Ta Tại Ấn Độ Làm Lão Gia (Dịch) - Chương 7: Chapter 7: Chia chác ở khu ổ chuột (1)
Mặc dù Ron đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái nóng của Ấn Độ, nhưng khi xách hành lý ra khỏi nhà ga, y vẫn không nhịn được lẩm bẩm: "Nóng quá, nóng quá."
"Baba, để tôi xách hành lý cho ạ." NiA tay cầm chai Coca lạnh, vừa lo lắng vừa xót xa.
Là người hầu sao có thể để lão gia làm việc nặng nhọc, còn mình thì đứng nhìn đằng sau.
Hơn nữa, cô và Ron gần như lớn lên cùng nhau, từ nhỏ y đã được cưng chiều như cậu ấm, chưa bao giờ phải động tay vào bất kỳ việc nhà nào.
Nếu cha cô, Abi, còn sống, nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ mắng cô té tát.
Nhưng hành lý thực sự rất nặng, cô đã thử rồi, căn bản không nhấc nổi.
Lúc lên tàu, anh trai cô đã giúp cô sắp xếp hành lý.
"NiA, cô không cần áy náy. Đến nơi ở rồi, việc dọn dẹp vệ sinh và giặt giũ cứ giao cho cô."
"Vâng ạ!" NiA vui vẻ mỉm cười.
Cô thè lưỡi hồng hào, cẩn thận liếm chai Coca lạnh.
Mát lạnh tê tê, thật ngọt ngào.
"À, cô phải hứa với tôi một việc." Trước khi lên taxi, Ron khoanh tay nghiêm nghị nhìn cô.
"Việc gì ạ?" NiA lo lắng đặt chai Coca xuống.
"Sau này chỉ được gọi một mình tôi là 'ba ba'!"
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Ron, đôi mắt xanh biếc của NiA thoáng chút ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng ánh lên niềm vui như được cưng chiều.
"Baba~"
Ực, Ron vô thức nuốt nước bọt.
Giọng nói ngọt ngào này, giống như uống Coca lạnh vậy.
"Lên xe!" Xếp hành lý xong, Ron vung tay.
Hôm nay kiếm được một khoản kha khá, y cũng hào phóng như các lão gia Bà La Môn khác, bắt taxi về nhà.
Tất nhiên, cô nàng NiA nhỏ nhắn yếu đuối cũng là một trong những lý do.
Y không yên tâm để cô chen chúc trên xe buýt, ma biết được sẽ xảy ra chuyện gì.
Ngay cả thủ đô Delhi cũng có thể xảy ra vụ án xe buýt đen, thì đừng mong Mumbai sẽ tốt đẹp hơn.
Đối với nhân phẩm của người Ấn, Ron luôn giữ thái độ đề phòng cao nhất.
Từ ga Victoria đến khu Grant, khoảng cách tầm năm cây số.
Ước tính với tốc độ của taxi, mười lăm phút là đủ.
Nhưng đây là Ấn Độ, trên đường lớn không chỉ có người đi bộ, xe ba bánh, mà còn đủ loại động vật.
Những con khỉ tinh nghịch chạy nhảy giữa đường, những con bò già thong thả đi mệt rồi nằm nghỉ ngay ngã tư.
Trong chốc lát, tiếng còi xe, tiếng cãi vã vang lên ầm ĩ, những người lái xe ba bánh, tài xế taxi nhao nhao xuống xe hốt hoảng đẩy con bò già.
Nhưng nó vẫn bất động, dường như nó biết mình có địa vị siêu nhiên, người khác không làm gì được nó.
Ron nóng đến toát mồ hôi, bực bội nói: "Chẳng lẽ cứ đứng đây chờ sao?"
"Sẽ có cảnh sát đến giải quyết." Tài xế taxi phía trước thản nhiên nói.
Quả nhiên, một lúc sau có một viên cảnh sát cầm gậy gỗ đến, gõ vài cái đã đuổi con bò già sang bãi đất trống bên cạnh.
Cuối cùng cũng đi rồi, Ron lau mồ hôi, rồi lại bất mãn nhìn tài xế: "Sao không bật điều hòa?"
"Xe không có." Tài xế vẻ mặt vô tội xua tay.
"Không có..." Ron sững sờ, mắt liếc sang bảng điều khiển.
Nơi đó trống trơn, đừng nói điều hòa, ngay cả ổ đĩa CD, ngăn chứa đồ phụ cũng không có.
Mẹ kiếp, hết nói nổi! Chiếc xe này tiết kiệm đến mức tối đa.
"Đi nhanh lên." Ron bất lực phẩy tay, y không nên kỳ vọng gì vào Ấn Độ.
Ba mươi phút sau, hai người cuối cùng cũng về đến căn hộ.
Vì tay đầy mồ hôi, hành lý trong tay Ron liên tục trượt xuống, kéo cũng không được.
Đến nơi, y ném đồ xuống. Nằm vật ra ghế mây, không muốn nhúc nhích.
Ngược lại, NiA lúc này lại tràn đầy năng lượng, bắt đầu quan sát nơi ở mới của mình.
Đây là một căn hộ hai phòng ngủ, mặc dù trông rộng rãi nhưng cũng cũ kỹ và xuống cấp.
Tường trắng đã ố vàng, chỗ nào cũng nứt nẻ, bong tróc sơn.
Gần góc nhà vệ sinh còn có một mảng lớn nấm mốc và vết ẩm ướt, rõ ràng chủ nhà chưa bao giờ dọn dẹp.
Các đồ đạc khác trong nhà cũng được bài trí rất tùy tiện, thảm màu đỏ, rèm cửa màu xanh lá cây, bàn ghế gỗ óc chó màu sẫm, màu sắc cả căn phòng lộn xộn.
Nhưng NiA lại vô cùng mãn nguyện, ít nhất cô không phải dùng chung nhà vệ sinh với hàng trăm người nữa.
"Căn phòng bên trong là của cô." Ron chỉ vào phòng cạnh nhà vệ sinh. "Còn thiếu một cái giường, ngày mai ta sẽ bảo Anand đi chợ đồ cũ xem sao."
"Baba, tôi ngủ dưới đất cũng được." NiA vội vàng từ chối, là người hầu sao có thể ngủ giường thoải mái như lão gia được.
"Việc này cứ nghe ta, cô ngoan ngoãn làm theo là được."
"Vâng ạ~"
Ron không cho cô cơ hội từ chối, cũng không quan tâm đây có phải thói quen của người Ấn Độ hay không.
Thực ra căn phòng đó vốn là của Abi, ông ấy trải một tấm thảm dày trên sàn, còn nói đó là giường, ai cũng ngủ như vậy.
Đàn ông thô kệch thì thôi, Ron không nỡ để NiA nhỏ nhắn trắng trẻo cũng phải nằm đất.
Đang định dặn dò thêm, thì NiA đã đi đến bức tường có bàn thờ, bắt đầu chắp tay cầu nguyện.
"Xin lỗi, NiA."
"Baba, chú Sur và cha sẽ được tái sinh ở sông Hằng, kiếp sau họ sẽ hạnh phúc."