(Đã dịch) Thảo Nghịch - Chương 1383: Ta muốn làm người
Đặng Đa về đến trong nhà, mẫu thân Hàn thị đang nấu cơm.
"A nương, bữa này ăn gì?" Đặng Đa hỏi.
Hàn thị quay đầu, lấy bàn tay chai sần quẹt ngang mũi, hít hít một hơi, đáp: "Nấu ít cháo thôi con."
"A nương, hay mình làm bánh bột ngô đi ạ?" Đặng Đa nói, nước miếng ứa ra.
"Bánh bột ngô bánh bột ngô!" Phụ thân Đặng Cửu đang ngồi xổm bên ngoài, tức giận nói: "Chút lương thực ít ỏi này mà không biết tằn tiện, đợi đến sang xuân, cả nhà chỉ có nước đi uống gió thôi!"
Đặng Đa xoa xoa bụng, làu bàu: "Địa chủ thu tô thật là độc ác."
"Đất là của địa chủ mà con." Đặng Cửu ho khan một tiếng, nói: "Thời buổi binh đao loạn lạc thế này, có một bát cơm ăn đã là địa chủ nhân nghĩa lắm rồi. Lão đại, con phải biết ơn chứ!"
Đặng Đa bước ra, ngồi xổm một bên cạnh cửa, hai tay ôm đầu gối: "A đa, Tần vương muốn chiêu binh đấy!"
"Chúng ta là nô tịch."
"Nô tịch... Nô tịch thì đã sao?" Đặng Đa trẻ người non dạ, bực tức hỏi.
"Thằng nhóc nhà ngươi! Không biết trời cao đất rộng gì cả." Đặng Cửu co rúm người lại, lưng dựa vào tường đất: "Ngày xưa cả làng ta đều là nô lệ của địa chủ, mà ở trong huyện, địa chủ lại có kẻ chống lưng. Nếu địa chủ không vừa lòng, giết chết chúng ta cũng đáng đời."
"Đánh chết nô lệ thì phải chịu tội chứ!" Đặng Đa bất mãn nói.
"Ai mà thèm nghe mấy lời ma quỷ đó?" Đặng Cửu chỉ ra bên ngoài. Ông mới ngoài ba mươi tuổi mà gương mặt đã đầy nếp nhăn hằn sâu như những vết nứt trên đất khô cằn.
"Ngày trước, Đặng lão tam không biết từ đâu nghe được mấy chuyện đó, thấy người thu tô của địa chủ đòi nhiều hơn một chút là hắn đã la làng, còn nói muốn đi tâu lên trên, rằng địa chủ không dám làm gì hắn. Nhưng kết cục thì sao?"
Trong mắt Đặng Cửu hiện lên vẻ sợ hãi tột độ: "Bị Diêu Đại dẫn người đánh chết tại chỗ. Ngay trước mặt chúng ta luôn."
"Đó là vì chẳng có ai đi tố cáo cả!" Đặng Đa đỏ bừng mặt.
"Ai! Thằng ngốc!" Đặng Cửu xoa xoa khóe mắt: "Con có biết cha của Đặng lão tam bị cụt chân như thế nào không?"
"Không phải ông ấy bị ngã từ chỗ cao xuống gãy chân sao?"
"Là bị Diêu Đại tự tay chặt đứt đấy." Đặng Cửu nói.
"A!" Đặng Đa sợ ngây người: "Vì sao?"
"Lão vừa vặn trốn ở gần đó, nhìn thấy Diêu Đại cầm cây gậy, cười khẩy nói: "Dám đi trong huyện tố cáo lão gia, mày to gan thật!" Đặng lão tam mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp hỏi: "Sao... sao ngươi lại biết được?""
Đặng Cửu trợn trừng mắt: "Diêu Đại nói, cái thằng chó mày vừa mới đi tố cáo chân trước, thì chân sau đã có người từ trong huyện tới báo cho lão gia rồi."
"Đây không phải... Đây không phải là cấu kết với nhau sao?" Đặng Đa còn trẻ, không hiểu những chuyện này.
"Không phải cấu kết."
"Thế là gì?"
"Bọn hắn vốn là người một nhà." Đặng Cửu thở dài một tiếng.
Đặng Đa ngơ ngẩn ngồi xổm đó: "A đa, hôm ấy con thấy hơn mười kỵ binh đi ngang qua cổng thôn, đó là quân của Tần vương. Bọn họ thấy con thì rất khách khí, có người còn cho con một miếng thịt khô. Họ nói Tần vương thích nhất những thanh niên đầy tinh thần như con đây."
"Sau đó thì sao?"
"Đời này ngoại trừ cha và a nương ra, đây là lần đầu tiên có người đối xử tốt với con như vậy. Con... Con muốn phò tá Tần vương."
"Bỏ cái ý nghĩ điên rồ đó đi!" Đặng Cửu nói: "Ngoan ngoãn làm nô lệ cho địa chủ thôi."
"Chúng ta không thể làm người sao?" Đặng Đa nhìn cha mình, trong mắt ánh lên vẻ hy vọng.
Đặng Cửu nhìn con trai, những nếp nhăn trên mặt ông dường như càng hằn sâu thêm, ông khẽ lắc đầu.
"Chúng ta, không phải là người!"
...
"Các điền trang đều có quản sự của các đại tộc quyền quý ở lại trông coi, quan phủ xuống thông cáo khắp nơi nhưng không ai hưởng ứng."
Khương Hạc Nhi nhìn Tần vương đang ngẩn người: "Điện hạ... Điện hạ?"
"Thịt kho tàu thịt dê ăn ngon thật a!"
Tần vương quệt mép một cái: "Ngươi nói cái gì cơ?"
Hóa ra ngài chẳng nghe gì cả!
Khương Hạc Nhi bẹp miệng: "Các điền trang đều có quản sự của đại tộc, quan phủ thông cáo không ai phản ứng."
"Điện hạ, việc này không thể làm rồi." Khương Hạc Nhi nói.
"Thật sao?" Lý Huyền đứng dậy: "Gọi người, chúng ta vào cửa ải dạo chơi chút."
Đi ra ngoài liền gặp Hách Liên Vinh: "Điện hạ đây là..."
"Vừa hay, ngươi cũng đi theo ta ra ngoài."
"Dạ."
Lý Huyền dẫn Khương Hạc Nhi, Hách Liên Vinh, thêm cả Lâm Phi Báo và Dương Lược. Về lý mà nói, đội hình này đã đủ mạnh, nhưng hắn vẫn chưa hài lòng: "Chưởng giáo đâu?"
Khương Hạc Nhi đáp: "Ninh chưởng giáo bị người kéo đi làm phép rồi ạ."
Lão Ninh làm ăn phát đạt quá nhỉ! Lý Huyền giật giật mí mắt.
"Tình báo quân phản loạn có vẻ hơi yếu kém." Hách Liên Vinh nói: "Không ít người muốn hỏi Điện hạ rằng bao giờ thì xuất binh."
"Đợi chút đã." Lý Huyền nói: "Ta có hỏi mấy lão nông, họ đều bảo sau đó sẽ có một trận mưa to. Thời tiết này...", hắn thò tay ra ngoài, "Nếu xuất binh, một trận mưa lớn đổ xuống, chẳng phải bao nhiêu người sẽ bị lạnh cóng ư?"
"Quân phản loạn trốn trong thành thì ngược lại rất thoải mái." Khương Hạc Nhi đến từ ấm áp Nam Chu, dù là đến Bắc Cương nhiều năm, vẫn không thích ứng khí hậu.
"Đi."
...
Thời tiết âm trầm.
Nửa đêm, gió đột nhiên lớn, luồn lách qua mọi khe hở trong nhà.
Tiếng rít ấy, tựa như Quỷ Thần đang gào thét.
Nhà Đặng Cửu chỉ có mấy gian nhà đất, cái gọi là sân cũng chỉ được vây quanh bởi một hàng rào thô sơ.
Kẹt kẹt!
Cánh cửa một gian nhà đất từ từ mở ra, một bóng đen tay xách theo một bọc đồ, lặng lẽ bước ra.
Bóng đen quay người đóng cửa lại, lập tức đi ra ngoài.
��i vài bước, hắn do dự một chút, rồi quay lại đi đến giữa một gian nhà đất khác, quỳ xuống, dập đầu.
Hắn đứng dậy, bước qua hàng rào, ngoảnh đầu nhìn lại vài lần.
Cuối cùng biến mất ở gió lạnh bên trong.
...
Thời tiết này đồng ruộng chẳng có việc gì, nông dân đều ở trong nhà tránh rét. Không có việc gì làm, cứ thế ch���u đói qua ngày.
Sáng sớm, Đặng Cửu rời giường, chậm rãi mở cửa ra ngoài, vươn vai một cái, gọi: "Lão đại, lão đại!"
Bên cạnh trong phòng không ai trả lời.
"Cái thằng lười này!" Đặng Cửu lẩm bẩm: "Lười như vậy, sau này sao mà nuôi nổi gia đình? Đừng để vợ mình cũng lười biếng theo, thì cả nhà chỉ có nước chết đói."
Hắn đi qua gõ cửa: "Lão đại! Lão đại!"
Trong phòng vẫn như cũ không ai đáp lại.
"Dậy đi!" Đặng Cửu chuyển sang đập cửa, dùng sức vỗ mạnh vào.
Cửa phòng mở ra.
Đặng Cửu đi vào, thấy chăn gối đã gấp gọn gàng thì cười nói: "Nó đi đâu rồi nhỉ?"
Ông quay lại nói với Hàn thị, Hàn thị bảo: "Hôm qua nó không vui, chắc là ra ngoài tìm bạn bè chơi đùa rồi."
"Chơi đùa cái gì, chết đói nhanh thì có." Đặng Cửu miệng thì bất mãn nhưng lòng thì đau xót: "Chậm chút, hay là mình cắt một miếng thịt khô kia cho Đại Lang nấu một nồi nước?"
"Đó không phải là để dành ăn Tết sao?" Hàn thị nghĩ bụng, rồi lại nói: "Thôi được."
Đó là trong nhà duy nhất một miếng thịt, vẫn là thịt lợn, hong khô cứng rắn.
"Đợi thêm hai năm nữa, tích cóp chút tiền, rồi gả vợ cho lão đại." Đặng Cửu mơ ước: "Đến lúc đó, lão phu sẽ đi cầu xin Diêu Đại, mong hắn mở lòng, chuyện bớt xén tiền lương của bọn trẻ ấy, dù sao thì cũng nên để lão đại cùng vợ hắn có thêm vài bữa cơm no."
"Địa chủ nhân từ, chắc là sẽ cho phép thôi." Hàn thị cũng có chút vui vẻ.
Bên ngoài một trận ồn ào.
"Đều đi ra!"
Có người hô.
Đặng Cửu ra ngoài nhìn thoáng qua rồi quay vào nói: "Nương tử, là tay sai của Diêu Đại, nói mọi người phải ra cổng thôn."
"Lại làm sao?"
Hàn thị đi tới, hai tay vẫn giấu trong ống tay áo, bị gió lạnh thổi qua không kìm được rùng mình.
"Trời mới biết, đi thôi."
Hai vợ chồng đi theo các thôn dân hướng cổng thôn đi.
"Đặng Cửu, ông có biết chuyện gì không?" Có người hỏi.
"Lão đây biết làm sao được." Đặng Cửu cười nói: "Chắc là ai đó lại phạm lỗi rồi!"
"Ừm!"
Đặng Cửu nói: "Địa chủ nhân từ, chúng ta nên giữ quy củ một chút, đừng nên quên thân phận mình!"
Đám người gật đầu.
Đến cổng thôn, người đi trước quay đầu lại, thấy Đặng Cửu thì nói: "Đặng Cửu, là lão đại nhà ông đấy."
Đặng Cửu trong lòng hoảng hốt, vội vã chạy tới.
Đám người tản ra nhường một lối đi, Đặng Cửu bước lên phía trước.
Cổng thôn là nơi tập trung, những thôn dân rảnh rỗi, buồn chán thì hay tụ tập ở đây nói chuyện phiếm.
Diêu Đại đang đứng dưới gốc cây lớn ở cổng thôn, phía trước hắn là hai tên tay sai, và xa hơn chút là một người bị trói đang quỳ.
Người kia cúi đầu, một bọc đồ đang nằm vương vãi cạnh bên, bên trong là một bộ quần áo cũ kỹ mà Đặng Cửu nhìn rất quen.
"Lão đại!" Đặng Cửu hô.
Người kia ngẩng đầu, gương mặt sưng vù, chính là Đặng Đa: "A đa."
Đặng Cửu tiến lên một bước rồi lại dừng lại, ngẩng đầu cười xoa dịu hỏi: "Quản sự, không biết lão đại nhà tôi đây đã phạm phải chuyện gì?"
Diêu Đại đi đến sau lưng Đặng Đa, châm biếm nói: "Sau đêm qua, ta đã biết có kẻ sẽ làm chuyện mờ ám rồi."
"Quản sự anh minh!" Mấy tên tay sai tâng bốc Diêu Đại một tràng.
"Ta liền sai người canh giữ ở cổng thôn, quả nhiên, nửa đêm đã có kẻ lén lút lẻn ra ngoài. Ta cử người đi theo, tên này cứ thế đi thẳng vào trong huyện, nửa đường thì bị tóm lại."
Diêu Đại chỉ vào Đặng Đa: "Cái thằng này thật to gan, dám đi tòng quân!"
"A!"
Các thôn dân không nhịn được lên tiếng kinh hô.
Trong lòng Đặng Cửu hoảng hốt: "Quản sự, lão đại nhà tôi còn nhỏ, ngu dốt, nó lú lẫn rồi. Khi về, tiểu nhân sẽ trừng trị nó thật nặng..."
"Không tới phiên ngươi!"
Diêu Đại lạnh lùng nói: "Lão gia đã trở về, vừa hay đang muốn tìm một con gì đó..."
"Gà!" Bên cạnh có người nhắc nhở.
"Đúng, lão gia mới từ đất Thục trở về, đang định tìm một con gà để giết thịt, thằng ngu này đúng là không còn gì hợp hơn rồi."
Diêu Đại một cước đạp ngã Đặng Đa: "Đánh đi, cứ đánh sống nó cho lão gia dùng roi ngựa quất chết! Để lũ ngu xuẩn này thấy rõ, ai dám làm trái ý Trương thị, chính là một con đường chết!"
"Quản sự!"
Đặng Cửu quỳ xuống, định bò tới nhưng không dám, chỉ biết khóc lóc van xin: "Quản sự! Tiểu nhân nguyện ý chuộc tội cho lão đại. Từ nay về sau, tiểu nhân sẽ trói nó trong nhà, không cho ra ngoài, cầu xin quản sự tha cho nó!"
"Lão gia đã nói hôm nay nó chết, Diêm Vương cũng chẳng dám giữ nó đến ngày mai!" Diêu Đại khoát tay: "Đánh!"
Hai người tay sai giơ lên roi.
Dùng sức huy động.
Một thân ảnh mạnh mẽ lao tới, nằm sấp lên lưng Đặng Đa.
Ba!
Ba!
Hai roi quất vào tấm lưng gầy gò đó, khiến quần áo rách toạc.
"A!"
Giữa tiếng kêu gào thê thảm, Đặng Đa quay đầu, thấy là mẫu thân Hàn thị thì đau đớn tới mức muốn nổ tung khóe mắt: "A nương!"
Hàn thị cố gắng ôm chặt hắn, cơ thể gầy ốm của bà dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận, cầu khẩn nói: "Là nô tỳ không quản được lão đại, quản sự, nếu muốn giết, thì hãy giết nô tỳ đây!"
"A nương, một mình con làm thì một mình con chịu!" Đặng Đa giãy giụa.
"Con làm được cái gì?" Đặng Cửu cố gắng bò tới, ngửa đầu nói: "Quản sự, là tiểu nhân không biết điều, cầu xin quản sự tha cho lão đại. Tiểu nhân... Tiểu nhân nguyện ý làm con gà kia."
"Cả nhà tình nghĩa sâu nặng gớm nhỉ!" Diêu Đại cười khẩy nói: "Đã vậy thì đánh chết cả lượt đi!"
"A đa, a nương!" Trong mắt Đặng Đa tràn ngập hối hận.
"Nhìn xem!" Diêu Đại chỉ vào ba người nhà Đặng Cửu, cười như không cười: "Hôm nay lão gia muốn đày đọa cả nhà ba người nó tới chết, là phạm luật! Phải không? Nhưng có ai dám đi tố cáo không?"
Những thôn dân kia cúi đầu.
Câm như hến.
Ở đây, Diêu Đại chính là trời!
Mà cái "trời" của Diêu Đại, chính là gia chủ Trương thị, Trương Kỳ.
Mà tầng dưới chót nhất, chính là những nô lệ này.
"Lão gia ta làm trái luật đấy!" Tiếng Diêu Đại quanh quẩn dưới gốc cây lớn ở cổng thôn: "Mà luật pháp thì là cái thá gì? Chỉ là một bãi rắm thôi!"
Diêu Đại nhìn thấy các thôn dân rụt rè ngoan ngoãn như chim cút, một cảm giác ưu việt không kìm được tự nhiên trỗi dậy trong lòng.
Phía sau đám thôn dân, có người hỏi: "Luật pháp là cái rắm gì? Vậy cái trời này là trời của ai?"
Thằng nào to gan vậy!
Dám đắc tội Diêu Đại... Các thôn dân không dám quay đầu, chỉ thầm cầu nguyện cho người đó một lát trong lòng.
"Đương nhiên là trời của Trương thị!"
Diêu Đại ngẩng đầu, nhưng hắn vóc người thấp bé nên không nhìn thấy tình hình phía sau. Hắn chỉ tay về phía sau: "Ra đây!"
"Nhường một chút! Nhường một chút!"
Các thôn dân cúi đầu tránh đường.
Mấy người đàn ông chậm rãi đi ra.
Người đàn ông dẫn đầu có thần sắc ung dung tự tại. Người đàn ông bên cạnh thì trông hơi gầy gò, nhưng cơ ngực lại vạm vỡ đến lạ...
Sau lưng là hai người đàn ông khác dáng người khôi ngô. Diêu Đại vốn định sai người động thủ, nhưng khi thấy hai người đàn ông này, lòng khẽ động, liền hỏi: "Từ đâu tới?"
"Người đi đường ngang qua."
Người đàn ông nói.
"Đi đâu?" Diêu Đại hỏi.
"Đi tòng quân!" Người đàn ông mỉm cười nói.
Khó trách lại có hai tên dáng người hùng tráng như vậy. Nhưng mà, nhìn tóc hai tên kia đã hoa râm rồi, thế mà còn muốn đi tòng quân, chẳng phải điên rồ lắm sao?
Diêu Đại cười lạnh: "Qua đường thì cứ qua đường, lo chuyện bao đồng nhiều coi chừng tai họa ập tới đấy."
Tay sai phía sau hắn nói thêm: "Đất nào chẳng chôn người!"
Người đàn ông cũng chẳng thèm để ý đến bọn chúng, chỉ nhìn ba người nhà họ Đặng, hỏi: "Vì sao chúng muốn đày đọa cả nhà ngươi đến chết?"
Hàn thị cúi đầu, run lẩy bẩy. Đặng Cửu cúi đầu: "Là tiểu nhân đáng chết, cùng địa chủ không quan hệ."
Từ tổ tông bắt đầu đã dạy bảo bọn họ, chúng ta là trâu ngựa của Trương thị, địa chủ có thể để chúng ta không chết đói chính là ân đức, phải biết ơn.
Bao nhiêu năm qua, chính là dựa vào loại suy nghĩ này, người dân thôn Đặng mới có thể chịu đựng qua nhiều đời.
Đặng Đa nhìn thoáng qua hai người đàn ông phía sau đang lưng đeo trường đao. Dù sao hắn còn trẻ, trong lúc tuyệt vọng, liền hô: "Tiểu nhân muốn phò tá Tần vương, nửa đêm muốn đi tòng quân, nhưng lại bị bọn họ bắt về. Họ nói muốn đánh chết cả nhà tiểu nhân. Cầu xin lão gia cứu mạng!"
Người đàn ông hỏi: "Vì sao muốn phò tá Tần vương?"
Đặng Đa nói: "Tần vương dưới trướng coi chúng ta như người... Tiểu nhân, tiểu nhân..."
Đặng Đa cắn răng, hai mắt đẫm lệ: "Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ muốn đường đường chính chính làm người!"
Hắn nhìn lên trời xanh: "Nhưng ông trời này, lão đâu có cho phép! Lão không cho phép chúng ta làm người!"
Những thôn dân kia trong lòng thở dài, cũng không dám lên tiếng.
"Chúng ta là nô lệ..." Đặng Đa nghĩ đến lời cha đã nói: Chúng ta là trâu ngựa của địa chủ, có bị đánh chết cũng không ai quản.
Trong lòng của hắn tuyệt vọng, gục đầu xuống.
Liền nghe người đàn ông nói:
"Lão thiên không cho phép, ta cho phép!"
Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, không ai được phép sao chép dưới mọi hình thức.