Resion Project - Chương 1: Chapter 1:
Cảm giác bồng bềnh và mượt mà khẽ cọ vào bên má khiến tôi dần tỉnh giấc.
Cảm giác của chiếc gối thật mềm mại. Và ấm áp nữa.
Thêm cả một mùi hương nhẹ nhàng và dễ chịu phảng phất.
Nói thật, chả muốn tỉnh dậy để quay lại bàn làm việc chất chồng giấy tờ đó nữa.
Tôi nhẹ nhàng rúc đầu men theo hướng mùi hương dễ chịu.
“Nè, Solara. Tiến tới tiếp là tới vùng nguy hiểm đó!” – Giọng nói đầy vẻ tinh nghịch bất giác đánh thức tôi dậy khỏi cơn mê man.
Tôi lim dim mở mắt ra. Đập vào tầm nhìn lim dim là một bức tường vải nhung trắng mềm mại, và dường như căn phòng vẫn tối om. Nhẹ nhàng xoay người hướng lên trên, tôi thấy cái lọn tóc xoăn nhẹ cù vào má tôi nãy giờ, thêm cả đôi mắt to tròn phát sáng màu lục bảo cùng với gương mặt xinh xắn của một con tiểu quỷ.
“Sáng rồi sao, Alys?”
“Mặt trời vẫn chưa ló rạng đâu. Nhưng nếu anh sửa soạn từ bây giờ, chúng ta có thể kịp đón bình minh cùng đấy.”
Vậy là khoảng 5 giờ sáng. Ai lại muốn ra ngoài tiết trời lạnh buốt như thế này chứ.
Nhất là nhiệt độ trên giường đang ấm áp như thế này …
Khoan …
“Tại sao anh lại đang gối đùi em thế?”
“Ai bảo lúc nào anh cũng chọn tràng kỷ làm chỗ ngủ làm gì? Không đệm, không gối, không chăn, lại còn chọn tấm kim loại phẳng lỳ này chợp mắt.”
Không thể phủ nhận cái này được.
“Cơ mà bình thường, người ta chỉ có thể thấy được nửa bầu trời thôi chứ nhỉ?”
“Rồi, anh có ý gì?”
“Ý là, nhìn được trọn vẹn gương mặt xinh đẹp của em cũng tốt, nhưng bộ không hề có cái gì chắn tầm nhìn thật à?”
“Em cũng muốn nó phát triển lắm chứ, dù chỉ một ít thôi. Bộ anh có ý kiến gì à?”
Nói rồi Alys trầm ngâm một lúc.
“Này, Solara. Liệu em trước đây có phải trả cái giá gì đó, như thực hiện ma thuật cấm, nên mới kém phát triển như này không?”
“Anh khá chắc là không có đâu … Nhưng để giải thích thì có thể dùng một công bố khoa học gần đây.”
Tôi chỉ vào đôi mắt phát sáng của Alys – biểu hiện của một người đang sử dụng năng lực.
“Trước hết, những người sở hữu năng lực đặc biệt đều có tốc độ lão hóa rất chậm. Và, mạng lưới hạt Resion của họ, tạm gọi là linh hồn đi, dày đặc hơn người bình thường.”
“Ý anh là, hai điều này có mối tương quan dương với nhau sao?”
“Gần đúng. Nó liên quan tới tính chất neo giữ thực tại của hạt Resion nữa. Thành ra cơ thể họ vẫn được duy trì ở hình dáng gần đúng với linh hồn, giống kiểu bị ghi đè bởi file backup vậy. Có điều …” – tôi dừng lại và nhấn nhá một khắc.
Alys nghiêng đầu, tỏ vẻ tò mò.
“Nghiên cứu mà anh nhắc đến, gợi ý rằng tần suất sử dụng năng lực tỉ lệ thuận với độ liên kết của linh hồn. Và không phải mắt ai cũng sáng toàn thời gian như em đâu.”
“Ư…” – Alys khẽ kêu lên một tiếng như không muốn chấp nhận sự thật - “Ước gì em cũng tự tắt năng lực của mình được. Thực sự là em chỉ nhìn được mạng Resion mà vô hình với người khác, ma thỉnh thoảng còn bị bất chợt chắn hết tầm nhìn nữa chứ. Giờ còn tòi ra thêm vụ này.” – Alys buồn bã nói. Rồi em ấy khựng lại một lúc.
“Nếu em tắt được năng lực, thì chẳng phải em sẽ cao hơn sao?”
“Rất tiếc phải thông báo với em, em đã qua cái tuổi mà cơ thể có thể lớn hơn rồi.”
Nghe xong, khuôn mặt Alys khẽ chùng xuống, tỏ vẻ buồn bã, hơi chạnh lòng. Thật sự là khiến tôi muốn dỗ em ấy.
“Thôi, ít ra dáng này vẫn là gu của an … Ý ý ý! Đau em, Solara!”
Alys vừa nói, vừa khẩy hai bàn tay tôi đang bẹo lấy hai cục bánh bao của em ấy. Chúng không đủ lực đẩy để hất tay của tôi ra, nhưng giờ tôi cũng phải tự giác rút lại khi các ma pháp trận hiện ra trên đầu tôi.
Lớ ngớ là ăn vài quả cầu lửa liền.
Với hai vết bợt đỏ còn in hằn trên má và đôi mắt còn hơi ẩm, cô Bạch tuyết bỏ túi hờn dỗi nói:
“Dậy rồi thì sửa soạn đi, ông tướng!”
Rồi đứng dậy, làm tôi suýt thì chúi người xuống thẳng mặt sàn.
“Gu của anh đúng là kỳ lạ thật, nhưng thôi, em không có ghét nó đâu!” – Alys lẩm bẩm nói.
Thôi thì, coi như nhiệm vụ đã thành công vậy.
Sau khi sửa soạn xong, tôi khoác áo măng-tô dày cộp, buộc chặt đôi ủng bảo hộ đế thép, rồi cùng Alys đi ra ngoài đón bình minh. Trong khi đó, Alys bám chặt lấy vạt áo của tôi, một phần vì cái năng lực có thể khiến em ấy “mù” tạm thời không báo trước, mặc dù tôi thừa biết đây chỉ là cái cớ để thân mật. Và một phần cũng bởi tình trạng xuống cấp của đường đi.
Hành lang hẹp tối mịt và ẩm thấp, với cặn muối bám đầy hai bên tường, rêu tảo mọc nhóp nhép dưới chân, cùng mùi gỉ sét nặng lan tỏa trong không khí.
Và khi ra tới lan can phía rìa ụ nổi, tình hình cũng không khả quan hơn.
Bên ngoài, gió biển vẫn rít liên hồi, mang theo mùi muối tanh nồng cùng cái lạnh buốt da buốt thịt. Bầu trời vẫn tối đen như mực, không một ánh sao hay trăng.
Ít ra bây giờ không có mưa.
Tôi soi lại đồng hồ. 5 giờ 43 phút. Vậy là Mặt trời sắp lên rồi. Có thể tranh thủ làm bữa sáng để đón bình minh.
“Alys này, cho anh xin ít lửa đi.”
“Hứ! Đừng coi em như cái bật lửa di động vậy chứ.”
Nói là vậy, nhưng Alys vẫn đi lấy một mảnh gạch vụn gần đấy, rồi khắc vài ký tự ma thuật lên đó. Một ma pháp trận nhỏ được tạo ra trên bề mặt mảnh vụn, đi kèm là một ngọn lửa nhỏ cháy bập bùng. Hơi ấm tỏa ra đủ để rã đông các đầu ngón tay tê cứng của tôi.
Ngọn lửa này cho dù có ném xuống biển dưới chân cũng sẽ không tắt, chừng nào lượng mana … ý tôi là Resion mà Alys rót vào vẫn còn. Khá là tiện lợi khi xét đến nguyên liệu đầu vào.
Tiện đây, tôi cũng dùng năng lực lên một mảnh thép vụn gần đó. Mảnh thép tan biến dần dần như thể đang bị nuốt trọn vào chiều không gian thứ tư, và lượng bị phân rã tương ứng với lượng vật chất dần hình thành trên tay tôi. Chẳng mấy chốc, một cái bát cùng bộ dụng cụ ăn uống đã được tạo ra.
Mà mỗi lần tôi dùng xong năng lực là sẽ bị tụt đường huyết nhẹ. Tôi khui hộp súp cá đóng hộp mang theo người ra, rồi bỏ thêm vài bánh hardtack vào bát. Rồi rót thêm “cà phê gừng” mang theo vào cốc. Vậy là xong bữa sáng.
“Khoan, vậy anh bảo em nhóm lửa để làm gì?”
“Cho ấm thôi. Còn để làm gì nữa sao?”
“Để nấu ăn chứ còn gì nữa? Bộ anh không định hâm nóng súp à?
“Thì đây? Đủ lượng, đủ dưỡng chất, và cũng đủ an toàn. Cần gì phải đun lên nữa?”
“Anh gọi đó là nấu ăn sao?”
“Vậy chứ, em định nghĩa nấu ăn là gì?”
“Ừ, thì …” – Alys ngừng lại một lúc, mặt đăm chiêu suy nghĩ – “Rửa nguyên liệu này, rồi … dùng dao thái thức ăn này, rồi … bỏ hết vào nồi, và đun … sử dụng nhiệt để nấu chín thức ăn? Quá trình sơ chế và biến đổi nguyên liệu bằng nhiệt?”
“Vậy thì lật lại. Trong hộp súp cá này, cá được tẩm ướp và loại bỏ nội tạng, nước dùng cũng được pha chế sẵn với gia vị. Rồi tất cả được đóng vào hộp kín và khử trùng dưới nhiệt độ và áp suất cao. Có đúng là nấu ăn không?”
“Cũng hơi khó để cãi lại … vậy thế này thì sao? Quá trình biến đổi nguyên liệu thành thứ có thể ăn được?”
“Em cũng đâu thể ăn nắp hộp thiếc, cũng như bánh hardtack mà không ngâm nước, đúng chứ?”
“Từ từ … Nhưng anh có phải người nấu đâu?”
“Anh chưa bao giờ bảo mình nấu cả. Tất cả những gì anh làm là thưởng thức một món ăn đã được chế biến sẵn.”
“Kiểu gì anh cũng nói được á!”
Rồi Alys im lặng, như thể ngầm thừa nhận luận điểm của tôi vậy.
“Vậy thì … cho em một phần được không?”
Tôi đưa cho Alys một hộp súp cá nữa, đã mở nắp, kèm với vài bánh hardtack, và tạo thêm một bộ ăn uống nữa. Alys tạo một ma trận nhỏ dưới đáy hộp, cùng loại với ngọn lửa đang duy trì này nhưng nhỏ hơn.
Lúc khói bốc lên nghi ngút từ hộp súp của Alys cũng là lúc Mặt Trời ló rạng ở phía chân trời.
“Mặn quá, Solara!” – Alys kêu lên. Đoạn, em ấy nhìn vào nhãn dán trên hộp – “Bộ anh không bao giờ đọc hướng dẫn sử dụng à?”
Nghe xong câu đó, tôi lật lại đọc dòng chữ in trên bao bì.
Đại khái có rất nhiều mục, như thành phần dinh dưỡng, nguyên liệu, ngày sản xuất, hạn sử dụng, … Chìm nghỉm trong đó, một dòng chữ nhỏ ghi rằng “pha nước rồi đun nóng trước khi sử dụng”.
Ai lại thiết kế bao bì kiểu này chứ?
“Hơn nữa, giờ em mới để ý, nhưng đây là thứ gì?” – Alys chỉ vào cốc đồ uống của tôi.
“Nếu gọi là cà phê thì cũng không đúng … Hay anh nên gọi đây là nước tăng lực nhỉ?”
Thành phần gồm dung dịch đường, với tinh dầu gừng, một chút hương liệu, với một lượng caffein.
“Em không vấn đề gì với tên gọi đâu, nhưng làm sao anh có thể gọi đây là “nước” khi kết cấu của cái thứ này vừa đặc vừa đen như nhựa đường?”
“Không sao. Miễn là đáp ứng đúng nhu cầu là được.”
“Bình thường anh ăn gì thế? Em thật sự quan ngại khi anh ăn toàn mấy món độc dị thế này đấy!”
“Thỉnh thoảng anh mới ăn đồ đóng hộp thế này thôi.”
“Vậy là em yên tâm rồi …”
“Bù lại thì anh toàn ăn thanh năng lượng thôi. Anh biết hơi không bình thường cho lắm, nhưng tiện là được.”
“Ăn uống cho giống con người hộ em cái! Vậy còn cá thì sao?”
“Đúng là anh có thể nấu được, nhưng sơ chế cá khá vất vả, và rán chúng thì dầu bắn tung tóe cả lên. Phiền lắm.”
“Thế còn tảo với tinh bột?”
“Cùng một vấn đề. Nấu nướng phiền lắm.”
“Thế còn thịt chuột?”
“Ê, không nha! Cho dù nó có là nguồn thịt động vật duy nhất ở chỗ này đi nữa thì anh vẫn thấy ghê ghê khi ăn lắm.”
“Thật sự chế độ ăn của anh nó mất cân bằng vậy à?”
“Ngược lại chứ! Mỗi thanh năng lượng đều ghi hàm lượng dinh dưỡng rõ ràng, nên anh nghĩ việc này phải được kiểm soát nghiêm ngặt hơn bình thường chứ?”
“Haizz … Em biết là anh mất vị giác như tác dụng phụ của việc cấy năng lực rồi, nhưng còn kết cấu món ăn? Với hương vị?”
“Tin anh đi, rồi dần dần em sẽ mất cảm quan về đồ ăn thôi.”
Nghe tôi nói xong, Alys trầm ngâm mất một lúc. Rồi quả quyết tuyên bố rằng:
“Được rồi, từ nay em sẽ nấu ăn cho anh, ít nhất là về bữa trưa!”
“Rồi cơ sở nào để em cho rằng anh sẽ đồng ý?”
“Một màn cá cược.” – Alys chỉ ra đằng sau – “Trước cửa văn phòng chúng ta có rệp. Xem ai giải quyết nhiều hơn không?”
“Rệp”, hay “Wanze”, mà chúng tôi nhắc đến ở đây, là một mối nguy hiểm thường trực ở chỗ này, đặc biệt là khu bỏ hoang. Về căn bản, chúng là một cấu trúc Resion, tương tự như linh hồn mà đã đề cập lúc sáng vậy.
Những con rệp này là một phần trong số đấy. Mỗi cá thể - ừ thì chúng không phải sinh vật sống đâu, nhưng kệ vậy – có sức mạnh tương đương ba người trưởng thành.
Dù khá mỏng manh và dễ tan biến, mỗi đợt bùng phát lại không thể xem thường được.
Không phải vấn đề gì quá to tát với chúng tôi, nhưng nếu không nhanh xử lý thì đám này sẽ hợp thành một con lớn mất. Lúc đấy thì còn mệt nữa.
Tôi quay sang Alys, rồi truyền đạt yêu cầu của mình:
“Kiểu gì cũng phải dọn thôi. Nhưng anh cũng phải có phần thưởng tương xứng chứ?”
“Đằng nào em cũng thắng thôi, nhưng cũng tò mò đó. Nói em nghe xem?”
“Một ngày bẹo má Alys thoải mái thì sao?”
“Ngày nào anh cũng làm vậy mà! Cũng được thôi, nhưng làm quá là em giận thật đấy!”
“Chốt vậy nhé!” – tôi quả quyết, rồi lên đạn cho khẩu súng ngắn và gọi drone của mình tới – “Anh sẽ xử lý đám ở tầng trên, còn em thì lo đám ở dưới này. Chú ý đừng phá hủy cơ sở vật chất quá mức!”
—
Bám vào drone rồi nhìn từ trên cao, tôi mới thấy kèo của mình thối đến mức nào.
Khoảng một trăm cá thể Wanze chen chúc khắp dãy phố chật hẹp và gỉ sét, con nào cũng có vóc dáng ngang một người trường thành, với cơ thể đen đúa và hình thù mờ ảo, như một lớp vỏ rỗng biết di chuyển vậy. Tệ hơn nữa, khoảng hai chục con đã hướng mắt về phía tôi.
Nhân tiện, mỗi cá thể Wanze được phân loại nguy hiểm mức 4 trong thang phân loại chung. Và tùy vào quy mô, thì một đám Wanze có thể tăng, như trong trường hợp này ước tính ở mức 10, thậm chí có thể lên mức Jack hoặc Knight.
Đồng nghĩa với một sự cố cực kỳ nguy hiểm, và một bản báo cáo nữa đây. Mệt ghê.
Hy vọng mức thưởng kia xứng đáng cho sự vất vả này.
Tôi đáp xuống sân thượng của một tòa nhà gần đó, bằng phẳng và heo hút gió. Và dù gọi là nóc tòa nhà, nhưng không gian phía trên bị che bởi tầng cao hơn của ụ nổi, khiến không gian như một hang động khổng lồ vậy.
Bất kỳ âm thanh nào gây ra cũng sẽ vọng lại một cách rất chói tai. Cụ thể như tiếng kim loại gõ vào nhau mà tôi dùng cây tuýp sắt rơi gần đấy gõ mạnh xuống sàn.
Như dự tính, đám Wanze gần đó bị thu hút bắt đầu di chuyển về phía tôi, trong khi hét lên vài âm thanh chói tai. Cứ thế, tiếng thét con này kêu gọi con kia, chẳng mấy chốc, cả đàn với quy mô trăm cá thể đang tiến tới chỗ tôi.
Có điều, nóc nhà khá cao, và bề mặt tường cũng trơn nữa. Mặt khác, tụi Wanze không thể trèo bám tường được, chỉ có thể từ từ và chậm rãi xếp đè lên nhau.
Chả bao lâu, một con đã thành công bám tay vào nóc nhà và đang trèo lên.
Bang!
Tôi đập mạnh vào đầu con Wanze này, khiến khói đen bốc ra từ vết nứt, trước khi cái xác vỡ vụn ra từng mảnh.
Số lượng giải quyết cứ thể tăng dần lên 2, rồi 4, rồi 8.
Tới số lượng 16, số lượng kẻ địch trở nên đông vượt mức kiểm soát. Thế nên tôi lên nòng súng, rồi khai hỏa cái tháp bên dưới. Vậy là đã giải quyết được khoảng 32 rồi.
Mặc dù đáng lẽ con số phải cao hơn. Bởi nếu để ý bên dưới, sẽ thấy ba cá thể cầm vũ khí tựa tựa như kiếm Nhật vậy. Loại này gọi là Ronin, và một cú đập hay một phát súng không đủ để hạ gục chúng. Một điều ngoài lề, miễn là không bay xa ra khỏi tầm, Ronin luôn đi nhặt lại thanh kiếm của mình.
Đằng nào thì các cấu trúc Resion giống một “chương trình máy tính” hơn là sinh vật có tư duy.
Song song với đó, một số các cá thể khác bắt đầu bám tường mà leo lên, y hệt những con thằn lằn. Loại này gọi là Crawler. Độ bền thì về cơ bản không khác gì Wanze, nhưng chính chúng lại khiến đám Ronin sẽ leo lên đây sớm thôi. Chưa kể bọn này chuyên ẩn nấp rồi tấn công bất ngờ.
Đây mới là điều khiến cho các đợt bùng phát Wanze đáng ngại. Sự xuất hiện của các biến thể.
Tôi canh góc, vừa vặn diệt một con Crawler chở Ronin khi nó vừa ló đầu lên. Không bị diệt ngay đâu, nhưng cú rơi chắc chắn sẽ làm đối phương bị tổn thương đáng kể.
Trong khi đó, hai con Ronin khác đã kịp leo lên và xuất hiện ở phía sau. Một con có lỗ thủng ở trán do trúng đạn vào đầu bởi phát bắn của tôi lúc nãy, hãy tạm gọi là #1. Anh bạn còn lại còn nguyên vẹn, hãy gọi là #2. Bên cạnh cả hai là hai con Crawler khác.
Vậy anh chàng vừa rơi xuống kia sẽ là #3.
Cả ba chúng tôi đang giữ khoảng cách – nếu coi mấy tạo vật này có tư duy chiến thuật. So một cái tuýp sắt với hai thanh kiếm thì rõ ràng tôi bị bất lợi về tầm tấn công.
Vậy nên, tôi dần điều chỉnh khoảng cách, lùi dần về góc tường hẹp sau lưng. Như vậy thì sẽ hạn chế được đòn đánh của đối thủ.
Khoảng lặng.
Hai con Crawler lao nhanh về hướng tôi. Tôi xoay người, gạt một con ra đằng sau, rồi vung gậy ngược hướng nện vào con Crawler còn lại, nhanh chóng nhảy nhẹ về sau. Con Crawler chưa tan biến luôn do vung tay ngược hướng, nhưng đường chém bất ngờ từ #2 đã xử lý nốt phần còn lại. Xin cảm ơn anh bạn!
Như không cho tôi nghỉ, đòn chém từ #1 cũng lập tức bay đến. Tôi né nhẹ, rồi gạt kiếm ra, đoạn thúc mạnh vào phần cổ tay đối phương. Thanh katana đen tuyền rơi xuống đất. Nhân cơ hội đó, tôi đá văng thanh kiếm đi một khoảng xa, rồi tiếp túc lùi và né các đòn tấn công dồn dập của #2, dần dần dụ vào tầm tấn công của con Crawler đang ẩn nấp gần đó.
Còn ở phía này, tôi hất con Crawler vừa lao đến vào #2, rồi tận dụng sơ hở đối phương mà khóa chuyển động của kẻ thù. Khi #2 cuối cùng cũng phá được vòng vây, thì cũng là lúc đòn đâm của #3 đâm hụt vào yết hầu #2, tiện thể tiêu diệt luôn con Crawler còn lại. Tôi nhanh chóng rút súng di vào #3, rồi phát bắn xuyên qua cả #1 đang lao đến, kết liễu cả hai.
Và khi #2 cuối cùng cũng tỉnh lại, tôi vung nhát gậy chí mạng kết liễu, nâng tổng số giải quyết lên 38.
“Anh vẫn chưa xong à?”
Giọng Alys vang lên từ phía trên. Em ấy đang ngồi trên một ma pháp trận, ung dung vung vẩy hai chân trong khi quan sát bên dưới.
“Còn em thì sao?” – tôi hỏi.
“Em xong từ lâu rồi. Đợi anh chán quá nên mới lên đây xem, ai dè anh lại được khuyến mãi thêm hàng đặc biệt chứ?”
“Nếu chúng được tính cao hơn lũ quái tép thông thường, thì anh rất sẵn lòng đón nhận chúng như một món quà.” – tôi ngừng lại, rồi nói tiếp – “Vậy chứ em xử lý được bao nhiêu con rồi?”
“Khoảng 70 con gì đấy. Không chắc có chủng nào khác ngoài Wanze không, nhưng bên chỗ em sạch bóng rồi. Còn anh?”
“38. Em cứ ngồi xem anh dần vượt mặt đi.”
“Vậy hử?”
Nói rồi Alys chỉ tay xuống đám quái bên dưới. Trong chốc lát, khoảng năm chục ma pháp trận nhỏ xuất hiện trước mặt đám rệp này, tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng mà dù đứng trên cao, tôi cũng có thể cảm thấy sự thay đổi của nhiệt độ.
Rồi, sau một cú búng tay, hàng loạt các quả cầu lửa đồng loạt khai hỏa. Theo sau hàng loạt những cú nổ lốp bốp như pháo rền vang khắp cả không gian, cả khu phố giờ đây bốc lên một màn khói đen dày đặc.
“Vậy, tỉ số bây giờ là thế nào nhỉ?”
“130 – 38.” – tôi ngậm ngùi đáp lại – “Em thắng.”
“Ai bảo anh đồng ý so kèo dọn lính với pháp sư còn gì?”
Đúng thật. Sao tôi lại quên điều cơ bản thế này chứ? Một DPS đơn mục tiêu như tôi, xử lý đám đông đâu tốt bằng một pháp sư đánh diện rộng như Alys đâu?
“Còn em thì biết điều này nên mới cược chứ gì?”
“Ừ hứ!” – Alys mỉm cười tươi rói – “Vậy nên theo giao kèo, em sẽ nấu bữa trưa cho anh hằng ngày! Nhớ giữ lời hứa đó!”
Thôi thì đây cũng có thể coi là phần thưởng vậy. “Mặc dù anh thích điều kiện anh đưa ra hơn.” – tôi nói.
Nói rồi, sau khi kiểm tra thiệt hại ở tầng trên – mà thực tế chỉ có vài vết lõm của đạn – chúng tôi bắt đầu di chuyển xuống tầng dưới.
Mặt trời cũng đã lên cao, khiến mặt biển từ xa lấp lánh ánh bạc. Không còn không khí u tối và tĩnh mịch trước bình minh nữa. Trên lan can, hai bát súp cá ăn dở vẫn còn nguyên, bên cạnh ngọn lửa cháy bập bùng. Cháy dai thật.
Có điều, đó không phải thứ nóng nhất dưới đây, bởi nhiệt độ khu vực mà Alys vừa xử lý nóng. Rất nóng! Rõ ràng không hề phù hợp với thời tiết lạnh buốt cóng chân tay mùa này!
“Anh khá chắc chúng ta đã giao kèo rằng không gây thiệt hại cơ sở vật chất mà?” – nói rồi tôi chỉ tay vào tòa nhà gần đó – “Nhìn kìa. Em đốt đến nỗi nhà cháy trơ khung rồi.”
“Vốn dĩ em chưa đồng ý với điều kiện đó mà. Với cả …”
“Với cả sao?”
“Miễn là không có thiệt hại sau cùng là được mà, đúng không?”
“Vậy em giải thích sao về mớ hỗn độn này?”
“Chờ chút!”
Nói rồi Alys búng tay phát, khiến không gian đổ nát lờ mờ được bao bọc trong ánh sáng vàng nhẹ như ánh nắng. Trong chớp mắt, nhiệt độ nhanh chóng trở về mức bình thường, các phần tường thép bị nung chảy cũng đã được khôi phục, còn các cấu trúc đổ sập cũng đã trở về nguyên dạng. Điều duy nhất khác biệt, có lẽ là các sinh vật sống - ừ, rêu với tảo đó – với các thể Resion là không được tái lập thôi.
“Nói thật, lần nào anh cũng ngạc nhiên với ma thuật mới của em. Anh tò mò về nguyên lý đấy.”
“Theo những gì anh nói sáng này thôi.” – Alys vờ đẩy cái gọng kính tưởng tượng lên – “Một trong những tính chất của hạt Resion là neo giữ thực tại, đúng chứ? Em chỉ giải phóng các hạt Resion đặc biệt để chúng “ghi nhớ” không gian định sẵn, rồi vữa nãy chỉ tải lại như file sao lưu đó thôi.”
Vậy là em tạo ra và hoàn thiện chỉ trong một tiếng ngắn ngủi thôi á? Lần nào cũng khiến người ta không khỏi bất ngờ mà.
Cơ mà …
“Điều đó vẫn không phủ nhận rằng em đã gây ra thiệt hại khổng lồ. Từng, cho chính xác. Như vậy, anh cũng phải được nhận đền bù chứ nhỉ?”
“Má ngọc má ngà của em, làm sao cho anh nhéo thỏa thích được?” – Alys vừa nói, vừa ôm đôi má bánh bao của mình.
Nói vậy chứ, tôi vẫn còn con bài tẩy khác.
“Anh không nghĩ em ở vị trí có thể mặc cả được đâu. Việc sử dụng ma thuật lên không gian rộng lớn như thế … hẳn tốn rất nhiều Resion nhỉ?”
“Chưa cần anh lo việc đấy đâu. Bể Resion của em … rộng lắm.”
“Chưa kể việc tái kích hoạt, thì lại tốn thêm một lượng tương đương nữa. Vậy, giờ em còn có thể đi được không?”
“Ư …”
Alys im lặng một lúc, như thể đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Rồi sau đó, em ấy đưa ra một đề gnhij:
“Được rồi, anh có thể bẹo má em thoải mái như một phần thưởng đền bù. Đổi lại …”
“Sao?”
“Bế em về văn phòng đi. Bế kiểu công chúa cơ!” – Alys nũng nịu.
“Được rồi, rất sẵn lòng.” – tôi đáp.
Và khi chúng tôi đang trở về giữa đường.
“Với cả nữa, khi về, anh nhớ làm bữa sáng cho đàn hoàng đấy. Em đói rồi.”
“Cũng được, anh sẽ cho em trải nghiệm như trong nhà hàng cao cấp luôn. Bù lại, giúp anh nêm nếm. Đâu phải ai cũng có cái lưỡi tinh tế như em đâu?”
Đúng là, sao tôi có thể đánh bại cô phù thủy duy nhất trong thế giới này được chứ?