Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 20: Điều kiện trao đổi

Sau hơn ba canh giờ, Thanh Nhật và Hàn Sa cuối cùng cũng nổi lên mặt biển.

Nhìn thấy ánh mặt trời cùng khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp xung quanh, Băng Thanh Nhật vô cùng phấn khởi. Đã nhiều ngày rồi, hắn chưa được hít thở bầu không khí trong lành và tận hưởng những tia nắng ấm áp như thế này.

Khẽ vươn vai, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, tâm trạng Băng Thanh Nhật cực kỳ tốt.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, bỗng có một tiếng quát vang vọng truyền đến tai Thanh Nhật: "Sát trận khởi động!"

Theo sau tiếng quát là một đại trận to lớn được dựng lên. Trên đó, ba thân ảnh đáp xuống, cười một cách hiểm độc nhìn về phía hắn và Hàn Sa.

"Môn chủ Tinh Môn, ta khuyên ngươi nên thúc thủ chịu trói, tránh khỏi việc phải bị thương không cần thiết, như vậy sẽ giữ được cái mạng nhỏ của mình." Một trong ba thân ảnh kia thốt lên.

"Không biết ba vị là ai, từ đâu tới. Ta nhớ là chưa từng gặp ba người các vị trước đây, chẳng hiểu vì sao các vị lại bày ra sát trận này?" Băng Thanh Nhật bình thản nói.

"Không ngại nói cho ngươi biết, ba người bọn ta chính là ba cường giả đứng đầu vùng Bắc Địa giới này, tông chủ của ba tông trong Tam Bắc Đại Tông." Một thân ảnh khác lên tiếng.

"Thì ra là ba vị tông chủ tiền bối của Tam Bắc Đại Tông." Băng Thanh Nhật mỉm cười nói, đưa mắt lướt qua ba người: "Động Thư tông chủ của Địa Khai Tông, Phong Hàm tông chủ của Tiếu Phong Tông, Mạnh Tùng Vân tông chủ của Mãnh Hổ Tông. Không biết ba vị tiền bối đây, ta có đắc tội gì mà các vị lại bày ra đại trận lớn đến thế?"

"Cũng không phải là ngươi đắc tội bọn ta, mà là ngươi đắc tội những kẻ kia. Ngươi hẳn là hiểu rõ rồi chứ? Cho nên hôm nay chúng ta muốn lấy mạng của ngươi để đổi lấy phần thưởng, mong ngươi đừng trách nhé, hahaha!" Động Thư cười phá lên.

"Thì ra là đám lão cáo già đó sao. Cũng chẳng trách được, ai bảo trong Tinh Môn ta nhân tài lại nhiều đến vậy, khiến bọn chúng lo sợ những người trẻ trưởng thành rồi lấn át." Băng Thanh Nhật đáp lại.

"Nếu ngươi đã biết mình đắc tội với ai rồi thì bọn ta cũng không nói nhiều nữa." Phong Hàm lạnh lùng nói: "Ra tay, diệt sát hắn!"

Động Thư và Mạnh Tùng Vân gật đầu, lập tức vận chuyển trận pháp.

"Hiện tại, ta chỉ là linh hồn thể nên đúng là không đủ sức đối phó với ba vị tiền bối, nhưng ta cũng đâu đơn độc." Băng Thanh Nhật cười mỉm nhìn về phía Động Thư và những kẻ khác, rồi lại nhìn về bóng dáng bên cạnh: "Trận này, giao cho ngươi đấy, Hàn Sa."

Hàn Sa nãy giờ vẫn luôn yên lặng bên cạnh Băng Thanh Nhật, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ngay khi nghe Thanh Nhật nói, nó liền gật đầu, sau đó biến trở lại thân thể cũ, đồng thời bộc phát ra khí tức khủng bố.

Ba người Động Thư, Phong Hàm, Mạnh Tùng Vân đang bày trận, nhìn thấy thân hình và khí tức kinh khủng đó, lập tức hai mắt họ trở nên ngưng trọng, đồng thanh thốt lên với vẻ sợ hãi: "Nham Đại Hàn Sa Vương!"

Đối với sự sợ hãi của ba kẻ đó, Hàn Sa không thèm để ý. Nó chỉ khẽ vẫy đuôi một cái, tạo ra một thủy trảm chém tới trận pháp. Trận pháp lập tức vỡ vụn, không thể chống cự nổi trước đòn thủy trảm tùy tiện của Hàn Sa.

Cả ba trợn mắt há mồm nhìn màn này mà gợn cả tóc gáy, đổ mồ hôi hột. Họ không dám có dị động, bởi từ một đòn vừa rồi, họ đã biết bản thân không thể đánh thắng được. Hơn nữa, ba lão cũng không biết liệu mình có thể bảo toàn được tính mạng hay không, nói gì đến việc bắt và giết chết Băng Thanh Nhật.

Hàn Sa tiếp tục chém một thủy trảm khác đến thân thể ba người. Dù họ đã vận chuyển toàn bộ linh lực, kết hợp với nhau thành kết giới phòng ngự, nhưng kết giới cũng vỡ vụn. Ba kẻ ngã xuống, nện thẳng trên nền đất, khiến đất hằn lên ba cái hố sâu hoắm. Cả ba khó khăn đứng dậy, thở dốc, sau đó không ngừng phun ra từng ngụm máu tươi.

Phụt... phụt...

Chỉ trong chốc lát, cả ba đã không khác gì những huyết nhân, vô cùng chật vật.

Hàn Sa nhìn về phía Băng Thanh Nhật hỏi: "Chúng ta nên xử lý ba kẻ này thế nào đây, thiếu chủ?"

Băng Thanh Nhật trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nói: "Trước mắt cứ tạm thời phong bế linh lực rồi trói họ lại, mang về Tinh Môn. Dù sao cũng là cường giả Tinh Linh cảnh, chắc hẳn chúng ta có thể đổi được một lượng lớn tài nguyên của Địa Phủ bằng sinh mạng của họ."

Hàn Sa gật đầu, lần lượt điểm xuống từng người, phong ấn linh lực của họ, sau đó dùng dây thừng trói chặt lại rồi kéo đi.

Thanh Nhật nhìn về phía bầu trời cười nói: "Đại Vương đại nhân à, nếu đã đến thì xin hãy hiện thân đi. Chơi trò ẩn nấp như vậy e là không hợp với phong thái của một bậc đế vương cho lắm."

Tiếng nói của Băng Thanh Nhật vang lên nhưng không nhận được lời hồi đáp từ đối phương, khiến Thanh Nhật khẽ nhíu mày nói: "Người đứng đầu một giới mà ngay cả lộ diện đối mặt với bản môn chủ ta cũng không dám, thuộc hạ bị bắt mà cũng chẳng dám ra tay tương cứu, đúng là quá mất mặt!"

"Các ngươi nhìn xem, đây chính là người mà trong miệng người dân Địa giới các ngươi tôn xưng là vương là đế, là chủ của Địa Phủ, thế lực đứng đầu cai quản Địa giới, thế nhưng lại lười nhát như vậy đấy. Nếu là ta, chắc chắn đã phải suy nghĩ lại việc có nên bán mạng cho kẻ như thế không rồi." Thanh Nhật cười nhạo nói lớn.

Trong hư không vọng ra một tiếng nói vừa giận dữ vừa ôn hòa: "Tiểu bối như ngươi quả thực quá ngông cuồng, không còn lời nào để nói! Hừ, ngươi nghĩ chỉ cần có con Sa Vương kia chống lưng là có thể nghênh ngang tự đắc rồi sao?"

"Ngây thơ quá mức rồi đấy! Cho dù ta không chế ngự được nó, nhưng không có nghĩa là ta không thể ngăn cản nó, sau đó để những người khác trong Địa Phủ xuất trận bắt ngươi!"

"Địa Vương đại nhân, ngài chắc chắn sẽ không làm vậy đâu." Băng Thanh Nhật hờ hững nói: "Bởi vì làm vậy chẳng có lợi lộc gì cho ngài, hơn nữa còn dẫn đến thiếu hụt nhân lực."

"Ồ, tại sao ngươi lại nói vậy?" Địa Vương nhướng mày, ánh mắt liếc nhìn về phía Hàn Sa rồi nhìn về Thanh Nhật hỏi.

"Bởi vì tuy hiện tại các ngươi đều cùng mục đích là diệt trừ Tinh Môn ta, đặc biệt là những nhân vật hạch tâm trong môn cũng như những thiên tài thức tỉnh Tử sắc để bảo toàn địa vị của bản thân, nhưng các ngươi cũng phải đề phòng lẫn nhau. Ngài không thể huy động người trong Địa Phủ đối phó ta được, vì nếu ngài làm vậy thì Thiên giới và Hải giới sẽ nhân cơ hội mà tấn công vào Địa giới." Băng Thanh Nhật bình tĩnh nói tiếp: "Hơn nữa, bên cạnh ta có Sa Vương. Nếu giao đấu, ngài sẽ không kịp hồi phục lại đỉnh phong trước khi đại quân hai giới kia xâm phạm. Ta nói có đúng không?"

"Cho nên, ta đoán ngài sẽ thả ta đi chứ không phát động công kích, bởi vì ngay cả trong Địa giới, cường giả đạt đến Tinh Linh cảnh cũng chẳng hề nhiều. Những cường giả như vậy chính là lực lượng cốt lõi để ổn định cuộc chiến. Bởi vậy, nếu ba người này mà chết, e rằng ngay cả Địa Vương ngài cũng không nỡ, phải không?"

"Hahaha, quả đúng là nói chuyện với người thông minh lúc nào cũng sảng khoái. Ngươi nói không sai, cho nên ta sẽ không tấn công ngươi. Ngươi có yêu cầu gì cứ nói ra, ta sẽ đáp ứng, miễn sao ngươi có thể bảo đảm mạng sống cho ba người họ." Địa Vương cười đáp lại.

"Việc này thì dễ thôi. Ta chỉ cần ba điều kiện được đáp ứng đủ, ta sẽ thả người." Băng Thanh Nhật nhe răng cười nói.

Địa Vương khẽ nhăn mày nhưng chốc lát lại bình tĩnh nói: "Hãy nói ba điều kiện của ngươi đi."

Băng Thanh Nhật dõng dạc nói: "Thứ nhất, cần phải đảm bảo an toàn của toàn bộ Tinh Môn ta cho tới khi đại điển tộc hội tám tháng sau diễn ra."

"Thứ hai, ta muốn một món linh khí dạng kiếm tốt nhất của Địa Phủ, kèm theo năm vạn viên linh thạch, một trăm vạn viên tinh thạch, năm viên thú thạch thất phẩm, và hai viên thú thạch bát phẩm."

"Thứ ba, ta muốn vùng biển Hư Vong Hải này trở thành địa phận của Tinh Môn ta, và người Địa Phủ các ngươi không được xâm phạm hay sử dụng."

"Đó chính là tất cả điều kiện của ta với Đại Vương ngài và Địa Phủ. Không biết ngài thấy thế nào?"

Nghe thấy tất cả điều kiện của Băng Thanh Nhật xong, Địa Vương khẽ nhíu mày dữ tợn nhìn Băng Thanh Nhật mà cắn răng nói: "Được, bản vương đồng ý với tất cả điều kiện của ngươi. Hiện giờ tới phiên ngươi nên thả người ra rồi. Về phần tài nguyên, ta sẽ sai người mang tới đại môn của các ngươi."

"Đã như vậy thì một lời đã định." Thanh Nhật khẽ cười, rồi ra lệnh cho Hàn Sa thả người ra. Hắn quay sang nhìn Địa Vương cười nói: "Mong là Đại Vương sẽ không lật lọng."

"Yên tâm, lời của bản tọa không phải chỉ là nói cho có." Địa Vương "Hừ" lạnh nói, trong giọng nói mang theo một chút tức giận: "Người trẻ tuổi như ngươi tốt nhất hãy cầu nguyện ngày sau mình đừng chết quá sớm, vì với cái tính cách ngạo mạn này của ngươi, sớm hay muộn cũng sẽ rước họa vào thân mà thôi."

"Có những lúc cần cúi đầu thì phải cúi đầu, cần khiêm tốn thì nên khiêm tốn, chứ không nên lúc nào cũng ngạo mạn không xem người khác ra gì như vậy. Muốn ngạo mạn thì cố mà nâng cao thực lực đi, nếu không thì ngươi có kiêu ngạo thế nào cũng vô dụng thôi. Hừ!"

"Cảm tạ đại nhân đã nhắc nhở, Thanh Nhật xin ghi nhớ trong lòng. Nhưng Thanh Nhật cũng muốn nhắc đại nhân một câu: đừng để việc mình ngồi trên cao nhìn xuống thành thói quen mà coi thường người khác, bởi lẽ ngày sau khi gặp lại, người mình coi thường ấy có lẽ sẽ trở thành một bức tường cao vời vợi mà ngài không thể nhìn thấy đỉnh được đâu." Thanh Nhật đáp.

Địa Vương chỉ "Hừ" một tiếng, rồi mang theo Động Thư, Phong Hàm, Mạnh Tùng Vân quay người biến mất không dấu vết.

Thanh Nhật cũng không nói thêm gì, chỉ quay sang nhìn Hàn Sa, sau đó cùng nhau cấp tốc trở về Nhật Nguyệt Tinh Môn.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, với mong muốn lan tỏa những câu chuyện hay đến độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free