Sách Hành Tam Quốc - Chương 298: Bình Dư 2 rồng
Trần Đáo đứng lên, chỉnh lại chiếc mũ trụ lớn đã vỡ một nửa trên đầu, rồi quỳ sụp xuống đất, vái về phía đông một cái. Y rút bội đao bên hông ra, đặt ngang c���.
“Mạng về Tương Quân, lòng ở Nhữ Nam.”
Tôn Sách ngồi thẳng tắp trên lưng ngựa, không nhúc nhích. “Lòng ngươi ở lại Nhữ Nam, là vì người nhà ngươi, hay là vì Hứa Thiệu?”
Trần Đáo khẽ rung mí mắt, phản kháng nói: “Hứa Tử Tương là người đứng đầu giới sĩ phu Nhữ Nam, Tương Quân làm nhục Hứa Tử Tương, chính là làm nhục người dân Nhữ Nam chúng ta. Ta học nghệ chưa tinh thông, không thể báo thù, nhưng cũng không thể tiếp tay cho kẻ địch. Ta cùng Tương Quân đã quyết sinh tử, giờ ta đã thua, cùng lắm cũng chỉ là cái chết mà thôi.”
Tôn Sách gật đầu. “Đã như vậy, ta đây cũng không miễn cưỡng ngươi. Ta chiêu mộ hiền tài, trên là để an định thiên hạ, bảo vệ thái bình, dưới là để trấn thủ Nhữ Nam, che chở bá tánh. Nếu hai điều này ngươi đều không có hứng thú, cũng chẳng muốn vợ con ngươi được hưởng đặc quyền, ta cũng không cần thiết làm khó dễ ngươi. Ngươi đi đi, đến chỗ Hứa Thiệu thỉnh công, tiện thể giúp ta mang món đồ này cho hắn, sau đó chúng ta sẽ đường ai nấy đi.”
Trần Đáo nhất thời chưa kịp phản ứng. T��n Sách cũng không giải thích, đưa tay lấy một bó thẻ trúc từ trong tay Vương Tân, ném tới trước mặt Trần Đáo.
“Ngươi mang vật này cho hắn, hắn sẽ biết phải làm sao.”
Trần Đáo hoài nghi nhìn Tôn Sách, phát hiện ánh mắt hắn trong veo, không hề có ý đùa cợt. Y đặt đao xuống, cầm lấy thẻ trúc, mở sợi dây buộc bên trên ra, liếc mắt nhìn, trong lòng nhất thời căng thẳng. Phần thẻ trúc này ghi chép những người từng được Hứa Thiệu bình luận trong buổi bình xét hàng tháng. Trên đó trước tiên ghi danh tính cùng tước vị của người đó, tiếp đến là lời bình của Hứa Thiệu, sau cùng là tình trạng hiện tại của người này.
Trần Đáo tim đập dồn dập hơn, vội vàng lật xem một lượt, muốn tìm tên của chính mình. Thế nhưng y đã thất vọng rồi, trong phần danh sách này không chỉ không có tên y, hơn nữa còn có rất nhiều điểm không phù hợp với những gì y tưởng tượng. Có người được Hứa Thiệu bình là hiền sĩ, nhưng hành vi sau đó lại hoàn toàn không xứng đáng. Có người bị Hứa Thiệu bình phẩm thậm tệ, nhưng y lại là một người đúng mực, khuôn phép, tuy nói không có gì đức hạnh lớn lao, nhưng cũng không phải kẻ xấu xa gì. Theo những gì y biết, các bình luận này tương ứng với sự thật chưa đến một phần ba.
Thì ra buổi bình xét hàng tháng là như thế này sao? Trần Đáo thất vọng. Y buông thẻ trúc, trong lúc nhất thời nản lòng thoái chí, cảm giác mình thật là ngu muội đến cực điểm. Nhiều năm như vậy, để tìm được một câu bình luận của Hứa Thiệu mà đêm ngày mong ngóng, không tiếc đối đầu Tôn Sách một trận, cuối cùng lại vì một thứ như vậy? Coi như chiến thắng Tôn Sách thì lại làm sao, những người được Hứa Thiệu bình luận hầu như đều là nho sĩ danh tiếng, nhưng không có mấy người là võ nhân. Ngược lại cũng không phải không có, ngay cả Tào Tháo, người bị nhiều người coi thường, cũng được bình là “năng thần trị đời, anh hùng loạn thế”.
Trần Đáo đứng lên, hai tay dâng thẻ trúc, xin trả cho Tôn Sách. “Trần Đáo không dám phụng mệnh.”
“Là không dám, hay là không muốn?”
Trần Đáo trầm mặc không nói.
“Ngươi không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi, thế nhưng màn kịch hôm nay, ta hy vọng ngươi làm người chứng kiến.” Tôn Sách tiếp nhận thẻ trúc,
Để Kiều Nhuy sai người đưa đến phủ Hứa Thiệu. Hắn nhảy xuống ngựa, đi tới lầu thành trong nội thành, hạ lệnh thông báo cho các danh sĩ trong thành đến tập trung trước cửa thành, hắn muốn cho họ một lời giải thích thỏa đáng.
Trần Đáo do dự chốc lát, rồi cũng đi lên lầu thành, đứng ở một bên, lặng lẽ quan sát diễn biến. Y đã chứng kiến võ nghệ của Tôn Sách, còn muốn xem Tôn Sách sẽ luận chiến với các danh sĩ này như thế nào.
Duyện thuộc phủ Thái Thú vừa mới đem tin tức tuyên bố ra ngoài, liền có danh sĩ nhận được tin tức, kéo đến chen chúc, tập trung trước cửa thành trong nội thành, vừa bàn tán vừa trông ngóng. Tôn Sách nhưng không có lập tức lộ mặt, hắn đi đi lại lại, tản bộ, vừa đi vừa trò chuyện dăm ba câu với Trần Đáo. Trần Đáo đáp cũng không phải, không đáp cũng không phải, chỉ đành lựa lời đáp ứng qua loa.
Dưới thành người càng ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc đã vây kín cửa thành, nhìn sơ qua thì thấy có ít nhất hơn ngàn người.
Đỗ Tập đứng trong đám người, nghe những lời căm phẫn công kích Tôn Sách từ những người bên cạnh, nhìn lên đầu tường lặng lẽ, trong lòng cảm thấy bất an mơ hồ. Hoàn cảnh trước mắt nghiêm trọng hơn hắn tưởng tượng, xung đột giữa Tôn Sách và Hứa Thiệu khiến mọi người nổi giận, lại có nhiều người như vậy tới để lên tiếng ủng hộ Hứa Thiệu. So với các thế gia Nam Dương ngang ngược, những người này mặc dù không có võ lực đối kháng, nhưng sức ảnh hưởng lại chẳng hề nhỏ chút nào.
Tôn Sách có thể đối phó thế nào? Bên cạnh hắn chỉ có hơn ngàn binh kỵ, không thể như khi ở Nam Dương có trong tay trọng binh.
Đỗ Tập lặng lẽ liếc mắt nhìn Quách Gia. Quách Gia trông có vẻ hưng phấn một cách khó hiểu, một bên ngó nghiêng bốn phía, một bên liên tục ném đồ ăn vặt vào miệng. Hôm nay có việc, hắn không uống rượu, nhưng miệng vẫn không chịu nhàn rỗi. Thành thật mà nói, cùng Quách Gia ở chung mấy ngày, Đỗ Tập đối với Quách Gia ấn tượng càng ngày càng kém. Thiếu niên họ Quách xuất thân từ Dương Địch này không chỉ ngông nghênh, l��i thêm phóng đãng, ngày nào cũng lui tới tửu quán, luôn miệng nhắc tới danh kỹ lầu xanh, rượu ngon, giai nhân, không lúc nào rời. Không những số lộ phí Bàng Sơn Dân chuẩn bị cho hắn đã tiêu sạch, ngay cả xe bò cũng bán mất rồi.
Tay chơi bời như vậy làm được tích sự gì?
Hứa Thiệu nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm nghiền.
Bình Dư Thành bên trong xảy ra chuyện gì, hắn rõ như ban ngày. Hắn mặc dù không ra ngoài, cũng không tiếp bất luận người nào bái phỏng, nhưng tin tức vẫn thông suốt. Không tiếp khách chỉ là để tránh cho lúng túng. H���n bị người ta khiêng trở về, vô số người thấy hắn hộc máu, nhưng không ai biết hắn là bị Tôn Sách chọc tức đến mức ấy, đều nói là bị Tôn Sách đánh. Nếu như gặp khách, hắn giải thích thế nào? Dù có thừa nhận hay không thì cũng đều không thích hợp, không bằng ngậm miệng không nói.
Tôn Sách vẫn chưa tới. Nghe nói hắn một mực chiêu binh, người ứng mộ không ít, nhưng người có đủ điều kiện lại không nhiều. Đối với những người kia, Hứa Thiệu cũng không để ý, một đám người hèn mọn mà thôi, không thể làm lay chuyển đại cục. Nhữ Nam là của kẻ sĩ Nhữ Nam, không phải của những người kia. Đương nhiên, Hứa Thiệu hoàn toàn không phản đối Tôn Sách chiêu binh, dù sao có binh mới có thể bảo vệ Nhữ Nam.
Nhưng muốn thế gia Nhữ Nam ủng hộ hắn thì là không thể. Tôn Sách ở Nam Dương đã làm những gì, bọn họ cũng nghe nói một chút. Bọn họ không hy vọng Tôn Sách ở Nhữ Nam cũng làm như vậy, đất ruộng của nhà ai mà chẳng phải mấy đời người cực khổ tích lũy nên? Dựa vào đâu mà phải cho ngươi?
Không thể để cho Tôn Sách muốn làm gì thì làm, phải cho hắn nhìn thấy sức ảnh hưởng của thế gia Nhữ Nam, sức ảnh hưởng của dư luận phải nằm chắc trong tay kẻ sĩ. Đây là trách nhiệm thiêng liêng mà thượng thiên giao phó cho người đọc sách, ngay cả triều đình cũng không dám coi thường sức mạnh của kẻ sĩ, huống hồ ngươi chỉ là một Dự Châu mục bé nhỏ.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Hứa Kiền đi đến, đem một cuộn thẻ trúc đưa tới trước mặt Hứa Thiệu.
“Tôn Sách vừa mới phái người đưa tới.”
Hứa Thiệu cười nhạt. “Muốn cầu xin điều gì? Thực sự là ngây thơ. Hắn tự mình đến cửa xin lỗi ta cũng chưa chắc ta đã để ý đến hắn, huống chi là phái người đến.”
Hứa Kiền thở dài một hơi. “Tử Đem, hai mươi năm qua ngươi không có địch thủ, nhưng đó đều là sự tranh đấu giữa các kẻ sĩ với nhau. Tôn Sách không phải kẻ sĩ, ngươi đừng đánh giá sai hoàn cảnh, bị danh tiếng 'Bình Dư nhị long' làm cho hoa mắt. Tôn Sách không phải rồng, hắn là phượng hoàng niết bàn trùng sinh trong lửa mỗi năm trăm năm, rồng rắn bất quá chỉ là món ăn của hắn. Người là dao thớt, ta là cá thịt, cứ mãi cậy mạnh thì không khôn ngoan chút nào. Lấy ý dân để đề cao bản thân cũng chẳng phải là chính đạo của bậc thánh hiền.”
Hứa Thiệu ánh mắt co rụt lại, khẽ động người ngồi dậy. “Huynh trưởng là sợ ta liên lụy ngươi sao? Ngươi yên tâm, ai gây nấy chịu. Hơn nữa, chúng ta đã phân nhà rồi……”
Hứa Kiền giơ tay lên, lẳng lặng nhìn Hứa Thiệu, trong mắt lóe lên một tia tiếc hận. “Tử Đem, ta tự xưng là huynh đệ thân thiết của ngươi, sao ngươi ngay cả ta là người như thế nào cũng không biết? Ta là sợ bị ngươi liên lụy sao?”
Bản dịch này được lưu giữ độc quyền tại truyen.free, kính mong độc giả xa gần thấu hiểu.