Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 7: Khai mở 'Linh Mạch'

Thanh Nhật: "Bắt đầu từ hôm nay, bản môn chủ sẽ phá giải phong ấn 'Linh Mạch' nằm sâu dưới lòng đất và thiết lập 'Tụ Linh trận' bao phủ toàn môn."

"Hãy thông báo đến toàn thể môn nhân để mọi người biết tin mà chăm chỉ tu luyện, nhanh chóng nâng cao thực lực, đề phòng địch tập kích, ám sát bất ngờ."

"Đồng thời, đệ tử toàn môn được phép vào 'Tinh Điển Các' lựa chọn hai môn tinh quyết; ngoại môn đệ tử vào tầng một, nội môn đệ tử sẽ vào tầng hai."

"Rõ!" Tứ đại môn lão và nhị vị hộ pháp đồng thanh đáp lời, sau đó hóa thành lưu quang biến mất.

Băng Thanh Nhật đạp không bay lên đỉnh của tông môn, sau đó hai tay biến hóa thành từng ấn ký đặc biệt, hướng xuống bốn góc của tông môn.

"Linh Mạch khai mở! 'Tụ Linh trận' khởi động!"

Bốn phía ấn ký bắt đầu phát sáng, rồi hình thành những trụ sáng bắn lên, tụ lại một chỗ, hình thành đại trận. Đại trận bắt đầu hấp thụ tinh lực trong phạm vi mười dặm xung quanh tông môn. Đồng thời, dưới đất, một luồng linh lực nồng đậm dâng lên lan tràn, khiến lượng tinh lực được đại trận hấp thụ trở nên nhiều gấp ba lần bình thường.

"Bước đầu coi như đã hoàn tất, tiếp theo sẽ phải xem các đệ tử và trưởng lão rồi." Băng Thanh Nhật thì thầm: "Ta cũng nên tranh thủ đột phá tới đỉnh phong 'Tinh Tử', thậm chí là đạt đến 'Tinh Linh' cảnh mới được. Dù sao thì kịch hay còn chưa bắt đầu đâu, mong rằng bọn liên minh kia sẽ không khiến ta thất vọng."

Thời gian trôi qua nhanh như nước chảy, thoáng chốc đã hơn năm tháng trôi qua.

Đỉnh Vạn Ma, vốn là một đỉnh núi lớn thuộc về 'Quỷ Cốc', nay đã trở thành căn cứ nội bộ của 'Phá Diệt Liên Minh'.

Trong nội điện, năm thân ảnh đang bàn luận với nhau.

Tà Phá Quân: "Trải qua năm tháng vừa qua, chúng ta đã điều tra được đôi chút nội tình của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn'."

"Theo thông tin điều tra, đằng sau môn phái này không thể nào có cường giả 'Tinh Linh' cảnh tọa trấn."

"Qua lần điều tra này, chúng ta đã đưa ra kết luận: lần trước khi chúng ta dò xét bằng tinh thần bị ngăn chặn, là do bị trận pháp khắc chế cùng phù văn phản kích, nên mới xảy ra hiện tượng như vậy."

"Bởi trong môn phái này, đại môn lão Lê Tú Ngọc là một 'tinh trận sư' bát phẩm, còn nhị môn lão Phụng Bàng là một 'tinh phù sư' bát phẩm. Nên việc chúng kết hợp hai loại tinh trận và tinh phù có thể ngăn chặn cả 'Linh thức' của cường giả 'Tinh Linh' cảnh cũng không phải là không thể. Dù sao thì trận pháp, phù văn vốn thiên biến vạn hóa, làm sao có thể biết rõ tất cả chứ."

Nguyên Huyền: "Đúng như lời minh chủ nói, hiện tại chúng ta đã xác thực được rằng môn phái đó có 'Tinh Linh' cảnh tọa trấn hay không."

"Vậy có thể cho nhóm đệ tử tiến công, thực hiện bước đầu của kế hoạch rồi."

Đằng Quy hớn hở nói: "Nếu đã vậy thì nhóm đệ tử này để ta dẫn đầu đi, ta cũng đã ngứa tay muốn ra trận lắm rồi!"

Lôi Chính: "Sao có thể được chứ, Đằng lão đầu? Ngươi luôn chỉ biết chăm chăm vào đánh nhau, dễ làm hỏng đại sự."

"Tốt nhất vẫn là để ta dẫn đoàn đi. Tinh lực của ta mang thuộc tính lôi, có thể dùng gia tốc giúp một số đệ tử thiên phú khá tốt tránh khỏi tử nạn nếu có sự việc ngoài ý muốn xảy ra."

Tà Phá Quân: "Được! Thống soái Lôi Chính nghe lệnh, bản minh chủ ban cho ngươi vị trí dẫn đầu đoàn đệ tử tiến công vào đại môn của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn'."

"Nhớ kỹ, nếu có cơ hội ra tay, hãy diệt trừ một số thiên tài có thiên phú cao của đối phương và cần phải bảo đảm an toàn tính mạng cho toàn thể thiên tài của phe ta, không được sơ suất."

"Nếu có vấn đề, lập tức truyền tin qua tấm lệnh bài của ngươi, bổn minh chủ sẽ cử thêm cao thủ trong liên minh tới hỗ trợ các ngươi."

"Rõ, minh chủ!" Lôi Chính nghiêng mình cúi đầu đáp, rồi lập tức biến mất.

Lát sau, Lôi Chính đã xuất hiện dưới chân núi, nơi có một đoàn đệ tử đang đứng xếp thành hàng vô cùng nghiêm trang.

Đoàn đệ tử của 'Phá Diệt Liên Minh' lần này có hơn 500 người, đều ở cảnh giới 'Tinh Sư'. Trong đó có ba gương mặt tiêu biểu, được mệnh danh là thiên tài trong số các đệ tử 'Tinh Sĩ'.

Thiếu tông chủ 'Lôi Tuyên Tông': Lôi An, cảnh giới 'Tinh Sư' đỉnh phong, thiên phú 'Lục Sắc' tam phẩm, mang theo lôi thuộc tính. Thiếu tộc trưởng 'Đằng Gia': Đằng Phát, cảnh giới 'Tinh Sư' hậu kỳ, thiên phú 'Lục Sắc' tam phẩm. Thiếu cung chủ 'Âm Tiêu Cung': Âm Ninh Thanh, cảnh giới 'Tinh Sư' hậu kỳ, thiên phú 'Thanh Sắc' nhất phẩm.

Lôi Chính: "Tất cả đệ tử tập hợp! Bản thống soái sẽ là người dẫn đoàn lần này. Đây là lần đầu tiên các đệ tử trong liên minh ra chiến đấu, nên ta mong các ngươi cố gắng thể hiện sức mình. Giết được bao nhiêu tên thiên tài của Tinh Môn sẽ được trọng thưởng bấy nhiêu."

"Hãy nhớ, nhiệm vụ chính lần này chính là giết chết đệ tử thiên tài và đạp đổ cổng lớn của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn', nhằm mở đường cho liên minh chúng ta phát động xâm chiếm! Tất cả đã rõ chưa?"

"Rõ, thưa Lôi thống soái!" Các đệ tử đồng thanh hô lên.

Rạng sáng ngày hôm sau, trên con đường chính của 'Phù Thành' có một đoàn quân gồm năm trăm 'Tinh Sư'. Khí tức khủng bố tỏa ra từ đoàn quân khi họ đi trên đường phố khiến người dân vô cùng lo sợ, vội bỏ chạy vào nhà, không dám ra đường.

Dưới khí thế áp đảo của đoàn quân đó, cộng thêm việc người dẫn đầu là một cường giả 'Tinh Kim' cảnh chân chính, thành chủ 'Phù Thành' cũng chỉ có thể ra lệnh cho cảnh vệ tránh chạm trán với đoàn quân, và chú ý bảo vệ người dân để tránh xảy ra việc ngoài ý muốn.

Phía trong phủ thành chủ 'Phù Thành', một thân ảnh tầm ba mươi tuổi khoác trên mình bộ lam y, ánh mắt mang đôi chút kiêng dè.

Không ai khác chính là Phù Dương, thành chủ 'Phù Thành'.

Phù Dương sau khi cảm nhận được khí thế của đoàn quân do 'Phá Diệt Liên Minh' phái tới, đã lập tức truyền âm cho Môn chủ 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' Băng Thanh Nhật.

Phù Dương nói: "Băng huynh, bên phía liên minh phái tới một đoàn quân đệ tử cảnh giới 'Tinh Sư', do một cường giả 'Tinh Kim' đỉnh phong dẫn đầu. Theo như miêu tả của cảnh vệ ta nhận được, thì người đó rất có thể là Tông chủ Lôi Chính của 'Lôi Tuyên Tông'."

"Huynh hãy cẩn thận vì tinh lực của hắn mang theo lôi thuộc tính. Nếu huynh không nắm chắc phần thắng khi đối đầu với hắn thì hãy truyền âm cho ta, ta sẽ lập tức triệu tập cảnh vệ cản bọn họ lại, giúp các huynh thoát thân."

"Dù sao thì huynh cũng còn trẻ, tương lai thành tựu sẽ vô cùng cao. Cho nên nếu bây giờ không chống đỡ được thì cứ chạy đi thôi."

"Đừng cậy mạnh, ngày sau còn dài, lo gì không có củi đốt chứ? Chỉ cần huynh tương lai trở thành cường giả, thì quay lại diệt bọn chúng là được, không phải sao?"

"Đa tạ Phù huynh đã thông báo tin tức cho ta biết." Băng Thanh Nhật nói: "Tuy nhiên không cần phải chạy trốn làm gì cả, bởi vì hiện tại ta cũng đủ năng lực để tiêu diệt cả cái liên minh đó. Chẳng qua là muốn tiêu diệt thì cũng phải tìm một cái cớ hợp lý mới được."

"Vừa hay, đoàn quân này tới rất đúng lúc, như vậy là chúng ta có lý do để động thủ rồi, ha ha ha."

"Đến lúc đó, vẫn mong Phù huynh cho cảnh vệ bảo vệ môn phái của ta khi bọn ta vắng mặt."

Phù Dương ngạc nhiên nói: "Băng huynh, lời huynh nói là thật sao?"

Thanh Nhật đáp: "Đương nhiên là thật rồi, dù sao ta cũng không thể mang mạng của mình ra để đùa chứ."

Phù Dương cười nói: "Ha ha ha, nếu như Băng huynh đã chắc chắn như vậy thì ta cũng không cần phải lo lắng nữa."

"Đến lúc đó, các huynh cứ đi làm việc của mình là được. Còn môn phái của huynh, ta sẽ trông coi giúp. Ta rất mong đợi tin vui từ huynh."

Thanh Nhật: "Vậy phải cảm tạ Phù huynh rồi, ta phải đi truyền tin xuống dưới đây."

Phù Dương: "Được được, Băng huynh cứ đi thong thả."

Cuộc truyền âm kết thúc, Thanh Nhật mỉm cười rồi nói: "Mọi người đều đã nghe rõ rồi chứ?"

"Rất to và rõ ràng!" Mọi người đáp.

Phan Phi Hải: "Một đoàn quân gồm năm trăm 'Tinh Sư' và một 'Tinh Kim' đỉnh phong sao? Liên minh có vẻ rất xem trọng chúng ta đấy chứ."

Lê Tú Ngọc: "Tiếc là bọn họ sẽ chỉ có đi mà không có về."

Vũ Minh: "Một đám ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Với thực lực toàn môn ta hiện giờ thì đã không hề thua kém gì so với môn phái tầng Trung cấp tam phẩm rồi."

Võ Nhi Linh: "Cho một đám yếu như vậy đến thì còn đánh đấm gì được nữa chứ, thật chán chết mà."

Phụng Bàng: "Nếu để cho đoàn người đó nghe thấy lời này của muội thì chắc sẽ tức tới mức ộc máu mà chết mất thôi."

Trần Nguyễn: "Đám người đó cứ để các đệ tử đối phó là được. Còn về tên 'Tinh Kim' đỉnh kia thì cứ cho các tinh anh lão ra đối phó là được, không cần chúng ta bận tâm đâu."

Thanh Nhật: "Nếu đã vậy thì mọi người cùng nhau ngồi ở đây xem kịch vui đi."

Tất cả gật đầu đồng ý.

Đại môn 'Nhật Nguyệt Tinh Môn'. Hai đệ tử ngoại môn nhìn thấy phía xa có đoàn người hùng hổ tiến tới gần môn phái thì lên tiếng hỏi:

"Xin hỏi chư vị là ai, đến từ đâu, tại sao lại mang theo lượng người đông đảo như thế, hùng hổ xông tới tông môn bọn ta như vậy?"

Đoàn đệ tử của liên minh tiến tới đứng trước đại môn thì nghe thấy hai tên đệ tử gác cổng hỏi. Một đệ tử bước ra lên tiếng nói: "Đây chính là Lôi Chính đại nhân, Lôi thống soái của 'Phá Diệt Liên Minh'."

"Lần này ngài dẫn theo năm trăm đệ tử của chúng ta tới để giao lưu học nghệ với đệ tử của quý môn. Mau gọi môn chủ của các ngươi ra đây đón tiếp!"

Đệ tử gác cổng quát: "Ăn nói ngông cuồng! Chỉ là một thống soái mà cũng đòi môn chủ ra mặt đón tiếp? 'Phá Diệt Liên Minh' các ngươi tưởng mình là ai chứ?!"

Lôi Chính hừ nói: "Tiểu tử ngươi tốt nhất là thành thật gọi môn chủ của các ngươi ra đây, nếu không liên minh ta sẽ phát động tiến công, tiêu diệt môn phái các ngươi!"

Đệ tử gác cổng: "Ngươi... ngươi..."

Bỗng phía sau đại môn có tiếng nói vang lên: "Lôi thống soái ngự giá thân lâm tới môn phái nhỏ này của chúng ta, chúng ta vô cùng vinh hạnh được đón tiếp mọi người. Chỉ có điều Môn chủ hiện đang bế quan nên không thể đích thân tiếp đón. Vẫn mong Lôi đại nhân bỏ qua cho."

"Ồ, ra là Thẩm Thiên Thu, đệ tử nội môn thiên tài sáng giá nhất của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' trong bảng 'Tinh Sĩ' cảnh kỳ trước sao?" Lôi Chính nói.

Thẩm Thiên Thu: "Đệ tử nội môn Thẩm Thiên Thu xin thay mặt tông môn, chào mừng Lôi thống soái và các sư đệ, sư muội của liên minh tới giao lưu. Mời mọi người đi theo ta."

Lôi Chính cười lạnh một tiếng rồi dẫn đoàn người tiến vào đại môn, theo sau Thẩm Thiên Thu, đi sâu vào bên trong 'Nhật Nguyệt Tinh Môn'.

"Đám người này thật là hống hách, đặc biệt là lão thống soái kia. Ỷ mình là cường giả 'Tinh Kim' cảnh mà lên mặt, đòi Môn chủ ra đón tiếp hắn, đúng là mơ mộng hão huyền." Đệ tử gác cổng bên trái nói.

"Đúng thật là phách lối! Thực lực như vậy cũng chỉ sánh bằng một số tinh anh trưởng lão trong môn mà thôi. Những tinh anh trưởng lão đó ngày thường ngay cả muốn diện kiến Môn chủ còn khó khăn, nói gì đến một ngoại nhân như ông ta?" Đệ tử gác cổng bên phải nói.

"Hai đệ cứ yên tâm, vì hôm nay sẽ là ngày cuối cùng lão ta còn có thể hống hách được, cũng là ngày cuối cùng mà 'Phá Diệt Liên Minh' còn tồn tại." Một thân ảnh mặc xích bào, với mái tóc đỏ, xuất hiện nói.

"Kính chào Trương Tuân sư huynh, không biết sư huynh nói như vậy là ý gì?" Hai đệ tử gác cổng hỏi. Người vừa mới xuất hiện chính là Trương Tuân, đệ tử đầu bảng của ngoại môn.

Trương Tuân: "Các đệ cứ chờ xem rồi sẽ biết thôi."

"Trước mắt, cứ theo ta đến sân võ đài bên trong đi."

Nói rồi, Trương Tuân tiến vào đại môn, hai đệ tử gác cổng cũng theo sau.

Toàn bộ bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free