(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 996:
Sở Hoan cũng hơi giật mình, vội vàng hỏi:
- Đó là nơi nào?
Đổng Thế Trân cầm trên tay một quyển sách, mở ra đặt trên bàn. Sở Hoan chỉ thoáng nhìn qua đã nhận ra đó là bản đồ Tây Quan. Toàn bộ bốn châu phủ huyện của Tây Quan đều được thể hiện rõ ràng trên đó.
- Đại nhân, chính là nơi này?
Đổng Thế Trân chỉ vào bản đồ, nói:
- Chính tại địa phận Việt Châu, một thôn làng thuộc quyền quản hạt của huyện Tây Tuyền, tên là Ngưu Lan thôn.
Vẻ mặt Sở Hoan trở nên lạnh lùng, hỏi:
- Có biết là do kẻ nào làm không?
- Khi người của nha huyện đến nơi, ngọn lửa ở Ngưu Lan thôn vẫn chưa dập tắt hết, thi thể đã la liệt khắp nơi.
Đổng Thế Trân thở dài nói:
- Bọn giặc cướp đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại thi thể chất chồng trên đất. Nam nữ, già trẻ không một ai sống sót, thật sự là một cảnh tượng vô cùng thê thảm!
- Bọn giặc cướp hoành hành, tàn sát người vô tội như vậy, mà chính quyền địa phương lại không tìm ra hung thủ sao?
Sở Hoan siết chặt tay, nói:
- Lẽ nào không có bất kỳ dấu vết gì?
- Quả thực có để lại manh mối.
Đổng Thế Trân vội nói:
- Tại hiện trường có vô số dấu chân ngựa, có thể suy đoán nhóm tội phạm gây án này hẳn là một đám mã phỉ. Bọn chúng đến nhanh, đi cũng nhanh như gió!
Ngừng một lát, Đổng Thế Trân mới nói:
- Tây Quan có rất nhiều giặc cướp lộng hành, nhưng phần lớn đều là đám ô hợp. Những kẻ có thể phân phát ngựa để hoành hành, ở Tây Quan cũng không có mấy.
Sở Hoan nhìn về phía Đổng Thế Trân, không nói gì. Đổng Thế Trân hiểu ý của Sở Hoan, nói:
- Nếu không có gì bất ngờ, thì hẳn là đám người của Vân Lý Phong đã gây ra.
- Vân Lý Phong?
Sở Hoan kinh ngạc hỏi:
- Đó là gì vậy?
- Vân Lý Phong là một đám tội phạm mới xuất hiện gần đây. Chúng có khoảng ba, bốn trăm người, số lượng này không phải là quá đông so với các băng cướp khác, nhưng lòng dạ lại vô cùng độc ác.
Đổng Thế Trân giải thích:
- Đám người này đều có ngựa, gây án nhiều lần. Theo hạ quan được biết, tên đầu lĩnh của bọn chúng đeo một chiếc mặt nạ đồng xanh, chưa từng ai thấy mặt thật của hắn. Những tên giặc cướp đi theo hắn cũng đều đeo khăn che mặt, hành động thoắt ẩn thoắt hiện!
Hắn chắp tay nói:
- Chính vì bọn chúng không có tung tích, không có bóng hình như vậy, căn bản không thể tìm ra dấu vết, cho nên mọi người mới gọi là Vân Lý Phong, ý chỉ chúng như mây như gió, không thể nào bắt được. Tên đầu lĩnh được gọi là Đồng Diện Nhân. Vụ thảm sát Ngưu Lan thôn lần này, nếu dựa vào dấu vó ngựa để lại tại hiện trường thì đến tám chín phần mười là do Vân Lý Phong gây ra.
Sở Hoan cười lạnh một tiếng, nói:
- Thật quá ngông cuồng, lại dám tự xưng là Vân Lý Phong!
Cau mày, hỏi:
- Đổng đại nhân, Tây Quan rốt cuộc có bao nhiêu băng cướp?
- E rằng còn nhiều hơn so với những gì đại nhân tưởng tượng.
Đổng Thế Trân cười khổ mà đáp:
- Hầu như huyện nào của Tây Quan cũng có giặc cỏ lộng hành, chỉ khác nhau về số lượng mà thôi. Những nhóm có số lượng đáng kể cũng phải lên đến hơn mười băng!
- Nghe nói băng cướp mạnh nhất của Tây Quan là Hồ Lô trại?
Bỗng Sở Hoan nhíu mày hỏi:
- Chắc Đổng đại nhân đã từng nghe nói đến Hồ Lô trại rồi chứ?
Đổng Thế Trân vội đáp:
- Đại nhân anh minh. Hồ Lô trại đúng là ung nhọt lớn nhất tại Tây Quan, làm hại m���t vùng, gây họa không ngừng.
- Nghe nói Hồ Lô trại cũng có không ít người, dựa vào địa thế hiểm trở, thậm chí không coi quan binh ra gì.
Sở Hoan chăm chú nhìn Đổng Thế Trân, hỏi. Trên đường nhậm chức, Sở Hoan từng bị một nhóm thích khách ám sát ở Diêm Bình Sơn. Nhóm thích khách đó lại bao gồm hai đội người, trong đó có một đội là người của Hồ Lô trại. Theo Sở Hoan được biết, Hồ Lô trại nương tựa vào Hồ Lô sơn, nằm ở ranh giới giữa Việt Châu và Thiên Sơn đạo. Hồ Lô sơn kéo dài hàng trăm dặm, núi non trùng điệp, địa hình hiểm trở. Cầu tướng quân của Hồ Lô trại chính là dựa vào địa thế hiểm trở này, tập hợp mấy ngàn người, hoành hành khắp một vùng.
Đổng Thế Trân gật đầu nói:
- Tên trùm thổ phỉ của Hồ Lô trại được mọi người gọi là Cầu tướng quân, là một ác quỷ giết người không ghê tay. Hồ Lô trại của hắn tụ tập mấy ngàn người, cướp bóc trắng trợn. Không ít băng cướp khác cũng chạy đến gia nhập hắn, khiến thế lực càng thêm lớn mạnh. Nếu không nhổ bỏ sớm thì hậu quả thật khó lường!
- Quan binh diệt phỉ là chuyện đương nhiên, chính đáng.
Sở Hoan nói.
- Đổng đại nhân, bản đốc muốn biết, trước khi bản đốc nhậm chức, các vị đã diệt trừ bọn phỉ tặc như thế nào? Theo bản đốc biết, sau khi quân Tây Lương rút lui, triều đình vẫn gửi tới một phần quân giới và lương thảo từ quan nội. Dư lão tướng quân cũng đã thành lập Bình Tây Quân, chính là để diệt trừ loạn phỉ, khôi phục trị an cho Tây Quan. Tại sao đã qua lâu như vậy mà trị an của Tây Quan vẫn còn tồi tệ đến thế? Thậm chí biết rõ Hồ Lô trại là một khối u ác tính, vậy mà Bình Tây Quân lại vẫn chỉ đóng quân ở phủ thành, căn bản không thấy có hành động gì?
Thấy Đổng Thế Trân vẫn đứng đợi, Sở Hoan liền ra hiệu cho Đổng Thế Trân ngồi xuống rồi hãy tiếp tục nói.
Sau khi Đổng Thế Trân ngồi xuống mới giải thích:
- Đại nhân, thật ra Đông Phương tướng quân cũng căm ghét Hồ Lô trại thấu xương. Hai lần Đông Phương tướng quân phát binh tới Hồ Lô trại, nhưng người của Cầu tướng quân lại cố thủ không chịu ra. Địa hình của Hồ Lô trại này quá hiểm ác, dễ thủ khó công. Cầu tướng quân lại thiết lập vô số cạm bẫy khắp Hồ Lô sơn. Mấy ngàn người của hắn chia thành nhiều doanh trại, trấn giữ những nơi hiểm yếu. Đông Phương tướng quân hai lần suất binh tấn công đều phải tay trắng trở về, ngược lại còn tổn thất không ít tướng sĩ!
- Hai lần tấn công không hạ được là có thể dung túng cho Hồ Lô trại tiếp tục gây họa cho một vùng sao?
Sở Hoan thở dài nói:
- Đổng đại nhân, ngươi cũng từng là tri châu Việt Châu, là quan phụ mẫu của một châu. Việt Châu là địa phận trực thuộc của ng��ơi, chẳng lẽ ngươi có thể để trong Việt Châu tồn tại một ung nhọt lớn như vậy sao? Ngươi và Đông Phương tướng quân, người văn người võ, hai người liên thủ, chẳng lẽ lại hoàn toàn bó tay trước Hồ Lô trại sao?
- Đông Phương tướng quân ngày nào cũng suy tính sách lược tấn công Hồ Lô trại cả.
Đổng Thế Trân nói:
- Chẳng qua, vụ thảm án tại Ngưu Lan thôn lần này có ảnh hưởng quá lớn. Không ít bá tánh Tây Quan vẫn chưa hồi hương. Những bá tánh đã hồi hương đều mong muốn xây dựng lại quê hương, an cư lạc nghiệp. Thôn dân Ngưu Lan thôn cũng chỉ vừa mới hồi hương không lâu. Nhưng trải qua một vụ án như vậy, e rằng lòng người Tây Quan sẽ hoang mang, bàng hoàng. Đại nhân, có lẽ người cần nghĩ ra một biện pháp để trấn an lòng dân!
Sở Hoan khẽ trầm ngâm, liền gọi Tôn Tử Không đến mời Đông Phương Tín.
Trong tay Sở Hoan chỉ có vỏn vẹn hai trăm quân cận vệ. Binh quyền nằm trong tay Đông Phương Tín, công việc diệt trừ giặc cướp, dù Sở Hoan có muốn hay không, cũng phải bàn bạc với Đông Phương Tín.
Lần này Đông Phương Tín đến rất dứt khoát, một thân nhung phục, đến thẳng phủ Tổng đốc, chưa đợi Sở Hoan lên tiếng đã nói:
- Chuyện ở Ngưu Lan thôn, mạt tướng đã được nghe báo. Tổng đốc đại nhân định giải quyết thế nào?
Sở Hoan cười nói:
- Đông Phương tướng quân nắm giữ binh quyền, Bình Tây Quân thuộc quyền chỉ huy của Đông Phương tướng quân. Mà Bình Tây Quân là do Dư lão tướng quân thành lập để đảm bảo trị an cho Tây Quan. Bản đốc cũng muốn hỏi Đông Phương tướng quân, trước vụ thảm án tại Ngưu Lan thôn này, tướng quân định xử lý ra sao?
Đông Phương Tín ngồi trên ghế, vẻ mặt không chút biến sắc, nói:
- Theo ý của mạt tướng thì đương nhiên phải diệt trừ giặc cướp, tàn sát hết đám giặc cỏ ngông cuồng này. Dù vụ Ngưu Lan thôn là do nhóm giặc nào gây ra, thì đều phải chém tận giết tuyệt tất cả giặc cỏ!
- Đông Phương tướng quân nói rất hay.
Sở Hoan nói:
- Nếu đã vậy, không biết tướng quân định bắt đầu từ đâu? Bản đốc và Đổng tri châu vừa bàn bạc. Tại địa phận Việt Châu này, ít nhất cũng có vài băng cướp, thế lực đ���u không hề yếu. Tướng quân muốn diệt phỉ thì dù sao trong lòng cũng phải có kế hoạch rồi chứ?
- Đại nhân, tướng sĩ diệt phỉ đúng là chuyện chính đáng.
Đông Phương Tín nhìn Sở Hoan, vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu cảm, nói:
- Vung đao liều mạng với giặc, đây là bổn phận của người lính. Nhưng đại nhân đã chuẩn bị binh lương chưa? Đại nhân hẳn phải biết, tam quân chưa động, lương thảo phải đi trước. Không có đủ lương thảo thì làm sao diệt cướp? Hơn nữa, quy định khi xuất binh chắc đại nhân cũng đã biết đôi chút. Muốn điều động binh mã phải tốn bạc, trước tiên phải phát phí an cư cho các huynh đệ. Ai cũng không dám đảm bảo có thể sống sót trở về, nếu không để lại cho người nhà chút phí an cư thì ai sẽ đi liều mạng chứ? Ngoài ra, sau khi diệt phỉ xong còn phải có tiền thưởng và tiền an ủi. Không biết đại nhân đã chuẩn bị kỹ càng những khoản này chưa?
Sở Hoan vuốt cằm, vẻ mặt không chút biến sắc, hỏi:
- Tiền an ủi? Tiền thưởng? Phí an cư sao?
Đông Phương Tín gật đầu nói:
- Đúng thế. Mọi chuyện này đều cần đến bạc, vốn dĩ mạt tướng không cần nhắc nhở. Mạt tướng mang binh đánh giặc, đổ máu liều mạng. Chuyện tiền lương vốn do đại nhân xử lý. Mạt tướng chỉ lo đại nhân trước đây chưa từng cầm binh, không biết các khoản chi phí khi xuất binh, đợi đến lúc trở về đưa tay xin bạc và tiền thưởng mà đại nhân không thể chi trả nổi, các tướng sĩ không đồng ý, chẳng may xảy ra biến cố thì hậu quả khó lường!
Đổng Thế Trân ở bên cạnh liền giải thích:
- Đại nhân, tiền an ủi và tiền thưởng thì không cần nói nhiều rồi. Các tướng sĩ đổ máu liều mạng, nếu chết trận thì không thể thiếu trợ cấp. Nếu lập công thì không thể thiếu thưởng. Đây là hai khoản chi phí không hề nhỏ, nhất định phải chuẩn bị kỹ càng. Còn phí an cư thực ra cũng là do hoàn cảnh bức bách. Trước nay chưa từng có chuyện này, chỉ là tình hình Tây Quan không giống những nơi khác. Trong Bình Tây Quân có không ít người là dân địa phương Tây Quan, gia quyến ở tại Tây Quan, nghèo khó không đủ ăn, chỉ dựa vào việc có người nhà làm lính, dựa vào phần lương thực này mà sống qua ngày. Vì lẽ đó, sau khi Đông Phương tướng quân nhậm chức, lần đầu suất binh diệt phỉ, trong quân đã có người đứng ra yêu cầu phát phí an cư cho tướng sĩ, bằng không thì bọn họ cũng không chịu xuất binh. Lúc đó đã chém đầu mười mấy người, suýt nữa thì xảy ra binh biến. Sau đó chính Chu tổng đốc đã tự mình đứng ra an ủi tướng sĩ, lập ra quy định phát phí an cư!
Sở Hoan đã hiểu ra vấn đề, hỏi:
- Nói cách khác, Bình Tây Quân dưới trướng Đông Phương tướng quân chỉ cần có bạc thì sẽ đi diệt phỉ, bằng không sẽ không phục tùng quân lệnh phải không?
- Đại nhân cũng không cần phải nói những lời khó nghe như vậy.
Đông Phương Tín ngả người vào ghế, nói:
- Ai ai cũng đều có người già trên có, người trẻ dưới có. Hoàng đế cũng không dùng quân đang đói. Mọi người ăn không đủ no, ai sẽ ra sức liều mạng chứ? Nói cho cùng, làm lính tuy phải tận trung với nước nhưng cũng là vì miếng cơm manh áo. Đại nhân là Thanh Đường huyện Tây Quan, tam quân tướng sĩ chỉ dựa vào đại nhân mới có miếng cơm mà ăn. Đại nhân n��u không cho ăn no thì chẳng lẽ bọn họ sẽ mang bụng đói đi giết địch sao? Mạt tướng dù có đồng ý thì tam quân tướng sĩ cũng sẽ không đồng ý.
Sở Hoan thầm cười lạnh, liền chuyển hướng nhìn sang Đổng Thế Trân, hỏi:
- Mấy lần trước xuất binh diệt phỉ đều lấy bạc từ Hộ Bộ Ti ư?
- Không có.
Đổng Thế Trân lắc đầu, cười khổ nói:
- Hộ Bộ Ti bây giờ có danh mà không có thực, nghèo xơ nghèo xác. Triều đình mãi không phát bạc xuống, Hộ Bộ Ti rỗng tuếch, làm gì có bạc? Trước đó, loạn phỉ hung hăng càn quấy, không thể không trừ. Hạ quan bất đắc dĩ đành phải thương lượng với các thân hào trong thành, để bọn họ cống hiến chút bạc. Diệt phỉ là để bảo vệ bình an một vùng, bọn họ xuất chút bạc ra cũng không có gì đáng trách.
Khóe miệng Đông Phương Tín khẽ nở một nụ cười quái dị, đứng lên nói:
- Bây giờ Tổng đốc đại nhân tọa trấn Tây Quan, mạt tướng nghĩ những thân sĩ đó sẽ không dám không nể mặt đại nhân. Đại nhân cứ chuẩn bị bạc đi. Mạt tướng sẽ vào doanh trại chuẩn bị xuất binh. Chỉ cần khoản phí an cư đầu tiên được phát xuống, mạt tướng đảm bảo sẽ lập tức xuất binh, không tiêu diệt vài nhóm phỉ thì quyết không trở về!
Hắn tùy ý chắp tay, nói:
- Mạt tướng xin cáo lui trước, chờ đợi tin tốt từ đại nhân.
Hắn cũng không nói thêm lời nào với Sở Hoan, liền xoay người rời đi ngay.
Toàn bộ quá trình chuyển ngữ của bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.