(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 19: 'Tinh Tọa' uy thế
Tinh Tọa vừa xuất hiện đã khiến Sa Vương cảm thấy một áp lực nặng nề, một sự bất lực bao trùm. Nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì thân thể đã bị thứ ánh sáng trắng kia đánh bay đi rất xa, va mạnh vào vách núi lửa mà phun ra một ngụm tiên huyết.
Đưa mắt nhìn về phía vầng bạch sắc kia, nội tâm Sa Vương dâng lên một nỗi sợ hãi hiếm có, một nỗi sợ xuất phát từ sâu trong huyết mạch.
Nó không hiểu vì sao bản thân lại có cảm giác này, chỉ biết rằng đứng trước quang đoàn đó, nó chẳng khác nào một vật vô cùng nhỏ bé, tựa như thường dân đang đối mặt với đế vương.
Sau khi bị đánh bay, Sa Vương cố gắng ổn định tâm trạng, dằn nén nỗi sợ hãi của mình xuống, rồi khẽ nhìn về phía Băng Thanh Nhật và quang đoàn bạch sắc kia với vẻ kiêng kỵ, dè chừng. Nó bất động, lẳng lặng chờ đợi thời cơ để phản công.
Sát tâm của nó đã đạt đến đỉnh điểm khi một nhân loại trước mắt dám đùa giỡn, không chỉ vậy còn khiến nó sợ hãi từ tận huyết mạch. Nếu chuyện này để người khác biết, sau này sẽ không ai còn kính sợ nó nữa. Bởi vậy, nó quyết tâm phải giết chết tên nhân loại này bằng mọi giá, để diệt trừ hậu họa về sau.
Băng Thanh Nhật lúc này đã ngất đi, hoàn toàn không hay biết sự tình vừa diễn ra. Điều cuối cùng hắn cảm nhận được trước khi nhắm mắt là mi tâm bỗng nóng lên, sau đó Tinh Tọa xuất hiện, tỏa ra bạch quang bao phủ lấy hắn.
Bởi vì bị thương nghiêm trọng, Thanh Nhật lâm vào trạng thái tự hồi phục dù đã bất tỉnh.
Như nhận thấy sát ý trong mắt Sa Vương, Tinh Tọa phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn nữa, tựa như một lời cảnh cáo gửi đến Sa Vương.
Sa Vương thấy vậy thì nội tâm trầm xuống, khẽ nói: "Xem ra quang đoàn này cũng đã sản sinh linh trí không hề thua kém ta, lại còn biết bảo vệ chủ nhân. Một vật tốt như vậy, ngươi tốt nhất nên đi cùng bản vương. Đợi tới khi ta dùng đóa liên hoa kia đạt tới đỉnh cao của vùng thế giới này, hóa thành hình người; lúc đó ngươi theo ta, ta sẽ đưa ngươi tới những vùng thiên địa rộng lớn hơn nữa, ngươi thấy sao?"
Trước những lời đó, Tinh Tọa vẫn tiếp tục phát sáng không ngừng lại, sau đó hội tụ thành một chùm sáng bắn thẳng tới Sa Vương.
Nhìn quang đoàn kia không những không bận tâm đến lời nó nói, mà còn chủ động tấn công tới, Sa Vương hừ lạnh: "Mặc kệ ngươi là thứ gì, có linh trí hay không thì hôm nay ngươi cũng không thể bảo vệ được tên nhân loại kia. Hôm nay bản vương sẽ khiến hắn chết tại nơi đây, sau đó sẽ luyện hóa ngươi thành của riêng bản vương."
Nói rồi, thân thể khổng lồ của Sa Vương chợt động, lướt nhanh về phía vầng bạch sắc kia. Nó mặc kệ uy áp đáng sợ, điên cuồng đánh tới từng đòn thủy châm nhằm phá vỡ bạch thuẫn đang bao bọc Băng Thanh Nhật.
Giờ phút này đây, vùng biển yên tĩnh bỗng lại nổi sóng bởi những đòn tấn công dũng mãnh của Sa Vương, làm chấn động cả khoảng không xung quanh. Nó nhìn thấy đòn tấn công của mình đánh lên bạch thuẫn kia mà như khúc gỗ mục đập vào sắt thép.
Sa Vương khẽ nhăn mày, bởi nó không ngờ bạch thuẫn mỏng manh kia lại kiên cố cứng rắn đến vậy. Sa Vương hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên ngưng trọng, hét lên: "Bản vương không tin là không thể đập nát cái mai rùa của ngươi! Xem một kích mạnh nhất của ta đây!"
Sa Vương cuộn mình thành một vòng cung, dồn hết sức vào đuôi của mình, đánh mạnh một đòn xuống bạch thuẫn.
Bạch thuẫn bắt đầu phát ra những tiếng răng rắc, hiện lên chi chít vết nứt. Nhìn cảnh tượng đó, trong lòng Sa Vương bỗng trở nên vui vẻ.
Nhưng niềm vui đó chỉ chợt thoáng qua rồi vụt tắt, bởi ngay khi bạch thuẫn xuất hiện vết nứt, một giọng nói âm lãnh vang lên truyền vào tai nó: "Một con Sa Vương thấp hèn cũng dám mạo phạm đến chủ nhân của ta, đúng là tự tìm cái chết!"
Giọng nói mang theo kình lực khủng bố đánh vào đại não của Sa Vương, khiến nó hét lên đau đớn, sợ hãi tột độ, đưa mắt nhìn về phía giọng nói phát ra.
Chính là bạch sắc quang đoàn, hay chính xác hơn là Tinh Tọa đang cất lời.
Sa Vương lần nữa thổ huyết, phun ra một ngụm máu tươi làm đỏ cả vùng nước quanh nó, rồi khẽ đưa mắt nhìn về quang đoàn, sợ hãi thốt lên: "Rốt cuộc ngươi là thứ gì? Tại sao lại có linh trí và thực lực cao như vậy?"
Trước câu hỏi đầy nghi hoặc và sợ hãi của Sa Vương, Tinh Tọa lần nữa cất tiếng: "Sự tồn tại của ta không phải là thứ nhỏ bé như ngươi có thể biết đến. Cho dù là tổ tiên của ngươi đứng trước mặt ta cũng không dám hỏi những câu như vậy."
"Ta cho ngươi hai lựa chọn: một là chết đi, hóa thành tro bụi, vĩnh viễn không được siêu sinh; hai là trở thành thuộc hạ cho chủ nhân bọn ta, vì chủ nhân mà chiến đấu, như vậy sau này ngươi có thể tiến thêm một bước. Ngươi chọn cái nào?"
"Muốn bản vương làm thuộc hạ cho loài người đê hèn kia sao, si tâm vọng tưởng! Tuy ta không biết ngươi là thứ gì, nhưng dám sỉ nhục tổ tiên bản vương, hơn nữa còn đe dọa bản vương; ngươi thật sự nghĩ là bản vương không thể liều chết cùng ngươi sao?" Sa Vư��ng lạnh lùng nói.
"Ta không cần phải đe dọa ngươi, ngươi cũng không có tư cách và năng lực để liều chết với ta. Tuy hiện giờ ta chưa phải là hình dạng đỉnh phong trước kia, nhưng để dọn dẹp con cá như ngươi đây thì dư sức." Tinh Tọa thốt ra lời nói nhẹ nhàng: "Ta đây là đang cho ngươi cơ hội để phát triển. Nếu ngươi biết về việc bên ngoài thế giới này là thiên địa rộng lớn hơn, thì hẳn là do những thông tin mà các tiên tổ để lại nhỉ?"
"Vậy thì đã sao? Nhánh này của tộc ta tuy không phải là thần thú hay tiên thú, nhưng đã từng có không ít đời vượt qua vách ngăn đến với thế giới bên ngoài kia mà trở thành cự phách một phương. Hơn nữa, tiên tổ của ta chính là một cao thủ đã đột phá lên 'Tinh Vân' cảnh, lượng thông tin mà tộc ta biết được cũng không ít." Sa Vương hất mặt lên nói một cách hãnh diện và tự hào.
"Vậy trong những thông tin đó, ngươi có từng nghe qua hai chữ 'Tọa nhân' chưa?" Tinh Tọa hờ hững nói.
Nghe tới hai chữ "Tọa nhân" thốt ra từ quang đoàn, thân thể Sa Vương bỗng căng cứng lại. Nó liếc mắt nhìn về quang đoàn, sau đó lại nhìn tới phía bạch thuẫn, như nghĩ ra điều gì đó mà không thể che giấu sự kinh ngạc cùng thân thể run rẩy.
Ý nghĩa của hai chữ "Tọa nhân" là gì?
Nó biết rất rõ, bởi trong thông tin truyền lại cho đời sau có nói một số chi tiết.
"Tọa nhân" chính là ám chỉ những kẻ thiên phú nổi bật, vạn cổ khó gặp, được xưng là thiên tài yêu nghiệt tuyệt thế, mang trong mình "Tinh Tọa", tương lai sẽ trở thành "Thần đế", đứng đầu cả vũ trụ.
"Xem ra ngươi đã biết ý nghĩa của hai từ đó, vậy chắc ngươi cũng hiểu nếu như đi theo bên cạnh một 'Tọa nhân' thì thành tựu tương lai sẽ đạt đến mức nào?" Nhìn ra được biểu hiện cũng như suy nghĩ của Sa Vương, Tinh Tọa nói: "Cho đến khi chủ nhân của ta tỉnh dậy, ngươi hãy suy nghĩ kỹ càng đi. Đây chính là cơ hội cuối cùng của ngươi, cố gắng mà nắm bắt lấy; nhớ rằng không được nói sự việc nãy giờ đã xảy ra và sự xuất hiện của ta."
Quay lại nhìn về phía thân ảnh thanh niên trong bạch thuẫn, Tinh Tọa nói nhỏ: "Ta chỉ có thể giúp người đến đây thôi, Tinh Tọa chi lực của ta đã cạn kiệt rồi. Lần sau không thể giúp ngài nữa. Hi vọng ngài nhanh chóng trưởng thành, khai mở hình dạng thứ ba của ta, như vậy chúng ta có thể gặp nhau rồi."
Nói rồi, bạch sắc quang đoàn dần tan đi, quay trở về não hải của Băng Thanh Nhật như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sa Vương nhìn thấy như vậy cũng không nói gì, chỉ yên lặng suy nghĩ về những lời vừa rồi của quang đoàn mà thở dài nói: "Thôi vậy! Nếu hắn thật sự là một 'Tọa nhân' thì đi theo hắn cũng chẳng thiệt thòi gì. Không biết chừng ta còn vượt cả tiên tổ mà tới với tầng thứ cao hơn nữa đâu."
Hạ quyết tâm, Sa Vương tới gần bạch thuẫn, sau đó hạ mình xuống canh giữ bên cạnh để đề phòng bất trắc.
Trong bạch thuẫn, Thanh Nhật đang dần dần được hồi phục trở lại với một tốc độ kinh người.
-3 ngày sau-
Ba ngày qua, Sa Vương vẫn luôn kề cận bên bạch thuẫn không rời nửa bước. Từ lúc biết thân phận của người thanh niên nhân loại trong thuẫn, thì nó luôn chăm chú nhất cử nhất động của hắn.
Trong bạch thuẫn, thân ảnh vốn bất động mấy ngày nay chợt khẽ động, sau đó mở mắt ra. Lập tức bạch thuẫn biến mất.
Băng Thanh Nhật nhìn lướt qua xung quanh, phát hiện mình vẫn ở Hư Vong Hải, hơn nữa thương thế đã khỏi hẳn, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thấy Băng Thanh Nhật đã mở mắt tỉnh dậy, Sa Vương tới gần lên tiếng nói: "Loài người, ngươi cuối cùng cũng đã tỉnh lại."
"Hóa ra là ngươi à, Sa Vương? Tại sao ngươi không giết ta mà còn ở đây canh giữ và chữa thương cho ta?" Thanh Nhật trầm ngâm hỏi.
"Bản vương không phải là người thích giết chóc bừa bãi, vả lại ta cũng đã quyết định rồi. Sau này sẽ đi theo ngươi, nghe ngươi sai bảo." Sa Vương ngưng trọng nói: "Gốc 'Thủy Hỏa Giao Tương Liên' này bản tọa giao nó cho ngươi, coi như là lễ vật tạ lỗi lúc trước đã đánh ngươi bị thương, và cũng coi như là bản vương hiếu kính với chủ nhân là ngươi. Hơn nữa, không phải mục đích của ngươi là đóa liên hoa này sao? Vậy thì cứ lấy đi."
Nghe thấy lời Sa Vương nói, Băng Thanh Nhật khẽ giật mình. Hắn không hiểu sao con Sa Vương trước mắt lại chịu thuần phục mình, còn cam tâm dâng gốc "Thủy Hỏa Giao Tương Liên" để tạ lỗi và đổi lấy sự phục tùng.
"Thế nào? Ngươi không đồng ý sao, hay là cảm thấy lễ vật của ta là chưa đủ?" Sa Vương hỏi.
"Đủ rồi, quá đủ rồi! Nếu như ngươi có ý như vậy thì ta vô cùng hoan nghênh. Đóa liên hoa này ta xin nhận lấy, cảm tạ." Băng Thanh Nhật vội vàng đáp lại.
"Được, vậy thì về sau ta sẽ đi theo ngươi, mong là ngươi sẽ không để ta thất vọng, chủ nhân à." Sa Vương hờ hững nói, khó khăn lắm mới thốt ra hai tiếng "chủ nhân".
Thanh Nhật thấy vậy nói: "Sau này ngươi cứ gọi ta là thiếu chủ đi. Còn ngươi là 'Nham Đại Hàn Sa Vương', vậy sau này gọi ngươi là Băng Hàn Sa nhé, lấy họ Băng của ta, được không?"
Sa Vương nghĩ về cái tên mới được đặt này thì cũng gật đầu.
"Băng Hàn Sa diện kiến thiếu chủ." Hàn Sa cúi đầu nói.
"Ừm, tốt. Hiện giờ ngươi hãy theo ta về môn phái đi, bởi liên hoa đã vào tay, ta muốn nhanh chóng trở về để lập tức bế quan đột phá. Nhưng hãy thu nhỏ hình thể lại đã." Thanh Nhật nói.
Hàn Sa nghe thế liền xoay người một vòng, thu nhỏ lại bằng một người trưởng thành bình thường rồi theo sau Băng Thanh Nhật tiến lên mặt nước.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác nhé.