Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Tại Tokyo Dạy Kiếm Đạo - Chương 190: Hoan nghênh về nhà

Thời gian chẳng thèm đoái hoài đến những rung động và mờ mịt của tuổi trẻ, vẫn cứ không ngừng trôi.

Một đêm bình yên trôi qua.

Sáng hôm sau, câu lạc bộ kiếm đạo trường cấp ba Kitakuzu trở về trong vinh quang. Sau buổi lễ chúc mừng đơn giản được tổ chức tại trường, mọi người liền giải tán.

Kazuma định quay bước đi thì nghe phó bộ trưởng Harunaga Tarou nói: "Tôi quyết định rồi, tôi muốn đi nhuộm tóc!"

Kazuma nghe vậy liền dừng bước, quay đầu bảo phó bộ trưởng: "Thế thì cậu đi theo tôi. Đệ tử nhập thất của tôi chắc chắn có thể giới thiệu cho cậu một chỗ đáng tin cậy."

"Thật sao?" Phó bộ trưởng mừng rỡ, "Tôi đang lo không dám bước vào mấy tiệm đó đây. Nếu là tiệm do đệ tử của Kiryuu-kun giới thiệu, chắc chắn sẽ ổn thôi."

"Khoan đã! Đệ tử nhập thất này, chẳng lẽ là Nanjō sao?"

Lần này không chỉ phó bộ trưởng, mà cả đám nam sinh xung quanh nghe được cũng đều quay đầu nhìn lại.

Ánh mắt mọi người đều như muốn hỏi: "Chắc chắn là có chuyện gì rồi, phải không?"

Kazuma thầm nghĩ, đúng là tôi cũng muốn thế, nhưng nếu thật vậy thì e rằng tôi sẽ phải lĩnh giáo uy lực hủy thiên diệt địa của môn Karate 67 cấp kia mất.

Không, tôi chưa muốn c.hết đâu.

Kazuma hắng giọng, giải thích rõ: "Không, không phải Nanjō. Đó là một cựu bất lương của trường cấp ba Akio. Hắn đã cải tà quy chính và đến chỗ tôi làm đệ tử nhập thất."

"Thế à, Kiryuu-kun còn khuyên cả bất lương cải tà quy chính sao?" Phó bộ trưởng thán phục nói, "Tôi chỉ toàn đánh cho bất lương nằm bẹp dí thôi, chưa từng nghĩ còn có thể như vậy."

Kazuma thầm nghĩ, cậu đánh cho bất lương nằm bẹp dí cũng ghê gớm lắm rồi.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, trong hệ thống "đẳng cấp" trường học Nhật Bản, các câu lạc bộ thể dục thể thao đứng ở đỉnh cao, nhỉnh hơn các nhóm bất lương một chút. Chẳng qua, phần lớn thời gian, các câu lạc bộ thể thao và giới bất lương "nước giếng không phạm nước sông", không ai làm phiền ai.

Trong bộ truyện Slam Dunk, việc câu lạc bộ bóng rổ trường cấp ba Shōhoku và nhóm bất lương xảy ra xung đột, xét trong văn hóa học đường Nhật Bản, thực chất là một cuộc đối đầu giữa hai tổ chức ngang hàng.

Kazuma đặt tay lên vai phó bộ trưởng, kéo cậu ta đi ra ngoài: "Thế nên cậu cứ ngoan ngoãn đi theo tôi. Cậu muốn nhuộm tóc để thay đổi tâm trạng thì tôi không cản, nhưng nếu cậu muốn đi theo con đường tà đạo thì tôi nghĩ Shige có rất nhiều tâm đắc có thể chia sẻ với cậu đấy."

"Tâm đắc của con đường tà đạo sao?" Phó bộ trưởng hỏi.

"Đừng ngốc, là tâm đắc về nỗi lòng chua xót của lãng tử hồi đầu. Đi thôi."

Với suy nghĩ "dù sao cũng đã có hai tháng 'hợp tác' với phó bộ trưởng, nên giúp cậu ta một tay", Kazuma cứ thế kéo cậu ta về võ đường của mình.

Nanjō và Mikako cứ thế đi theo phía sau hai người họ.

"Chiyoko!" Vừa về đến trước cửa nhà mình, Kazuma đã giật giọng hô lớn.

"Có ngay có ngay!" Tiếng Chiyoko vọng lại từ đằng xa, sau đó cô bé từ phía sân vườn đi vòng ra. Thấy Kazuma dắt theo một người, cô bé hơi sững sờ: "Ơ? Vị này là ai vậy ạ?"

"Phó bộ trưởng câu lạc bộ kiếm đạo trường Kitakuzu đấy, em chưa gặp bao giờ sao?"

"Không có." Chiyoko lắc đầu.

"Thôi không nói chuyện đó nữa. Shige hôm nay có đi làm không?"

"Anh ấy làm ca sáng, vừa tan ca xong. Đang ở phía sau luyện bài cơ bản đó, có chuyện gì vậy anh?" Chiyoko nghi ngờ hỏi.

Kazuma không trả lời, trực tiếp cất giọng hô lớn: "Shige! Lại đây!"

"Sư phụ gọi con ạ?" Shige trong bộ kiếm đạo phục, tay cầm trúc đao liền chạy tới. "Có chuyện gì Sư phụ cứ dặn, con sẽ xử lý ngay."

Kazuma chỉ vào phó bộ trưởng: "Đây là phó bộ trưởng câu lạc bộ kiếm đạo trường cấp ba của tôi. Cậu ta muốn nhuộm tóc, cậu giới thiệu cho cậu ta một tiệm đáng tin cậy đi."

Shige đánh giá phó bộ trưởng từ trên xuống dưới. Kazuma để ý thấy cụm từ "Lãng tử hồi đầu" trên đầu Shige lóe lên một tia sáng.

"Vì sao vậy?" Shige không vội giới thiệu tiệm ngay, mà nhìn Kazuma hỏi: "Trường cấp ba Kitakuzu hình như cấm nhuộm tóc mà, phải không?"

"Tôi thất tình, muốn thay đổi tâm trạng một chút." Phó bộ trưởng tự mình trả lời trước khi Kazuma kịp lên tiếng.

Ikeda Shigeru lại một lần nữa đánh giá phó bộ trưởng Harunaga Tarou từ trên xuống dưới, líu lưỡi: "Quả nhiên là y hệt lời ông chủ tiệm cắt tóc nói..."

Kazuma nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú, hỏi: "Ông chủ tiệm đó nói gì cơ?"

"À, có một ông chủ tiệm cắt tóc mà tôi quen, tôi nhuộm tóc vàng hay nhuộm lại tóc đen đều ở chỗ ông ấy. Ông ấy bảo, mỗi năm cứ vào đầu học kỳ mới, sẽ có một đợt cao điểm "lãng tử hồi đầu", tức là mọi người sẽ nhuộm tóc vàng trở lại tóc đen.

Đến hè thì lại có một đợt cao điểm nhuộm tóc vàng. Năm nào cũng vậy.

Ông ấy còn nói, nguyên nhân lớn nhất khiến người ta nhuộm tóc vàng, rất có thể là do thất tình."

Shige giải thích cặn kẽ mọi chuyện cho mọi người nghe.

Kazuma líu lưỡi: "Cái ông chủ tiệm này, tôi cứ có cảm giác là một người rất có chuyện để kể đấy nhỉ?"

"Tôi cũng thấy thế." Ikeda Shigeru nói rồi liếc nhìn phó bộ trưởng: "Cậu... nhuộm để chơi hay là thật sự muốn làm bất lương?"

"Hả?" Phó bộ trưởng ngây người: "Tôi... tôi chỉ muốn thay đổi tâm trạng một chút thôi."

"Vậy thì tôi khuyên cậu cạo trọc đầu là được rồi. Chuyện thay đổi tâm trạng ấy mà, quan trọng là ở cảm giác nghi thức. Cạo trọc đầu thì rất có cảm giác nghi thức." Shige nghiêm túc đề nghị, "Còn nhuộm tóc vàng thì không cần thiết đâu, thật sự không cần thiết."

Những lời này, được Shige nói ra, không hiểu sao lại đặc biệt có sức thuyết phục.

Kazuma vỗ vai phó bộ trưởng: "Harunaga-kun, tôi khuyên cậu vẫn nên nghe lời Shige, cứ cạo trọc đầu đi."

Ban đầu Kazuma định thêm một câu "người con gái đó không đáng để cậu như vậy", nhưng nghĩ lại, đàn ông đang trong tình yêu cuồng nhiệt thì làm gì có đầu óc, nghe vậy không chừng phó bộ trưởng sẽ nổi trận lôi đình mất.

Phó bộ trưởng sờ lên tóc mình, rồi như thể đã hạ một quyết tâm lớn, cậu ta gật đầu mạnh một cái: "Được! Vậy cứ thế! Cạo trọc đầu cũng tiết kiệm hơn nhuộm tóc!"

Shige: "Vậy tôi đạp xe đưa cậu đi nhé. Sư tỷ cầm giúp tôi cái này."

Hắn đưa thanh trúc đao cho Chiyoko, rồi đi dắt chiếc xe đạp đang khóa ở hiên nhà.

"Xe đạp từ đâu tới?" Kazuma nghi ngờ hỏi.

"À, tôi đưa báo buổi sáng, đây là xe đạp được cấp phát. Coi như là phúc lợi của việc đưa báo, nếu nghỉ việc thì phải trả lại, hỏng hóc phải đền tiền. Tôi thấy rất hời, không có chiếc xe này mỗi lần đi làm đều phải đi xe buýt, tốn tiền lắm."

Shige nói xong liền leo lên xe đạp, vỗ vỗ yên sau, nhìn phó bộ trưởng.

Phó bộ trưởng không chút do dự ngồi lên yên sau.

Tiếng chuông xe đạp của Shige vang lên, cậu ta bắt đầu đạp đi.

Kazuma, Chiyoko, Nanjō và Mikako cứ thế dõi mắt nhìn hai người đi xa dần.

Nanjō: "Cái đệ tử nhập thất này của cậu cũng khá đấy chứ."

"Đúng vậy. Vừa có thể giúp việc, lại còn nộp học phí." Kazuma gật đầu: "Đệ tử nhập thất như vậy tôi phải kiếm thêm vài người nữa. Sau này các cậu thấy ở đâu có lãng tử hồi đầu thì nhớ báo cho tôi nhé, tôi sẽ chạy ngay đến cảm hóa hắn."

Lúc này Chiyoko chợt nhớ ra điều gì đó, vội hỏi Kazuma: "À, anh hai, kết quả Đại hội toàn quốc thế nào rồi? Đấu cá nhân không lẽ anh không giành được chức vô địch chứ?"

Kazuma rút chiếc túi đựng Kaiseiki từ trong hành lý ra, nhét vào tay cô em gái: "Cầm vào treo lên đi."

"Vâng ạ!" Chiyoko hớn hở reo lên.

Cô bé quay người đi về phía cửa chính thì đúng lúc cửa bị một người từ bên trong kéo ra.

Kamimiyaji Tamamo một thân quần áo thể thao, mang theo hoàn toàn như trước đây thô gọng kính.

"Hoan nghênh trở về." Vừa nói cô vừa ngáp một cái, vẻ mặt phờ phạc như chưa ngủ đủ: "Không ra đón anh ngay được là vì em vừa chợp mắt một lúc."

Nanjō: "Thì ra là cậu ở đây..."

Nàng thoạt nhìn rất thất vọng.

Ủy viên trưởng mỉm cười, rồi nhìn Kazuma nói: "Đã về rồi thì bắt đầu học thôi. Mấy ngày nay anh đã bỏ lỡ tiến độ, phải bù lại. Vì thế, tôi đã chuẩn bị một đống lớn bài tập chờ anh đấy."

Kazuma: "Tôi... vừa về không thể để tôi nghỉ ngơi một chút sao?"

"Ân, tốt, cho ngươi mười lăm phút, nghỉ ngơi thật tốt." Ủy viên trưởng hoàn toàn bất vi sở động.

Kazuma thở dài.

Không đợi cậu mở miệng, ủy viên trưởng đã đưa cho cậu một chiếc hộp nhỏ: "Bánh ngọt làm theo công thức gia truyền của nhà tôi, hôm qua tôi tự tay làm đấy. Chúc mừng anh đã chiến thắng Kaiseiki."

Kazuma nhận lấy hộp, nhấc chiếc nắp gỗ mộc mạc lên. Một mùi thơm ngọt ngào lập tức xộc thẳng vào mũi cậu, chỉ ngửi thôi cũng đủ biết món bánh này ngon đến mức nào.

"Ăn xong rồi thì cố gắng lên nhé." Ủy viên trưởng cười híp mắt nói. Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý bạn đọc trân trọng giá trị công sức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free