(Đã dịch) Sống Lại Làm Tiểu Người Chơi - Chương 86: Gia Yến (thượng)
Người dựa vào y phục, ngựa dựa vào yên cương. Dù là người trong nhà, Tần Kiến Quốc và Vương Diễm Mai vẫn quyết tâm chuẩn bị thật tươm tất.
Tần Kiến Quốc, người đã quen với những bộ quần áo lao động rách cũ gần mười năm, hôm nay cuối cùng cũng thay một bộ tây phục chỉn chu. Trước khi ra ngoài, ông còn đánh xi cho đôi giày da sáng loáng như gương. Còn Tần Phong, vì không có bộ đồ nào ra hồn, đã bị Vương Diễm Mai kéo đi sắm sửa. Đến khi ra khỏi cửa hàng, theo lời Tần Phong tự nhận xét, cậu ta đã "nâng lên một tầm cao mới". Tô Đường vì thế mà lườm một cái rõ điệu, vẻ khinh bỉ hiện rõ trên mặt.
Thời gian tiệc rượu thông báo cho các gia đình là 6 giờ tối, nhưng với tư cách chủ nhà, gia đình bốn người của Tần Phong đã ra ngoài khi chưa đến 5 giờ.
Gia đình vốn luôn đi bộ nay hiếm hoi được một lần "xa xỉ", bắt taxi đến lầu A Khánh. Lúc đó, kim đồng hồ cũng chỉ mới nhích qua 5 giờ một chút.
Tần Phong dẫn cha mẹ lên lầu nhận phòng bao. Tần Kiến Quốc và Vương Diễm Mai ngồi trong đó đến 5 rưỡi thì xuống lầu đón khách.
Trong phòng bao lúc này chỉ còn lại Tần Phong và Tô Đường.
Một nam một nữ chưa vợ chưa chồng ở chung một phòng, bầu không khí thường trở nên ngượng ngùng. Huống hồ, Tô Đường hôm qua vừa bị Vương Diễm Mai "thăm dò", nên lúc này cô càng không dám nhìn thẳng Tần Phong.
Tô Đường không thể không thừa nhận, hôm nay Tần Phong trông quả thật có chút bảnh bao – đúng, chỉ hơi bảnh bao một chút thôi!
Cúi đầu nhìn sàn nhà đến nửa phút, Tô Đường chậm rãi lấy lại bình tĩnh. Nàng hít một hơi thật nhẹ, rồi ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Tần Phong, không khỏi thốt lên: "Anh nhìn tôi làm gì?"
Tần Phong mỉm cười, hỏi ngược lại: "Em không nhìn tôi, làm sao biết tôi đang nhìn em?"
Tô Đường không phục, lập tức phản bác: "Anh có gì hay mà xem?"
Tần Phong đưa bàn tay áp lên hai bên má, dùng cái giọng điệu "tìm chết" trả lời: "Mặt chứ gì nữa."
Tô Đường không kềm được, bật cười thành tiếng, lớn giọng nói: "Anh còn có mặt mũi sao? Tôi tưởng anh vứt đi lâu rồi!"
Lời nhắc nhở của Vương Diễm Mai rõ ràng chẳng có tác dụng gì, Tần Phong chỉ dăm ba câu nói đã khiến Tô Đường trở lại trạng thái bình thường.
Hai người cứ thế chuyện trò rôm rả về những chuyện phiếm gần đây. Nói chuyện chừng mười phút thì khách bắt đầu đến.
Những vị khách đến đầu tiên là cha mẹ Vương Diễm Mai cùng em trai cô, Vương An.
Tô Đường vốn rất thân thiết với ông ngoại, bà ngoại. Thấy hai ông bà bước vào, cô lập tức bỏ Tần Phong lại, chạy đến ôm lấy cánh tay bà ngoại, ngọt ngào gọi ông ngoại, bà ngoại.
Tần Phong thấy thế, lập tức học theo, đi theo gọi: "Ông ngoại, bà ngoại."
Tô Đường theo thói quen, rất muốn hỏi Tần Phong một câu "Anh có biết ngượng không", nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt vào, cuối cùng vẫn cố kiềm chế.
Tần Phong gọi không sai. Tần Kiến Quốc và Vương Diễm Mai vừa kết hôn, cha mẹ Vương Diễm Mai chẳng phải trở thành ông ngoại, bà ngoại của Tần Phong sao?
"Đây chính là Tần Phong à? Không tệ, sáng sủa, tốt lắm." Ông ngoại Tô Đường cũng quen thuộc vỗ vỗ vai Tần Phong, sau đó từ trong túi lấy ra một phong Hồng Bao đưa cho cậu: "Cháu trai, đây là lì xì gặp mặt, cháu cầm lấy đi."
"Dạ không đâu ông ơi, làm gì có chuyện trưởng bối lại lì xì cho vãn bối chứ ạ!" Tần Phong cũng là lần đầu gặp chuyện hai nhà kết thông gia thế này, không biết phong Hồng Bao này rốt cuộc có ý nghĩa gì. Cậu vội vàng nhét lại phong Hồng Bao vào tay ông cụ, vừa cười vừa nói: "Ông ơi, cháu giờ đã tự kiếm tiền rồi. Để mai cháu đến thăm ông, cháu sẽ lì xì cho ông mới đúng ạ."
Trong lúc Tần Phong và ông cụ đang khách sáo đẩy qua đẩy lại, thì cậu của Tô Đường, Vương An, bất thình lình hỏi một câu: "À... Tần Phong đúng không, nghe A Mật nói cậu nghỉ học rồi à?"
Tần Phong nghe vậy, lúc này mới quay đầu, nghiêm túc đánh giá Vương An một cái.
Vương An tướng mạo cũng thanh tú, nhìn là biết được thừa hưởng gen của gia đình...
Thôi được, đó không phải trọng điểm, điểm mấu chốt là vị cậu này trẻ đến nỗi khiến Tần Phong khó tin nổi.
Trông anh ta tuổi đời cũng chỉ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám là cùng. So với Tần Phong của kiếp trước, hai người có thể xem là bằng vai phải lứa.
Tần Phong nghi hoặc nhìn ông ngoại và bà ngoại Tô Đường, thầm phỏng đoán rằng hoặc là gen di truyền của gia tộc họ thực sự quá "nghịch thiên", không chỉ khiến Vương Diễm Mai vốn đã "thiên sinh lệ chất", mà ngay cả Vương An cũng trông trẻ hơn tuổi thật đến cả chục tuổi; hoặc là một khả năng khác, Vương An quả thực chỉ có hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Vậy thì, nói cách khác, ông ngoại và bà ngoại Tô Đường hồi trẻ đúng là "có kích tình" đó chứ...
Ý nghĩ này lướt nhanh qua đầu, Tần Phong mỉm cười với Vương An, đáp: "Vâng, cháu nghỉ học đi bán hàng đây ạ."
"Cậu lúc đó nghĩ như thế nào?" Vương An hỏi tiếp.
Tần Phong bình thản đưa phong Hồng Bao của ông cụ cho Tô Đường đang nhìn chằm chằm, sau đó thản nhiên nói: "Chỉ đơn giản là nghĩ như vậy thôi, không nghĩ nữa, thì tự mình ra ngoài nuôi sống bản thân thôi!"
Vương An cười ha ha, nói: "Tự mình nuôi sống bản thân, cậu quả là độc lập sớm đấy. Mà công việc kinh doanh của cậu cũng không tệ đâu, cái quán hàng ở ngõ hậu trường trường Mười Tám, tôi cũng từng nghe nói qua."
"Thật sao?" Tần Phong mắt sáng lên, nhịn không được hỏi: "Nghe ai nói vậy ạ?"
"Chuyện này kể ra thì dài lắm," Vương An nói, "dù sao thì cái quán của cậu, ở khu Thập Lý Đình này cũng coi như có chút tiếng tăm rồi."
Hai người cứ thế trò chuyện tự nhiên, tiện thể ngồi xuống ngay cạnh đó.
Không lâu sau, thân thích bên nhà Tần Phong cũng đến.
Gia đình cô Tần Kiến Hoa đ���n khá sớm. Sau khi vào nhà, Tần Phong liền tạm dừng trò chuyện, kéo Tô Đường đến chào hỏi mọi người.
Tô Đường không hào phóng như Tần Phong, khi gọi cô, dượng, sắc mặt đỏ bừng. Vẻ thẹn thùng ấy, cứ như thể hôm nay người ra mắt gia đình không phải Vương Diễm Mai mà chính là cô ấy vậy.
Cũng xa lạ không kém còn có Lý Hân Nhiên, chị họ của Tần Phong.
Lý Hân Nhiên mấy năm gần đây bắt đầu trổ mã duyên dáng yêu kiều, tâm lý tự luyến của cô ta cũng theo đó mà bùng lên.
Thế nhưng trước mặt Tô Đường, Lý Hân Nhiên tựa như đom đóm đứng trước vầng trăng, sự chênh lệch nhan sắc quá lớn khiến cô ta hoàn toàn mất đi cái vẻ lanh lảnh thường ngày khi nói chuyện ở các bàn tiệc. Sau khi cực kỳ khách khí chào hỏi Tô Đường, Lý Hân Nhiên liền vội vàng ngồi vào chỗ xa Tô Đường nhất. Tần Kiến Hoa và Lý Hưng Đông thấy vậy, cũng đành phải ngồi cạnh con gái, trông khá xa lạ.
Tần Phong thấy thế, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thử nghĩ mà xem, nếu như dượng Lý Hưng Đông ngồi ngay cạnh cậu ấy, vậy thì tối nay, cậu sẽ không thể nào thoát khỏi việc phải nghe ông lải nhải từ đầu đến cuối về tầm quan trọng của việc đi học, cùng những yêu cầu ép buộc cậu phải quay lại trường.
Gia đình Tần Kiến Nghiệp đến trễ nhất, là cùng Tần Kiến Quốc và Vương Diễm Mai đi lên.
Tần Miểu vừa vào cửa, liền miệng gọi "Anh Tiểu Phong". Tiếp đó quay đầu nhìn sang Tô Đường, lập tức trở nên ngượng ngùng.
"A Mật, đây là chú út, đây là thím út, còn đây là em út," Tần Phong lần lượt giới thiệu với Tô Đường.
Nếu là bình thường, nếu Tần Phong gọi Tần Miểu là "em út", thằng nhóc này đã sớm không chịu, nhất định sẽ giậm chân la to "Anh mới là cái đồ đó" hay những lời tương tự. Bất quá hôm nay, Tần Miểu lại đổi tính, trước mặt Tô Đường tràn ngập hào quang nữ thần, thằng nhóc này lại ngoan ngoãn đến lạ.
Tô Đường khẽ khàng chào hỏi các trưởng bối như cô dâu mới về nhà chồng. Đến lượt Tần Miểu, thằng nhóc này lại bỗng nhiên đỏ bừng cả khuôn mặt, khiến Tần Kiến Nghiệp và Diệp Hiểu Cầm dở khóc dở cười.
"Đang nghĩ cái gì thế! Con bé là chị con đ��y, biết không?" Diệp Hiểu Cầm giáo huấn Tần Miểu, nhưng ánh mắt bà nhìn Tô Đường lại cứ như đang nhìn con dâu vậy.
Tần Phong tự nhiên rõ ràng người thím khôn khéo tột cùng này đang nghĩ gì trong lòng. Cậu mỉm cười, nói với Tần Miểu: "Nhóc con, mẹ con nói đúng đấy, đây là chị con, cho nên chỉ có anh mới được phép nghĩ thôi."
"Anh nghĩ cái gì chứ!" Tô Đường trêu chọc, vỗ nhẹ vào Tần Phong bằng bàn tay trắng ngần.
Bản biên tập này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.