Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tiến về phía ánh sáng - Chương 2: Chapter 2: Mở đầu(2)

[Rừng Khởi Nguyên]

Bóng tối trong khu rừng này dường như có sự sống của riêng nó.

Nó không phải là sự thiếu vắng ánh sáng đơn thuần, mà là một thực thể đặc quánh, len lỏi qua từng kẽ lá, bao trùm lấy từng thân cây, nuốt chửng mọi âm thanh. Ngồi trong cái hốc rễ cây này, tôi có cảm giác như mình đang bị nhấn chìm xuống đáy một đại dương mực.

Tiếng thở phì phò của Rooken bên cạnh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc. Hắn ta cứ cựa quậy không yên, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm mấy câu chửi rủa lũ lợn và cái vận rủi của mình.

Tôi thì không.

Tôi chỉ im lặng, hai tay siết chặt lấy thanh kiếm đặt ngang đùi. Cái lạnh của kim loại thấm qua lớp quần áo mỏng, nhưng nó lại mang đến cho tôi một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Đây là thứ duy nhất thuộc về tôi.

Thanh kiếm rỉ sét này, cái tên Light, và một cơ thể đầy những vết sẹo mà tôi không hề biết nguồn gốc.

Tất cả chỉ có vậy.

Tôi là ai?

Câu hỏi đó lại quay trở lại, gặm nhấm tâm trí tôi như một con đỉa đói. Ký ức của tôi là một trang giấy trắng bị ai đó vò nát rồi vứt đi. Tôi cố gắng vuốt nó phẳng ra, tìm kiếm một nét chữ, một dấu mực, nhưng tất cả đều vô ích.

Chỉ có những mảnh vỡ rời rạc.

Hình ảnh cô gái tóc đen dưới gốc cây cổ thụ. Cảm giác ấm áp khi nắm lấy tay cô ấy.

Cậu muốn biết mình là ai không?

Tiếng gào thét. Mùi sắt tanh. Cảm giác chém vào da thịt.

Cậu từng là một chiến binh.

Và giờ là Viên đá sự thật.

Cái tên đó cứ lởn vởn trong đầu tôi. Nó không chỉ là một cái tên. Nó là một tia hy vọng, một mục tiêu cụ thể giữa biển cả mông lung của sự vô định. Nếu có thứ gì đó có thể trả lại cho tôi những gì đã mất, thì chỉ có thể là nó.

Tôi không quan tâm lão hiệu trưởng kia là ai, hay học viện Zainugius ở đâu. Tôi sẽ tìm ra nó.

Bởi vì sống mà không biết mình là ai, không có quá khứ, không có mục đích, thì khác gì một cái vỏ rỗng? Tôi không muốn chỉ tồn tại. Tôi muốn sống.

"Này..." Rooken khều nhẹ vào tay tôi, giọng hắn thì thầm, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. "Ngươi không thấy lạnh à? Người ngươi cứ như tảng băng ấy."

Tôi liếc nhìn hắn. Dưới ánh trăng lờ mờ lọt qua kẽ lá, tôi có thể thấy cái mào của hắn đang run lên nhè nhẹ.

"Im lặng và tập trung đi," tôi đáp, giọng lạnh tanh. "Sợ hãi không giúp chúng ta sống sót qua đêm nay đâu."

"Nói thì hay lắm," hắn lầm bầm. "Ngươi có phải là gà đâu mà biết nỗi sợ bị ăn thịt..."

Tôi mặc kệ hắn, quay lại nhìn vào bóng tối. Đôi mắt tôi đã quen dần, có thể nhận ra những hình thù lờ mờ của cây cối và những bụi cây rậm rạp. Mọi giác quan của tôi căng ra như dây đàn. Cơ thể tôi, dù mệt mỏi và đau nhức, vẫn đang ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Dường như đó đã là bản năng ăn sâu vào máu thịt tôi rồi.

Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì. Một con thú săn mồi? Một trong số "đám tai dài" bị xâm thực mà Rooken đã nói? Hay chỉ là những bóng ma do chính trí tưởng tượng của tôi tạo ra?

Thời gian chầm chậm trôi. Khu rừng vẫn tĩnh lặng một cách ma quái.

Và rồi...

Xoạt.

Một tiếng động rất nhỏ. Như thể có ai đó vừa giẫm lên một đám lá khô.

Nó phát ra từ phía bên trái của chúng tôi, cách không xa.

Rooken cũng nghe thấy. Hắn ta nín bặt, cả cơ thể cứng đờ lại.

Tôi từ từ siết chặt cán kiếm hơn nữa, những ngón tay của tôi trắng bệch. Tôi cố gắng lắng nghe, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm. Nhưng không có gì cả. Chỉ có bóng tối và sự im lặng.

Có lẽ chỉ là một con thú nhỏ nào đó.

Tôi tự trấn an mình.

Xoạt... Xoạt...

Lần này tiếng động rõ hơn. Và gần hơn. Nó không phải là tiếng bước chân của động vật. Nó có chủ đích. Có ai đó hoặc thứ gì đó đang di chuyển trong bóng tối.

Nó đang tiến về phía chúng tôi.

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán tôi. Lồng ngực tôi thắt lại.

Đột nhiên, ngay trước mặt tôi, trong một bụi cây rậm rạp, hai đốm sáng màu tím đột ngột hiện lên.

Chúng đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Cả người tôi giật bắn lên. Adrenaline dâng trào. Không một chút do dự, tôi bật dậy, chĩa thẳng mũi kiếm về phía bụi cây.

"Ai đó?!"

Tiếng quát của tôi vang vọng vào màn đêm, rồi tắt lịm, để lại một sự im lặng còn đáng sợ hơn trước.

Hai đốm sáng màu tím không hề biến mất. Chúng chỉ nhìn tôi chằm chằm, không một chút dao động.

Rồi, từ trong bụi cây, một bóng người từ từ bước ra.

Đó là một sinh vật cao và gầy gò. Làn da của nó xám ngoét, căng bóng trên bộ xương khẳng khiu. Và đúng như lời Rooken nói, nó có một đôi tai dài và nhọn hoắt. Nhưng đôi tai đó không hề thanh tú. Một bên tai bị ăn mòn gần hết, chỉ còn trơ lại một mẩu sụn đen kịt.

Cơ thể nó đầy những mảng thịt lở loét, rỉ ra một thứ dịch màu vàng đục. Vài chỗ da thịt đã thối rữa, để lộ ra cả phần xương trắng ởn bên trong. Cái miệng của nó rách rộng, khoe ra một hàm răng lởm chởm, đen kịt như những mảnh chai vỡ.

Nó không phải là một con quái vật vô tri.

Trong bàn tay xương xẩu của nó là một cây cung ọp ẹp, và một mũi tên đã được lắp sẵn, chĩa thẳng vào tôi. Đôi mắt tím của nó không hề có sự điên dại của thú vật, mà là sự lạnh lẽo, tập trung của một kẻ săn mồi có trí tuệ.

"Gr... gr... Đám tai dài..." Rooken lắp bắp sau lưng tôi, giọng hắn đầy vẻ kinh hoàng.

Chưa dứt lời, từ những cái bóng xung quanh, thêm ba sinh vật tương tự xuất hiện. Một con trèo xuống từ thân cây gần đó, di chuyển thoăn thoắt như một con nhện. Hai con còn lại bước ra từ sau những gốc cây khác. Chúng lặng lẽ bao vây chúng tôi, tạo thành một vòng vây chết chóc.

Chúng không gầm rú, không la hét. Chúng chỉ im lặng di chuyển, phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng.

Một trong số chúng, con vừa trèo xuống từ trên cây, có vẻ khác biệt. Mũi tên trên cây cung của nó được bao bọc bởi một quầng sáng màu tím nhàn nhạt, giống hệt màu mắt của chúng.

Không phải quái vật vô tri. Rooken đã sai.

Bọn chúng vẫn giữ được trí tuệ. Hoặc ít nhất là bản năng săn mồi có tổ chức.

Con tai dài với mũi tên phát sáng giương cung lên. Nó không nhắm vào tôi, cũng không nhắm vào Rooken.

VÚT!

Mũi tên lao đi, không một tiếng động. Nó cắm phập vào thân cây cổ thụ ngay bên cạnh tôi.

XÈO...

Một làn khói đen bốc lên từ chỗ mũi tên cắm vào. Thân cây cứng như đá bị ăn mòn, lõm vào một lỗ sâu hoắm, mép gỗ cháy đen và sủi bọt như bị tạt axit.

Nếu mũi tên đó găm vào người...

Rooken há hốc mồm, cái đầu gà của hắn cứng đờ vì sợ hãi.

Bốn cây cung cùng lúc giương lên, bốn mũi tên chĩa thẳng vào chúng tôi.

Không có cửa thắng. Đối đầu trực diện chỉ có con đường chết.

Chúng tôi phải tách chúng ra.

Tôi liếc nhanh sang Rooken, người vẫn còn đang chết sững. Không còn thời gian để giải thích nữa.

"Chia nhau ra!"

Hét lên câu đó, tôi không đợi Rooken trả lời. Tôi xoay người, chọn một khoảng trống giữa hai con tai dài và lao đi như một mũi tên.

"Này! Đợi đã!" Tiếng Rooken hoảng hốt vang lên sau lưng.

VÚT! VÚT!

Hai mũi tên rít lên sượt qua tai tôi. Một mũi cắm phập vào thân cây ngay trước mặt, khiến tôi phải lách người sang một bên. Mũi còn lại sượt qua bắp tay tôi, chỉ để lại một vết xước bỏng rát, nhưng không găm vào.

Tôi không dám ngoảnh lại. Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng rầm rầm của Rooken khi hắn cũng chọn một hướng khác và bắt đầu chạy. Tiếng hắn to như một con voi chạy trong rừng, cành cây gãy rắc rắc dưới chân hắn. Ít nhất thì hắn cũng đủ thông minh để không chạy theo tôi.

Tôi cắm đầu chạy, luồn lách qua những thân cây và bụi rậm. Phổi tôi như muốn nổ tung, nhưng tôi không dám dừng lại. Tiếng bước chân im lặng đến ma quái của đám tai dài vẫn bám theo sau lưng tôi. Chúng không la hét, không gầm gừ, chúng chỉ lẳng lặng đuổi theo, như những bóng ma săn mồi.

Và rồi tôi nhận ra một điều kinh khủng.

Càng chạy sâu vào trong, tôi lại càng thấy nhiều thêm những cặp mắt màu tím.

Chúng ló ra từ sau những thân cây, từ trên những cành cao, từ trong những bụi rậm. Lúc đầu chỉ là một, hai cặp mắt. Giờ đây, tôi có thể thấy chúng ở khắp mọi nơi. Chúng tôi không phải vô tình đụng độ một toán tuần tra. Chúng tôi đã đâm thẳng vào lãnh địa của chúng.

Cả khu rừng này là một cái tổ của chúng.

Tuyệt vọng. Cảm giác đó bắt đầu len lỏi vào tâm trí tôi. Chạy đi đâu bây giờ? Xung quanh toàn là kẻ địch. Tôi bị vây rồi.

Ngay lúc tôi tưởng chừng như sắp gục ngã vì kiệt sức, tôi nhìn thấy nó.

Phía trước, xuyên qua những tầng lá cây dày đặc, có một luồng sáng.

Nó không phải ánh trăng. Nó có màu cam ấm áp, và nó đang nhảy múa, bập bùng.

Một ngọn lửa.

Tiến về phía ánh sáng.

Cái ý nghĩ đó lại bùng lên trong đầu tôi, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dù đó có là một cái bẫy, dù phía trước có là một con quái vật còn kinh khủng hơn, thì đó cũng là cơ hội duy nhất của tôi.

Tôi nghiến răng, dồn hết tất cả sức lực còn lại vào đôi chân, lao thẳng về phía quầng sáng đó. Cành cây quất vào mặt tôi rát bỏng, nhưng tôi không quan tâm.

Tôi phá tan một bụi cây cuối cùng và ngã dúi dụi ra một khoảng đất trống.

Giữa khoảng đất trống là một đống lửa đang cháy bập bùng.

Tôi vội vàng lồm cồm bò dậy, quay lưng về phía đống lửa và giơ kiếm lên, thở hổn hển. Đám tai dài đã dừng lại ở bìa rừng. Chúng đứng trong bóng tối, những cặp mắt tím của chúng nhìn tôi chằm chằm đầy căm ghét. Dường như chúng sợ hãi ngọn lửa.

Tôi đã an toàn. Ít nhất là trong giây lát.

Nhưng còn Rooken thì sao?

Ngay lúc đó, từ một hướng khác trong khu rừng, nơi Rooken đã chạy tới, một tiếng hét kinh hoàng đột ngột vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!"

Tiếng hét đó như một nhát dao đâm thẳng vào sự im lặng của khu rừng.

Nó tắt lịm nhanh như khi nó bắt đầu, để lại một khoảng không đáng sợ.

Rooken.

Hắn chết rồi sao?

Cái gã đầu gà to xác nhưng nhát gan đó, chết rồi ư? Một phần trong tôi thấy lạnh lẽo. Dù hắn ta phiền phức và ồn ào, nhưng hắn là người duy nhất ở bên cạnh tôi trong cái thế giới xa lạ này từ lúc đến đây. Giờ thì tôi lại một mình. Hoàn toàn một mình.

Tôi liếc nhìn đống lửa. Hơi ấm của nó phả vào mặt, nhưng không thể xua đi cái giá lạnh đang len lỏi trong lồng ngực. Ai đã đốt nó? Một kẻ sống sót khác? Hay đây chỉ là một cái bẫy còn tinh vi hơn?

Không có thời gian để suy nghĩ về điều đó.

Tôi nhìn những đôi mắt tím vẫn đang lấp lóe trong bóng tối. Chúng vẫn ở đó, kiên nhẫn như những con kền kền chờ đợi con mồi chết hẳn. Ngọn lửa này là rào cản duy nhất. Nhưng lửa rồi sẽ tàn.

Không một chút do dự, tôi quay người, thu lượm những cành cây khô gần đó và ném vào đống lửa. Ngọn lửa bùng lên cao hơn, kêu lách tách vui tai, xua bóng tối lùi ra xa thêm một chút. Ánh sáng cam nhảy múa trên khuôn mặt tôi, và có lẽ, nó cũng soi rõ sự tuyệt vọng trong mắt tôi.

VÚT!

Một cơn đau nhói, bỏng rát đột ngột ập đến từ cánh tay trái của tôi.

Tôi nghiến răng, cúi xuống nhìn. Một mũi tên đã găm sâu vào bắp tay tôi. Nó không có quầng sáng màu tím, nhưng đầu mũi tên được tẩm một thứ chất lỏng đen kịt, sền sệt. Máu của tôi bắt đầu ứa ra, hòa lẫn với thứ thuốc độc đó.

Chúng đang thử. Chúng đang thử xem khoảng cách an toàn của ngọn lửa là bao xa.

Tôi nhìn cánh tay bị thương, rồi lại nhìn ra vòng vây vô tận trong bóng tối.

Đánh không lại.

Chạy cũng không thoát.

Nơi này là nhà của chúng. Chúng biết từng gốc cây, từng bụi rậm. Còn tôi chỉ là một con chuột bị dồn vào góc kẹt.

Một ý nghĩ điên rồ, tàn nhẫn lóe lên trong đầu tôi.

Nếu đã không thoát được... nếu đằng nào cũng phải chết... thì ít nhất cũng phải kéo theo vài mạng.

Chết chùm.

Phải rồi.

Nếu đây là nhà của chúng, vậy thì cứ đốt trụi nó đi.

Tôi không còn chạy trốn nữa.

Tôi vươn tay, không một chút do dự, thọc thẳng vào giữa đống lửa đang cháy rừng rực. Sức nóng táp vào da thịt, nhưng tôi mặc kệ. Tôi nắm lấy một cành cây to, một đầu của nó đã cháy đỏ rực như một cục than khổng lồ.

Tôi rút nó ra. Những tàn lửa bay tung tóe.

Giờ thì trong tay tôi là một ngọn đuốc. Một ngọn lửa của sự hủy diệt.

Tôi quay người, không phải để chạy trốn, mà là để lao về phía trước, về cái hướng mà tiếng hét của Rooken đã vang lên.

Nếu tôi có chết, thì cũng phải chết trên đường tiến lên.

Tôi hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực bỏng rát. Cánh tay trái của tôi đau nhói, nhưng tôi mặc kệ. Tôi dồn sức vào hai chân, chuẩn bị cho cú lao cuối cùng vào bóng tối, nơi mà tôi biết chắc chỉ có cái chết đang chờ đợi.

"Lòng tốt ngu dốt."

Giọng nói đó không phải tiếng gầm gừ của lũ quái vật. Nó khàn đặc, mệt mỏi, nhưng rõ ràng từng chữ. Nó vang lên từ ngay bên cạnh đống lửa.

Tôi giật mình quay phắt lại.

Đứng đó, trong quầng sáng bập bùng, là một gã mặc một bộ giáp sắt cũ kỹ, rỉ sét và móp méo nhiều chỗ. Hắn đứng đó từ lúc nào tôi cũng không hay. Hắn không cầm vũ khí, chỉ khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát tôi như thể đang xem một vở kịch nhàm chán. Một chiếc mũ giáp che gần hết khuôn mặt hắn, chỉ để lộ ra phần cằm lún phún râu và đôi mắt ẩn sâu trong bóng tối.

Khi hắn khẽ ngẩng đầu, ánh lửa hắt lên, soi rõ thứ mà chiếc mũ giáp không thể che hết.

Một đôi tai dài và nhọn hoắt.

Nhưng chúng không lở loét, không bị ăn mòn. Chúng lành lặn. Làn da của hắn, dù lấm lem bùn đất, cũng không có vẻ gì là bị thối rữa.

Cơ thể tôi căng cứng. Lại một tên tai dài nữa. Một tên cầm đầu? Hay một kẻ nào đó khác biệt?

Đôi mắt trong bóng tối của chiếc mũ giáp nhìn tôi, rồi liếc sang cánh tay tôi đang rỉ máu, rồi lại nhìn ngọn đuốc tôi đang cầm trên tay.

Hắn ta đang phán xét tôi. Hắn cho rằng việc tôi định quay lại cứu Rooken là một hành động ngu ngốc.

Có thể hắn nói đúng. Nhưng đó không phải việc của hắn.

Tôi gầm lên, giọng khàn đặc vì khói và sự kiệt sức.

"Thì sao chứ?"

Gã tai dài trong bộ giáp khẽ thở ra một tiếng. Một tiếng thở dài nghe như vừa mệt mỏi, vừa khinh bỉ, lại vừa có chút gì đó... buồn bã.

"Thì thôi vậy." Hắn lẩm bẩm, giọng nói bị biến dạng đi sau lớp mũ giáp.

Rồi, cơ thể hắn bắt đầu thay đổi.

Những đường gân tím sẫm nổi hằn lên cổ hắn, ngay trên phần da thịt hở ra giữa giáp và mũ. Chúng co giật và phát sáng mờ mờ, như thể có một dòng chất độc đang chảy bên trong. Một tiếng gầm gừ nhỏ, đau đớn thoát ra từ cổ họng hắn, không phải tiếng người, cũng chẳng phải tiếng thú. Đôi mắt ẩn trong bóng tối của chiếc mũ giáp bỗng rực lên một màu tím ma mị.

Sự "Xâm thực". Nó đang xảy ra ngay trước mắt tôi. Hắn ta không miễn nhiễm. Hắn chỉ đang... kiểm soát nó? Hay đang bị nó kiểm soát?

Bàn tay đeo găng sắt của hắn chậm rãi đặt lên chuôi kiếm bên hông.

Keng...

Thanh kiếm rời khỏi vỏ, không một tiếng động kim loại chói tai, chỉ có một quầng sáng màu tím ma mị lan tỏa ra từ lưỡi kiếm, hệt như mũi tên của con tai dài lúc nãy, nhưng đậm đặc và đáng sợ hơn gấp trăm lần. Lưỡi kiếm của hắn mỏng và cong, đen như màn đêm, chỉ có quầng sáng tím kia là thứ duy nhất cho thấy sự tồn tại của nó.

Trái tim tôi thắt lại. Bản năng gào thét trong tôi, bắt tôi phải chạy, phải phòng thủ. Cánh tay bị thương của tôi đau buốt, ngọn đuốc trên tay kia trở nên nặng trĩu. Tôi giơ thanh kiếm rỉ sét của mình lên, một hành động phòng thủ yếu ớt và vô vọng.

Nhưng đã quá muộn.

Hắn chỉ bước một bước.

Nhưng trong mắt tôi, hắn biến mất.

Tất cả những gì tôi thấy là một vệt sáng màu tím, vẽ một đường cong hoàn hảo trong không khí.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống cổ.

Không đau. Chỉ lạnh.

Thế giới trước mắt tôi bắt đầu nghiêng ngả một cách kỳ quái. Tôi thấy... đống lửa đang cháy. Tôi thấy... gã kỵ sĩ tai dài đang tra thanh kiếm đen vào vỏ, quầng sáng tím dần tắt lịm.

Và rồi, tôi thấy một cơ thể không đầu, vẫn đang đứng thẳng, tay vẫn cầm một thanh kiếm rỉ sét và một ngọn đuốc cháy dở. Máu phun ra từ cổ như một đài phun nước màu đỏ sẫm, tắm lên cả mặt đất và đống lửa bên cạnh, tạo ra một tiếng xèo xèo ghê rợn.

Đó là... tôi.

Ý thức của tôi mờ đi. Âm thanh tắt lịm. Bóng tối ập đến, nuốt chửng lấy tôi một lần nữa.

Lần này, không có đốm lửa nào cả.

Và rồi đến bóng tối ập đến.

Lại là nó.

Cái hư vô quen thuộc, đặc quánh và im lặng đến tuyệt đối.

Tôi đang trôi. Hay đúng hơn là những gì còn sót lại của ý thức tôi đang trôi. Không có đốm lửa, không có mục tiêu, không có gì cả.

Chết rồi.

Tôi đã chết.

Thật nực cười.

Nực cười đến mức muốn khóc mà chẳng có nước mắt.

Tôi tỉnh lại trong một cái xà lim hôi thối, có được một cái tên, một cơ thể. Gặp một gã đầu gà ngớ ngẩn. Thoát khỏi một con quái vật lợn. Bị một đám tai dài dị dạng truy đuổi. Và rồi... chết.

Tất cả chỉ diễn ra trong chưa đây mười hai giờ. Chưa được một ngày. Tôi còn chưa kịp hiểu rõ thế giới này là cái quái gì, chưa kịp tìm hiểu về Viên đá sự thật, chưa kịp tìm lại ký ức của mình.

Tôi đã chết.

Bị chặt đầu bởi một gã tai dài mặc giáp rỉ sét, kẻ đã đốt đống lửa cứu tôi, rồi lại giết tôi ngay sau đó.

"Lòng tốt ngu dốt."

Giờ thì tôi đã hiểu. Hắn ta không nói tôi. Hắn đang nói chính hắn. Lòng tốt của hắn khi đốt đống lửa để đám quái vật ra xa đã vô tình cứu tôi. Và để sửa chữa "sai lầm" đó, hắn đã giết tôi.

Hoặc có lẽ, hắn nói đúng. Việc tôi định quay lại tìm Rooken thực sự là một hành động ngu ngốc. Một hành động đã trực tiếp dẫn đến cái chết của tôi.

Nhưng... tôi không hối hận.

Tôi chỉ thấy tức giận.

Một cơn giận dữ điên cuồng, cháy âm ỉ trong cái hư vô trống rỗng này. Tức giận vì sự yếu đuối của bản thân. Tức giận vì đã không thể làm được gì. Đó không phải là một trận chiến. Đó là một cuộc hành quyết. Hắn quá mạnh. Quá nhanh. Tôi thậm chí còn không nhìn thấy lưỡi kiếm của hắn.

Nếu có thêm thời gian... Nếu tôi mạnh hơn... Nếu thanh kiếm của tôi không phải là một thanh sắt cùn...

Không có nếu.

Tôi đã thua. Tôi đã chết.

Chấp nhận đi.

Không.

Không bao giờ.

Gục ngã là một thứ xa xỉ. Ngay cả khi đã chết, tôi cũng sẽ không chấp nhận nó. Cơn giận này, sự bất lực này, tôi sẽ ghi nhớ nó. Tôi sẽ khắc sâu cái lạnh của lưỡi kiếm đó vào tận cùng linh hồn mình.

Nếu có kiếp sau...

Nếu có một cơ hội khác...

Tôi đang nghĩ cái quái gì vậy? Chết là hết.

Nhưng...

Có gì đó khác lạ.

Cái hư vô này... nó không hoàn toàn tĩnh lặng. Tô

i có thể cảm nhận được. Một thứ gì đó đang kéo tôi. Không phải là một điểm sáng. Mà là một lực hút vô hình, đang lôi kéo những mảnh vỡ ý thức của tôi lại với nhau.

Một cảm giác kỳ lạ, như thể tôi đang được "tải lại".

Giữa không gian đen kịt, một giọng nói vang lên. Không phải giọng của cô gái tóc đen, cũng không phải giọng của gã tai dài. Giọng nói này lạnh lẽo, vô cảm.

"Chào mừng trở lại”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free