Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Resion Project - Chương 2: Chapter 2: - Đôi giày của Achilles

Văn phòng thám tử Serenmor nằm ở khu nhà tập thể số 5, tầng số 3, khu tự trị Novagrad. Hiện, khu vực này đã bị bỏ hoang, với các mảng tường bong tróc loang lổ màu cam đất, các thảm rêu nhóp nhép trơn trượt, le lói bóng đèn huỳnh quang trắng bóc chập chờn.

Tòa nhà được xây theo phong cách Khrushchyovka, với mỗi căn phòng có hơi chật hẹp và bí bức so với tiêu chuẩn hiện nay, xếp nối theo kiểu kiểu mô-đun. Tận dụng điều này, tôi đã tiến hành cải tạo mỗi căn hộ thành một phòng chức năng riêng.

Ví dụ, phòng 221, ghép từ phòng 201 và 202, được sử dụng làm văn phòng với không gian mới được cơi nới. Hay phòng 203 bên cạnh được cải tạo thành căn bếp, cũng là nơi tôi và Alys hiện đang dùng bữa sáng.

“Solara …” – Alys đứng hình khi nhìn vào núi đồ ăn tôi cất công chuẩn bị - “Anh nấu những cái gì vậy?”

“Cồi sò điệp áp chảo với nấm truffle, bánh mì trắng ăn kèm bơ tôm hùm và trứng cá tầm, phi lê cá hồi áp chảo với sốt nhím biển, cùng một ít salad tảo muối chua thôi.” – tôi thản nhiên đáp.

Cũng phải thẳng thắn thừa nhận rằng so với tiêu chuẩn của một lao động phổ thông thì mức chi có hơi quá tay chút. Cơ mà cũng có lý do của nó cả.

Chứng mất vị giác khiến tôi đã quen làm bạn với đồ ăn đóng hộp từ lâu. Vậy nên lâu lâu mới nấu cho Alys, tôi cũng muốn làm tử tế chút đỉnh.

“Rốt cục anh đã chi bao nhiêu cho bữa sáng vậy chứ?”

“Khoảng đâu đó 5 chữ số gì đấy. Anh không để ý lắm.”

Nghe xong, Alys ôm đầu, liên tục lẩm bẩm về số tiền mà tôi đã chi.

Đồng ý là nó có hơi mắc thật, nếu xét theo thu nhập trung bình của người bình thường.

“Nghĩ đi, Solara.” – Alys nói – “Những người làm ra nguyên liệu thượng hạng như vậy sẽ nghĩ gì khi biết anh không thưởng thức được chứ?”

“Anh nghĩ họ sẽ rất vui nếu biết một cô tiểu thư xinh đẹp nào đó có thể thưởng thức chúng một cách ngon lành.”

“Đừng có dùng lý lẽ của em để chống lại em chứ?”

Đây là lý do em có quyền im lặng trước tòa.

Sau một thoáng đấu tranh tư tưởng, Alys cũng quyết định cầm bộ dao nĩa lên. Đoạn, em ấy ấn lưỡi dao qua lớp vỏ vàng giòn rụm của cồi sò, để lộ ra phần thịt sóng sánh mịn màng bên trong. “Đằng nào cũng đã lỡ nấu rồi …”, Alys nói, rồi dùng nĩa đưa miếng cùi ra trước mặt tôi.

“Nhưng anh làm cho em mà?”

“Vậy anh muốn nghe em phàn nàn về cách tiêu tiền của anh hả? Món này không ăn nhanh là sẽ dai như cao su vậy.”

Tôi vẫn khéo từ chối thêm một vài lần nữa, nhưng khi nghe em ấy nói rằng tầm đó tín dụng là bằng Alys ăn sáng cả năm, tôi cũng đành chịu thua trước sự cứng đầu và bướng bỉnh này.

***

Bữa sáng cứ thế cứ yên bình diễn ra, mà phần lớn thời gian là Alys bắt tôi đút cho em nó ăn. Sau đó, Alys ngồi trên tràng kỷ, chăm chú đọc một xấp giấy ghi nhớ dày cộp – em ấy sắp thi đại học – trong khi tôi giả bộ bận rộn phủi đi lớp bụi mỏng trên kệ sách.

Dạo này không có nhiều việc phải làm lắm, nên về cơ bản tôi đang cảm thấy chán chường.

“Nói mới nhớ.” – tôi quyết định mở lời tán chuyện phiếm – “Hình như giày của em bị bung đế rồi phải không?”

“À, vậy à …” – Alys hờ hững nói – “Kệ đi. Chúng bị sứt chỉ từ ba tháng trước rồi.”

“Em vẫn còn ý định dùng á?” – tôi ngạc nhiên thốt lên. Bởi việc đi lại với một đôi giày không đảm bảo trong Liên bang, nhất là khi dính tới việc xử lý dị thường, về cơ bản không khác nào tự sát.

Với cấu trúc bốn bề là thép, cùng với khí hậu ẩm ướt đặc trưng giữa lòng đại dương, không khó để bắt gặp các mảnh vụn gỉ sét nặng rơi dưới chân. Thêm nữa, việc các mảng rêu tảo cùng với địa y che phủ các con đường trong khu vực hoang phế không phải chuyện hiếm.

Thế nên, việc có một điểm tựa chắc chắn dưới lòng bàn chân là một điều tối quan trọng, nếu không dăm bữa lại chơi vồ ếch với tiêm uốn ván mất.

“Tốn tiền lắm, Solara.” – Alys phàn nàn sau bài thuyết giảng của tôi – “Em sắp bị đá ra khỏi nhà rồi.”

Hay nói theo một nghĩa khác, Alys sắp đến tuổi phải tự lo tài chính. Mặc dù sự tiết kiệm của em ấy vốn dĩ có hơi “quá mức” một chút.

“Nếu ngại bỏ tiền ra, thì em hoàn toàn có thể bảo anh mà?”

“Này!” – Alys phồng má giận dỗi, đưa cặp mắt hơi đẫm nước nhìn tôi – “Người ta còn đang tán anh đấy, anh nói vậy khác gì bảo em là con đào mỏ không?”

Lần này là giận thật chứ không phải trêu đùa như mọi khi nữa.

Hễ động tới vấn đề tiền bạc là Alys đặc biệt nhạy cảm. Tôi toàn vô thức quên mất bởi trước đây em ấy không hề như vậy.

“Được rồi, lỗi anh!” – tôi nhanh chóng dập lửa – “Nhưng cái này có thể tính là chi phí bảo hộ lao động mà?”

“Và anh lại định chi như sáng nay chắc?” – Alys bắt bẻ lại – “Đừng mong em sẽ cho phép anh tiêu tiền hoang phí một lần nữa.”

Cứng đầu thật. Nếu thế thì cũng chỉ còn một cách thôi.

Tôi cầm cái thước dây đặt trên bàn, đi tới chỗ Alys đang ngồi, rồi nhẹ nhàng nâng chân em ấy lên.

“Ấy!” – Alys khẽ kêu lên một tiếng – “Anh nghĩ anh làm cái gì vậy?”

“Anh cần biết cỡ chân của em để sửa giày. Không chịu mua đôi mới thì chỉ còn cách này thôi.”

Nghe vậy, Alys cũng bèn trấn tĩnh lại, rồi lặng lẽ im lặng tỏ vẻ đồng ý. Em ấy ngồi lên một chiếc ghế bệt, cởi từng chiếc vớ đùi màu đen ra, để lộ đôi chân trắng ngần. Tôi đồng thời khởi động chương trình quét của drone, đo chiều dài, chiều rộng, và chu vi của các điểm trên chân, đồng thời khởi động tính toán các điểm tiếp xúc cơ bản. Rồi, tôi nhẹ nhàng duỗi thẳng bàn chân của Alys ra, để thu được dữ liệu các cử động khác nhau của chân.

Nhưng dữ liệu này là cần thiết để sửa lại dáng giày, đồng thời giúp tôi làm một đôi khác. Nếu là sinh nhật sắp tới thì em ấy không có cớ để từ chối đâu nhỉ?

“Solara này …” – Alys ngại ngùng nói – “Anh mân mê chân em hơi lâu rồi đó. Bộ anh định dựng lại mô hình 3 chiều chân của em sao?”

“Anh thừa nhận nó có hơi dị thật, cơ mà tạo ra đôi giày thoải mái là tối cần thiết cho việc chiến đấu. Anh cần nhiều dữ liệu nhất có thể.”

“Anh cầu toàn quá mức thì có!” – Alys hét lên, đoạn thở dài, giọng chùng xuống tỏ vẻ bất lực – “Mà thôi. Anh muốn làm gì thì làm …”

Cung kính không bằng tuân lệnh. Đôi chân trần trắng muốt của em ấy tiếp tục được tôi điều chỉnh ở nhiều tư thế khác nhau, nhằm thu được nhiều dữ liệu nhất có thể. Trong khi đó, Alys cứ chăm chú ôn lại kiến thức, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng phàn nàn vì nhột. Thời gian cứ tiếp tục bình lặng trôi.

“Tôi vừa mới tới thôi đấy, và giờ thì tôi đang chứng kiến cái gì đây?” – vị khách mới đến phàn nàn.

Đó là người đàn ông hộ pháp, với cái áo khoác ngoài to choán hết khung cửa, và cái bóng che hết một nửa căn phòng. Anh ta đứng đó, với đống vũ khí còn chưa kịp tháo ra, một bên tay thì vẫn còn đặt trên tay nắm cửa, còn ánh mắt ẩn sau cặp kính vuông đang nhìn chúng tôi như thể chứng kiến điều gì đó lạ lắm vậy.

“Em nghĩ anh phải quen với điều này rồi chứ, Smith?” – Alys cất tiếng hỏi, mắt vẫn chăm chú vào chùm thẻ học thuộc.

“Không ai nói tới mấy cái món đồ ma thuật của em cả!” – “Con gái con lứa gì mà để lộ nguyên đôi chân trần thế kia? Hở nguyên cả đùi kìa!”

“Có thêm vũ khí để quyến rũ Solara thì càng tốt chứ sao?” – Alys nhẹ nhàng phản bác, đoạn gác chân lại và cúi người về phía tôi, hỏi một cách khiêu khích rằng – “Thế nào? Có thêm ý thức về em rồi chứ?”

“Ừ thì …” – tôi hờ hững đáp – “Khách quan mà nói, thì có ai chê em là xấu đâu?”

“Chán anh thật. Cố tình không hiểu hay gì?”

Làm sao có thể trả lời thẳng trực tiếp được chứ? Ngại bỏ xừ ra!

“Ngừng việc rải thính vô tội vạ này đi.” – Smith dứt khoát cắt ngang – “Tôi có việc cần ủy thác đây.”

Nói rồi, anh ấy treo áo khoác ngoài lên giá, đoạn khởi động màn hình hologram, kết nối với mạng máy tính nội bộ của văn phòng. Đây là giao thức bảo mật thông tin của chúng tôi.

Một tiếng ting nhỏ vang lên, báo hiệu có tin nhắn mới được gửi về hòm thư. Nội dung tin nhắn đính kèm một biên lai chuyển tiền và một tệp tài liệu nặng trịch.

“Một, hai, ba, bốn, năm. Bảo sao anh tiêu tiền như nước vậy.”

Alys phàn nàn sau lưng tôi. Em ấy lẻn ra từ lúc nào thế nhỉ?

“Không phải vụ nào cũng được trả thế này đâu.” – tôi đáp lại – “Mà trả nhiều thế này là kiểu gì cũng có điềm …”

Thù lao càng cao cũng có nghĩa là nội dung công việc càng cực nhọc, Smith lại còn là thanh tra từ Cục Kiểm soát Dị thường Liên bang nữa – về cơ bản là đại diện cho chính quyền giám sát hoạt động của chúng tôi – nên sẽ không có chỗ cho lời từ chối đâu.

Nói rồi tôi mở tiếp file tài liệu đính kèm.

“Giấy phép khảo sát … Wanze?”

“Ừ. Cũng giống như khảo sát tập tính của sinh vật biển vậy.”

Lĩnh vực nghiên cứu này có hẳn một cái tên riêng, “Sinh thái học thể Resion”. Đây được coi là một nhánh của Sinh thái học, mặc dù các đối tượng được nghiên cứu hoạt động giống một chương trình máy tính hơn là sinh vật sống, và về bản chất cũng không thuộc giới sinh vật. Có chăng mục đích không phải khai thác và bảo tồn gì cả, thế nên cũng không có gì khó hiểu khi Alys thắc mắc về lý do phải tiến hành loại khảo sát này.

“Em biết Wanze nói riêng, hay thể Resion nói chung, đều hoạt động theo quy luật định sẵn, đúng chứ?”

“Đương nhiên là em biết. Nhưng không phải cứ tiêu diệt càng nhanh càng tốt ngay khi Wanze mới được hình thành là được sao?”

“Lý tưởng là như vậy.” – Smith xen vào - “Vấn đề là chúng ta không có nhiều nhân sự như vậy. Nhớ vụ ụ nổi số 634 bên khu tự trị Starlight mới đây chứ? Cái vụ xuất hiện một con Mammoth khổng lồ, làm sập cả một tầng chứ?”

“Cái vụ mà vẫn còn hàng ngàn người mất tích ý hả?”

“Hôm trước tôi vừa được điều động để đối phó với nó đấy! Và mọi chuyện sẽ không xảy ra, nếu có ai đó để ý thấy hoạt động bất thường của đám rệp Wanze và tìm ra con ong chúa Matra bé bằng đốt ngón tay rồi!”

“A … Có lẽ em hiểu được rồi.”

“Đó là một khía cạnh.” – tôi nói – “Lĩnh vực nghiên cứu này còn hướng tới việc tìm ra nguyên nhân và quy luật phát sinh thể Resion nữa, tiến tới việc tiêu diệt hoàn toàn các đợt bùng phát Wanze.”

“Ư … được rồi … Vậy sao cần phải có giấy phép?”

“Tại sao ý hả? Về cơ bản thì, bọn anh sẽ để yên cho tụi thể Resion hợp nhất và tiến hóa thành dạng nguy hiểm hơn.”

Ừ. Nó trái ngược hẳn với nguyên tắc thấy và diệt thông thường đó.

“… Khoan đã… Cái gì cơ?” – Alys ngơ ngác và bối rối.

“Chính xác hơn …” – Smith nói – “Là triệt hạ ngay khi mức độ đe dọa đạt đến một mức độ nhất định.”

“Đó là vấn đề đấy! Tại sao giấy phép lại có tên tôi, với cả còn là cấp Jack nữa?”

Đặt trong tương quan so sánh, thì con Mammoth được nhắc tới bên trên cũng chỉ được đánh giá cao hơn một bậc thôi đấy!

Bất kỳ mối nguy hiểm nào vượt qua cấp 10 đều được coi là không thể xử lý bằng các biện pháp thông thường, và sẽ được đánh dấu cấp chữ. Việc giấy phép được cấp ở cấp độ Jack như này đồng nghĩa với việc chúng tôi có thể sẽ phải xử lý mối đe dọa ở mức độ tương ứng.

“Anh quên rằng tôi vừa có quyền cấp phép, vừa có quyền giám sát sao?”

“Và anh muốn làm việc này chỉ với hai người.” – tôi nhấn mạnh.

“Ba người.” – Smith sửa lại – “Alys có thể đi với tư cách người hỗ trợ.”

“Không được. Nguy hiểm lắm!” – tôi phản đối.

“Việc này có thể tăng điểm xét tuyển đấy.”

“Cho dù vậy … Ưm!”

Cái gì đấy?

“Anh đừng nghe Solara nói gì nhé, Smith.” – Alys hào hứng nói, với đôi mắt phát sáng đầy vẻ háo hức – “Em tham gia!”

“Cơ mà, Alys này …” – tôi gỡ bàn tay đang giữ chặt miệng mình – “Cấp Jack chứ không phải đùa đâu …”

“Em mạnh hơn anh đấy, Solara.” – em ấy quả quyết – “Có gì thì em sẽ bảo vệ anh cho!”

Xem chừng không gì cản được em ấy rồi. Coi bộ phải cố gắng xử lý nhanh nhất có thể trước khi Alys lôi đống ma pháp của mình ra đốt trụi cả khu vực vậy…

***

Làm ra một đôi giày tối ưu cho các nhân không hề đơn giản, hoặc, ít nhất là tôi đang làm phức tạp nó lên. Các công đoạn bao gồm tìm kiếm và kiểm tra vật liệu làm giày, thiết kế kiểu dáng, chế tạo và thử nghiệm các nguyên mẫu, và cuối cùng là chế tạo đôi giày chính thức.

Nói thẳng ra, đây là quy trình nghiên cứu và phát triển sản phẩm rồi, chứ không phải là làm một đôi giày bình thường nữa. Và thực sự không hề dễ.

Ngay ở công đoạn khảo sát vật liệu, ở Liên bang không có loại nào đáp ứng được điều kiện tôi đặt ra cả. Lớp lót có nhiều lựa chọn nên không phải vấn đề lớn lắm, phần khung bảo hộ với lớp giữa, tôi có thể tự tổng hợp ra sợi carbon với vải graphene, vừa nhẹ vừa bền, kết hợp thêm lớp vải mềm từ để Alys có thể dễ dàng tùy biến với ma thuật. Phần đế giày cũng có thể cân nhắc dùng giữa polyurethane hoặc thermoplastic polyurethane.

Vấn đề nằm ở lớp bảo hộ mặt ngoài. Cao su tổng hợp với da nhân tạo khá nặng và thiếu thẩm mỹ. Vải Kevlar thì không chống thấm được, trong khi lớp phủ chống thấm lại không đạt yêu cầu kỹ thuật cần thiết, còn graphene với sợi carbon lại gặp vấn đề về tính dẫn điện. Các vật liệu khác thì lại không thể đảm bảo độ bền.

Một hôm, khi tôi đang ngồi suy tư trước các mảnh vải đủ thể loại, với nhiều tình trạng khác nhau, như bị cháy, ngâm trong acid, bị cắt, đâm, hoặc kéo rách, …

Alys bước vào xưởng ở tầng 1, với áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm sơ vin vào váy xếp đen dài qua đầu gối, cùng cái cặp vải đeo chéo nhỏ màu be. Má hơi ửng đỏ, nhịp thở gấp gáp, còn mồ hôi còn lem trên trán và chân tóc.

Khá chắc vừa mới tức tốc từ trường chạy thẳng đến đây mà.

“Alys, mấy giờ rồi?” – tôi hỏi.

“Sáu giờ hơn. Giờ nếu anh muốn ngắm sao thì cứ việc.”

Hậu quả của việc sống trong khu vực khuất ánh sáng mặt trời là đây.

“Thế, anh đang làm cái gì vậy? Thử nghiệm vật liệu à?”

Quả nhiên tinh ý mà. Chỉ cần liếc một phát đã phát hiện ra rồi.

“Có thứ anh muốn thử nghiệm thôi.” – tôi lấp liếm – “Đằng nào cũng không có gì để làm …”

“Hửm?” – Alys nhìn chằm chằm vào tôi – “Có vẻ anh đang nói dối … thôi kệ vậy.”

“Sao em có thể khẳng định chắc chắn vậy?”

“Do năng lực của em đó.” – Alys tự hào nói – “Gần đây, em để ý rằng linh hồn con người có những thay đổi nhỏ khi nói chuyện.

“Vậy căn bản là giống một chiếc máy phát hiện nói dối sao?”

“Thì … cũng đại loại vậy?”

“Đấy là vấn đề đấy. Máy phát hiện nói dối chỉ đo các chỉ số sinh lý chứ không trực tiếp xác định bản chất của lời nói. Liệu năng lực của em có đang hoạt động tương tự không?”

“Làm như anh giỏi nói dối lắm vậy!” – Alys tung một cú đòn hiểm hóc, nói trúng tim đen của tôi mà không đời nào phản bác được.

Thôi kệ đi.

“Anh đang cần một tấm vải bền và chắc để làm đồ bảo hộ.”

“Anh bẻ lái mượt thật đấy, Solara. Bộ các vật liệu thông thường không được à?”

“Không được. Chúng vẫn có thể bị cắt và đâm ở một mức độ nào đó. Chưa kể đến các tác nhân như nhiệt, điện, acid, …”

“Vậy sao không để em phù phép gia cố độ bền cho một tấm vải? Giải pháp đơn giản mà?”

“Thế em tính gia công một vật liệu không thể bị phá hủy như nào?”

“A …”

“Vấn đề đấy. Anh cũng đang nghĩ tới việc nhờ em làm một ma thuật gia cường, nhưng cần tạo ra điểm yếu trên vật liệu để có thể may và cắt. Có điều, các lựa chọn điển tích hay thần thoại để làm nguyên mẫu thì đều có nguy cơ làm mất tính chất dị thường của vật liệu. Anh đang muốn dùng Achilles lắm, nhưng anh ta chết bởi bị đâm vào gót chân …”

“Anh nói gì vậy, Solara? Achilles đâu bị giết bởi thứ đó?”

Sao cơ?

“Nơi đây tin rằng Achilles chết vì trúng độc cơ, chứ một phát bắn vào gót chân không thể trực tiếp lấy đi sinh mạng của một á thần được.”

Vậy ra đây là dị bản địa phương à?

Muốn sử dụng ma thuật có hiệu quả cao nhất phải dựa vào các ý niệm được sử dụng ở địa phương. Sao tôi lại quên mất nguyên tắc cơ bản này nhỉ?

Cuối cùng, tôi đã nhờ Alys yểm phép lên một tấm vải Kevlar phủ lớp nano kỵ nước bên ngoài. Mặc dù hiệu quả không như mong đợi lắm bởi tác dụng còn phụ thuộc vào lượng Resion đa tiêu hao, nhưng dù sao vẫn tốt hơn thông thường. Chưa kể, Alys hoàn toàn có thể dễ dàng tái bổ sung Resion cho vật liệu.

Tôi cũng nhờ Alys thử làm dung dịch quét dựa trên điển tích sông Styx, thứ mà đã giúp Achilles trong thần thoại có một cơ thể bất hoại. Có điều, kết quả hoàn toàn thảm hại: lông chổi quét cứng ngay lập tức, mất đi tính mềm mại và độ giữ nước cần thiết, còn bề mặt thì cũng khó quét chính xác bề mặt được. Chưa kể, làm sao chúng bám vào lớp phủ kỵ nước được chứ?

Công đoạn thiết kế thì không có vấn đề gì, ít nhất là về mặt thiết kế. Có lẽ vấn đề lớn nhất là tôi phải đọc về các phong cách thời trang xu hướng ở Liên bang để thiết kế lại thôi. Và còn phải tránh vi phạm bản quyền nữa.

Tiện đây, các mốt thời trang trên xu hướng hiện nay khiến tôi sốc nặng bởi tính thiếu thực tiễn của chúng.

Ở công đoạn sản xuất thì cũng không có vấn đề gì lắm, chỉ cấn ở chỗ tôi buộc phải phụ thuộc vào Alys ở khâu yểm phép để tạo ra hàng loạt các nguyên mẫu thử nghiệm thôi. Có điều, Alys cũng đã từng thắc mắc rằng sao toàn giày với giày thế này?

Hy vọng em ấy không nhận ra mình đang làm quà cho chính mình.

***

Một tuần sau khi tiếp nhận ủy thác, Smith gọi điện cho chúng tôi, thông báo có một ổ Wanze xuất hiện gần đó. Alys biết tin, lập tức xin phép nghỉ sớm ở trường, rồi tức tốc chạy đến văn phòng và sửa soạn đồ cho hợp lý. Em ấy vẫn đi đôi giày bong đế mà hôm trước tôi tạm sửa.

“Anh sửa giày thoải mái lắm, ôm chân vừa vặn luôn mà.” – Alys lập tức quay sang nói, như thể để ý thấy ánh mắt của tôi – “Tầm này em còn dùng dài dài như báu vật vậy!”

“Đừng!” – tôi vội vàng ngắt lời – “Nó sẽ không giữ được lâu đâu. Lo mà thay giày sớm đi.”

“Còn anh thì lên đồ quá đáng quá thể! Che kín hết người, không có lấy một khe hở nào! Bộ anh là hiệp sĩ mặt nạ hay gì?” – Alys chỉ vào chiếc mặt nạ cách điệu hình mũ giáp của tôi.

“Ừ thì … có thể?”

Hiện tôi đang bận lên bộ exoskeleton hỗ trợ vận động, loại đặc biệt được tôi thiết kế đặc biệt cho chiến đấu, khoác thêm chiếc áo măng-tô dày cộp bên ngoài làm ẩn đi các đường nét tự nhiên của con người. Nếu không nhờ lớp thạch cao được tôi chạm trổ cẩn thận bên ngoài mặt nạ, thì nhìn tôi y hệt mấy con người máy của lực lượng an ninh rồi.

Vốn dĩ bình thường khi gặp sự cố bất ngờ, tôi cũng có thể tạo ra một bộ giáp y hệt bằng năng lực của mình, miễn là có drone trợ giúp khắc họa thiết kế. Vậy nên, hiếm khi Alys thấy bộ dạng này.

Xong xuôi, cả hai bắt phương tiện tới một ụ nổi khác, cách chỗ chúng tôi một tiếng đi thuyền.

Phương tiện chầm chậm di chuyển trên mặt biển yên ả. Thuyền chúng tôi lướt qua các ụ nổi sừng sững mọc không khác gì một quần đảo nhỏ cả, cái nào cũng lấp lánh sắc màu cùng với âm thanh huyên náo. Có điều, các tín hiệu của con người ngày càng phai nhạt, báo hiệu chúng tôi đã ra khỏi khu vực dân cư.

“Nhìn u ám quá, Solara.” – Alys chỉ vào cái pháo đài thép xám xịt mà chúng tôi đang hướng tới. Không màu sắc, không âm thanh, và không tín hiệu của sự sống.

Con thuyền từ từ tiến vào vào khu cảng cạn – khoảng không gian mở rộng ở tầng dưới cùng của pháo đài, mở rộng tựa như một hang động khổng lồ. Mùi gỉ sét nặng sốc thẳng lên mũi, hòa quyện với mùi biển tanh ngòm, trong khi âm thanh rẽ nước vang vọng trong không gian, trầm đặc và lạnh lẽo.

Ụ nổi này vốn được xây dựng chuyên biệt cho công nghiệp nhẹ, nhưng hiện đã bỏ hoang và xuống cấp. Hiển nhiên sẽ không có điện, và cũng không có ánh sáng. Tôi yêu cầu Alys kiểm tra lại lượng điện năng dự trữ của mỗi người, cùng với tình trạng của các thiết bị vô tuyến và thực phẩm dự trữ, đề phòng bị lạc trong này.

“Sợ gì? Em hoàn toàn có thể duy trì ngọn lửa bằng ma thuật bất cứ lức nào mà!” – Alys tự tin nói.

“Với không gian khép kín, và rối rắm không khác gì mê cung, bộ em muốn đốt hết dưỡng khí trong này lắm hả?”

“Vấn đề nan giải đây …” – Alys đăm chiêu suy nghĩ – “A! Vậy em dùng ma thuật tiến hành điện phân hơi nước trong không khí thì sao? Chúng sẽ sinh ra oxi mà, đúng không?”

“Và cả hidro nữa!” – tôi phản bác, sau đó dành thời gian giảng cho Alys về việc hỗn hợp khí hidro-oxi tỉ lệ 2:1 theo thể tích là một hỗn hợp nổ tuyệt diệu ra sao. Đó là còn chưa xét tới sóng xung kích bị dội lại nguy hiểm thế nào đấy.

“Thôi, không đùa nữa, Solara!” – Alys chỉ tay vào bóng hình to lớn phía xa – “Có người ra đón chúng ta rồi kìa.”

Đó là Smith. Sau khi nghe anh ấy phàn nàn và trao đổi thông tin một cách cơ bản, chúng tôi nắm được xuất hiện một ổ Wanze tầm 200 con ở khu vực chế biến thủy sản cũ. Nội dung công việc bao gồm thiết lập mạng lưới tọa độ mặt đất, từ đó thu thập dữ liệu thông qua drone, và tiến hành tiêu diệt bất cứ biến thể nào vượt ngoài mức độ được cấp phép.

Smith gửi qua cho chúng tôi bản đồ tổng thể của khu vực này. Dù với cấu trúc tổng thể đan xen chằng chịt như mớ tơ vò, thì với chức năng trung chuyển hàng hóa, khu vực tầng trệt khá quy củ và phần nào rộng rãi.

Cộp!

Tai nạn bất ngờ xảy ra, khi tôi và Alys đang tiến hành lắp đặt các cột tọa độ. Một âm thanh lạnh lẽo vang lên, vọng lại khắp không gian.

Tệ rồi đây!

“Alys!” – tôi cố nén hết âm lượng lại nhằm tránh kích động đám Wanze, rồi quay về chỗ em ấy. Nhưng lạ một chỗ, dường như chúng tôi không bị phát hiện. Đúng hơn, âm thanh vừa

Nhìn xuống, tôi phát hiện ra vấn đề.

Giày của Alys bị bong đế, khiến cho em ấy vấp phải cái gì đó rồi vô thức đạp thật mạnh xuống mặt đất. Đế giày kim loại đập vào sàn kim loại thì âm thanh cũng không hề nhẹ một chút nào!

“Đó là lý do anh bảo em mau thay giày đi đấy!” – tôi nhẹ nhàng mắng Alys – “May mà chúng ta đang không bị quái vật truy đuổi đấy!”

“Thì …” – em ấy đảo mắt đi chỗ khác – “Do anh sửa lại thoải mái quá, nên em …”

“Và anh cũng bảo đó chỉ là tạm thời rồi!”

Nghe xong, Alys im lặng, dường như cũng im lặng chấp nhận. Cái tính cứng đầu này, trước giờ vẫn không đổi được. Có điều, giờ thì bầu không khí trở nên nặng nề hơn rồi.

“Cơ mà Solara này …” – Alys cố gắng chuyển chủ đề - “Sự phân tán của đám Wanze hình như không được tự nhiên lắm thì phải?”

“Không con mồi nào lại đớp một con cá trích đỏ au đâu.”

Tuy nhiên, câu hỏi của Alys cũng không có gì khó hiểu. Quả thực, bằng kinh nghiệm của mình, tôi cũng nhận thấy có nhiều điểm cực kỳ bất bình thường về đám vỏ rỗng này. Chúng dường như có xu hướng tụ lại tại các ngã tư và di chuyển một cách có hướng, trái ngược hẳn với hành vi thông thường. Chưa kể, tỉ lệ Wanze cơ bản trong không gian chật hẹp như này dường như cao một cách bất thường. Và còn cả vụ vừa nãy nữa!

Tuy nhiên, việc chỉ dựa vào cảm nhận mà không có số liệu thực tế sẽ dễ dẫn đến thiên kiến, và cùng lắm cũng chỉ nhận ra được có điều gì bất thường thôi. Nhiệm vụ của chúng tôi là tìm ra gốc rễ vấn đề; vì vậy, tôi cũng đã bảo Alys gác chuyện này sang một bên. Chúng ta sẽ biết sớm thôi.

Sau đó, chúng tôi tái ngộ với Smith, rồi tiến hành lập bản đồ phân bố từ dữ liệu drone gửi về. Cứ ba phút một lần, vị trí, cũng như chủng loài của từng cá thể thể Resion một được cập nhật, tạo thành một dòng dữ liệu thống nhất.

Smith thì chăm chú nhìn vào đống số liệu phân tích. Càng ngày, nét mặt của anh càng trở nên nghiêm trọng. Mà thực ra, chỉ cần nhìn vào mớ kết quả kiểm định thống kê, tôi cũng hiểu được vấn đề gì đang xảy ra.

“Có người đang thao túng hoạt động của Wanze.” – chúng tôi nhận định.

Đây là phương thức che dấu giao dịch ưa thích của tội phạm, đặc biệt là đám buôn vật phẩm dị thường.

Wanze nói riêng và các cấu trúc Resion nói chung hoàn toàn có thể bị bắt giữ và vũ khí hóa, thông qua việc cộng hưởng với sóng điện từ. Trong trường hợp này, rất có thể là một con “kiến chúa” điều khiển toàn bộ “kiến thợ”, một Matra.

Cái con vừa gây ra thảm họa ở ụ nổi Starlight ý!

Quay trở lại, dựa vào những dữ liệu đã thu thập được, Smith lập tức khoanh vùng một vài tòa nhà nằm trong khu vực với mật độ Wanze thấp tới mức khả nghi. Đoạn, anh ấy chuẩn bị cho một cuộc đột kích bất ngờ.

“Khoan đã!” – tôi vội vã ngăn lại – “Anh tính lao thẳng vào kiểm tra từng tòa nhà một hả?”

“Đó là cách đơn giản nhất. Và chắc chắn, chúng ta có dư nguồn lực để đối phó.”

Tôi cũng không thể phủ nhận điều đó, bởi về mặt tương quan sức mạnh, thì đúng là dù bất cứ ai trong chúng tôi đơn độc đối phó cũng không phải vấn đề. Tuy nhiên:

“Anh sẽ đánh rắn động cỏ mất.”

Nghe xong, Smith lập tức trấn tĩnh lại.

“Tôi nghĩ rằng sẽ phải có một cái cửa sau để băng qua đám quái vật này. Xét cho cùng, thì đám này sẽ tấn công bất cứ ai là con người. Có ai lại thiết lập giao dịch qua cùn đường nguy hiểm này không?

“Cũng hợp lý. Anh cần những dữ liệu gì?”

“Gửi tôi sơ đồ hệ thống thoát nước và thông gió. Đây là hai con đường nối thẳng trực tiếp tới các tòa nhà mà không phải đụng mặt lũ xác sống này.”

Nói rồi, sau khi xác định các vị trí khả nghi nhất, tôi nhờ Smith sử dụng drone để trinh sát đường thông gió, đồng thời trông chừng Alys nằng nặc đòi đi cùng. Trong khi đó, tôi sẽ khảo sát hệ thống cống ngầm.

Nguyên do ư? Bởi cái mùi ngọt lợm tuy âm ỉ nhưng cực kỳ khó chịu, pha thêm cả mùi sắc của sắt trong huyết sắc tố phân hủy nữa!

Chưa kể, Alys hiện không được phép tham chiến, một phần vì em ấy không có kinh nghiệm đối đầu với con người, phần cũng bởi đôi giày không đạt chuẩn kia.

Mà gạt chuyện đó sang một bên. Không gian bên dưới dù hơi chật nhưng vẫn đủ cho một người thoải mái di chuyển trong này. Rêu thì đóng thành mảng trên nền đất lối đi hai bên dòng nước đứng. Nếu để ý kỹ, thì sẽ có một đoạn rêu sạch bất thường, chứng tỏ có một tuyến đường được thường xuyên sử dụng. Còn có cả các vết xước song song nhau như của xe đẩy hàng nữa.

“Báo cáo đây. Hệ thống thông gió toàn rêu với bụi kết thành mảng dày cộp, không có dấu hiệu tác động của con người.”

“Cũng đoán được. Tôi quên không giả định việc vận chuyển những món đồ lớn.”

Men theo dấu vết để lại, tôi trèo lên một nhà máy chế biến. Tiếng nắp cống cọ vào mặt sàn vang lên rền rĩ, cùng với tiếng máy nổ âm ỉ. Trên này có điện.

Tôi tiếp tục men theo các hành lang quét sơn xanh lá mạ, lặng lẽ tiến vào khu vực chính. Không gian nhìn chung khá rộng nhờ hệ thống băng chuyền đã được dỡ đi từ lâu, thay vào đó là các thùng kim loại với đủ loại kích cỡ, không nhãn mác, xếp chồng lộn xộn lên nhau. Ngoài ra, trong phòng còn có thêm bộ sô-pha với một cái bàn cà phê nhỏ, phía trên là một ổ bánh mì trắng cùng với gạt tàn thuốc lá vẫn còn cháy lập lòe.

Chợt, đột nhiên tôi cảm thấy có đòn đánh đến từ đằng sau. Theo bản năng, tôi lập tức né sang một bên, rồi nhanh chóng đạp vào dáng người hộ pháp phía sau lưng. Cứ như đang đạp vào một cục đá vậy, không xi nhê một chút nào.

Đó là một con người, một gã trung niên to lớn và bặm trợn với vết sẹo lớn trên mặt. Hắn bận một bộ đồ rộng thùng thình, có phần sờn rách và bợt màu.

Quan trọng hơn, hắn vẫn không có dấu hiệu nào sẽ dừng tấn công, hai bàn tay hộ pháp ghì chặt xuống vai tôi. Tình hình nguy cấp buộc tôi phải rút súng nã cả băng đạn vào đối phương. Những tiếng nổ chát chúa vang lên, cùng với tiếng vỏ đạn rơi leng keng lạnh lẽo. 8 mảnh đạn dẹp lép lần lượt rơi xuống đất. Ít nhất tôi cũng thoát khỏi sự khống chế của hắn.

“Đau đấy, đống sắt vụn này!” – gã gầm lên.

À, phải rồi, tôi đang bận một bộ giáp khắp người mà. Bao gồm cả mặt nạ nữa. Giờ nhìn không khác gì đám người máy an ninh thế hệ cũ vừa bước ra từ nhà kho cả.

“Khoan, từ từ!” – vừa nói, tôi vừa tháo mặt nạ ra trong thoáng chốc, rồi lại vội vàng đeo vào.

Nhận ra đối phương là con người, gã cũng bình tĩnh lại.

“Ai giới thiệu mày vào đây?”

“Không ai cả.”

“Vậy hả? Thế thì một từ thôi …” – gã hộ pháp cầm lấy thanh xà beng gần đó, rồi bẻ gập thanh kim loại, quăng về phía tôi – “Coi như mày chưa từng nhìn thấy tao. Tao không muốn đánh nhau.’

“Tôi e là không được rồi …” – tôi đáp lại – “Anh là Grismeby Roylott, phải không?”

Trong kho dữ liệu Liên bang, hắn ta là một tội phạm đang bị truy nã cấp Liên bang, với các cáo buộc sở hữu và giao dịch trái phép công nghệ dị thường. Đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải tiến hành bắt giữ tại đây.

Nghe tới đây, sắc mặt Roylott đanh cứng lại, khiến bầu không khí trở nên im ắng nặng nề. Cả hai đều ngầm hiểu chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo.

Ngoài thể chất siêu việt ra, thì bản thân Roylott không sở hữu bất kỳ khả năng dị thường nào. Tuy nhiên, vẫn phải cẩn trọng mấy tạo vật của hắn: những con rắn máy được cải tạo từ Crawler, hay còn được gọi là các “dải băng”. Hiện giờ, chúng đã bám kín tường và trần nhà, để lộ ra các hoa văn sằn sọc loang lổ màu tựa váng dầu máy.

Tôi nhặt thanh xà beng hình chữ U lên tay, rồi nâng công suất bộ giáp bẻ thẳng lại làm vũ khí, đồng thời nâng cảnh giác lên cao độ.

Hắn lặng lẽ hút sáo, huýt một tiếng trầm đục mà chói tai. Lập tức, các dải băng lao đến sượt qua người tôi, kêu lên những tiếng ầm inh ỏi khi va chạm với mặt sàn kim loại.

Dù vậy, với bản chất là thể Resion, cụ thể là chủng Crawler, những dải băng này khá mỏng manh. Lần lượt ba con bị tôi nền vào bên trong lúc né, chỉ còn lại những mảnh nanobot rơi lả tả xuống mặt đất.

Đồng thời, Roylott cũng lợi dụng sự hỗn loạn để vung ra những cú đấm. Với khối cơ bắp của mình, đó là những đòn rất uy lực. Tuy nhiên, chúng cũng rất đỗi chậm chạp và mang đậm tính nghiệp dư, dễ đoán và đầy sự sơ hở. Đó cũng là những điểm để tôi vung toàn lực xà beng vào.

Phản lực sinh ra dữ dội khiến cả cánh tay tôi bật ra, thanh kim loại đang cầm dao động không dứt. Trong khi đó, Roylott có tỏ ra sự khó chịu nhẹ, nhưng hắn hoàn toàn không hề hấn gì.

Chả lẽ là … năng lực triệt tiêu lực tác động sao?

Phát thứ hai. Rồi phát thứ ba. Thanh kim loại đã bị gãy thành hai mảnh, rơi xuống nền đất đầy lạnh lẽo.

Và gã khổng lồ vẫn đứng đấy, nở một nụ cười khinh khỉnh, giương đôi mắt sâu hoắm tối tăm nhìn tôi. Hắn không hề có dấu hiệu bị thương, hay thậm chí là bị dịch chuyển lấy một ly. Thậm chí, thân hình đồ sộ đấy lại đang mặc kệ tất cả mà chậm rãi tiến về trước từng bước. Tôi vội lùi xuống, đoạn vớ lấy hộp hàng, đẩy hết công suất của bộ giáp mà quăng thùng hàng gần đó vào người gã đàn ông.

Khối hộp kim loại biến dạng và vỡ thành hai mảnh khi va chạm, khiến bột mì trong đó bay ra tứ tung. Các hạt tinh bột nhỏ li ti bay mịt mù trong không khí, khiến tôi gần như không thể nhìn thấy tay mình. Nhưng có một điều có thể chắc chắn rằng, đòn tấn công vừa rồi không có tác dụng gì lên Roylott.

Từ trong làn khói, bàn tay hộ pháp của hắn lao tới, nắm chặt lấy đầu rồi nhấc bổng tôi lên.

“Bỏ cuộc đi.” – Roylott hất hàm nói – “Rốt cục mày định tổn thương tao bằng cách nào chứ?”

“Vốn dĩ anh đâu có năng lực đâu nhỉ?”

“Ý mày là sao?” – hắn hỏi, để lộ vẻ hoang mang.

“Bể Resion, tạm gọi là như thế, của người bình thường chúng ta không cao như những người sử dụng năng lực.

“Mày đang muốn nói điều gì?” – hắn gầm lên, như thể muốn phủ nhận điều tôi muốn nói. Năng lực của hắn là đi mượn, chứ không phải mới phát sinh mới đây.

Đôi mắt của hắn chính là minh chứng cho điều đó.

“Lượng Resion phải sử dụng tương đương với lực tác động được triệt tiêu.” – tôi tiếp tục giải thích – “Với bể chứa ngang người bình thường, anh sẽ chịu được bao lâu đây?”

“He!” – Roylott cười khẩy đắc chí – “Cứ tự nhiên thử.”

Xin lỗi, toàn là ba láp hết đấy!

Đoạn tôi lấy hơi cay xịt vào mặt đối phương, khiến hắn buông tôi ra. Chả mấy chốc, Roylott trở nên điên tiết, dồn hết sức lực lao thẳng vào.

Có điều đòn đánh vẫn còn nghiệp dư lắm! Tôi dễ dàng chuyển hóa cỗ xe tăng đang lao tới đó thành đòn vật quật hắn xuống đất. Toàn bộ động lượng của cái cơ thể hơn trăm cân lao nhanh như cỗ xe ủi đó, bồi thêm lực hỗ trợ từ bộ giáp được đẩy công suất lên tối đa, nhanh chóng sinh ra phản lực dữ dội, phân tán đều lên cơ thể Roylott. Làn da của hắn chuyển từ màu nâu sạm thành vết thâm tím toàn thân.

Roylott đã mất hết sức chiến đấu.

“Nằm yên đấy!” – tôi cảnh báo – “Xương của ông giờ chắc rạn nứt hết rồi.”

“Mày … đoán được năng lực của tao?” – Roylott nói một cách khó nhọc.

“Vậy nên phải đánh lừa anh trước.” – tôi khẳng định, rồi nhặt một viên đạn bị ép dẹp lép dưới đất lên – “Mọi lực tác động đều phải sinh ra một phản lực tương ứng, vậy nên viên đạn và thanh xà beng đều bị biến dạng. Do đó, năng lực của ông sẽ là triệt tiêu lực tác động. Đó là thứ anh muốn tôi tin vào, và tôi cũng giả vờ như vậy.”

Hắn vẫn im lặng nghe, dường như đã mất hết sức lực.

“Đó là điểm đầu tiên.” – tôi nói tiếp – “Tuy nhiên, như tôi đã nói, lượng Resion tiêu thụ sẽ tương đương năng lượng bị triệt tiêu, và chúng ta không có bể Resion lớn như vậy. Nhờ ơn Aly … cộng sự, mà tôi có thể ước lượng được lượng Resion cần thiết. Đáng nhẽ chúng đã cạn sạch sau khi thanh xà beng gãy làm hai rồi. Nhưng nếu đó không phải công dụng duy nhất của Resion thì sao?”

Đúng vậy, đó là xúc tác. Bản thân các vòng tròn ma thuật Alys sử dụng cũng hoạt động theo cùng nguyên lý, và trong trường hợp của Roylott, thứ được điều hướng chính là lực tác động.

“Nhưng … mày cũng đâu có bằng chứng gì … để chứng minh đâu?” – Roylott khục khặc phản bác.

“Đó là điểm thứ ba. Phải có một vật chịu toàn bộ động lượng đi tới. Có thể là mặt sàn, có thể là không khí, hay thậm chí là phân tán đều trên cơ thể anh.” – rồi tôi ngừng lại nhằm nhấn mạnh rằng – “Việc anh nằm đây chính là chứng minh cho việc đó. Đòn vật vốn đã sử dụng toàn bộ cơ thể để gây sát thương rồi, nên việc phân tán đều cũng không có ý nghĩa gì lắm.”

Hiểu rằng gót chân Achilles của mình đã bị nắm thóp, Roylott im lặng, không nói gì nữa. Tôi đảo mắt, đi tìm con Matra nhỏ bằng đốt ngón tay – cũng là lý do chính mà tôi đến đây - dưới ánh đèn mập mờ này.

Chợt, tôi để ý đến khung ảnh được đặt trên mặt bàn cà phê khi nãy. Trận chiến vừa nãy đã khiến mọi thứ trở nên lộn xộn, khiến khung ảnh cong nhẹ và làm nứt mặt kính bảo vệ. Bức ảnh chụp khoảnh khắc vui vẻ của hai người, Roylott và người con gái đã mất của hắn.

Cha và con gái ha …

“Này!” – Royllot gầm lên, trong khi gắng gượng đứng dậy.

Ngay lập tức, những dải băng của hắn đồng loạt lao về phía chủ nuôi, gây nên những tiếng ầm chua chát, khiến tôi phải nhanh chóng giải cứu tên này. Với vết xương rạn bình thường, chỉ cần một cú chạm đã khiến cơn đau trở nên dữ dội rồi, huống chi với kiểu phân tán toàn thân khiến Roylott mất hết sức lực.

“Này, Royllot.” – tôi nói – “Còn cất kỷ vật ở đâu không? Tôi sẽ giúp anh thu xếp.”

***

Tóm tắt mọi chuyện xảy ra sau đó, thì tôi đã vẽ một vòng tròn ma thuật lớn giữa phòng. Dù đúng là chỉ Alys mới có thể sử dụng ma thuật, việc vẽ ma pháp trận thì ai cũng làm được. Theo phân loại của em ấy, thì đây là sách ma pháp dạng thô sơ nhất - thế hệ một. Xong việc, tôi đặt mảnh bùa cho phép Alys có thể thi triển ma thuật từ xa.

Sắp xếp xong, tôi kích hoạt hệ thống chuông báo cháy. Cực kỳ ổn, inh ỏi, và chói tai, và cũng cực kỳ thích hợp để dụ hơn 200 con Wanze tới công xưởng này. Sau đó, tôi mang Roylott – tất nhiên không bỏ quên kỷ vật của hắn – trốn thoát qua hệ thống thông gió, để cho Alys tiến hành điện phân hơi nước từ xa. Tất nhiên, theo sau đó là một vụ nổ khổng lồ, quét sạch mọi thứ trong phạm vi.

Về phía Smith, các dữ liệu thu được đều là thao túng, do đó anh ta đành tiu nghỉu chờ đợt bùng phát mới. Còn với Roylott, hắn cũng đã được bàn giao cho phía chính quyền. Dự kiến hắn sẽ bị xét xử và ngồi tù mọt gông.

Về việc Roylott sở hữu năng lực, thì đó là do phần mềm hỗ trợ chiến đấu “Reformation”, phân phối bởi hội Meister – một tổ chức khủng bố cực đoan ở Novagrad này. Ít nhất đây là cách nhìn nhận nội bộ của các tổ chức an ninh nhà nước.

Quay trở lại, bởi bản chất dị thường của sản phẩm, chính quyền Liên bang cực kỳ quan tâm tới việc phân tích phần mềm này. Có điều, nhân viên của họ, thanh tra Smith, lại quyết định để văn phòng chúng tôi giữ, do lo ngại về sự biến mất thường xuyên của vật chứng, cũng như các vụ tập kích vào cảnh sát nhằm tiêu hủy chứng cứ.

Để đề phòng, mọi cảm biến trên chiếc drone đã bị vô hiệu hóa. Hy vọng không có chuyện bất trắc gì xảy ra với chúng tôi.

Và đó là tóm tắt những việc đã xảy ra. Giờ thì chỉ còn một việc chưa làm thôi. Sinh nhật Alys.

Khu tầng 4, trong một khu dân cư đông đúc, cách văn phòng 20 phút đi bộ.

Tôi rẽ vào một con ngõ nhỏ, một tay cầm hộp giày được bọc gói lấp lánh sang trọng, tay kia xách túi đồ ngọt mua cho tụi trẻ con, đi tới trước một căn nhà ống ba tầng rộng rãi, với lớp sơn đã nhuốm màu của thời gian.

Đây là cô nhi viện nơi em ý sống.

Tôi cởi đôi giày dính đầy rêu với gỉ sét ở trước thềm nhà, rồi nhẹ nhàng mở cửa. Tiếng hát ru ầu ơ ví dầu nhẹ nhàng phát ra từ một căn phòng.

“Dì Hương!” – tôi mở cửa phòng tầng 1, chào người bảo mẫu đã luống tuổi, ngồi bên cạnh những sinh linh còn đỏ hỏn đang thiêm thiếp ngủ.

“Solara đấy à?” – Dì cười lại, chào tôi - “Lại đi tìm Alys hả?”

Tôi gật đầu. Theo lời dì chỉ, tôi đi lên phòng sinh hoạt chung trên tầng 3. Trẻ con dưới 10 tuổi thì được nhét chung trong này cho dễ quản lý, vậy nên tựu chung không gian cũng tương đối rộng.

Đang là giữa trưa, tụi trẻ đang thiu thiu ngủ. Bóng đèn vàng được sử dụng thay thế cho ánh nắng, nhẹ nhàng chiếu rọi cả căn phòng. Cả căn phòng thơm mùi của nước xả vải, cùng với mùi của bọn trẻ con. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng ngáy khẽ khàng và đều đặn của vài đứa nhóc. Mấy đứa lớn hơn thì tầm này đang ở trướng rồi.

Còn ở góc phòng, Alys đang vật lộn với núi quần áo trẻ em. Một bên là đống đồ vừa mới giặt còn vương mùi nước xả vải thơm ngát, bên kia là chồng đồ được gấp một cách ngay ngắn và gọn gàng.

Nhận thấy sự hiện diện của tôi, em ấy liền đưa ngón tay lên miệng, ngầm ra hiệu rằng đừng đánh thức lũ trẻ.

Tôi nhanh chóng cất túi đồ ngọt ở phòng bếp ngay kế cạnh, đoạn nhanh chóng bước tới, tính giúp Alys một tay.

Có điều, tôi không quen làm mấy việc này cho lắm. Đồ gấp ra thì lộn xộn khỏi tả, cái thì xộc xệch, cái thì nhăn nhúm, rồi còn lỡ tay làm đổ một chồng đồ đã gấp ngay ngắn nữa. Alys giương đôi mắt xanh ngọc nhìn tôi đầy ngán ngẩm, ghé vào tai tôi mà thì thầm cảnh báo:

“Thôi, anh xuống nhà cho em nhờ!”

Tôi xuống phòng khách. Căn phòng có hơi nhỏ, kê hai chiếc trường kỷ, một cái tivi thùng đã cũ, cùng với một bàn uống nước. Trên bàn chất đầy các chồng giấy chi chít chứ, mà nhìn kỹ hơn thì đó là đề luyện vào đại học của Alys.

Phải rồi, năm nay em ấy vào đại học.

Tôi ngồi xuống, rồi xem bài làm của em ấy. Điều ấn tượng đầu tiên có thể thấy, đó là các nét chữ đều rất uyển chuyển và mềm mại, sự gọn gàng được kéo dài từ đầu đến cuối trang.

Mặc dù nhìn lại, vẫn có các lỗi sai ở đâu đó. Tôi lấy cây bút đỏ trong túi áo ra, sửa và giải chi tiết từng lỗi một.

“Chỗ này quy đổi bị thiếu dấu âm nè, Solara.”

Alys chỉ tay vào phần mực đỏ tôi vừa sửa xong, cú chạm khiến nét bút bị nhòe đi. Kiểm tra lại, đúng thật là tôi mắc lỗi y hệt như em ấy bảo.

Quả nhiên, lâu không làm, tay nghề của tôi bị lụt đi kha khá.

Mà, ủa? Em ấy lẻn ra đằng sau từ lúc nào thế?

“Nói cho anh biết, anh đang xâm phạm quyền bí mật thư tín của em đấy!” – Alys lém lỉnh đáp.

Thế rồi, cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra xung quanh chủ đề bài thi đại học của Alys. Bởi bản chất ma thuật gắn với các trường ý niệm địa phương, đặc biệt trong cái xã hội khoa học này, Alys buộc phải có hiểu biết sâu rộng về mọi lĩnh vực để phân tích và sử dụng chúng. Điều này sẽ em ấy sẽ dễ dàng đạt điểm tối đa thôi, tôi tin chắc là vậy.

“Nói chung là, nay anh đến đây làm gì thế?”

Phải rồi. Tí thì quên mất.

“Nhớ vụ đôi giày hôm trước chứ?”

“Ừ hứ? Bộ anh làm cho em đôi mới sao?”

“Sắc bén đấy.”

Alys mở hộp quà, rồi ướm thử đôi giày mới. Đoạn, hàng loạt các ma pháp trận được tạo ra bên dưới đế giày, cũng như trên bề mặt, cho thấy rằng Alys đã bắt đầu yểm các phép lên trên đôi giày rồi. Cho đến khi vỏ ngoài đôi giày bắt đầu phát sáng nhẹ khi hấp thụ Resion từ Alys, em ấy mới chợt nhận ra điều gì đó.

“Khoan đã … Sao chất liệu bên ngoài giống mấy cái mẫu thử anh làm mấy ngày nay vậy?”

“Thì đúng mà.” – tôi trả lời một cách nhanh gọn và dứt khoát.

“Từ từ!” – Alys kêu lên – “Anh đang bảo mấy cái công đoạn thử nghiệm kỹ thuật kia là để làm một đôi giày thôi á?”

“Như đã nói, chuyện có một đôi giày tốt rất quan trọng. Với cả, đằng nào anh cũng không có gì để làm hết.”

“Một chín một mười với bữa sáng hôm bữa.” – Alys cúi gập người xuống, tay ôm đầy như thể không tin vào tai mình – “Cái này là nghiên cứu phát triển sản phẩm rồi chứ không còn là làm một món quà nữa. Em hạn hán lời rồi …”

“Dù gì thì, chúc mừng sinh nhật!”

“Hả? Sinh nhật ai cơ?”

“Sinh nhật em. Đừng nói là em quên … À.”

Chết dở, sao tôi lại không để ý cơ chứ?

“Solara …” – Alys chậm rãi nói – “Ngày sinh trong giấy khai sinh của bọn em được lấy là ngày được nhận nuôi.”

Đoạn, em ấy ngừng lại, rồi hỏi – “Đây là món quà dành cho “cô ấy”, đúng chứ?”

“Cô ấy” mà em ấy đề cập. Đó là chỉ một Alys trong quá khứ mà tôi từng biết, và từng yêu.

Quê hương của Alys tồn tại ma pháp, hay nói theo cách định nghĩa của Liên bang, một loại kỹ thuật điều khiển và thao túng Resion. Nhân danh tôn giáo, các cuộc thanh trừng phù thủy đã âm ỉ diễn ra suốt hàng thế kỷ, cho đến khi một sự kiện đã làm bùng lên ngọn lửa thiêu cháy vương quốc.

Vị quân chủ đã chọn chết cùng vương quốc của mình, nhưng ông không muốn kéo con gái của mình đi theo. Vị hôn phu, theo mệnh lệnh cuối cùng của ông, đã mang công chúa Alys Rhosyn Fflamwyn de Serenmor trốn đến thế giới khác. Có điều, khi tỉnh dậy thì tôi đã lạc mất tung tích của em ấy.

Cho đến khi gặp lại nửa năm trước, tôi mới biết rằng em ấy đã mất đi toàn bộ ký ức. Đôi mắt đó vẫn còn, cái nết tinh nghịch nhưng cũng rất đỗi dịu dàng và ân cần đó vẫn còn, nhưng giờ người con gái đó không còn là công chúa Fflamwyn xứ Serenmor nữa, mà mang trên mình cái tên mới, Alys Staleva.

“Solara này …” – Alys nghiêng đầu, nở một nụ cười yếu ớt – “E là, em không thể nhận món quà này rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free