(Đã dịch) Thất Đẳng Phân Đích Vị Lai - Chương 159: Khâu lão sư thanh xuân chuyện cũ
À, mời ngài nói ạ.” Tô Mạch khẽ cười, cậu không hiểu thầy Khâu định rót cho mình thứ canh gà gì đây.
“Khi tôi mới vào trường cấp ba, tôi gặp một cô nữ sinh. Dù cho đến giờ tôi đã quên mất dáng vẻ của cô ấy ngày xưa, nhưng tôi lại nhớ rất rõ cô ấy đẹp lắm, mái tóc dài và đôi mắt tựa như Triệu Vy vậy.”
Thầy Khâu híp mắt, ngẩng đầu nhìn những ánh đèn vàng trong tiệm, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ hoài niệm.
“Vậy à…”
“Đúng vậy, lúc đó tôi mới là một thằng nhóc con, mối tình đầu tuổi học trò, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nói ra thì cũng hơi ngại đấy, khi tôi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên, tôi thậm chí đã nghĩ sẵn tên cho con cái sau này.” Khóe miệng thầy Khâu vô thức nở một nụ cười.
“Ha ha ha… Bình thường mà thầy…”
“Tôi và cô ấy cùng lớp, nhưng tôi không dám để ai biết tôi thích cô ấy. Lúc đó tôi tự ti, gia cảnh không mấy khá giả, thành tích thì… Trước khi có kết quả thi cấp ba, bản thân tôi cũng không nghĩ mình có thể đậu cấp ba, dù chỉ là một trường hạng ba. Con hẳn là chưa có cái cảm giác này, cảm giác là một nhân vật mờ nhạt trong lớp.”
“Ha… Con có thể hiểu được phần nào ạ.”
“Trước khi gặp cô ấy, tôi vẫn còn ngờ nghệch, giống như đại bộ phận học sinh trung học khác, chưa bao giờ nghĩ đến tương lai sẽ ra sao, chỉ sống qua ngày một cách cẩu thả, không chút bận tâm. Nhưng sau khi gặp cô ấy, trong đầu tôi chỉ toàn là hình bóng cô ấy, và tôi luôn nghĩ làm sao để xứng đáng với cô ấy.”
Tô Mạch cười cười: “Nhìn không ra, ngài cũng là một người si tình đấy chứ.”
Mặt thầy Khâu hơi ửng hồng: “Ai mà chẳng từng trẻ tuổi chứ, hồi đó trong trường học nổi bật nhất có hai kiểu người. Một là học bá, như con đó, hai là đại ca học đường, hay còn gọi là lưu manh. Tôi cảm thấy để xứng đôi với cô bé ấy, ít nhất cũng phải là một trong hai loại người đó.”
Tô Mạch khẽ cười nói: “Ngài đã chọn trở thành học bá ạ?”
Thầy Khâu gật đầu: “Đúng vậy, ai nói yêu đương không thể thúc đẩy con người tiến lên chứ, cho nên tôi vẫn luôn rất cởi mở…”
“Nhưng đó là tình đơn phương của ngài, đâu phải yêu đương.” Tô Mạch không nhịn được mà uốn nắn.
“Cũng na ná vậy…” Khóe mắt thầy Khâu hơi giật giật. “Thật ra trước đó tôi đã trăn trở cả đêm, không biết nên chơi bời hay học hành, cuối cùng tôi chọn học. Vì trước đó tôi bị một thằng lưu manh trong lớp giật mất cây bút, khiến tôi sinh ra chút mâu thuẫn với bọn chúng, với cả lúc đó…”
“May quá, ngài đã đưa ra một lựa chọn đúng đắn.” Tô Mạch nói.
“Thật ra thì không có cái gọi là đúng đắn hay sai lầm… Sau khi tôi đưa ra quyết định, khoảng thời gian đó tôi đã dốc sức học hành điên cuồng. Mỗi sáng hơn bốn giờ đã dậy cắm đầu học từ mới, giải lao thì bám riết giáo viên hỏi bài, tối nào cũng làm bài đến khuya. Bố mẹ còn b��o tôi bị điên, ngày nào cũng giục đi ngủ. Lúc đó tôi chỉ có một ý niệm duy nhất: Tôi phải làm thật tốt, phải lọt vào top 50 toàn khối!”
“Sau đó ngài đã làm được không ạ?”
“Được chứ, đến giờ tôi vẫn nhớ, hồi đó tôi thi được hạng hai mươi ba toàn khối.”
Tô Mạch cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Vậy, cô gái ấy… Ngài có hẹn hò với cô ấy không?”
Thầy Khâu bật cười, nhưng trong tiếng cười lại pha lẫn sự bất lực và tự giễu: “Không, cô ấy có bạn trai, là một thằng lưu manh ở lớp bên cạnh.”
“À…”
Điều này vừa nằm trong dự liệu, lại vừa nằm ngoài dự đoán của Tô Mạch. Ban đầu, cậu cứ nghĩ thầy Khâu định truyền cho mình bài học “canh gà”, nào ngờ lại cay đắng đến vậy.
“Con nhỏ chết tiệt! Biết thế thì đi làm lưu manh ngay từ đầu rồi!” Không khí im lặng một lát, thầy Khâu đột nhiên vỗ đùi, vẻ mặt vô cùng đau khổ. “Tao đã cố gắng dốc sức bấy lâu nay, cô ta chỉ nhớ đến tao khi muốn chép bài! Mày nói xem cái này có công bằng không? Cớ gì tao cố gắng đến thế, mà cô gái tao thích lại bị một thằng lưu manh suốt ngày lêu lổng cướp mất! Mày thấy cái này có công bằng không?”
Tô Mạch chớp mắt, đây là lần đầu tiên cậu nghe người thầy chính trị lúc nào cũng nghiêm chỉnh lại bất ngờ văng tục.
Tô Mạch im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi mở miệng: “Không công bằng thật… Ý ngài là, con đã nỗ lực sai hướng rồi sao?”
“Lúc đó tôi thật sự rất hận, tại sao lại như vậy chứ? Ông trời chết tiệt này đang đùa giỡn tôi sao?” Thầy Khâu không trả lời, giọng thầy trở nên bình thản. “Đây là một câu hỏi đọc hiểu, mời trả lời: nguyên nhân thất bại của tôi là gì?”
“Vì không đi làm lưu manh?” Tô Mạch không cần suy nghĩ mà đáp.
“Ha ha ha… Tao biết ngay mày sẽ nói thế mà!” Thầy Khâu cười ha hả, trong ánh mắt lộ vẻ đắc ý. “Sai rồi, sai rồi, Tô Mạch, đến mày cũng có lúc sai!”
Tô Mạch khó hiểu: “Vậy là vì sao ạ?”
“Nguyên nhân thất bại của tôi không phải vì không đi làm lưu manh, mà là tôi căn bản không hề hành động.” Thầy Khâu thở dài thườn thượt.
“Ồ?”
“Đương nhiên tôi đã rất nỗ lực, nhưng việc tôi nỗ lực học hành thì liên quan gì đến cô gái ấy? Dù tôi có trở thành thủ khoa toàn khối, cô gái ấy thì được gì cơ chứ? Tôi dốc sức học hành, cớ gì cô ấy nhất định phải thích tôi?”
Tô Mạch nghe mà sững sờ, nhất thời không biết nên nói gì.
“Tôi chưa từng nói với cô ấy rằng tôi thích cô ấy, tôi chưa từng nói với cô ấy rằng vì cô ấy tôi muốn thi vào top 50. Tôi mỗi ngày mơ mộng về quãng thời gian sau này khi thành học bá sẽ được ở bên cô ấy, nhưng đó chẳng qua chỉ là tự mình suy diễn. Chẳng qua là đang cố gắng để tự cảm động bản thân mình thôi. Tôi có thành học bá hay không thì liên quan gì đến cô ấy chứ?”
Ánh mắt Tô Mạch lóe lên vẻ suy tư, rất lâu sau, cậu mới chậm rãi gật đầu: “… Con, hình như đã hiểu phần nào điều ngài muốn nói?”
“Con vừa nói không sai, hướng đi của sự nỗ lực của tôi đã sai rồi. Tôi đã tự cho là đúng và ôm đồm quá nhiều thứ, nhưng lại càng ngày càng xa rời kết quả mình mong muốn.” Thầy Khâu khẽ lắc đầu. “Tôi không nỗ lực ư? Tôi đã dốc hết toàn lực rồi. Nhưng nếu tôi không dốc sức học hành mà dốc sức theo đuổi cô ấy, liệu kết quả có khác đi không?”
Tô Mạch vẫn trầm mặc, trong mắt cậu tràn ngập những cảm xúc phức tạp, thậm chí còn phảng phất chút mơ hồ.
“Thầy kể câu chuyện này không phải để chỉ trích con, vì thầy không biết chuyện gì đang xảy ra với con.” Thầy Khâu vươn bàn tay lớn, vỗ nhẹ lên vai Tô Mạch. “Thầy chỉ là chia sẻ kinh nghiệm và bài học của mình với con. Liệu đó có phải là cố gắng thật sự, hay chỉ là sự tự huyễn về cố gắng? Hướng đi của sự nỗ lực có thật sự đúng đắn? Con đã bao giờ nghi ngờ rằng mình có thể đang đi sai đường chưa?”
“Đặc biệt là một thiên tài như con, dù không nghe giảng vẫn đạt hạng nhất toàn khối, lại càng dễ tin rằng mình luôn đúng. Tuy đại đa số trường hợp đúng là như vậy, nhưng ngoại trừ thần tiên, ai dám khẳng định mình sẽ không bao giờ mắc sai lầm?”
“Con…” Tô Mạch liếm môi, im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không nói nên lời.
Nhưng sự u ám và nặng nề trong mắt cậu dần tan biến.
Truyện này được truyen.free dày công chỉnh sửa.