(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 890: Dựa thế
Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo.
Triệu Tín vốn dĩ là người như vậy.
Hồi nhỏ Dư thúc và Dư thím đối xử với hắn không tệ, việc chữa chân cho Dư thúc chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, hắn đương nhiên sẽ không keo kiệt.
Mặc dù Triệu Tín nói cứ ăn đồ ăn thường ngày thôi.
Cả nhà Dư Vạn Bang vẫn cứ tất bật ngược xuôi, nào là mổ gà, nào là làm cá, thỉnh tho��ng còn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.
“Phụ hoàng, người… sắc mặt không tốt lắm.” Quất Lục Cửu đang ngồi trong chòi hóng mát, chú ý thấy Triệu Tín sắc mặt hơi trắng bệch, liền hỏi, “Lúc nãy người hành châm cho người kia, chắc là đã vận dụng bản nguyên rồi chứ?”
“Xuỵt.”
Triệu Tín ra hiệu bảo hắn đừng nói lung tung, rồi lấy Thối Thể dịch ra nhấp một ngụm.
Quả thực đã hao phí không ít linh khí.
Không sao…
Đối với Triệu Tín mà nói, đây chỉ là khí hư tạm thời, sau này có thể bổ sung lại được. Nhưng Dư Vạn Bang lại là trụ cột của cả Dư gia, cứ so sánh như vậy, Triệu Tín ngược lại cảm thấy mình được lợi hơn.
“Chủ nhân, Tiết Ngọc cho ngài phát tin tức.”
Tiếng reo mừng đã lâu không nghe thấy chợt truyền đến bên tai Triệu Tín. Hắn vội cúi đầu xuống, liền thấy trên màn hình Linh Nhi đang cười với hắn.
“Sao không biến thành hình người?”
Vừa dứt lời, chiếc điện thoại trên tay Triệu Tín liền bay ra ngoài, hóa thành một thiếu nữ điện cạnh đáng yêu.
“Chủ nhân, ta tới rồi.”
“Ngươi đi đâu mấy ngày nay vậy?” Triệu Tín nhíu mày nhìn Tiểu Linh Nhi trước mặt. Từ khi lần trước Thái Thượng Lão Quân cho phép hắn huyễn hóa rồi trở về thế tục, nàng liền bỗng nhiên biến thành điện thoại, chẳng hề có tiếng động gì.
“Linh Nhi đi học tập.”
Tiểu Linh Nhi cười hì hì nói, “Linh Nhi vừa mới hóa hình, có rất nhiều tri thức muốn học tập. Mấy ngày nay Linh Nhi mải mê trong biển kiến thức không thể tự kiềm chế.”
“Phải không, học được cái gì, nói ta nghe xem nào?” Triệu Tín nhíu mày.
“Thật nhiều nha, tỉ như tình yêu giữa người và yêu khác nhau thế nào, rồi yêu quái phải làm sao để sinh sống trong thế giới loài người, cùng…” Linh Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên đỏ ửng một chút, “loại yêu quái như ta thì phải làm sao để sinh sôi hậu đại.”
Ách……
Phạm vi kiến thức này quả thật có hơi rộng a.
Đến cả chuyện sinh sôi hậu đại cũng cân nhắc đến rồi.
“A nha, chủ nhân, dù sao Linh Nhi hiện tại đã trở về rồi, người đừng có quản ta học cái gì mà.” Linh Nhi đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh, hồng hào nói, ��Tiết Ngọc còn đang tìm ngài đó, đang sốt ruột lắm đó ạ.”
“Ta biết.”
Chợt, Triệu Tín liền thuần thục dùng ngón tay lướt hai lần trong hư không.
Mở khung chat của Tiết Ngọc ra.
Tiết Ngọc:???
Tiết Ngọc: Tình huống gì đây, sao giờ này mà vẫn chưa liên hệ với ta?
Tiết Ngọc: Ây da ây da?
【 ‘Tiết Ngọc’ chọc chọc ngươi 】
???
Cái quỷ gì?
Đến cả điểu ngữ cũng lôi ra dùng luôn à?
Triệu Tín: Sava Địch Tạp.
Tiết Ngọc:???
Tiết Ngọc: Đã biến tính rồi sao? Giờ ta phải gọi ngươi là Triệu Tín muội muội à? Muội muội, ngươi giỏi lắm!
Triệu Tín:……
Tiết Ngọc: Thôi được, đừng lãng phí thời gian nữa, vừa rồi ta nhận được tin tức, Đại tỷ của ta cùng nhị ca đã kết minh, mà lại hai người bọn hắn còn lôi kéo một minh hữu cực mạnh.
Triệu Tín: Đô thị Vương?
Tiết Ngọc: Làm sao ngươi biết?
Lúc này, Tiết Ngọc đang ngồi trong vương cung mặt ủ mày chau, sửng sốt khi nhìn thấy tin nhắn Triệu Tín vừa gửi tới. Tin tức này chính hắn cũng vừa mới biết được, vừa biết được đã lập tức đứng ngồi không yên, vội vàng đi tìm Triệu Tín.
Tiết Ngọc: Ngươi tại Địa phủ có nhãn tuyến?
Triệu Tín: Địa Phủ các ngươi có mỗi vài người như vậy thôi mà, sao ta có thể không biết? Ngươi cứ yên tâm đi, ta đã nói sẽ giải quyết giúp ngươi thì nhất định sẽ giải quyết được, ngươi vội cái gì?
Triệu Tín: Chờ một chút ta giới thiệu người cho ngươi, ngươi cứ liên hệ với cô ấy.
Kết thúc tin nhắn, Triệu Tín lại mở một khung chat khác.
Lưu Viện.
Người phụ trách Ngân hàng Thiên Địa tại thành Diêm Vương.
【 Bạn chọc chọc ‘Lưu Viện’ 】
Triệu Tín: Đã nghĩ kỹ chưa?
Khoảng nửa phút sau, từ phía Lưu Viện liền hiển thị trạng thái đang nhập liệu…
Lưu Viện: Triệu đại nhân, ta……
Triệu Tín: Ta cho ngươi một đêm thời gian không phải để ngươi tiếp tục do dự với ta. Đồng ý hay phản đối, ngươi bây giờ cần phải cho ta một câu trả lời.
Triệu Tín: Lưu Đại Chí nói cho ngươi biết rồi chứ, ta có thân phận gì?
Lưu Viện: Ta đồng ý.
Nhìn thấy tin nhắn hồi đáp này, Triệu Tín không khỏi nở nụ cười.
Hắn hoàn toàn không bất ngờ trước quyết định của Lưu Viện, hoặc có thể nói, nàng căn bản không có tư cách lựa chọn, điều nàng có thể làm chỉ có con đường đồng ý này.
Không sai……
Triệu Tín uy hiếp nàng.
Lấy an toàn tính mạng của Lưu Thụy ra uy hiếp.
Biết được Triệu Tín có thân phận Thiên Đạo chi tử, Lưu Viện căn bản không có bất kỳ khả năng phản kháng nào.
Đồng ý, tương lai có thể một bước lên mây, Lưu Thụy cũng có thể khỏe mạnh trưởng thành, Triệu Tín còn hứa sẽ cung cấp liệu pháp ích trí cho Lưu Thụy. Nếu như phản đối, vậy thì càng đơn giản hơn.
Chết!
Triệu Tín đã nói rất rõ rồi, Tiết Ngọc sẽ không cho phép mấy huynh đệ tỷ muội kia của hắn ở lại Địa Phủ, những nhân sự phe cánh đó của bọn họ cũng nhất định phải bị chế tài.
Lưu Viện không có lựa chọn!
Triệu Tín: Ngươi sẽ vì quyết định của mình mà cảm thấy vui mừng.
Triệu Tín: 【 đẩy danh thiếp 】
Triệu Tín: Đây là phương thức liên lạc của Tiết Ngọc, những gì ngươi biết thì hãy nói hết cho nàng ấy, giúp nàng ấy giải quyết Tiết Ninh trước. Có bất cứ vấn đề gì thì cứ liên hệ ta bất cứ lúc nào.
Lưu Viện: Triệu đại nhân, ta muốn hỏi một câu…… Lưu Thụy hắn thật sự có thể……
Triệu Tín: Có thể!
Không có người mẹ nào hy vọng con của mình mãi mãi là đứa trẻ đần độn. Nhìn thấy tin nhắn hồi đáp này của Triệu Tín, cho dù có phải thịt nát xương tan nàng cũng nguyện ý đánh đổi để Lưu Thụy có cơ hội phục hồi trí lực khỏe mạnh.
Lưu Viện: Xin đại nhân yên tâm, ta cùng với Lưu Đại Chí sẽ dốc sức phụ tá Tiết Ngọc Đại Vương.
Nhìn thấy tin nhắn này, Triệu Tín không hồi đáp, mà ngồi trên ghế suy nghĩ xem sự tình ở Địa Phủ nên xử lý thế nào.
Tin nhắn Tiết Ngọc vừa gửi đến đã rất rõ ràng.
Đại tỷ cùng nhị ca đã kết minh, tiện thể lôi kéo thêm Đô thị Vương tham gia vào. Nếu như lão đại cùng lão tiểu nhà hắn không phải kẻ ngu, hai người bọn họ tất nhiên cũng sẽ ôm thành một đoàn để giữ ấm.
Như vậy thì sẽ không thể đánh tan từng người một, mà cần phải tiêu diệt từng nhóm một.
Theo suy nghĩ ban đầu của Triệu Tín…
Tiết Ninh là người dễ giải quyết nh��t.
Nhưng nếu như nàng liên hệ với lão đại, cái tên nắm giữ quân quyền kia, thì thương quyền và quân quyền kết hợp, tuyệt đối phải đáng sợ hơn nhiều lần so với chính quyền và quân quyền kết hợp.
Điều khiến Triệu Tín cảm thấy buồn cười nhất chính là, Đô thị Vương vậy mà cũng đến nhúng tay vào.
Triệu Tín vuốt cằm rồi tìm đến Bách Hiểu Sinh.
Triệu Tín: Điều tra rõ Đô thị Vương, ta muốn tra hắn từ gốc rễ, tổ tông mười tám đời của hắn cũng không tha. Hắn tiếp xúc với những ai, rốt cuộc đang làm gì trong khoảng thời gian này, ta đều phải biết hết.
Triệu Tín: Tuyên bố danh hiệu của ta, cứ nói Thiên Đạo chi tử muốn phụng mệnh Thiên Đạo để điều tra.
Triệu Tín: Kẻ nào cản trở, kẻ đó chết!
Phải biết dựa vào thế.
Ở Tiên Vực bây giờ, thế lực lớn nhất ở Địa Phủ chính là thân phận đệ tử Thiên Đạo hoặc là Thiên Đạo chi tử trong lời Tiết Ngọc. Thân phận này tồn tại không phải để thể hiện uy phong, mà còn có thể nhận được rất nhiều điều kiện tiện lợi.
Nếu không tận dụng tốt, Triệu Tín đều cảm thấy có lỗi với hảo tâm của Thiên Đạo sư tôn.
“Triệu ca, cơm xong rồi.”
Dư Tiểu Nhị cười nói, Triệu Tín cũng nhân tiện không suy nghĩ thêm nữa.
“Ách…… Vị này……”
Khi nhìn thấy Linh Nhi, Dư Tiểu Nhị không kìm được sửng sốt.
“Ta là chủ nhân…” Không đợi Linh Nhi mở miệng, Triệu Tín lập tức che miệng nàng lại, “nàng là muội muội ta, Linh Nhi, đến thôn chúng ta tìm ta đó.”
“A, thật sao?”
Dư Tiểu Nhị liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, cũng không thấy xe cộ nào khác.
Đi bộ tới à?
À đúng rồi, có thể là đón xe đến.
Dù sao Dư Tiểu Nhị cũng không nghĩ nhiều, thêm người cũng chỉ là thêm một đôi đũa, một chén cơm thôi, nhà bọn hắn nấu rất nhiều đồ ăn, cho dù có thêm ba năm người nữa cũng chẳng sao.
Dư Vạn Bang đã từng nằm liệt giường, giờ đây có thể đứng dậy trở lại, tất cả đều là nhờ ơn Triệu Tín.
Trong bữa ăn, Triệu Tín bị rót không biết bao nhiêu chén rượu, thỉnh thoảng còn kể lại một vài kỷ niệm thời trẻ dại đáng xấu hổ.
Tỉ như chuyện Triệu Tín cùng Dư Tiểu Nhị ra đồng trộm bắp bị bắt quả tang.
Hay đến vườn cây ăn quả nhà người ta hái trộm, bị chó đuổi chạy tán loạn.
Bữa trưa kéo dài trọn vẹn hơn hai giờ.
Dư Vạn Bang uống quá chén, chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo. Dư thím đi theo bên cạnh, vừa vỗ lưng vừa trách mắng hắn, "Không uống được mà cứ uống nhiều thế này!".
Dù là Triệu Tín không có chút men say nào, vẫn như cũ bị rót cho đắng miệng khô lưỡi.
“Tiểu Viên, đi rót cốc nước.” Dư Tiểu Nhị khẽ thì thầm với cô gái trẻ bên cạnh. Cô gái đó nhìn Dư Tiểu Nhị một cái, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào rồi chạy vào trong nhà.
Cảnh này vừa lúc bị Triệu Tín nhìn thấy, kết hợp với chữ hỷ dán trên cửa sổ.
“Lão bà ngươi?”
“A…… Tháng trước kết hôn.”
Dư Tiểu Nhị cười ngượng gãi gãi đầu.
“Được nha, nhanh hơn cả ta rồi.” Triệu Tín nhếch mép cười nói, “Cô nương nhà ai vậy, sao ta không có chút ấn tượng nào? Nếu là người thôn mình thì ta phải biết chứ, tên là gì vậy?”
“Không phải, là người thôn Giải Phóng, Quách Viên.”
“Trách không được.”
Triệu Tín mỉm cười gật đầu, “Nói vậy thì, ngươi cũng không đi học nữa sao?”
“Ôi, Triệu ca, tình cảnh nhà ta, Triệu ca cũng biết rồi mà.” Dư Tiểu Nhị thở dài, “Chân cha ta không tốt, trước kia mắc phải bệnh cũ. Bây giờ tuổi đã cao, bình thường cứ phải nằm trong nhà. Tiểu muội còn phải đi học, nếu ta không sớm chút gánh vác gia đình, thì nhà này chẳng phải tan tác sao? Hơn nữa, thành tích của ta cũng không tốt lắm, có học hay không cũng chẳng đáng là bao.”
“Không tốt?”
Triệu Tín thở dài.
Dư Tiểu Nhị thế mà lại là học sinh giỏi nhất trong mười dặm tám thôn này của bọn họ, giấy khen Học sinh Ba Tốt chất thành xe mà chở về nhà. Nếu thế này mà còn nói là học không giỏi, thì Triệu Tín thật sự muốn xấu hổ chết mất.
“Giỏi hay không cũng không còn quan trọng nữa.” Dư Tiểu Nhị cười khổ một tiếng, “Chỉ là Tiểu Viên… Ca, em có thể làm phiền anh một chuyện không?”
“Nói.”
“Bây giờ anh ở trong thành làm ăn chắc là rất tốt chứ.”
“Rất tốt? Phải nói là cực tốt.” Trước mặt đứa em trai tốt bụng này, Triệu Tín cũng lười ra vẻ khiêm tốn, “Bây giờ anh ngươi ở trong thành làm ăn không thể chê vào đâu được, ngươi có chuyện gì cần ta giúp đỡ thì cứ nói thẳng, đừng có ngượng ngùng, hai chúng ta không cần phải nói những lời khách sáo này.”
“Em muốn để Tiểu Viên tiếp tục đi học.” Dư Tiểu Nhị nói.
“Không thành vấn đề.” Triệu Tín lập tức đồng ý, “Cô ấy có bằng cấp gì, muốn học tiếp từ cấp ba hay bắt đầu học đại học? Đã nghĩ kỹ muốn vào trường nào chưa?”
“Trường học thì vẫn chưa nghĩ ra, chắc là sẽ học đại học.”
“Đi.”
“Triệu ca, ngươi đáp ứng?”
“Đáp ứng.”
“Thật sự, không khó khăn gì chứ? Nếu quá khó nói thì…”
“Cái này có gì khó khăn, chỉ là chuyện một lời nói thôi.” Triệu Tín nhíu mày nói, “Chờ vợ ngươi trở về hỏi nàng xem, Đại học Giang Nam thế nào? Nơi đó ta khá quen, hiệu trưởng các thứ ta đều biết, dễ nói chuyện lắm. Nếu như nàng có trường học yêu thích thì cũng có thể nói, trong phạm vi Lạc Thành ta đều dễ xoay sở.”
Để đảm bảo trải nghiệm đọc tốt nhất, nội dung này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.