lớn ở Tây Quan tới Phủ Tổng đốc, có lẽ họ nhắc tới Công Tôn Sở… Sau đó họ suy nghĩ biện pháp lật lại bản án cho Công Tôn Sở, muốn lật lại bản án thì phải lật đổ chứng cứ phạm tội… Có lẽ đám người Sở Hoan ngay từ đầu đã nghi ngờ những phong thư này, Đỗ Phụ Công kia là người của Sở Hoan, nghĩ tới thủ pháp nhỏ dầu, chuẩn bị trước…!
Gã thấp giọng nói, dường như giải thích cho Đông Phương Tín, lại tựa như đang tự nói, cuối cùng chân mày gã nhướng lên, cười lạnh nói:
- Đúng vậy, chắc chắn là như vậy… Những người kia vốn là do Sở Hoan an bài… Hết thảy tất cả, đều là cái bẫy do Sở Hoan bày ra…!
Gã quay đầu nhìn Đông Phương Tín, gằn từng chữ:
- Kể cả những phong thư hắn tìm được đêm qua, cũng là một bộ phận của cái bẫy…!
Đông Phương Tín cười lạnh nói:
- Tìm được thư từ gì chứ, những phong thư đó chắc chắn là họ làm giả. Mặc dù thời gian không dài, nhưng cũng đủ để họ làm giả chứng cứ…!
Đổng Thế Trân nói:
- Chữ viết của ta và Ngải Tông cũng không khó tìm. Chỉ cần bên người Sở Hoan có cao thủ giỏi ngụy tạo, muốn làm giả bút tích của chúng ta, cũng không phải chuyện quá khó khăn…!
Đông Phương Tín thản nhiên nói:
- Giống như lúc đầu ngươi làm giả bút tích Công Tôn Sở?
Đổng Thế Trân cũng không để ý, tiếp tục nói:
- Hôm nay ngay từ đầu Sở Hoan đem những chứng cứ giả đó ra, quả nhiên khiến ta giật mình… Thế nhưng sau đó ta hiểu được, hắn đem những chứng cứ giả đó ra, mục đích không phải để đối phó chúng ta, thật ra mục đích vẫn là lật lại bản án cho đám người Công Tôn Sở… Hắn lấy những phong thư kia ra, vốn là một ám chỉ dành cho chúng ta…!
- Ám chỉ?
Đổng Thế Trân gật đầu nói:
- Sở Hoan rất thông minh, hắn biết rõ, nếu như những chứng cứ phạm tội của Công Tôn Sở là do thủ pháp nhỏ dầu mà giả tạo, chúng ta cũng có thể nhanh chóng nhìn ra hắn cũng dùng thủ pháp nhỏ dầu giả tạo chứng cứ. Mục đích của hắn vốn là để chúng ta nhìn ra điểm này, mặc dù không nói lời nào, thật ra là đang làm giao dịch với chúng ta!
- Làm giao dịch?
Đông Phương Tín nhíu mày, hiển nhiên vẫn chưa hiểu được.
- Nếu như lúc ấy chúng ta cho Sở Hoan một câu trả lời thỏa đáng, cho thấy có thể buông tha Công Tôn Sở, hết thảy chuyện cũ sẽ được bỏ qua, hai bên có thể phối hợp với nhau, cùng diễn một vở kịch trước mặt mọi người, chẳng những có thể khiến cho đám người Công Tôn Sở được minh oan, cũng có thể cam đoan bên chúng ta ít bị tổn thất.
Đổng Thế Trân khẽ thở dài:
- Thật ra chiêu thức này của Sở Hoan trông như đơn giản, kỳ thực hùng hổ bức người. Lựa chọn của chúng ta cũng không nhiều, hoặc là mọi người ngầm hiểu lẫn nhau, bảo vệ đám người Công Tôn Sở, hoặc chính là đối chọi gay gắt, không hề nhượng bộ. Th��� nhưng ngay từ ban đầu đã định trước rằng nếu như chúng ta đối chọi gay gắt, chắc chắn sẽ thua…!
Gã lắc đầu cười khổ nói:
- Nhưng mà tướng quân và Ngải Chủ sự đương nhiên sẽ không thỏa hiệp với Sở Hoan…!
Dường như Đông Phương Tín hiểu ra điều gì đó, nắm chặt tay nói:
- Ý của ngươi là nói, ngay từ đầu… Sở Hoan cũng không chuẩn bị ra tay với Ngải Tông?
- Thế thì chưa hẳn.
Đổng Thế Trân nói:
- Nếu có cơ hội, hắn đương nhiên ra tay… Nếu như ngay từ đầu chúng ta ngầm hiểu lẫn nhau, hắn đương nhiên không có cơ hội, nhưng nếu tiếp tục tranh đấu, cơ hội cũng sẽ xuất hiện… Sở Hoan vừa đến, không có bất kỳ căn cơ nào ở Tây Quan. Mặc dù hắn là Tổng đốc, nhưng mà bản án Hình Bộ đã kết luận, cho dù hắn muốn lật lại bản án, nếu như không tìm thấy lý do, Hình Bộ Ti cũng có thể khép lại vụ án. Chúng ta đương nhiên cũng sẽ không để hắn điều tra lại vụ án này nữa, cho nên hắn muốn lật lại bản án, muốn lật đổ chứng cứ phạm tội, thì cần tìm một lý do…!
Hai hàng lông mày của Đông Phương Tín nhíu ch���t, nhìn chằm chằm Đổng Thế Trân.
- Bản án Công Tôn Sở, do địa phương thẩm tra xử lý hoàn tất, văn bản phê duyệt của triều đình đã ban xuống, có thể nói là đã thành định luận, căn bản không có lý do lật lại bản án.
Đổng Thế Trân cười khổ nói:
- Thế nhưng tuyệt đối không thể ngờ được, Sở Hoan lại nghĩ ra cách này, đây là lấy gậy ông đập lưng ông. Hắn hắt nước bẩn lên người chúng ta, buộc chúng ta phải rửa sạch nước bẩn trên người mình trước, nhưng sau đó lại phải rửa sạch cả nước bẩn của Công Tôn Sở. Hắn chuẩn bị mấy vị học sĩ, vốn là để dùng để rửa sạch nước bẩn. Hắn chủ động rửa sạch nước bẩn giúp chúng ta, đơn giản là những chứng cứ giả tạo đó căn bản không chịu nổi một đòn, chúng ta dễ dàng phản bác, nhưng lại không thể không tẩy đi. Hắn rửa giúp chúng ta, nước bẩn trên người Công Tôn Sở cũng giống hệt như chúng ta, lại tẩy đi nước bẩn giúp đám người Công Tôn Sở, vậy thì hợp tình hợp lý, đương nhiên thôi…!
Gã nhịn không được thở dài một tiếng:
- Thủ đoạn của người trẻ tuổi kia, còn lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta…!
Lúc này, Đông Phương Tín rốt cuộc đã hiểu ra:
- Đổng đại nhân, ý của ngươi là nói, thủ đoạn của Sở Hoan hôm nay, là trước tiên làm ô danh chúng ta, làm ô danh giống như Công Tôn Sở, sau đó lại cùng nhau tẩy sạch tiếng xấu, tẩy sạch tiếng xấu cho cả đám người Công Tôn Sở, lại thuận tay đánh ngã Ngải Tông?
Đổng Thế Trân gật đầu nói:
- Tướng quân nói không sai, sự thật đúng là như thế. Chúng ta không đề phòng, tưởng rằng chuyện này ván đã đóng thuyền, lại bị Sở Hoan đánh phá thành từng mảnh nhỏ. Lần giao phong này, chúng ta coi như thất bại thảm hại!
Đông Phương Tín bừng tỉnh đại ngộ, sát ý trong mắt bùng lên, nắm chặt tay, khớp xương kêu rắc rắc, lạnh giọng nói:
- Đứt một ngón tay, không tính là gì. Ta lại muốn nhìn xem, hắn rốt cuộc lợi hại đến mức nào. Kẻ cười sau cùng, mới thực sự là kẻ thắng cuộc!
Bản dịch này là nỗ lực tâm huyết của truyen.free.