Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 8: Tàn sát đệ tử liên minh

Đoàn đệ tử liên minh và Lôi Chính theo Thẩm Thiên Thu tiến vào trung tâm sàn đấu, nơi tập luyện của các đệ tử. Các đệ tử liên minh nhìn các đệ tử trong Tinh Môn liền bỗng bật cười.

"Ha ha ha, cười chết ta mất thôi, đây chính là thực lực của đệ tử nội môn các ngươi sao? Cũng chẳng ra làm sao cả, nhìn là biết không chịu nổi một đòn của ta." Lôi An cười nói.

Đằng Phát: "Lôi sư huynh à, đám tạp nham này đâu đáng để chúng ta phải động thủ làm gì. Cứ để bọn đệ tử phía sau chúng ta giải quyết là được."

Lôi An: "Đằng sư đệ nói đúng. Dù sao mục tiêu của chúng ta cũng là những thiên tài như Thẩm huynh đây, mới xứng để ta ra tay."

"Không biết Thẩm huynh có thể lên đài giao lưu, trao đổi võ nghệ với bọn ta hay không?"

Thẩm Thiên Thu đáp: "Lôi thiếu tông chủ cứ yên tâm, rồi sẽ có thời gian để chúng ta luận bàn. Nhưng ta thân là đại sư huynh nội môn, nếu Lôi huynh muốn khiêu chiến ta thì phải đánh bại những đệ tử kia đã."

Đằng Phát: "Ngươi đây là sợ thua nên không dám đấu với Lôi sư huynh sao?"

"Nên muốn nhờ đám đệ tử kia bào mòn sức lực của Lôi huynh từ từ, rồi cuối cùng huynh sẽ lên đài chế ngự, đánh bại Lôi huynh sao?"

Thẩm Thiên Thu: "Đằng huynh nói đùa rồi, chẳng qua đây là nội quy môn phái của ta, ta bắt buộc phải tuân theo."

Lôi An: "Được thôi, nếu đã là nội quy thì bọn ta cũng sẽ tuân theo vậy. Tuy nhiên, không biết Thẩm huynh có muốn rời khỏi môn phái này để gia nhập vào liên minh của chúng ta hay không."

"Minh chủ bọn ta là người trọng dụng nhân tài. Với thực lực và thiên phú của Thẩm huynh, nhất định sẽ được trọng điểm bồi dưỡng, trở thành cường giả trong tương lai, tiền đồ rộng mở."

"Ta thấy huynh không nên ở lại một môn phái như thế này, nếu không chỉ làm mai một thiên phú vốn có của bản thân huynh, ngoài ra còn có thể mất mạng nữa."

"Hy vọng Thẩm huynh có thể suy nghĩ kỹ về lời mời này của ta."

"Ta sẽ suy nghĩ cẩn thận về lời mời của Lôi huynh, rồi cho huynh biết kết quả." Thẩm Thiên Thu đáp.

Lôi Chính dẫn Lôi An cùng đám đệ tử đi tới góc phải, ngồi xuống và nhìn về lôi đài.

Lôi Chính: "Con trai ta, theo con, chúng ta nên cử ai lên mở màn trận đầu đây?"

Lôi An: "Phụ thân, hài nhi nghĩ nên để biểu đệ Lôi Hiển lên trận đầu, trấn áp đám "râu ria" kia, chỉ như vậy những thiên tài thực sự mới chịu ra ứng chiến."

Lôi Chính: "Ừm, tốt. Vậy cứ để biểu đệ Lôi Hiển của con lên đi."

Lôi An: "Vâng."

Lập tức, phía sau, một thanh niên mặc y phục màu xám tiến lên lôi đài, nói vọng xuống đám đệ tử của Nhật Nguyệt Tinh Môn.

"Đệ tử nội minh Lôi Hiển của Phá Diệt liên minh xin lên ứng chiến, không biết có đệ tử nội môn nào của Tinh Môn dám lên đài giao lưu, thử xem chiêu thức của Tinh Môn thế nào không?"

"Vậy thì để ta lên lĩnh giáo cao chiêu của Lôi Hiển công tử." Trương Tuân từ bên ngoài vừa vào tới, thấy đối phương cử lên một Tinh sư trung kỳ, liền nhanh chóng nhảy vọt lên sân ứng chiến.

Lôi Hiển tỏ vẻ khinh bỉ, hờ hững nói: "Ngươi là ai? Mau khai báo danh tính, ta không giết kẻ vô danh."

Trương Tuân: "Đại đệ tử ngoại môn Trương Tuân của Nhật Nguyệt Tinh Môn, xin được lĩnh giáo cao chiêu của Lôi công tử."

Lôi Hiển: "Hóa ra là Trương Tuân, kẻ từng đứng đầu bảng Tinh giả trong cuộc tuyển chọn trước đây."

"Không ngờ ngươi cũng dám lên lấy trứng chọi đá với ta sao? Ngươi đây là muốn dâng mạng cho ta đó à, ha ha ha."

Trương Tuân: "Muốn biết trong trận này ai là trứng, ai là đá thì cứ động thủ thử là biết ngay thôi, không phải sao?"

"Cần gì phải lắm lời như vậy, Lôi công tử?"

"Hay l�� công tử sợ một đệ tử ngoại môn như ta?"

Lôi Hiển hừ lạnh, âm u nói: "Nếu ngươi đã muốn chết đến vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi. [Lôi Điện Chỉ Pháp] đệ nhất trọng: 'Tĩnh Điện Chỉ'."

"Ồ, chỉ pháp sao? Ta cũng vừa hay biết một bộ đây. [Dương Hỏa Chỉ Pháp] chỉ thứ nhất: 'Huyền Hỏa Chỉ'."

Một chỉ tựa điện giật đối đầu với một chỉ tựa hỏa năng. Hai chỉ va chạm khiến nhiệt độ bỗng chốc tăng cao đến ngất ngưởng. Nhưng lúc này, nếu ai tinh mắt có thể thấy, những tia điện đang bị ngọn lửa thiêu đốt.

Lôi An cả kinh thốt lên: "Năng lượng hỏa thuộc tính thật mạnh! Tên Trương Tuân này bây giờ cao nhất cũng chỉ là cường giả Tinh sĩ đỉnh phong mà thôi."

"Thế mà hắn lại có thể đấu ngang sức với mình, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút."

"Không những thế, tinh lực của hắn cũng là loại mang thuộc tính, hơn nữa lại là hỏa tính."

"Hỏa thuộc tính của hắn bá đạo bất thường. Tên này không thể coi thường."

Trên sân, sau khi những tia điện hoàn toàn bị thiêu đốt, chỉ pháp của Trương Tuân tiếp tục đánh thẳng vào lồng ngực Lôi Hiển, khiến hắn thổ huyết, văng khỏi sàn đấu và nện xuống nền gạch bên dưới.

Đùng... rầm... Rắc... rắc...

Tiếng xương vỡ giòn tan của Lôi Hiển vang lên, khiến các đệ tử liên minh hoảng sợ tột độ. Họ nhìn về phía thân ảnh đứng trên đài, tuy gương mặt có chút trắng bệch nhưng lại không hề bị một chút thương tích nào.

"Ta có phải đang nằm mơ hay không chứ?"

"Hắn, một tên đệ tử ngoại môn của Tinh Môn, thực lực chưa tới cảnh giới Tinh sư mà đã đánh bại được Lôi Hiển sư huynh."

"Hơn nữa, hắn chỉ dùng duy nhất một chỉ khiến huynh ấy trọng thương nặng nề, thậm chí còn gãy cả xương." Các đệ tử liên minh liên tục thốt lên những lời đầy kinh ngạc, bởi Lôi Hiển trong liên minh tuy chỉ có thực lực mức trung bình, nhưng cũng là người mà bọn họ dù có mười người hợp lực cũng chưa chắc đã đánh bại được nhẹ nhàng đến vậy.

Trái lại, đệ tử của Tinh Môn vô cùng vui vẻ mà cười đùa, bởi ngay từ lúc đám người liên minh kia bước vào thì đi tới đâu cũng là chỉ chỏ, nói xấu môn phái bọn họ, khiến họ vô cùng khó chịu.

Hiện tại thì hay rồi, cuối cùng cũng có người thay bọn họ dạy cho đám người liên minh đó một bài học.

Thật hả dạ...

"Đây chính là đạo đãi khách của Tinh Môn các ngươi sao? Chỉ là giao lưu võ nghệ mà lại dùng sát chiêu đả thương nặng đệ tử liên minh ta!" Lôi Chính giận dữ quát lên: "Tên nhóc con nhà ngươi dám ra tay nặng như vậy, thì ngoan ngoãn chịu chết đi cho ta!"

Lôi Chính lập tức biến mất tại chỗ, sau đó xuất hiện trước mặt Trương Tuân đang đứng trên đài, vung cự trảo nhắm thẳng vào cổ hắn.

Ngay lúc cự trảo chỉ cách cổ Trương Tuân ba thước, nó bị một chưởng chặn đứng, đánh bay Lôi Chính ra xa.

Đứng chắn trước Trương Tuân lúc này là một thân ảnh mặc kim sắc y phục. Thân ảnh đó lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp sân trường: "Lôi thống soái, ngươi thật to gan, dám ở tông môn ta ra tay bừa bãi!"

"Đường đường là cường giả Tinh kim cảnh, bối phận lại là một trong ba đại thống soái của Phá Diệt liên minh, vậy mà lại dám lấy lớn ức hiếp nhỏ, làm ra hành động không biết xấu hổ như vậy!"

"Đây là không coi Tinh Môn ta ra gì sao..."

Lôi Chính: "Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của bản thống soái?"

"Lão phu Hứa Kim Hiện, trưởng lão tinh anh của Nhật Nguyệt Tinh Môn, và cũng là sư tôn của Trương Tuân. Không biết đồ nhi của ta đã phạm tội gì mà Lôi thống soái lại làm ra hành động không cần mặt mũi như thế, trực tiếp ra tay muốn giết nó?" Hứa Kim Hiện nói.

Lôi Chính hừ lạnh, nói: "Tên nhóc này đánh trọng thương cháu trai ta, đã vậy còn đánh gãy xương. Nên ta phải giết hắn để cháu ta hả giận. Cho dù là môn chủ của các ngươi ở đây cũng phải giao người cho ta, ngươi thì tính là cái thá gì?"

Hứa Kim Hiện đáp: "Các hạ khẩu khí thật lớn! Cho dù đồ nhi ta có đánh gãy xương và trọng thương cháu của các hạ, đó cũng là do cháu của các hạ tài không bằng người, có thể trách ai được?"

"Vả lại đây là lôi đài của các đệ tử giao đấu, người lớn như chúng ta chỉ nên đứng ngoài xem thôi, không nên động tay chân như vậy. Nếu bị nói ra ngoài, không phải sẽ rất mất mặt sao?"

"Hơn nữa, một cường giả Tinh kim cảnh nh�� các hạ đây còn chưa đủ tư cách để bàn luận về môn chủ của bản môn ta."

Lôi Chính quát: "Một trưởng lão tinh anh như ngươi cũng dám không biết điều với ta, vậy thì cùng với đồ đệ của ngươi đi chết đi!"

"[Hám Lôi Chưởng] đệ tam trọng: 'Kinh Liệt Như Lôi'."

"Lão phu lại sợ ngươi sao? [Cửu Viêm Đao Pháp] đệ tam trọng: 'Cửu Diệt Dương Viêm'." Hứa Kim Hiện nói lớn.

Đao chém đối đầu với chưởng. Lập tức, tinh lực hỗn loạn làm nát sàn đấu, khói bay nghi ngút.

Hai thân ảnh đều bị dư âm đòn đánh của đối phương mà lùi hơn chục bước mới đứng vững được, trên khóe miệng cả hai còn dính một vệt tiên huyết.

Khụ... khụ...

Lôi Chính ngạc nhiên nói: "Ngươi vậy mà lại là Tinh kim hậu kỳ! Làm sao có thể chứ?"

"Không phải bên ngoài nói rằng trưởng lão tinh anh các ngươi chỉ là tu sĩ Tinh ám cảnh sao?"

Bên dưới, chúng đệ tử liên minh nghe thống soái của bọn họ đấu chật vật như vậy cũng vô cùng kinh hãi, nhưng điều khiến họ lo sợ hơn cả là khi thống soái của họ nói đối phương vậy mà lại cũng là Tinh kim cảnh, hơn n��a còn là hậu kỳ!

Đây không phải chỉ là một trưởng lão sao? Dù là trưởng lão tinh anh thì đáng lẽ ra chỉ là Tinh ám cảnh. Vậy mà giờ đây, chỉ vẻn vẹn trong vài tháng đã trở thành cường giả Tinh kim cảnh hậu kỳ! Tốc độ tu luyện yêu nghiệt gì vậy chứ, thật không thể tin nổi!

Lôi An lúc này đã sợ hãi vì thông tin mình mới nhận được mà trắng cả mặt. Nhìn thấy tình hình không ổn của phụ thân mình, bèn quay lại nhìn đám đệ tử sau lưng, quát lớn:

"Tất cả nhanh chóng dùng mọi thủ đoạn bảo mệnh để rời khỏi đây, về báo cho liên minh rằng thông tin lúc trước là sai, yêu cầu liên minh nhanh chóng gửi viện trợ!" Lôi An nói xong, nhìn Đằng Phát cũng đang đứng chết lặng kế bên, liền kéo lấy hắn chạy về phía đại môn.

"Các vị sư đệ, sư muội của liên minh thân mến, không biết các vị định đi đâu thế? Chúng ta còn chưa tiếp đãi tiệc cho các vị mà." Mộng Nhu Mị từ chỗ đại môn bước ra, cười nói một cách mê hoặc.

"Lôi huynh à, chúng ta còn chưa kịp giao lưu võ nghệ mà huynh lại đã muốn đi rồi sao, ha ha ha." Thẩm Thiên Thu từ phía sau nhảy lên nói.

"Thôi được rồi Thẩm sư huynh, đừng ở đây diễn trò "vòng vo Tam quốc" với chúng nữa. Chúng ta nhanh chóng động thủ, giết hết chúng đi." Thiên Kình Thư nói.

Đằng Phát lớn tiếng nói: "Các ngươi có biết các ngươi đang gây chuyện với ai không? Bọn ta đều là đệ tử thiên tài trong nội minh, có thiên phú Tinh lực lục sắc và thanh sắc. Nếu các ngươi dám giết chúng ta, Phá Diệt liên minh sẽ khiến môn phái này phải diệt môn, chôn cùng bọn ta!"

Ngọc Hoa đáp: "Ngươi không cần đem cái liên minh chắp vá ra hù dọa bọn ta, bởi vì sau ngày hôm nay sẽ không còn Phá Diệt liên minh nữa, nên các ngươi không cần phải phí sức chạy về báo tin đâu."

Lôi An cười khinh nói: "Môn phái các ngươi đúng là có thực lực hơn hẳn một số môn phái trung cấp nhất phẩm khác, nhưng dám nói ra lời diệt liên minh thì đúng là nực cười!"

"Không ngại nói cho các ngươi biết, phía sau liên minh chúng ta chính là cường giả Tinh tử cảnh đỉnh phong, Quỷ chủ đời trước của Quỷ Cốc, nay đã bước nửa bước vào tầng thứ Tinh Linh cảnh."

"Môn phái các ngươi có nhiều Tinh kim cảnh thì sao chứ, vẫn không phải là đối thủ của liên minh ta. Tốt nhất nên thả bọn ta ra, nếu không các ngươi sẽ chết rất thảm đó!"

Thiên Kình Thư: "Ngươi nói quá nhiều, vậy giết ngươi trước vậy."

"Ngươi mà cũng muốn ngăn ta sao? Cuồng vọng!" Lôi An nói: "Tiếp ta một chiêu."

Thiên Kình Thư động tác dứt khoát, một thương đâm ra phá hủy chiêu của Lôi An, nhắm thẳng vào tim hắn.

Phốc!!!

Máu tuôn ra như mưa, sau đó Lôi An ngã xuống. Đến tận lúc cuối cùng, Lôi An mới nhận ra rằng đối phương và bản thân có sự cách biệt thực lực quá lớn.

Sự việc diễn ra quá nhanh, khiến đệ tử liên minh sợ hãi tột độ. Chưa đầy ba hơi thở thì Lôi An, một Tinh sĩ cảnh đỉnh phong, đã mất mạng dưới mắt họ, mà đối thủ chỉ đâm ra một thương hết sức bình thường. Lúc này đây, Đằng Phát như chết lặng. Hắn chưa bao giờ thấy sự cách biệt thực lực lớn đến như vậy, và bây giờ hắn đã cảm nhận được mùi vị của cái chết.

Thiên Kình Thư rút thương lại, mặt lạnh nói: "Thiên phú lục sắc tam phẩm thì sao chứ? Dưới tay ta cũng không chịu nổi một đòn, vậy mà còn dám lớn tiếng đe dọa."

Lôi Chính, đang chiến đấu từ đằng xa với Hứa Kim Hiện, chứng kiến toàn bộ quá trình, vô cùng tức giận, thống khổ gào hét lên: "Bản thống soái liều với ngươi, tên oắt con! Mau đền mạng cho con trai ta!"

Lôi Chính phóng tới chỗ Thiên Kình Thư, đánh ra m���t chưởng toàn lực. Thiên Kình Thư, dưới áp bức của cảnh giới, không thể di chuyển, chỉ có thể đứng yên tại chỗ nhìn cự chưởng vỗ tới.

"Ngươi đừng quên đối thủ của ngươi là ta, tiếp chiêu!" Hứa Kim Hiện hiện ra, chắn trước người Thiên Kình Thư, đánh ra một quyền khiến cự chưởng vỡ vụn. Lôi Chính bị quyền nện dính vào vách tường, khiến nó nổ tung.

BÙM!!!

Lôi Chính hai chân chao đảo, ngã xuống do mất máu quá nhiều, thất khiếu bị thương trầm trọng. Hắn chỉ có thể nói thầm trong miệng: "Xin lỗi con trai ta, vi phụ không đủ sức để báo thù cho con. Nhưng không sao, dưới kia con sẽ không cô đơn đâu, ta tới đi cùng con đây." Nói xong, Lôi Chính nổ tan xác, biến thành tro bụi.

Hứa Kim Hiện đánh ra quyền kia cũng bị trọng thương, hao tổn nặng nề, nhưng nhờ có Linh Mạch và Tụ Linh trận tại đây mà không có gì nguy hiểm tới tính mạng.

Kết quả cuộc giao lưu của đoàn đệ tử liên minh với đệ tử Tinh Môn là toàn quân bị diệt. Chỉ riêng thiếu cung chủ Âm Ninh Thanh của Âm Tiêu Cung là bị giam giữ, ngay cả Lôi Chính, một trong ba đại thống soái của liên minh cũng tử trận.

Bước đầu tiên trong kế hoạch của Phá Diệt liên minh hoàn toàn bị phá hủy. Hơn nữa, cái giá phải trả là tổn thất 499 đệ tử Tinh sĩ cảnh và một thống soái Tinh kim cảnh đỉnh phong.

Bản văn này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free