Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5121:

Lăng Hàn trầm ngâm một lát rồi buông tay.

Hoàng Phủ Thông lao nhanh về phía nữ tử áo trắng, sau đó vùi đầu vào lòng nàng.

– Ô ô ô, hắn ức hiếp Tiểu Vân!

Móa!

Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người đều cảm thấy nổi da gà.

Ngươi vùi đầu vào ngực nữ tử áo trắng? Còn dùng mặt cọ tới cọ lui?

Thật quá vô liêm sỉ!

Nữ tử áo trắng chỉ khẽ xoa đầu Hoàng Phủ Thông:

– Biến trở về dáng dấp ban đầu, sau đó nói xin lỗi mọi người!

– Tỷ tỷ!

Hoàng Phủ Thông vẫn tỏ vẻ không cam tâm, không ngừng lắc đầu, liên tục cọ cọ cái đầu vào lòng nữ tử áo trắng.

Cả đám người nhìn chằm chằm vào hắn, trong lòng càng dâng lên sát ý.

– Ngoan!

Nữ tử áo trắng dịu dàng nói.

Hoàng Phủ Thông lúc này mới ngẩng đầu. Ngay sau đó, mọi người hoa mắt, thân thể của thanh niên phách lối biến thành một bé trai chừng bốn năm tuổi.

Cái gì thế này!

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, hóa ra họ đã bị một cậu bé nghịch ngợm đùa cợt?

Trời ạ, nếu chuyện này đồn ra ngoài, chẳng phải bọn họ sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao?

– Đây là đệ đệ ta, Quách Vân.

Nữ tử áo trắng nói.

– Thằng bé còn nhỏ dại, không hiểu chuyện, xin mọi người chiếu cố thêm.

Khi phát hiện “Hoàng Phủ Thông” chỉ là một đứa bé trai, sát ý trong lòng mọi người cũng tan thành mây khói. Cho dù thằng bé này đã đùa giỡn họ một vố, nhưng đứng trước mặt nữ tử áo trắng kia, nào ai dám tỏ ra tức giận?

– Không có gì, không có gì.

– Trẻ con mà, tinh nghịch một chút cũng là chuyện thường tình.

– Đúng vậy, xin hỏi cô nương phương danh là gì, đến từ thành nào vậy?

Mọi người nhao nhao hỏi, ánh mắt ai nấy đều sáng rực.

Nữ tử áo trắng thản nhiên đáp:

– Ta tên là Quách Sương, không phải tuyển thủ dự thi. Ta chỉ tới đây dạo chơi, tình cờ đi ngang qua nơi này thôi.

A, thì ra là thế.

Mọi người đều gật gù, nếu nữ tử này không phải người của võ quán, chẳng phải việc theo đuổi nàng sẽ dễ dàng hơn sao?

Họ đều tiến tới, nói những lời lấy lòng, trăm phương ngàn kế mong giành được sự chú ý của người đẹp.

Thế nhưng, dù Quách Sương không hề lạnh nhạt cự tuyệt, gương mặt xinh đẹp bình tĩnh của nàng lại khiến bất cứ ai cũng cảm thấy khó lòng thân cận.

Quách Vân vẫn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, sau đó xoa xoa cổ tay từng bị Lăng Hàn nắm lấy, gương mặt vẫn còn nhăn nhó.

Đồ khốn, bóp đau chết đi được!

Lăng Hàn làm như không thấy, ung dung đi thẳng về phòng mình.

Quách Sương rất đẹp, tuyệt đối không thua kém gì Trì Mộng Hàm hay Tống Lam, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến hắn?

Hắn đến đây để đột phá Thánh vị, chứ đâu phải để tán gái.

Hơn nữa, hắn có cảm giác nữ nhân này sâu không lường được, điều đó khiến hắn cảm thấy kiêng kỵ.

Không phải hắn sợ không đánh lại đối phương, mà là lo lắng thân phận của mình sẽ bị bại lộ.

Nữ nhân này tựa như bị một tầng sương mù bao phủ, tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Vì vậy, tốt nhất là không nên trêu chọc.

Quách Sương nhìn hắn đi vào phòng, sau đó thu hồi ánh mắt, lại nói lời xin lỗi với mọi người rồi dẫn Quách Vân rời đi.

Phốc! Khi đến một nơi không người, Quách Vân lại biến hóa lần thứ hai, hóa thành một con sóc đỏ rồi nhảy lên vai Quách Sương, cất tiếng nói:

– Đại nhân, tại sao chúng ta phải diễn kịch như thế?

Nó rất ngạc nhiên.

Giọng của “hắn” cũng biến thành giọng nữ.

Quách Sương cười nhạt:

– Như vậy mới nhìn thấu lòng người.

– Đại nhân muốn tìm người có dũng khí đứng ra ư?

Con sóc đỏ hỏi.

Quách Sương gật đầu:

– Đây chỉ là bước sàng lọc đầu tiên. Nếu không có dũng khí thì sao có thể làm được đại sự?

– Đại nhân, vậy tiếp theo thần sẽ đóng vai gì? Vẫn đóng vai ác thiếu ư?

Con sóc đỏ hỏi với vẻ đầy hưng phấn.

Chuyện nhỏ như vậy trôi qua, cũng không có thêm sự cố nào khác. Mọi người chờ đợi bảy ngày để đến thời điểm Vương đ�� tranh bá.

Tám mươi hai đội ngũ đến từ các thành thị Giáp cấp đều đã tề tựu, cũng là lúc tổ chức thi đấu tấn cấp.

Quy tắc vẫn như cũ: tất cả mọi người sẽ được đưa vào núi rừng, kẻ mạnh mới có thể sinh tồn. Năm người xuất sắc nhất sẽ cùng đi Vương đô, tiến vào Tịnh Địa để tranh tài với chín đội ngũ khác của Vương đô.

Từng nhánh đội ngũ tiến vào núi rừng. Chỉ chốc lát sau, tám mươi hai đội ngũ đã được thả xuống địa điểm quy định.

Trong cuộc thi đấu lần này, tiêu chuẩn đã rộng hơn, cho phép các tuyển thủ buông tay một trận chiến. Vương đô sẽ cử cao thủ tọa trấn, một là để đảm bảo không xảy ra thương vong nghiêm trọng, hai là để làm trọng tài.

Có đội ngũ lựa chọn kề vai sát cánh chiến đấu, trước tiên dùng ưu thế đoàn đội để kiếm điểm tích lũy, sau đó mới tiến hành đấu tranh nội bộ. Lại có đội ngũ ngay từ đầu đã tách ra, hoàn toàn không đi cùng nhau.

Lăng Hàn cũng mặc kệ những người khác, ung dung đi một mình.

Việc hắn đi một mình dễ dàng bị kẻ khác để mắt tới.

Quả nhiên, chỉ một lát sau, có một đội ngũ mười người đuổi theo phía sau.

Lăng Hàn dừng bước, hắn mỉm cười. Đã có cá cắn câu rồi.

Hắn không biết đây là thành thị nào, nhưng đội ngũ này gồm năm tên Chú Đỉnh và năm tên Sinh Đan, thật sự không đáng để hắn bận tâm – dù sao hắn cũng có thể vận dụng lực lượng Sinh Đan cảnh.

– Tiểu tử kia, một mình ngươi mà dám hành động tùy tiện như thế! Hắc hắc, thật không biết ngươi ngu ngốc hay quá tự tin nữa.

Một người trong số đó cười nói, hiển nhiên cho rằng đã nắm chắc phần thắng với Lăng Hàn.

Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay:

– Các ngươi thử tiến lên xem sao, chẳng phải sẽ rõ ngay ư?

– Tốt, ta sẽ chiều theo ý ngươi!

Mười người cùng lao lên, kể cả năm tên Chú Đỉnh.

Lăng Hàn cười khẽ một tiếng, hai chân phát lực lao thẳng về phía mười người kia.

Oanh! Hắn tựa như một hung thú viễn cổ, hoàn toàn không theo chiêu pháp nào, chỉ dựa vào thân thể để va chạm.

Đáng sợ là, lực lượng của hắn quá mạnh. Hắn va chạm khiến một người bay văng ra ngoài, trực tiếp đứt lìa mấy xương cốt, hoàn toàn mất đi chiến lực.

– Chết tiệt!

Những người còn lại đều kinh hãi, tên gia hỏa này quá hung hăng dọa người rồi!

Thế nhưng, một khi Lăng Hàn đã phát động công kích thì không thể dừng lại.

Hắn xông thẳng tới, gần như đụng phải ai là người đó sẽ bay văng đi. Sau một lượt va chạm, trong số đối phương chỉ còn một người đứng vững.

Không phải do người này có thực lực mạnh hơn, mà là tốc độ của hắn nhanh nhất, nên mới có thể tránh thoát vài lần va chạm của Lăng Hàn.

– Lại đây.

Lăng Hàn cười khẽ nói.

Kẻ kia run rẩy, bỗng nhiên hét to một tiếng rồi bỏ chạy.

Hắn ta đã bị dọa sợ đến mức hồn bay phách lạc. Chỉ một lát trước, những đồng đội của hắn đều bị đụng bay, hơn nữa đều mất đi chiến lực, sao hắn có thể không sợ chứ?

Lăng Hàn cũng không truy kích, thiếu một người cũng chẳng đáng kể.

Hắn tiếp tục đi sâu vào trong núi, luôn có những đội ngũ tràn đầy tự tin hoặc những tuyển thủ cho rằng hắn dễ bắt nạt tìm đến. Kết quả là tất cả đều thảm bại.

Hai ngày đã trôi qua, cuộc tranh tài còn một ngày nữa sẽ kết thúc.

Lúc này, võ quán đã tuyên bố một tin tức nóng hổi, cho biết trong mười khu vực của ngọn núi, mỗi khu vực đều có một con hung thú Sinh Đan cảnh. Nếu ai có thể giết chết nó sẽ được ban thưởng năm mươi điểm tích lũy.

Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free