(Đã dịch) Ta công công tên Khang Hy - Chương 434: Không đến nửa thành ( chắc là ý nói 5%)
Ngày hôm sau.
Thư Thư tỉnh dậy từ sớm.
Nàng ngồi trước bàn trang điểm, ngắm nhìn mình trong gương.
Tối qua nàng ngủ sớm, sắc mặt nhìn rất tốt, gương mặt hồng hào, trông như trẻ lại, cằm cũng có phần tròn trịa hơn.
Cửu A Ca bước tới, nhìn nàng hỏi: “Nàng đang nhìn gì vậy?”
Thư Thư thở dài nói: “Suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn, lại chẳng mấy khi vận động, nên béo lên rồi.”
Cửu A Ca nhìn kỹ nàng hai mắt, gật đầu nói: “Đúng là có hơi béo thật, gia ôm nàng còn chẳng xoay nổi!”
Thư Thư trừng mắt nhìn hắn.
Lúc này chẳng phải nên nói là không béo, hoặc là đẫy đà thì tốt hơn sao?
Trông mong hắn an ủi người khác, thật đúng là còn lâu lắm.
Phu thê rửa mặt chải đầu xong, bàn điểm tâm cũng được dọn lên.
Bữa sáng hôm nay trông vô cùng đơn giản.
Chỉ có bánh nướng kẹp quẩy, và bánh nướng kẹp thịt.
Dùng kèm với sữa đậu nành mặn.
Hai món ăn kèm là đậu phụ sợi ngũ vị hương, và cải bẹ xanh sợi trộn dầu ớt.
Cửu A Ca thấy lạ lùng: “Chưa từng nghe nói cách ăn này, bánh nướng ăn kèm quẩy sao?”
Thư Thư cười nói: “Nghe nói đây là cách ăn của mấy quán điểm tâm vỉa hè, rẻ hơn bánh nướng kẹp thịt, mà quẩy lại giòn thơm, ăn cũng đỡ ngán.”
Bánh quẩy sáng nay đều là chiên từ tối hôm qua, sau khi hâm nóng thì mất đi độ giòn thơm.
Thế nhưng kẹp với bánh nướng, cũng có một hương vị khác.
Cửu A Ca ăn thử, cảm thấy hương vị cũng không tệ.
Còn Thư Thư thì bẻ quẩy ra, ngâm vào sữa đậu nành mặn.
Sữa đậu nành mặn này tham khảo cách làm của Thượng Hải, dưới đáy bát có tôm khô, rong biển tím, hành lá, nước tương, giấm, sau đó đổ sữa đậu nành nóng hổi vào.
Bởi vì cho ít giấm, nên chỉ hơi kết thành tào phớ, không quá rõ rệt.
Thư Thư ăn thấy vừa miệng, cảm giác chỉ thiếu mỗi một nắm cơm.
Đợi ngày kia bếp mở cửa, sẽ đồ xôi, làm cơm nắm.
Cửu A Ca vốn dĩ ghét màu sắc đen xì của sữa đậu nành mặn có nước tương, nhưng thấy Thư Thư ăn ngon lành như vậy, cũng đành nuốt nước bọt, dùng thìa thử uống một ngụm.
Khác với sữa đậu nành ngọt thường thấy trong cung, vị mặn này càng dễ uống.
Cửu A Ca trực tiếp ăn hết một bát, nói: “Món này dễ làm vậy sao, sáng mai làm món này ‘kính đồ ăn’ (dâng lên), Hãn A Mã hẳn là sẽ thích...”
Thư Thư nói: “Cực kỳ đơn giản, lát nữa về ta sẽ chép lại công thức, rồi cùng đưa đi!”
Cửu A Ca chần chừ một lát, nói: “Thôi được, sữa đậu nành này cũng chẳng phải món gì quý giá, dù có làm cầu kỳ đến mấy cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền, vậy thì hiếu kính công thức cho Hãn A Mã cũng được!”
Thư Thư: “...”
Hắn dường như càng ngày càng keo kiệt, có phần bủn xỉn rồi.
Cửu A Ca ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Thư Thư, khẽ hừ một tiếng nói: “Ai bảo gia có một Phúc Tấn tiêu xài rộng rãi như vậy, nếu gia mà không cẩn thận một chút, thì sau này ngày tháng làm sao mà sống?”
Thư Thư ngoan ngoãn nói: “Sau này hành sự đều nghe theo gia, nếu khi nào ta có điều không đúng, gia cứ ngăn cản.”
Cửu A Ca nhướng mày nói: “Nàng làm sao có lúc không đúng được, chẳng phải nàng ‘luôn luôn đúng’ sao?”
Thư Thư thấy hắn được đà lấn tới, véo một cái vào sườn hắn, nói: “Vậy gia là cái gì, ‘luôn luôn vô lại’ sao?”
Mỗi tối "học tập", hắn đều bám riết không tha, chẳng muốn "tan học".
Miệng thì nói nghỉ ngơi, tay chân lại chẳng thành thật chút nào.
Cửu A Ca cười nói: “Thế này chẳng phải rất tốt sao, phu xướng phụ tùy, đều là lẽ thường thôi...”
Hai vợ chồng đùa giỡn vài câu, rồi rời khỏi Nhị Sở.
Thư Thư phía sau có Tiểu Xuân, Tiểu Du, Tiểu Tùng theo hầu, còn Cửu A Ca thì có Hà Ngọc Trụ và Tôn Kim đi cùng.
Vẫn như cũ, họ lên xe tại Thần Võ Môn.
Mười thị vệ cùng năm mươi hộ quân đi theo.
Thật trùng hợp, đó lại là đội thị vệ của Thường Sơn.
Chính là những người đã theo hầu phu thê họ đi Bách Vọng Sơn vài ngày trước.
“Tứ thúc...”
Thư Thư trông thấy, liền khom người hành lễ chào hỏi.
Thường Sơn nghiêng người né tránh, rồi cười nói: “Vốn dĩ không đến phiên chúng ta, nhưng vừa lúc rảnh rỗi, nghe nói các ngươi muốn về nhà, ta liền giành việc đi theo...”
Thư Thư cười nói: “A mã nhất định sẽ rất vui.”
Thường Sơn và Tề Tích cùng tuổi, hai huynh đệ họ hàng khi còn nhỏ rất thân thiết.
Lớn lên, mỗi người có phận sự riêng nên mới ít lui tới.
Cửu A Ca đứng bên cạnh, tỏ vẻ rất hòa nhã, đến khi lên xe ngựa mới thì thầm với Thư Thư: “Gia phát hiện nhà nàng có rất nhiều họ hàng a, cảm giác lúc nào cũng có thể gặp phải.”
Thư Thư khẽ cười nói: “Gia có biết Bát Kỳ có bao nhiêu người không?”
Cửu A Ca khẽ hừ nói: “Lại coi thường người đúng không? Sổ hộ khẩu cứ năm năm lại biên soạn một lần, lần trước là vào năm thứ 35, Bát Kỳ có 45 vạn 6000 tráng đinh, theo tỷ lệ một đinh năm khẩu mà tính, dân số Bát Kỳ không sai biệt lắm là khoảng 228 vạn...”
“Vậy tỷ lệ tráng đinh của Mãn Châu, Mông Cổ, Hán Quân là bao nhiêu?”
Thư Thư hỏi tiếp.
Cửu A Ca nhíu mày: “Hán Quân các kỳ chiếm sáu thành chín, khoảng 31 vạn 4000 tráng đinh; Mãn Châu hai thành, chín vạn một ngàn tráng đinh; Mông Cổ một thành một, bốn vạn 9000 tráng đinh.”
Thư Thư nói: “Người Mãn vốn đã ít, không nói gì khác, chỉ riêng Chính Hồng Kỳ có 74 Tả Lãnh, những thế chức này truyền thừa đều nằm trong tay khoảng 20, 30 gia tộc. Như nhà chúng ta ở Đệ Nhất Tham Lãnh, hiện tại tổng cộng có mười bốn Tả Lãnh, trong đó có bốn Giác La Tả Lãnh, năm rưỡi Đổng Ngạc thị Tả Lãnh, ba rưỡi Cao Ly Cáp Cáp Nhĩ thị Tả Lãnh, một Cao Ly Hàn thị Tả Lãnh...”
“Nhà thất tẩu ở Đệ Tam Tham Lãnh, tổng cộng có mười lăm Tả Lãnh, phân cho năm gia tộc, Cáp Đạt Na Lạp thị nắm giữ ba Tả Lãnh...”
“Bát Kỳ gắn kết thân tình, chính là vì đây là những gia tộc có thế chức. Một kỳ Mãn Châu thế chức gia tộc có 20, 30 hộ, cả Bát Kỳ cộng lại cũng chỉ hơn hai trăm gia tộc. Lại có những nhà như nhà chúng ta và nhà tứ thúc, tộc nhân phân bố ở hai, ba kỳ. Tính theo họ lớn, có lẽ chỉ hơn mười gia tộc, vậy thì chẳng phải là thân thích gặp thân thích thì là gì...”
Cửu A Ca trầm mặc một lát, nói: “Sau này chúng ta nhập kỳ, chẳng lẽ không xếp vào Giác La Tả Lãnh sao? Đến lúc đó sẽ là biên vào Tả Lãnh của người khác, hay là tự mình lập một Tả Lãnh riêng?”
Thư Thư lắc đầu: “Cái này ta cũng không rõ, Chính Hồng Kỳ đến nay vẫn chưa có Hoàng Tử nào nhập kỳ, nhưng chắc là sẽ không tách riêng một Tả Lãnh...”
Tả Lãnh lấy đinh (tráng đinh) làm đơn vị, từ 200 đến 300 tráng đinh thì lập thành một Tả Lãnh.
Như Đại A Ca, theo hộ tịch, cũng chỉ là một tráng đinh.
Chẳng lẽ lại lập riêng ra từng Tả Lãnh cho từng người sao?
Hơn nửa là sẽ nhập vào Giác La Tả Lãnh của Tương Lam Kỳ.
“Khi Thế Tổ Hoàng đế tại vị, dân số Tông thất là 419 người, hiện nay cũng chỉ khoảng hơn 2200 người, chỉ chiếm một phần nghìn dân số Bát Kỳ...”
Nói đến đây, Cửu A Ca dừng lại một chút, nói: “Nàng có biết hiện nay tổng dân số Đại Thanh là bao nhiêu không?”
Thư Thư nghĩ nghĩ rồi nói: “Một trăm triệu?”
Dường như vào cuối thời Khang Hi đã đạt tới một trăm triệu, vậy hiện tại một trăm triệu cũng không sai biệt lắm nhỉ?
Thư Thư suy đoán.
Cửu A Ca thở dài nói: “Năm thứ 29 đã thống kê toàn bộ dân số, tổng cộng là một trăm mười triệu, mà dân số Bát Kỳ chỉ chiếm hai phần trăm, còn chưa đến nửa phần mười...”
Thư Thư trầm mặc.
Bởi vậy, những người đương quyền trong lòng bất an, đề cao Nho giáo, tăng cường hoàng quyền.
Lộ trình rất ngắn, phu thê hàn huyên đôi ba câu, đã đến nơi.
Hôm qua Cửu A Ca đã phái người đến báo, sáng nay họ sẽ tới.
Bởi vậy trên dưới Đô Thống Phủ đều tề chỉnh.
Châu Lượng cùng mấy huynh đệ đều xin nghỉ, ngay cả tiểu Lục cũng từ trong cung trở về.
Xe ngựa vừa vào đầu phố, Đô Thống Phủ đã nhận được tin, mọi người đều đứng chờ ở cửa.
Đợi đến khi xe ngựa dừng, Cửu A Ca xuống xe trước, liền thấy cả nhà nhạc phụ đồng loạt nhìn về phía mình.
Cửu A Ca ưỡn ngực, xoay người đỡ Thư Thư xuống xe.
Giác La thị đã tiến lên.
Trước mặt công chúng, đương nhiên phải lấy quốc lễ làm trọng.
Thế nhưng Thư Thư không đợi bà ấy khom người, liền trực tiếp nâng bà dậy nói: “Ngạch Niết đừng động, chúng ta mau vào thôi...”
Dứt lời, nàng liền đỡ tay Giác La thị, hai mẹ con cùng đi vào trong.
Ánh mắt Thư Thư dừng lại trên bụng của Giác La thị, so với lần gặp ở Trực Quận Vương Phủ vào tháng đông, bụng đã hiện rõ hơn rất nhiều.
Dựa theo cách tính mang thai đủ bảy tháng, hiện nay cũng đã là sáu tháng rưỡi đến bảy tháng, là giai đoạn cuối thai kỳ.
Ngay sau đó, Thư Thư nhận ra có gì đó không ổn.
“A Mưu và tẩu tử đâu, sao không thấy?”
Còn về bá gia và phụ tử Tích Trụ, vì thân thể gầy yếu, sợ gió lạnh, nên mùa đông đều đóng cửa không ra ngoài.
Giác La thị nhỏ giọng nói: “A Mưu của con nói đến giờ ăn cơm sẽ sang, còn tẩu tử của con... đang ở cữ non...”
Thư Thư kinh ngạc: “Cái này... mang thai khi nào vậy?”
Hồi tháng đông còn chưa nghe nói gì.
Còn về việc sảy thai...
Mười lăm tháng Giêng gặp A Mưu còn nói trong nhà mọi việc đều tốt, bảo nàng không cần lo lắng.
Giác La thị cười khổ nói: “Ngày Tết Nguyên Tiêu đó, hai vợ chồng trẻ chẳng biết cãi cọ thế nào, tẩu tử con liền rủ Thanh Như đi xem đèn, kết quả vừa đến hội đèn lồng thì thấy không khỏe, về nhà cũng không giữ được...”
Sắc mặt Thư Thư có chút căng thẳng.
Tẩu tử trông có vẻ thân thể cường tráng, không phải kiểu yếu ớt đó.
Chẳng lẽ là do họ hàng gần chăng?
Nên không giữ được thai?
Ngay sau đó, Thư Thư nghĩ đến mối quan hệ họ hàng của đường huynh và đường tẩu, trên thực tế không tính là gần, đặc biệt cả hai đều là con thứ, lại còn có nguồn gốc huyết mạch bên ngoại.
Có lẽ là "hạt giống" không tốt?
Thư Thư hiểu rằng mình không nên giận cá chém thớt, đường huynh tuy không thường lui tới với nàng, nhưng anh em từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng đỏ mặt với nhau.
Thế nhưng đối với Tích Trụ, trong lòng nàng cũng đã vạch một ranh giới.
Gen của cha mẹ sẽ di truyền sang con cái.
Người mẹ đẻ vô liêm sỉ như vậy, cùng người cha ruột ích kỷ hèn nhát...
Thư Thư cũng bắt đầu đặt dấu chấm hỏi về nhân phẩm của Tích Trụ.
Có lẽ không phải người xấu, nhưng cũng khiến người ta không dám quá tin tưởng.
Về phía Tề Tích, đã thấy Thường Sơn, "Ha ha" hai tiếng rồi tiến lên, hai huynh đệ ôm nhau chào hỏi, rồi cùng nhau hàn huyên.
Tề Tích gọi người dẫn đám thị vệ đến tiền viện thiên thính, sai quản gia ra ngoài đặt bàn tiệc thượng hạng.
Còn về Thường Sơn, vì là người trong nhà, thì mời ông vào nội viện.
Thường Sơn cười nói: “Nhị ca không cần vội, vừa hay ta đã lâu không gặp đại ca, để ta đi thăm đại ca, đại tẩu...”
Vốn dĩ Thường Sơn không phải người ngoài, thấy ông nói vậy, Tề Tích cũng không giữ khách.
Phúc Tùng, Châu Lượng cùng mấy người khác thì vây quanh Cửu A Ca, cùng hắn vào sân.
Cửu A Ca trên mặt cũng lộ vẻ vui mừng.
Rốt cuộc cũng không cần phân biệt sảnh ngoài hay hậu viện gì nữa.
Hắn theo gia đình Thư Thư đi thẳng đến chính viện.
Mọi người trực tiếp vào đông thứ gian.
Mọi người mời Thư Thư và Cửu A Ca ngồi lên giường đất.
Cửu A Ca thân phận tôn quý, Thư Thư cũng đã thăng cấp thành cô nãi nãi.
Thư Thư không ngồi ngay, mà đỡ Giác La thị, mời bà ngồi trước, rồi mới ngồi sát bên.
Cửu A Ca cũng làm theo, mời Tề Tích ngồi ghế trên.
Hắn lại không tiện ngồi sát Tề Tích, liền ngồi ở ghế thái sư bên cạnh giường đất.
Những người khác đều có phần câu nệ với Cửu A Ca, chỉ có tiểu Lục là tự nhiên quen thuộc, nói: “Tỷ phu, bao giờ ta mới được đến nhà tỷ phu chơi đây? Trước kia ở trong vườn còn có thể đến thăm tỷ tỷ, giờ về cung rồi lại chẳng thấy được lần nào...”
Truyen.free hân hạnh mang đến bản dịch độc đáo này.