(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 1624: Linh vật
Quá quen thuộc.
Một đoạn ký ức chợt ùa về trong lòng Triệu Tín. Đây rõ ràng là cảm giác mà hắn đã truyền thụ cho Tiết Giai Ngưng lúc bấy giờ.
“Cô gia!”
“Người mau nhìn này, cô gia!”
Tiểu Mạn nhảy cẫng trên nền tuyết, vừa mừng rỡ vừa thảng thốt. Triệu Tín chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo nhưng không kém phần lịch sự.
“Tiểu Mạn, vừa rồi là chuyện gì thế?” Không biết từ khi nào, những hạ nhân khác đã vây lại. Tiểu Mạn mừng rỡ kể cho họ nghe: “Ta… vừa rồi đang luyện quyền cùng cô gia, cứ luyện mãi, thân thể bỗng nóng bừng lên đến kinh ngạc, sau đó ta liền tung ra một quyền, vậy mà đánh trúng đống tuyết cách đó mấy mét, chính là đống này đây…”
“Nha, thật là có một dấu quyền!”
Các hạ nhân trong phủ đều kinh ngạc nhìn chằm chằm dấu quyền trên tuyết.
“Tiểu Mạn, ngươi đánh cách không sao?”
“Đúng thế, đúng thế, cách không!” Tiểu Mạn nghiêm túc gật đầu, chợt nghe một hạ nhân cất tiếng: “Nghe nói, linh khí ngoại phóng chính là dấu hiệu để trở thành võ giả. Tiểu Mạn, ngươi thành võ giả rồi sao?”
“A? Ta thành võ giả?” Tiểu Mạn mở to hai mắt nhìn.
Cái từ ‘võ giả’ đối với những người hầu, nha hoàn thấp kém như bọn họ mà nói là quá xa vời. Bất kỳ một võ giả nào cũng cần được bồi dưỡng từ nhỏ, giống như tiểu thư Phó Hạ trong nhà, đã từ nhỏ dùng đủ loại địa bảo, mới có thể trở thành võ giả khi mới sáu tuổi.
Người bình thường muốn trở thành võ giả là rất khó!
Nhất là, những người như Tiểu Mạn đã mười bốn mười lăm tuổi. Ở Tần Quốc có lời đồn rằng, nếu quá mười ba tuổi mà chưa thành võ giả, thì cả đời này sẽ rất khó có thể trở thành võ giả nữa.
Nàng vừa rồi cùng Triệu Tín luyện quyền, cũng chỉ nghĩ là luyện cùng cô gia cho vui.
Không nghĩ tới……
“Cô gia!”
Tiểu Mạn bỗng nhiên quay đầu, chạy đến Triệu Tín trước mặt.
“Cô gia, người… người trước kia nhất định là một tuyệt thế đại cao thủ, nhất định là!”
“Ách…”
Triệu Tín nhếch miệng gượng cười.
Những hạ nhân khác vẫn vây quanh đống tuyết, nhìn hồi lâu rồi bàn tán xôn xao. Khi nhìn sang Tiểu Mạn và Triệu Tín, trong mắt họ càng hiện rõ sự ngưỡng mộ.
Nếu có thể trở thành võ giả, dù chỉ là một võ giả cấp thấp nhất.
Địa vị cũng sẽ thay đổi một trời một vực.
Bên cạnh sự ao ước trong lòng, họ cũng thấy mừng cho Tiểu Mạn, bởi trong tòa phủ đệ này, Tiểu Mạn vẫn luôn là một đứa trẻ đặc biệt hoạt bát. Dù là đại nha hoàn trong nhà, nàng đối với người dưới cũng rất thân thiện.
Một cô bé đáng yêu, tràn đầy sức sống như vậy mà có thể trở thành võ giả, chắc là được các thượng tiên chiếu cố.
Vừa cười vừa tiếp tục công việc của mình, không ít hạ nhân cũng thầm nghĩ, sau này cô gia luyện quyền, họ cũng phải để ý xem thử, biết đâu lại có được cơ duyên đó.
“Cô gia, ngài nhất định là cao thủ tuyệt thế.”
Tiểu Mạn nắm lấy cánh tay Triệu Tín, trên mặt tràn ngập nghiêm túc.
“Ngài mới chỉ dạy Tiểu Mạn đánh mấy lần quyền mà Tiểu Mạn đã có thể tung quyền mạnh mẽ như vừa rồi. Quyền pháp của ngài nhất định là tuyệt thế võ học!”
“……”
“Cô gia, trước khi ngài mất đi ký ức, nhất định là cực kỳ lợi hại.”
“……”
Nghiệp chướng thật!
Hắn cảm giác mình có thể làm linh vật.
Bất cứ ai đứng cạnh hắn đều cảm thấy như được tăng thêm sức mạnh (buff), vừa nói đột phá đã đột phá, vừa nói thức tỉnh liền thức tỉnh. Chuyện này có khiến người ta bực mình không chứ?
Chỉ riêng hắn thì lại không!
“Tiểu Mạn, thật ra không phải ta lợi hại, mà là con có thiên phú.” Triệu Tín khẽ cười nói, “chỉ là trước kia con không có tài nguyên để phát triển. Giờ ta dạy cho con, con liền học được, chứng tỏ con rất thông minh.”
“Không, đâu có, Tiểu Mạn ngu đần lắm.”
Tiểu Mạn nhăn mặt lắc đầu: “Trước kia tiểu thư cũng dạy con, nhưng con cũng chẳng học được gì! Là cô gia lợi hại. Cô gia… người nhất định phải hồi phục ký ức nha, người trước kia nhất định là một tuyệt thế đại cao thủ. Chờ người hồi phục ký ức, người liền có thể cùng tiểu thư đi khu hoang dã, có người bảo vệ tiểu thư, Tiểu Mạn cũng an tâm hơn nhiều.”
Nói rồi, môi nhỏ của Tiểu Mạn cong lên, nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống.
“Sao lại khóc rồi?”
“Ta…” Tiểu Mạn bĩu môi nói, “Ta sốt ruột thay cô gia. Cô gia có thể khiến Tiểu Mạn, một tiểu tỳ ngu đần như vậy, trong chốc lát đã trở thành võ giả, vậy mà cô gia vẫn cứ như bây giờ. Rõ ràng cô gia là một đại cao thủ, vậy mà lại chẳng nhớ gì cả.”
“Là Tiểu Mạn có thiên phú.”
Triệu Tín đưa tay sờ sờ đầu Tiểu Mạn, nói.
“Đừng khóc, cô gia tiếp tục dạy con đánh quyền được không nào?”
“Tốt.” Tiểu Mạn đưa tay lau nước mắt, nói, “Tiểu Mạn phải thật tốt học quyền. Trước khi cô gia khôi phục ký ức, Tiểu Mạn sẽ bảo vệ cô gia thật tốt. Nếu có ruồi muỗi dám đến, Tiểu Mạn sẽ thay cô gia đánh chết hết lũ đó.”
Tiểu Mạn nhăn mặt, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Nhìn qua cô bé Tiểu Mạn hai mắt đẫm lệ này, Triệu Tín lại vỗ vỗ đầu nhỏ của nàng.
“Đến, đứng trung bình tấn.”
“Đứng trung bình tấn!”
“Ra quyền.”
“Ra quyền! Oanh!”
Thêm một tiếng “Oanh!” vang lên. Triệu Tín dừng lại một chút rồi lại hô.
“Ra quyền.”
“Ra quyền! Oanh!”
Suốt một buổi chiều, trong sân vẫn không ngừng vang lên tiếng “rầm rầm rầm”. Tiểu Mạn đã có thể thực sự phóng ra quyền khí. Nếu như lúc đầu chỉ là sự trùng hợp, thì giờ đây nàng đã thật sự bước chân vào hàng ngũ võ giả.
Triệu Tín mang theo nàng đánh một bộ quyền.
Hắn cơ hồ đã đem những gì mình biết đều biểu diễn một lần. Tiểu Mạn ngoài miệng nói mình đần, vậy mà chỉ cần đánh qua một lần đã nhớ rõ rành mạch tất cả chiêu thức của quyền pháp này.
Thẳng đến khi Triệu Tín đánh tới toàn thân là mồ hôi, hắn chạy đến thạch đình nghỉ ngơi.
Triệu Tín uống một bình trà, Tiểu Mạn vẫn đánh quyền.
Triệu Tín dùng xong bữa tối, Tiểu Mạn tiếp tục đánh quyền.
Triệu Tín về đến phòng chuẩn bị nghỉ ngơi, Tiểu Mạn hầu hạ hắn rửa chân xong, lại chạy đến trong sân đánh quyền.
Đúng l�� rất khắc khổ.
Triệu Tín liền yên lặng ngả xuống giường, trong đầu suy nghĩ chuyện Tiểu Mạn trở thành võ giả. Hắn lại liên tưởng đến lúc mình còn ở phàm vực, những thân bằng hảo hữu xung quanh hắn đều liên tục đột phá. Khiến Triệu Tín không khỏi trằn trọc, lẩm bẩm một mình.
“Chẳng lẽ ta thật là một linh vật.”
“Ngươi chính là linh vật.”
Đột nhiên, bên tai Triệu Tín bỗng vang lên một tiếng nói nhỏ. Hắn nhíu mày, ngưng mắt nhìn khắp bốn phía căn phòng. Cả phòng tối như mực, hắn dù không nhìn rõ nhưng cũng có thể thấy được hình dáng cụ thể.
Không có phát hiện có bất cứ ai ở đó.
Hắn cau mày nằm xuống giường, lại nghe thấy một âm thanh nữa.
“Linh vật!”
“Ai?” Triệu Tín quát khẽ một tiếng. Hầu như ngay khi tiếng hô vừa dứt, cửa phòng liền bị đẩy ra. Tiểu Mạn thắp sáng ngọn đèn, với vẻ mặt nhỏ đầy vẻ nghiêm trọng, cẩn thận đánh giá bốn phía: “Cô gia, sao thế? Trong phòng người có người sao?”
“Tiểu Mạn, con… con sao lại vào đây?” Triệu Tín sửng sốt.
“Ta sợ có người hại cô gia, nên ở bên ngoài canh gác bảo vệ cô gia đó ạ. Cô gia, người vừa rồi hô ‘Ai?’ có phải trong phòng người có người không? Người đâu rồi?” Tiểu Mạn vươn cổ nhìn ngó khắp nơi, còn cúi người liếc mắt nhìn xuống gầm giường.
Triệu Tín thừa dịp gian phòng bị chiếu sáng, cũng quan sát một vòng.
Hết thảy như thường. Những nơi có thể ẩn thân, Tiểu Mạn cũng đều đã nhìn qua.
“Đoán chừng là ta làm ác mộng, nói mớ thôi.” Triệu Tín nói nhỏ, “Tiểu Mạn, con cũng đừng quá lo lắng cho ta. Nên về nghỉ thì cứ nghỉ ngơi, đừng quá bận tâm đến ta.”
“Vậy không được đâu ạ.”
“Thế nhưng nếu con ban đêm không nghỉ ngơi, sáng mai ai sẽ cùng ta đọc sách, đánh quyền đây?”
“Cô gia, người nói hình như cũng đúng.” Tiểu Mạn nhăn mặt. Triệu Tín khẽ cười nói: “Mau về đi thôi, đã muộn như vậy rồi, hãy về ngủ thật ngon. Trong nhà ta ban đêm có hộ viện canh gác mà, nếu thật có chuyện gì, bọn họ cũng sẽ phát hiện ra, con đừng quá lo lắng.”
“Dạ vâng, vậy cô gia… người sớm nghỉ ngơi một chút nhé. Nếu có chuyện gì, người cứ hô to, con nhất định sẽ đến bảo vệ người.”
“Tốt!”
Nhìn Tiểu Mạn rời khỏi phòng, Triệu Tín lại nhìn quanh trong phòng thêm hai vòng. Xác định trong phòng thật sự không có ai, hắn mới tắt đèn rồi ngả lưng xuống giường.
Hắn không ngủ, mà nín thở lắng nghe mọi động tĩnh.
Không có bất cứ âm thanh nào.
Lại chờ không dưới nửa canh giờ, cũng không còn nghe thấy tiếng nói khó hiểu kia nữa. Hắn nghĩ thầm có lẽ thật sự là do mình áp lực quá lớn nên sinh ra ảo giác, liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Hôm sau.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ, đánh thức Triệu Tín còn đang ngái ngủ. Hắn dụi dụi mắt. Đêm qua hắn ngủ thực ra cũng không được ngon giấc cho lắm, chắc là do trong lòng cứ mãi suy nghĩ về âm thanh thần bí kia, khiến lúc ngủ hình như còn nằm mơ, thân thể đặc biệt mệt mỏi.
“Linh vật, tỉnh?”
Ngay khi Triệu Tín chuẩn bị rời giường, một tiếng nói nhỏ lại vang lên bên tai hắn. Hắn mở bừng hai mắt, liền thấy trước mắt mình hiện lên một khuôn mặt khổng lồ.
Chợt, mắt Triệu Tín trợn trừng, miệng há hốc, ra sức hô to.
“Tiểu Mạn!!!!”
Toàn bộ nội dung dịch thuật này được phát hành độc quyền bởi truyen.free.