(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 983:
Sở Hoan liếc nhìn Đỗ Phụ Công đang đứng cạnh, lên tiếng hỏi:
– Phải chăng ý lão thái gia là, hiện tại Tây Quan đang thiếu muối?
Lão thái gia thở dài:
– Tây Bắc chưa từng đủ muối, có lẽ đại nhân vẫn chưa tường tận, muối được chia thành ba loại chính: muối biển, muối hồ và muối hầm. Muối biển thì khỏi phải bàn, xung quanh Tây Bắc không có biển cả, đương nhiên không thể sản sinh muối biển được. Còn muối hồ và muối hầm, cũng chỉ có một vài khu vực nội địa sản xuất được, lại chủ yếu tập trung ở vùng Xuyên Trung. Mặc dù Tây Bắc có vài mỏ muối, nhưng muối làm ra không những chất lượng kém mà số lượng lại vô cùng hạn chế… Đừng nói là giải quyết thị trường muối của toàn Tây Bắc, ngay cả một châu cũng đã là vấn đề nan giải.
Sở Hoan hỏi:
– Nếu vậy, muối cần cho thị trường Tây Bắc đều được vận chuyển từ quan nội tới?
Lão thái gia gật đầu, vuốt râu nói:
– Từ trước đến nay, muối cũng như sắt, đều do quan phủ phân phối và quản lý.
– Quan phủ phân phối?
Đỗ Phụ Công đứng cạnh giải thích:
– Đại nhân, bắt đầu từ thời Xuân Thu, khi Quản Trọng nước Tề đưa ra chính sách "Quan Sơn Hải", quan phủ đã thực hiện chính sách độc quyền buôn bán muối và sắt. Đến phép biến pháp của Thương Ưởng nước Tần, kiểm soát lợi ích từ núi sông, cũng thực thi việc buôn bán độc quyền muối và sắt. Các sản vật của núi sông, chủ yếu là muối và sắt, được quan phủ kinh doanh độc quyền, tính thuế vào giá thành, khiến dân chúng không thể tránh khỏi việc nộp thuế, nhưng lại không cảm thấy mình đang nộp thuế… Mãi đến những năm đầu triều Hán, chính sách cởi mở cho tư nhân kinh doanh, nào ngờ các thương nhân kinh doanh muối sắt lại giàu hơn cả Vương Hầu. Đến thời Hán Vũ Đế, do áp lực tài chính bức bách, dưới sự chủ trì của Tang Hoằng Dương, chính sách Lung Diêm Thiết được thi hành, thu hồi việc kinh doanh muối và sắt về tay quan phủ, áp dụng buôn bán độc quyền muối sắt.
Lão thái gia lắng nghe Đỗ Phụ Công ung dung nói, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc nhìn gã.
Lúc này Sở Hoan cũng không còn thấy ngạc nhiên nữa, dù Đỗ Phụ Công có nói ra những lời kinh người, hắn cũng không hề kinh sợ. Hắn đã xác định, một người bụng đầy kinh luân, tinh thông thi thư như Đỗ Phụ Công quả thực hiếm thấy, hơn nữa tài học của Đỗ Phụ Công không phải kiểu học vấn sáo rỗng chỉ để khoe khoang, mà là kiến thức th���c sự có thể vận dụng vào thực tế.
– Tại nơi sản xuất muối, còn thiết lập Quan muối chuyên trách quản lý.
Đỗ Phụ Công chậm rãi nói:
– Người sống không thể thiếu muối, mỗi người đều phải ăn muối. Dân chúng không ăn muối thì chân tay rã rời, thân thể sưng phù, toàn thân vô lực, hoàn toàn không thể làm nổi việc nặng nhọc. Mà binh sĩ nếu như không ăn muối thì không thể nào chiến đấu, chẳng còn chút sức chiến đấu nào. Cho nên nếu dân chúng và binh sĩ không thể ăn muối, thì quả đúng là dân chúng lầm than, chính trị bất ổn rồi. Bắt đầu từ triều Hán, liền thành lập nha môn vận chuyển muối. Muối ăn được sản xuất từ ruộng muối, thông qua nha môn vận chuyển, được đưa đến các nơi, giao cho các thương nhân buôn muối của triều đình tiêu thụ. Hơn nữa mỗi huyện đều thiết lập vài thương nhân buôn muối, giá cả do quan phủ thống nhất quy định, nghiêm cấm tăng giá, tích trữ hàng hóa, chính là để ngăn chặn việc có kẻ kinh doanh độc quyền. Nếu bị phát hiện, đó sẽ là tội nặng nhất.
Sở Hoan hỏi:
– Quan phủ khống chế giá muối, hẳn sẽ không quá cao chứ?
– Muối và sắt liên quan đến vận mệnh quốc gia, muối là nhu yếu phẩm của dân sinh. Dân sinh vừa loạn lạc, quốc gia đương nhiên cũng sẽ loạn theo.
Đỗ Phụ Công nghiêm mặt nói:
– Cho nên các triều đại thay đổi nhau, quan phủ đều khống chế thị trường muối vô cùng nghiêm ngặt. Nhu cầu về muối quá lớn, cho nên đây cũng là nguồn thu lợi nhuận quan trọng nhất của quốc gia. Nếu như thị trường muối xảy ra vấn đề, chắc chắn quốc gia sẽ gặp phải vấn đề nghiêm trọng.
Sở Hoan trầm ngâm, hỏi lão thái gia:
– Thị trường muối Tây Quan đã xuất hiện vấn đề sao?
– Muối ăn được sử dụng ở từng Đạo của Đại Tần, chủ yếu đến từ vùng duyên hải Đông Nam.
Lão thái gia giải thích:
– Hiện giờ Thiên Môn Đạo đang gây loạn ở vùng Đông Nam, triều đình đang giằng co với Thiên Môn Đạo, hai bên đương nhiên tranh giành quyền kiểm soát muối biển. Điều này không những khiến khu vực sản xuất muối của triều đình giảm đi rất nhiều, hơn nữa chiến sự giằng co, tốc độ sản xuất muối đương nhiên cũng kém xa so với trước kia…!
Sở Hoan thấu hiểu, nói:
– Vừa rồi Đỗ tiên sinh đã từng nói, vì muốn ngăn chặn thị trường muối bị mất kiểm soát, nên cấm tích trữ muối ăn. Nói vậy thì, lượng muối dự trữ ở các Đạo của Đại Tần cũng không nhiều?
Lão thái gia gật đầu nói:
– Đúng là như thế, Đế quốc có các tuyến đường vận chuyển muối chuyên biệt, thông qua nha môn vận chuyển để điều phối muối ăn tới các nơi.
Nhưng hiện giờ Đông Nam xuất hiện chiến sự, các tuyến đường vận chuyển muối xảy ra vấn đề. Nha môn vận chuyển muối không thể vận chuyển muối ăn tới các nơi thuận lợi như trước nữa, đặc biệt là Tây Bắc của chúng ta, núi cao đường xa cách trở, lượng muối ăn chuyển đến từ Đông Nam vốn đã giảm đi rất nhiều. Các Đạo khác lại tranh giành muối, chúng ta lại quá xa xôi, đương nhiên phải chịu thiệt thòi.
Đỗ Phụ Công đứng cạnh nói:
– Rất nhiều nơi ở quan nội vẫn còn có thể tận dụng hồ muối và mỏ muối để cung cấp, nhưng ở Tây Bắc ngay cả những nguồn này cũng gặp vấn đề lớn…!
Lông mày gã nhíu chặt. Mặc dù gã vẫn luôn giữ được bình tĩnh, tỉnh táo khi đối mặt với sự việc, nhưng lúc này đôi lông mày gã lại hiện rõ vẻ lo lắng.
– Cho dù đại nhân thật sự có thể đối phó và tiêu diệt được dịch bệnh lần này, nhưng một khi thiếu muối kéo dài mà quan nội lại không thể cung ứng, chỉ sợ đến lúc đó chúng ta còn phải đối mặt với khốn cảnh nghiêm trọng hơn nhiều. Lần dịch bệnh này, mặc dù ứng phó không mấy dễ dàng, nhưng cuối cùng vẫn c�� thể giải quyết được bằng dược liệu. Thế nhưng nếu thiếu muối, vậy thì không có bất cứ thứ gì có thể thay thế được.
Lão thái gia lập tức tỏ vẻ đồng tình:
– Đỗ tiên sinh nói rất đúng, muối ăn này không giống bất kỳ thứ gì khác, ai cũng không thể thiếu, nhưng lại không có bất kỳ thứ gì khác có thể thay thế được…!
Sở Hoan suy nghĩ, cuối cùng hỏi:
– Nếu như có thể tìm được thứ thay thế muối ăn, có phải rất nhiều phiền toái đều có thể giải quyết dễ dàng không?
– Tìm được thứ thay thế muối ăn?
Lão thái gia và Đỗ Phụ Công liếc nhìn nhau, khuôn mặt cả hai đều lộ vẻ ngờ vực. Trong chốc lát, Đỗ Phụ Công khẽ cười nói:
– Đại nhân chắc là nói đùa rồi, từ xưa đến nay, quả thực không có thứ gì có thể thay thế muối ăn được. Nếu quả thực có thứ tốt như vậy, muối ăn sẽ không cùng với sắt trở thành hàng độc quyền của quan phủ như vậy…!
Nhưng nhìn thần sắc của Sở Hoan lại không giống như đang đùa giỡn, trong lòng gã lại có chút hoài nghi. Chẳng qua cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng vẫn cảm thấy lời Sở Hoan nói có phần hão huyền.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
– Lão thái gia, Đỗ tiên sinh, lúc này ta cũng không giải thích với hai vị vội. Hãy cho ta thời gian một ngày, vào giờ này ngày mai, sẽ có thứ muốn hai vị xem xét.
Lão thái gia và Đỗ Phụ Công cũng không rõ Sở Hoan muốn làm gì. Thấy trong mắt Sở Hoan lóe lên ánh sáng kỳ lạ, trong lòng cả hai đều đầy nghi hoặc.
– Lát nữa họ nhất định sẽ mang người bệnh tới.
Sở Hoan đương nhiên sẽ không quên chuyện đánh cược với Mã Tiên Cô:
– Đỗ tiên sinh, người của họ đến, liền làm phiền ngài sắp xếp một chút. Tôn đại phu trong phủ cũng đã nắm rõ biện pháp, dựa theo biện pháp lần trước, hẳn sẽ không xảy ra sai sót gì…!
Đỗ Phụ Công đương nhiên đồng ý. Chờ sau khi lão thái gia và Đỗ Phụ Công rời đi, Sở Hoan trở về thư phòng, viết một danh sách các món đồ, gọi Tôn Tử Không tới, giao danh sách cho gã, dặn gã đi chuẩn bị những món đồ trong đó.
Tôn Tử Không nhìn thấy những món đồ trong danh sách, không khỏi vô cùng kinh ngạc. Chỉ thấy những món liệt kê trong danh sách đều hết sức kỳ lạ: cái sàng, chùy sắt, vải bố, thùng gỗ, than củi, vân vân. Đến cả đá mài có tay cầm, Tôn Tử Không càng xem càng thêm kinh ngạc, không biết Sở Hoan muốn làm gì với chúng. Đi tìm vật phẩm theo danh sách Sở Hoan đưa, có rất nhiều thứ căn bản không thể tìm thấy trong phủ. Viên đá mài có tay cầm kia trong phủ Tổng đốc chắc chắn không có, chỉ đành ra ngoài tìm mua.
Chờ sau khi Tôn Tử Không thu gom toàn bộ mọi thứ trong danh sách, đã quá giữa trưa. Khi trở lại phủ đệ, Sở Hoan đã không còn ở trong phủ.
Lúc này Sở Hoan không còn ở phủ Tổng đốc, hắn đã đến nha môn Binh Bộ Ty. Chủ sự Binh Bộ Ty họ Triệu tên Tín, cũng không ngờ Tổng đốc đại nhân lại đích thân giá lâm nha môn Binh Bộ Ty. Gã vội vàng dẫn các quan viên trong nha môn ra ngoài chờ đón.
Từng câu chữ trong bản dịch này đều là tâm huyết chắt chiu, độc quyền tại truyen.free.