(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 48: Hiệp minh
Khi nhìn thấy vẻ mặt của Triệu Tín, Tả Lam nhấp một ngụm trà sữa nhỏ, ngây ngô mỉm cười.
“Hắc hắc hắc.”
“Ngươi bớt ngay cái trò cười ngây ngô đó đi! Rượu của ta đâu?” Triệu Tín nắm lấy cánh tay Tả Lam, mắt nhìn chằm chằm vào nàng.
Đúng lúc này, Tả Lam đột nhiên trừng mắt. Từ trong ánh mắt nàng, Triệu Tín như thấy có ai đó đang đi về phía họ, sau đó liền th��y nàng giơ cao tay trái.
“Gia gia!”
Lão đạo sĩ cũng tới!
Hai ông cháu này thế nhưng đang hợp sức lừa gạt.
Song kiếm hợp bích.
Chiêu lừa gạt uy lực tăng gấp bội.
Triệu Tín vội vàng quay đầu nhìn lại, lối vào quán trà sữa làm gì có bóng dáng lão đạo sĩ, chỉ thấy một bóng đen lướt qua trước mặt nhanh như gió.
???
Vừa rồi có phải là một con chuột đen to chạy ra ngoài không nhỉ?
Tìm mãi không thấy bóng dáng lão đạo sĩ, Triệu Tín nghiêng đầu nhìn lại.
“Còn muốn hù ta à? Gia gia ngươi ở đâu chứ… Đâu rồi…”
“Đồ ngốc! Lêu lêu lêu!”
Chợt, Triệu Tín nghe thấy Tả Lam từ bên ngoài quán trà sữa làm mặt quỷ trêu chọc mình.
“Khốn kiếp! Con bé kia, đứng lại đó cho ta!”
Thấy Triệu Tín đuổi theo, Tả Lam quay đầu chạy ra ngoài.
Trên khắp con đường, người ta thấy Triệu Tín chạy thục mạng đuổi theo cô bé buộc hai bím tóc.
“Ngừng!”
Họ chạy liền ba bốn con phố.
Tả Lam chống tay lên đầu gối, cúi gập đầu vẫy tay về phía Triệu Tín.
“Ta không được.”
“Ngươi để ta nghỉ ngơi một hồi.”
Triệu Tín mà thật nghe theo lời nàng thì mới là lạ, hắn mấy bước đi tới, ấn đầu Tả Lam xuống.
Chạy lâu như vậy.
Triệu Tín cũng không thở dốc là bao, trong khi chạy hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn nhiều so với trước đây.
Hoa Quả sơn cây đào mật?!
Đêm qua hắn cũng không hề tu luyện, chỉ cùng Liễu Ngôn chia nhau ăn quả đào mật do Đại Thánh ban cho.
Xem ra quả đào này quả nhiên phi phàm.
“Con bé kia, còn muốn chạy nữa à!” Triệu Tín nghiêng đầu nhìn, Tả Lam xem chừng thực sự rất mệt, cả ngũ quan đều nhăn nhó lại, “Hèn chi ngốc nghếch, sức lực dồn hết vào chân tay rồi, chạy khiếp thật!”
“Đừng lải nhải nữa! Trả rượu cho ta!”
“Đã sớm không còn nữa đâu.” Tả Lam nhíu mày, “Ngươi ngốc à? Rượu ngon như thế, qua bao nhiêu ngày rồi mà ngươi nghĩ rằng còn có thể giữ lại cho ngươi sao?”
“Ngươi trộm rượu của ta mà còn lý lẽ hùng hồn đến thế à?” Triệu Tín trừng mắt.
“Làm gì có chuyện ta lý lẽ hùng hồn!” Tả Lam trừng mắt, “Ngươi còn mặt mũi nhắc đến sao? Chính vì gia gia uống rượu của ngươi mà ta bị cha m��ng cả một đêm đấy!”
“Hay là ta còn phải xin lỗi ngươi nữa đây?” Triệu Tín nghiêng đầu cười.
“Thôi xin lỗi thì thôi, rượu của ngươi quả thật không tệ, ta tạm chấp nhận. Nếu ngươi thật lòng muốn xin lỗi thì cho ta thêm hai bình nữa đi.” Tả Lam cười nói.
“Ngươi thấy quả đấm của ta sao?”
Triệu Tín đưa nắm đấm đặt trước mắt Tả Lam, ra chiều định đấm vào cái đầu nhỏ của nàng.
“Ta một quyền này xuống dưới, ngươi nói xem có thể làm đầu ngươi lệch sang một bên không!”
“Quỷ hẹp hòi.”
Tả Lam bĩu môi, cũng không nhắc lại chuyện rượu linh nữa.
Đúng lúc này, Tả Lam đang bị Triệu Tín nắm lấy thì bỗng ngẩn người ra, tay bé nhỏ che tai trái.
“Đúng!”
“Chết, ta quên mất, ta phải về ngay bây giờ!”
Chỉ trong chốc lát, khuôn mặt bé nhỏ của Tả Lam hiện rõ vẻ lo lắng.
“Đừng có giả vờ với ta, ngươi tưởng ta ngốc thật à? Một chiêu trò cũ rích thế mà ngươi nghĩ ta sẽ mắc bẫy lần nữa sao?”
“Ôi trời, ai giả vờ với ngươi đâu, có chuyện lớn rồi!” Tả Lam dùng sức hất tay Triệu Tín ra, lúc này Triệu Tín mới để ý thấy trên tai cô bé có một chiếc tai nghe Bluetooth nhỏ màu xanh tinh xảo, “Ta còn có việc phải làm, ngươi thật là… Ngươi muốn chọc ta tức chết mà, sao mỗi lần gặp ngươi là y như rằng ta gặp xui xẻo vậy.”
“Cái gì công việc?” Triệu Tín cau mày nói.
Nhìn Tả Lam, cô bé tiểu loli này trông cũng chỉ mười sáu, mười bảy tuổi.
Lúc này hẳn là cô bé còn chưa tốt nghiệp cấp ba.
Làm việc?!
Đây không phải là lao động trẻ em sao?
“Ngươi đừng có hỏi nữa!” Tả Lam cau mày, lớn tiếng nói, “Nếu ngươi không tin thì đi theo ta, thật là… tức chết mất thôi.”
Tả Lam cắn môi, dậm chân quay trở lại theo hướng vừa đến.
Triệu Tín liền đi theo phía sau của nàng.
Đột nhiên, phía trước tiếng súng vang lên.
“Nha! Có súng!”
“Chạy mau, có người nổ súng.”
“Giết người rồi!”
Vô số người trên phố tứ tán bỏ chạy. Nghe tiếng súng, Tả Lam chạy càng nhanh hơn, trên đường còn lấy ra một cây trường tiên từ trong áo phông giấu quanh hông.
“Cho ngươi.”
Đúng lúc này, Tả Lam ném cho Triệu Tín một chiếc mặt nạ.
Nàng lúc này đã đeo chiếc mặt nạ Chiến Binh Mỹ Thiếu Nữ, còn Triệu Tín cúi đầu nhìn món đồ trong tay mình.
Đầu heo mặt nạ!
“Ngươi cho ta cái này?!”
“Đồ ngốc, rất hợp với ngươi đấy.” Tả Lam nói vọng ra dưới lớp mặt nạ.
Trên đường phố hỗn loạn vô cùng.
Triệu Tín đi theo Tả Lam xuyên qua đám đông, rồi thấy trên con phố trung tâm thương mại, một người đàn ông đeo mặt nạ, tay cầm một khẩu súng ngắn.
Họng súng chĩa vào một thương nhân trung niên.
Trước mặt ông ta, một vệ sĩ đã ngã gục trong vũng máu.
Thương nhân mặt mày đầy vẻ hoảng sợ, ôm đầu ẩn nấp sau lưng mấy vệ sĩ khác.
“Còn thật là các ngươi!”
Tả Lam nhảy vọt lên, một cây trường tiên như rồng cuộn vút tới, quất thẳng vào tay tên đeo mặt nạ.
Khẩu súng trong tay hắn rơi xuống đất.
Tên đeo mặt nạ quay đầu nhìn Tả Lam một cái, rồi cắn răng rút một con dao găm lao thẳng về phía thương nhân.
“Dám hành hung trên địa bàn của cô nãi nãi à!”
“Ngươi thật sự là quá to gan rồi.”
Vung trường tiên, Tả Lam liền xông thẳng vào tên đàn ông ��eo mặt nạ. Triệu Tín, với chiếc mặt nạ đầu heo, chạy thẳng đến bên cạnh người bị thương.
“Các ngươi là Hiệp Minh người à?!”
“Lão tử thuê các ngươi bảo vệ an toàn cho ta, mà các ngươi làm ăn thế này hả!”
“Nếu không phải các vệ sĩ của ta vẫn còn đây, lão tử đã chết rồi!”
Thương nhân, với đôi mắt đầy sợ hãi, gào lên.
Hiệp Minh?
Thuê?!
Đây chính là Tả Lam làm việc?
Triệu Tín lặng lẽ ghi nhớ lời của thương nhân, mặc kệ sự tức giận của ông ta, không nói một lời, mà điểm ngón tay vào mấy huyệt vị trên người vệ sĩ để cầm máu cho anh ta.
Thấy tình trạng chảy máu đã được khống chế.
Hắn lúc này mới nghiêng đầu nhìn về phía Tả Lam đang đeo mặt nạ Chiến Binh Mỹ Thiếu Nữ và giao đấu với tên côn đồ.
“Các ngươi, lũ chuột dơ bẩn này.”
“Dám lén lút bắt chước chúng ta đeo mặt nạ, muốn làm ô uế thanh danh của chúng ta!”
“Ngươi cũng xứng?!”
“Tính ngươi không may, đụng phải đại tỷ Thái A Sơn rồi! Lát nữa ta bắt được ngươi, xem có lột da ngươi ra không!”
Trường tiên múa, vút đôm đốp trong không khí như tiếng sấm.
Tả Lam.
Nàng cũng là người trong giang hồ?
“Tôi có thể đi được chưa?”
Thương nhân ẩn nấp phía sau la lớn, đối với ông ta mà nói, nơi này thực sự quá nguy hiểm, ông ta chẳng muốn ở lại đây thêm phút nào.
Nói thật ra!
Triệu Tín kỳ thật không thích lắm cái giọng điệu này của ông ta.
Nhưng đây là việc của Tả Lam, Triệu Tín cũng lười so đo với vị thương nhân kia.
Xét thấy tình hình khá hỗn loạn, để bọn họ ở lại đây nói không chừng còn vướng tay vướng chân.
Khẽ gật đầu một cái.
Thương nhân hừ lạnh một tiếng, nắm lấy vai Triệu Tín.
“Vậy ngươi còn chờ cái gì!”
“Còn không mau đưa lão tử đi?”
“Ngươi tốt nhất nên câm miệng lại.” Ngay khi bàn tay thương nhân vừa đặt lên vai hắn, Triệu Tín trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo, “Muốn cút thì tự mà cút, dám nói thêm một câu nhảm nữa, ta sẽ đánh trật khớp cằm ngươi!”
“Ngươi……”
“Lăn!”
Triệu Tín với ngữ khí không mấy thiện cảm, thương nhân dùng tay hung hăng chỉ trỏ hắn mấy lần trong không khí, rồi mắng ầm ĩ các hộ vệ của mình, bắt họ bảo vệ ông ta rời đi.
Trước khi đi, người vệ sĩ bị thương gật đầu cảm ơn Triệu Tín.
Chịu đựng cơn đau ở bụng, anh ta đi theo mấy vệ sĩ khác hộ tống thương nhân rời đi.
Triệu Tín cũng tại lúc này nhìn về phía Tả Lam.
Đã ba phút trôi qua mà Tả Lam vẫn chưa hạ gục được tên côn đồ, nếu tiếp tục trì hoãn e là các cơ quan chức năng sẽ kéo đến.
Đang lúc Triệu Tín chú ý động tĩnh xung quanh.
Khóe mắt hắn bất chợt lướt qua, chú ý thấy tên côn đồ đeo mặt nạ đưa tay sờ vào trong ngực, trên đầu ngón tay hắn đang kẹp mấy cây ngân châm.
“Tiểu nha đầu, cẩn thận!”
Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về Truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép trái phép.