(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 998:
Trong Tuyết Điện hoàng cung tại Lạc An.
Hoàng hậu đứng bên ngoài Quang Minh Điện, trong lòng dâng lên chút oan ức và phẫn nộ. Gương mặt nàng điềm tĩnh như nước, toát ra vẻ ôn nhu hiền đức. Nhìn vẻ mặt, rất khó để nhận ra suy nghĩ trong lòng nàng, ngay cả việc nhíu mày liễu cũng là điều hiếm thấy. Nếu không phải đang rất tức giận, đôi lông mày tuyệt đẹp của nàng sẽ không bao giờ nhíu lại như vậy.
Nàng cảm thấy oan ức, phẫn nộ, và hơn thế nữa là sự lo lắng.
Nàng đã ở bên cạnh hoàng đế hơn hai mươi năm, luôn được người che chở hết mực. Mỗi khi hoàng đế buồn phiền, không muốn gặp bất kỳ ai, người luôn có Hoàng hậu ở bên bầu bạn.
Thế nhưng, giờ đây Hoàng hậu lại khó lòng gặp được hoàng đế.
Dù Hoàng hậu chưa từng có ác ý hãm hại người khác, nhưng trong lòng nàng vẫn không khỏi xem Tuyết Hoa nương nương kia như hồ ly tinh. Hoàng đế vốn dĩ đã lạnh nhạt với việc triều chính vì tu đạo. Tuy nhiên, cho dù có tu đạo, người vẫn thường triệu tập trọng thần vào điện bàn việc, để quần thần có cơ hội diện kiến.
Thế nhưng, từ khi Tuyết Hoa nương nương, kẻ bị xem là hồ ly tinh kia xuất hiện, hoàng đế dường như đã quên mất mình là vua một nước. Người bắt đầu không màng triều chính, thậm chí rất ít khi ra Quang Minh Điện, cả ngày chỉ quấn quýt bên Tuyết Hoa nương nương trong Tuyết Điện.
Dù Hoàng hậu lo lắng việc hoàng đế bỏ bê triều chính sẽ khiến quốc gia loạn lạc, nhưng xưa nay nàng vốn không nhúng tay vào chính sự, cũng không bao giờ bàn chuyện quốc gia đại sự trước mặt người. Hôm nay, nàng đến Quang Minh Điện chỉ vì thực sự lo lắng cho sức khỏe của hoàng đế. Hoàng đế đã già yếu. Đừng nói bây giờ người đã lớn tuổi, ngay cả khi còn trẻ trung khỏe mạnh cũng không thể ngày đêm mê muội trong ca vũ phong nguyệt đến vậy.
Hoàng hậu chưa từng nghĩ rằng, một người từng tung hoành thiên hạ, với hoài bão rộng lớn, anh minh một đời như vậy, theo năm tháng trôi qua lại trở nên hoang đường, càng ngày càng mê muội.
Chẳng lẽ người đã mất hết trí tuệ và sự anh minh ư? Khi già yếu, trí tuệ cũng dần tàn phai sao?
Hoàng hậu biết rõ, Tuyết Hoa nương nương kia chính là mỹ nhân do Phùng Nguyên Phá, Tổng đốc Hà Tây Đạo, Tinh Trung Hầu dâng hiến. Thậm chí, nàng còn biết hoàng đế tu đạo, muốn vượt qua cửa ải thì nhất định phải cần đến sự trợ giúp của nhân đỉnh. Vị Tuyết Hoa nương nương này chính là nhân đỉnh mà Phùng Nguyên Phá đã dâng lên.
Tuyết Hoa nương nương e lệ, khúm núm. Dù dáng hình nàng mỏng manh, nhưng vốn xuất thân là người Hồ, nàng có thể chất vô cùng tốt, xinh đẹp phong tao, lại tinh thông thuật giường chiếu. Hoàng hậu không tin một hoàng đế già yếu lại có thể vui đùa cùng một Hồ nữ xinh đẹp mà thân thể vẫn khỏe mạnh được.
Một tên thái giám người Hồ cao to chậm rãi bước tới. Hoàng hậu nhíu mày, hỏi:
- Thánh thượng có cho phép bổn cung vào không?
- Xin lỗi Hoàng hậu, Thánh thượng đã nói rằng hôm nay người sẽ không gặp bất kỳ ai.
Da Lợi Tân biết rõ người trước mắt chính là Hoàng hậu. Dù bình thường hắn rất kiêu ngạo, hung hăng, nhưng lúc này lại không dám làm càn. Lần trước giao đấu với Sở Hoan ở Quang Minh Điện, hắn đã bị dạy dỗ một trận nên thân, khiến sự kiêu ngạo giảm đi không ít. Hắn biết trong hoàng cung này, cho dù có chỗ dựa là Tuyết Hoa nương nương, cũng vẫn có nhân vật lợi hại hơn dám động đến mình.
Đôi lông mày của Hoàng hậu càng nhíu chặt hơn. Thủy Liên đứng cạnh Hoàng hậu không nhịn được, cất lời:
- Da Lợi Tân công công, ngươi có bẩm báo rõ với Thánh thượng rằng Hoàng hậu cầu kiến không?
Thủy Liên rất ghét đám người Hồ.
Hắn vốn là người thân cận bên cạnh hoàng đế, có địa vị cực cao trong cung. Đừng nói là cung nữ, thái giám trong cung, ngay cả các phi tần hậu cung cũng đều phải nể mặt vị Thủy công công này.
Thế nhưng từ khi Tuyết Hoa nương nương đến, hắn chỉ có thể ở Quang Minh Điện chờ đợi, không có tư cách tiến vào Tuyết Điện. Nếu muốn cầu kiến Thánh thượng, phải thông qua hai tên thái giám người Hồ bẩm báo trước. Một công công đứng đầu như hắn giờ đây cũng rất khó gặp được hoàng đế. Trong mắt mọi người, hắn giống như đã bị thất sủng. Đám người trong cung gặp Thủy Liên cũng đã tỏ vẻ không còn tôn trọng như xưa.
Thủy Liên biết rõ, giờ đây chỉ có Hoàng hậu mới có thể kéo hoàng đế ra khỏi Tuyết Hoa nương nương. Chỉ cần hoàng đế rời xa Tuyết Hoa nương nương, địa vị của đám thái giám người Hồ trong cung sẽ giảm sút, và địa vị của Thủy công công hắn sẽ có thể khôi phục như xưa.
Không ít cung nữ, thái giám trong cung Hoàng hậu chính là tâm phúc của Thủy Liên. Hắn vờ vô tình tiết lộ với đám người này rằng đám thái giám người Hồ hung hăng càn quấy, Tuyết Hoa nương nương và hoàng đế thì ăn chơi vô độ. Dĩ nhiên, cung nữ của Hoàng hậu biết chuyện này thì Hoàng hậu cũng sẽ biết.
Hoàng hậu đã vất vả đến đây nhưng hoàng đế vẫn không chịu gặp mặt, điều này khiến Thủy Liên lập tức cuống quýt. Lúc này, Da Lợi Tân khá coi thường Thủy Liên, hắn liền trợn mắt, nói:
- Đương nhiên Tạp gia đã bẩm báo rõ ràng. Thánh thượng đã nói, người không muốn gặp ai, Tạp gia chỉ nói đúng theo lời Thánh thượng mà thôi!
Sau đó, hắn không nói thêm, chỉ khom lưng về phía Hoàng hậu, rồi xoay người muốn trở lại trong điện.
Hoàng hậu yên lặng, không hiểu sao trong lòng dâng lên chút chua xót, cô đơn. Đúng lúc nàng định rời đi thì thấy một viên quan mang theo vài người bước tới. Hoàng hậu vừa liếc nhìn đã nhận ra đây chính là Lâm Nguyên Phương, Thượng Thư. Đây là vị thần tử được hoàng đế cực kỳ tin tưởng, nhưng Hoàng hậu lại không có ấn tượng tốt với người này.
Theo sau Lâm Nguyên Phương là bốn tên tùy tùng. Bốn người này đang dùng hai đòn gánh khiêng một rương gỗ lớn. Chiếc rương gỗ này được làm từ loại gỗ thượng hạng, bên ngoài dát vàng, kim quang chói mắt, nhìn qua vô cùng đắt giá.
Vừa thấy Hoàng hậu, Lâm Nguyên Phương vội vàng chạy tới, quỳ rạp dưới đất, hô to:
- Thần Lâm Nguyên Phương tham kiến Hoàng hậu, Hoàng hậu vạn an!
Hoàng hậu mỉm cười, nói:
- Lâm Thượng Thư hãy bình thân.
Rồi nàng không nịn được, hỏi:
- Lâm Thượng Thư mang tới món đồ gì vậy?
- Hồi bẩm Hoàng hậu, đây không phải là vật do thần dâng hiến.
Lâm Nguyên Phương lập tức nói:
- Đây là quà do Tinh Trung Hầu từ Hà Tây Đạo xa xôi nghìn dặm dâng tới. Thần đang muốn kính dâng lên Thánh thượng.
Hoàng hậu nghe vậy, lập tức cảm thấy không còn hứng thú.
Hoàng hậu biết rõ Tinh Trung Hầu Phùng Nguyên Phá là hạng người gì. Ai cũng có thể nhìn ra vẻ nịnh nọt, a dua của Lâm Nguyên Phương, nhưng Phùng Nguyên Phá thì lại khác.
Phùng Nguyên Phá vốn xuất thân từ nghề giết lợn. Thoạt nhìn có vẻ giản dị, nhưng Hoàng hậu biết rất rõ, so với Lâm Nguyên Phương, công phu nịnh nọt của Phùng Nguyên Phá mới đúng là lô hỏa thuần thanh. Cho đến bây giờ, hoàng đế vẫn luôn yêu thích vị Tinh Trung Hầu này, nhiều lần khen Phùng Nguyên Phá tuyệt đối trung thành, đúng là một thần tử vừa trung thành lại có năng lực hiếm thấy.
Từ trước tới nay, Hoàng hậu cũng không có cảm giác gì đặc biệt đối với Phùng Nguyên Phá. Biển có thể thu nạp trăm sông, hoàng đế muốn trị vì thiên hạ thì người nào cũng muốn dùng. Nhưng lần trước, sau khi Phùng Nguyên Phá dâng hiến Tuyết Hoa nương nương, Hoàng hậu đã cảm thấy hơi bất mãn với hắn. Hôm nay lại thấy Phùng Nguyên Phá đưa đồ vật tới, lòng nàng càng cảm thấy không thoải mái. Nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ liếc nhìn chiếc rương gỗ lớn dát vàng kia một cái rồi lập tức xoay người rời đi.
Lâm Nguyên Phương đợi đến khi Hoàng hậu rời đi mới đứng dậy, nhìn bóng lưng nàng, sửa sang lại quan bào. Vừa quay đ���u, hắn đã thấy vị Da Lợi Tân kia bước tới.
Gương mặt Lâm Nguyên Phương vốn dĩ đã hiện lên vẻ lạnh nhạt, lúc này lại nở nụ cười ôn hòa, dễ gần. Dường như Da Lợi Tân cũng có ấn tượng rất tốt với vị Lâm Thượng Thư này, hắn tươi cười nói:
- Đây chẳng phải là Lâm Thượng Thư sao?
Lâm Nguyên Phương chắp tay cười nói:
- Da công công, ngươi vất vả ngày đêm, quả thật đã cực khổ rồi.
Hắn tiến lên, không thèm liếc nhìn Thủy Liên, lấy ra một thỏi vàng đặt vào tay Da Lợi Tân:
- Công công quá vất vả, cũng nên chú ý đến sức khỏe của mình. Không biết giờ này Thánh thượng có bận gì không?
Thủy Liên thờ ơ lạnh nhạt đứng sang một bên, trong lòng cực kỳ bất bình. Hắn thầm nghĩ Lâm Nguyên Phương quả nhiên là kẻ hai mặt. Trước khi Tuyết Hoa nương nương vào cung, hễ Lâm Nguyên Phương nhìn thấy hắn đều tỏ vẻ khách khí, thường xuyên biếu tặng ít đồ. Nhưng lúc này, hắn không thèm liếc nhìn lấy một cái. Nghĩ đến đây, trong lòng Thủy Liên lại vang lên cái tên Sở Hoan. Nếu nói về đạo làm người, Thủy Liên thật sự cảm thấy S��� Hoan là người rất có tình có nghĩa. Cho dù biết mình thất thế, người cũng vẫn khách khí với mình, không hề dối trá.
Da Lợi Tân thản nhiên thu vàng, mặt mày hớn hở nói:
- Thánh thượng vừa tiếp kiến Huyền Chân Đạo Tông, giờ này đang nghỉ ngơi. Nhưng Tạp gia sẽ đi bẩm báo giúp Lâm Thượng Thư.
- Làm phiền, làm phiền!
Lâm Nguyên Phương vừa cười vừa nói:
- Phiền công công bẩm báo với Thánh thượng rằng Tinh Trung Hầu Phùng Nguyên Phá có lễ vật muốn kính dâng. Hạ quan đã đưa đến trong cung, muốn mời Thánh thượng xem qua m��t chút!
- Lễ vật của Tinh Trung Hầu ư?
Da Lợi Tân lập tức nói:
- Tạp gia sẽ lập tức đi bẩm báo.
Da Lợi Tân đi vào bẩm báo, Lâm Nguyên Phương để tùy tùng đặt rương gỗ xuống, chắp hai tay sau lưng, đứng chờ ngoài điện. Ánh mắt hắn đảo qua Thủy Liên, nhưng vẫn làm như không thấy gì.
Chỉ trong chốc lát, Da Lợi Tân đã đi ra, nói:
- Lâm Thượng Thư, tùy tùng của ngươi không thể vào điện!
Sau đó hắn vẫy tay ra hiệu cho vài tên võ sĩ đứng trước điện:
- Các ngươi hãy mang rương gỗ vào đi.
Lúc này hắn mới cười nói với Lâm Nguyên Phương:
- Lâm Thượng Thư, Thánh thượng đang chờ ngươi bên trong, mời theo Tạp gia!
Da Lợi Tân dẫn đường đi trước, Lâm Nguyên Phương theo sau. Phía sau là bốn tên võ sĩ trước điện đang khiêng rương gỗ tiến vào Tuyết Điện.
Lâm Nguyên Phương được dẫn đến cạnh một chiếc giường lớn trong điện. Xung quanh chiếc giường lớn này đều buông rèm vàng, không nhìn thấy động tĩnh bên trong.
Lâm Nguyên Phương ra hiệu cho đám võ sĩ trước điện đặt rương gỗ xuống, đợi họ lui ra mới quỳ gối bên giư���ng, cung kính nói:
- Vi thần Lâm Nguyên Phương bái kiến Thánh thượng, nguyện Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Bái kiến Tuyết Hoa nương nương, nguyện nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!
Hắn nghe được chút động tĩnh bên trong tấm rèm vàng. Tiếng cười khẽ cùng tiếng nói mơ hồ truyền ra, chắc hẳn hoàng đế và Tuyết Hoa nương nương đang ở trong đó. Dù Tuyết Điện cấm người ra vào, nhưng Huyền Chân Đạo Tông và Lâm Nguyên Phương lại là ngoại lệ. Mỗi ngày, Huyền Chân Đạo Tông đều đến thiền cùng hoàng đế. Dù bây giờ có thêm Tuyết Hoa nương nương, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sự sủng tín của hoàng đế đối với Huyền Chân Đạo Tông. Mỗi ngày, Huyền Chân Đạo Tông đều đến Tuyết Điện này. Dù Lâm Nguyên Phương không được đến đây nhiều như Huyền Chân Đạo Tông, nhưng chỉ cần vào cung cầu kiến thì hầu như hoàng đế đều sẽ tiếp kiến.
Đột nhiên, tiếng nói lười biếng của hoàng đế từ bên trong nhanh chóng truyền ra:
- Là Lâm Ái Khanh sao? Nghe nói ngươi mang lễ vật tới, rốt cuộc đó là gì vậy?
- Hồi bẩm Thánh thượng, không phải vi thần dâng hiến lễ vật, mà là Tinh Trung Hầu phái người từ Hà Tây Đạo mang tới.
Lâm Nguyên Phương chổng mông, cúi đầu sát mặt đất, nói:
- Vi thần cung thỉnh Thánh thượng xem qua!
Hãy đón đọc toàn bộ truyện chỉ trên truyen.free, nơi lưu giữ bản dịch độc quyền.