(Đã dịch) Ta Cho Tử Thần Khi Lão Đại - Chương 1059: Tiêu Ngư đấu phú
Lão Tần đã bị Vương thiếu gia mua chuộc, Tiêu Ngư muốn chửi rủa ầm ĩ, nhưng chuyện lão Tần làm không nằm ngoài dự liệu của y chút nào, thậm chí còn rất hợp tình hợp lý. Nếu lão Tần không tham của thì đâu còn là lão Tần nữa. May mà Vương thiếu gia trông có vẻ là người biết điều, Tiêu Ngư quyết định giảng đạo lý cho hắn. Y còn chưa kịp mở lời thì Tần Thời Nguyệt đã nắm lấy chìa khóa xe, nói với Tiêu Ngư: “Cá con, con nói chuyện tử tế với Vương thiếu gia nhé, đừng dọa người ta.”
Tiêu Ngư…
Mẹ kiếp, ông còn sợ tôi dọa Vương thiếu gia à? Hắn cho ông chút lợi lộc là ông nhận bố người ta ngay à? Tiêu Ngư không thèm để ý đến lão Tần, quay sang Vương thiếu gia nói: “Vương thiếu gia, chúng ta nói chuyện riêng một chút được không?”
Vương thiếu gia vẻ mặt kiêu căng, ngạo mạn như thể chẳng coi ai ra gì. Hắn liếc nhìn Tiêu Ngư: “Anh muốn nói chuyện gì?”
“Tôi muốn nói chuyện về cô gái bên cạnh anh. Anh có biết cô ta là ai không?”
Vương thiếu gia nhìn Lữ Hiểu Tuyết vẫn đang khoác tay mình, vừa cười vừa nói: “Cô ấy là một mỹ nữ mà.”
Tiêu Ngư… Mẹ kiếp, anh nói chí lý quá, tôi không thể phản bác được. Y trầm ngâm một lát rồi nói với Vương thiếu gia: “Cô ta không phải phụ nữ bình thường. Tôi khuyên anh nên tránh xa cô ta ra, nếu không anh sẽ gặp xui xẻo đấy.”
Tiêu Ngư nói rất chân thành, nhưng Vương thiếu gia lại cho rằng y đang gây sự. Hắn nhướn mày, ừ một tiếng rồi nói: “Tôi không tránh xa cô ta ra thì sẽ gặp xui xẻo à? Xui xẻo kiểu gì?”
Nói rồi, hắn nhìn sang Lữ Hiểu Tuyết hỏi: “Em biết hắn không?”
Lữ Hiểu Tuyết lắc đầu nguầy nguậy: “Em không biết hắn!”
Tiêu Ngư trừng mắt nói: “Sao cô lại có thể không biết tôi? Vừa nãy cô còn định lên xe của tôi mà, nhanh thế đã không nhận ra tôi rồi sao?”
Tiêu Ngư không nói thì thôi, vừa nói ra, Vương thiếu gia lập tức nghĩ rằng y đang tranh giành phụ nữ với mình. Thái độ và giọng điệu của Tiêu Ngư khiến hắn rất khó chịu. Hắn ôm chặt Lữ Hiểu Tuyết rồi nói: “Mỹ nữ nói không biết anh. Hiện tại cô ấy là phụ nữ của tôi. Tôi rất muốn xem anh có thể làm gì, và tôi sẽ xui xẻo ra sao.”
Nói xong, hắn còn ghé sát hôn Lữ Hiểu Tuyết một cái, cốt để chọc tức Tiêu Ngư. Điều khiến Vương thiếu gia ngạc nhiên là, Tiêu Ngư không hề tức giận, ngược lại còn dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn. Vương thiếu gia cảm thấy ngoài ý muốn, tò mò nhìn Tiêu Ngư rồi hỏi: “Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đó làm gì?”
Tiêu Ngư nghiêm túc khuyên bảo: “Tôi thật sự không dọa anh, càng không phải muốn tranh giành phụ nữ với anh. Cô gái trong vòng tay anh rất quái dị. Đến bây giờ, tôi vẫn không biết cô ta là người sống hay người chết. Tôi khuyên anh tốt nhất nên tránh xa cô ta ra, đừng tranh giành với tôi, tôi là đang muốn tốt cho anh đấy.”
Vương thiếu gia không phải loại dễ bị dọa nạt. Nếu hôm nay hắn để Tiêu Ngư mang Lữ Hiểu Tuyết đi, ngày mai mặt mũi của hắn sẽ chẳng còn gì. Trong giới sẽ đồn ầm lên chuyện hắn chịu nhục. Vương thiếu gia không hề quan tâm đến Lữ Hiểu Tuyết, gái đẹp hắn gặp nhiều rồi, cũng sẽ không tranh giành với Tiêu Ngư. Nhưng thể diện của hắn lại rất quan trọng. Đã là công tử nhà giàu thì sống là vì thể diện mà.
Chẳng những không sợ hãi, ngược lại Vương thiếu gia còn sờ nhẹ Lữ Hiểu Tuyết một cái, cười ha hả nói với Tiêu Ngư: “Tôi có thể chứng minh, cô ta còn sống……”
Tiêu Ngư… Y không biết phải nói sao cho phải. Những lời y nói đều là thật lòng, nhưng lọt vào tai Vương thiếu gia lại như lời khiêu khích. Không nói như thế thì phải nói thế nào đây? Kiểu nịnh hót như một con chó săn, Tiêu Ngư thật sự không làm được. Y không nhịn được muốn phô diễn tài năng, khiến Vương thiếu gia phải kinh sợ. Y vừa mới niệm một thủ quyết thì lão Tần đã chộp lấy y nói: “Tiểu Ngư, con phải giữ bình tĩnh, phải văn minh chứ. Vương thiếu gia là người tốt, con đừng dọa người ta.”
Tiêu Ngư đã định dùng pháp thuật, nhưng bị lão Tần ngăn lại như vậy, y chợt hiểu ra là mình có hơi xúc động. Hiện tại y đang giả làm thiếu gia nhà giàu, đã mua quần áo mới, đồng hồ giả, thậm chí còn làm kiểu tóc. Vừa ra tay, Lữ Hiểu Tuyết sẽ càng cảnh giác hơn, nhưng không ra tay thì Tiêu Ngư cũng chẳng có cách nào khác. Lữ Hiểu Tuyết mang thuộc tính quỷ dị, căn bản không thể tiếp cận được. Giờ phải làm sao đây?
Tiêu Ngư nhìn chiếc đồng hồ giả trên cổ tay, mắt y sáng rực lên, nói với Vương thiếu gia: “Vương thiếu gia, anh có dám đấu của với tôi không? Nếu anh thua, hãy để cô ta đi theo tôi.”
Vừa nghe Tiêu Ngư nói vậy, tất cả mọi người đều nhìn y như thể nhìn một kẻ ngớ ngẩn. Dám đấu của với Vương thiếu gia, anh nghĩ sao vậy? Đây chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ, hay đọc Tam Tự Kinh trước mặt Khổng Phu Tử sao? Ai đã cho anh cái dũng khí đó?
Tần Thời Nguyệt càng kinh ngạc hơn, kéo Tiêu Ngư xuống, nói nhỏ: “Con điên rồi à?”
Tiêu Ngư đương nhiên không điên, y chỉ muốn chọc tức Vương thiếu gia, muốn hắn biết vì người phụ nữ này mà không đáng. Còn về việc đấu của thế nào, Tiêu Ngư có chiêu độc của riêng mình. Chẳng biết có thắng được không, nhưng ít nhất cũng phải thử, nhỡ đâu được thì sao? Cho dù không được, mình cũng đã cố gắng hết sức rồi. Về cách đấu của, đâu phải chỉ mua mỗi cái đồng hồ giả này.
Tiêu Ngư trừng mắt nhìn lão Tần, tháo chiếc đồng hồ giả ra, rồi đập mạnh xuống đất, khiến nó vỡ tan tành.
Chiếc đồng hồ giả trị giá vài trăm đồng, Tiêu Ngư vứt đi. Còn Vương thiếu gia, trên cổ tay hắn là đồng hồ thật, giá ít nhất cũng cả chục triệu. Tiêu Ngư nghĩ, nếu Vương thiếu gia không nỡ vứt, có lẽ y sẽ thắng, và y cũng sẽ có cơ hội tiếp cận Lữ Hiểu Tuyết.
Vài trăm đồng đấu với hơn chục triệu, tính toán kiểu gì cũng thấy hời. Điều mà Tiêu Ngư tuyệt đối không ngờ tới là, Vương thiếu gia quả thực là một công tử bột kiểu mẫu, lông mày cũng không nhíu lấy một cái, tháo chiếc đồng hồ danh giá trên cổ tay mình xuống, RẦM! Hắn ném thẳng xuống đất. Tim Tần Thời Nguyệt thắt lại, chết tiệt, sao không cho tôi chứ, vứt cái quái gì vậy?
Một chiếc đồng hồ giả, một chiếc đồng hồ thật, dù vỡ nát cũng chẳng thể nhìn ra thật giả. Còn về thắng thua, thì chẳng có thắng thua gì cả, cả hai đều đập. Vương thiếu gia cười ha hả nhìn Tiêu Ngư: “Đấu của ư? Đời này chưa từng có ai dám đấu của với hắn, nhưng tên nhóc này hôm nay có vẻ thú vị đây.”
Tiêu Ngư cũng cười ha hả nhìn Vương thiếu gia. Y còn một chiêu cuối cùng, thắng hay không là nhờ vào chiêu này. Y móc ví từ trong túi quần ra, bên trong ví có một tờ vàng mã mệnh giá vạn ức…… Tại sao trong ví lại có một tờ vàng mã ư? Tiêu Ngư là Pháp Sư, thường mang theo rất nhiều thứ linh tinh bên người, nên có một tờ vàng mã trong ví cũng chẳng có gì lạ.
Tiêu Ngư nghĩ, mình đưa ra một tờ tiền cúng có mệnh giá lớn như vậy để đốt, nếu anh ta không thể đốt được tờ tiền có giá trị tương đương thì chẳng phải anh ta sẽ thua sao? Còn việc Vương thiếu gia có cử người đi tìm vàng mã hay không, Tiêu Ngư chẳng hề lo lắng chút nào. Đây là so ngay tại thời điểm này, chứ không phải so tài sản. Chỉ cần ngay lập tức anh không thể đốt được tờ tiền có mệnh giá lớn hơn của mình thì Vương thiếu gia sẽ thua.
Tiêu Ngư cũng biết mình đang giở trò, nhưng y đâu có đấu của thật sự với Vương thiếu gia? Đấu thật thì Tiêu Ngư đâu có điên.
Vương thiếu gia cảm thấy rất hứng thú với Tiêu Ngư, đã lâu rồi hắn không gặp người nào thú vị đến thế. Hắn muốn xem Tiêu Ngư đấu của với mình như thế nào, rồi sau đó liền thấy Tiêu Ngư móc ra một tờ vàng mã.
Vương thiếu gia ngỡ ngàng cả người: “Đấu của mà so đốt vàng mã ư?” Những người khác cũng ngớ người ra: “Đang đấu của đàng hoàng sao lại biến thành trò âm phủ thế này?”
Tiêu Ngư mỉm cười nói: “Đây là một tờ tiền, mặc kệ anh có thừa nhận hay không, nó đều là tiền. Bây giờ tôi sẽ đốt nó, nếu ngay lập tức anh không có tờ tiền nào có mệnh giá lớn hơn cái này, vậy thì tôi thắng!”
Tiêu Ngư cười ha hả, định dùng bật lửa đốt tờ vàng mã. Mặc dù là giở trò, nhưng lại rất khôn ngoan. Vương thiếu gia quả thực không thể tìm thấy ngay lập tức tờ tiền nào có mệnh giá lớn hơn. Ngay lúc Tiêu Ngư chuẩn bị đốt, Vương thiếu gia chợt nghĩ ra một cách, liền hô lên với y: “Khoan đã!”
Tiêu Ngư sửng sốt: “Chờ gì cơ?”
“Chờ tôi xem tờ tiền của anh có bao nhiêu số không đã.”
Tiêu Ngư bực mình nói: “Không cần biết bao nhiêu số không, anh còn có thể có tờ nào có mệnh giá lớn hơn của tôi sao?”
Vương thiếu gia thản nhiên móc từ trong ngực ra một tờ séc, một tờ séc trắng.
Tiêu Ngư……
Vương thiếu gia viết mệnh giá mười vạn ức lên tờ séc đó, rồi đưa tay lên ngọn nến trên bàn để đốt. Cả hội trường im lặng một thoáng, rồi lập tức vang lên những tiếng trầm trồ, huýt sáo vang dội khắp nơi. Sự náo nhiệt ở đây đã sớm thu hút không ít người đến vây xem. Không hề nghi ngờ, Vương thiếu gia cũng đang giở trò. Viết bao nhiêu số không lên tờ séc chẳng quan trọng, dù sao cũng không có giá trị quy đổi. Vương thiếu gia giở trò, nhưng Tiêu Ngư cũng giở trò đấy thôi. Anh ta xuất ra tờ vàng mã để đấu của, thì Vương thiếu gia dựa vào cái gì mà không thể đốt séc?
Tiêu Ngư thua thảm hại, cầm tờ vàng mã trong tay mà run rẩy: “Mẹ kiếp, mình có nên đốt hay không đây? Đốt hay không đốt cũng đều thua. Chết tiệt, bây giờ công tử nhà giàu ra ngoài đều có đầu óc cả sao? Cái loại công tử nhà giàu như anh ra ngoài làm gì mà lại mang cả đầu óc ra dùng thế?”
Tần Thời Nguyệt thấy hơi thương hại Tiêu Ngư, khẽ nói với y: “Cá con à, lật kèo rồi còn gì? Chúng ta đi thôi, giờ tôi cũng thấy xấu hổ rồi đây.”
Tiêu Ngư cũng thấy xấu hổ, nhưng nhiệm vụ còn chưa hoàn thành mà. Y nhìn Vương thiếu gia định nói, thì Vương thiếu gia đã cướp lời trước: “Anh đã ra chiêu hai lần rồi, lần này, đến lượt tôi ra chiêu trước.” Nói đến đây, hắn ngẩng đầu nói với một công tử nhà giàu đang đứng cạnh xem náo nhiệt: “Lưu lão Tam, đi, nói với ông chủ là tôi mua lại chỗ này.”
Nói xong câu đó, hắn lại quay sang những người khác đang xem náo nhiệt nói: “Từ giờ phút này trở đi, quán bar này là của tôi. Hôm nay tôi sẽ đãi mọi người một trò kích thích, cứ thoải mái đập phá ly cốc cho tôi, tùy tiện đập……”
Những người vây xem hò reo ầm ĩ, không khí lập tức trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Vương thiếu gia c��ời ha hả nhìn Tiêu Ngư nói: “Đến lượt anh đỡ chiêu……”
Nội dung độc quyền này do truyen.free nắm giữ.