(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 15: Kỳ quái mộng! Ngươi là ta, ta là ngươi? Nhân cách phân ly!?
Cửa xe mở ra, một thiếu nữ tuyệt mỹ bước xuống. Bên hông nàng đeo một thanh katana, toát ra khí thế sắc bén, kiên cường.
Theo sau nàng là bốn người, gồm hai nam hai nữ, mỗi người một vẻ. Tuy nhiên, họ có một điểm chung: tất cả đều mặc một bộ đồng phục đặc chế, trên ngực đeo huy hiệu chữ Z.
Vừa xuống xe, hai nam hai nữ kia nhanh chóng tản ra, đứng xung quanh hố sâu với thần thái cảnh giác.
Nữ nhân đeo kiếm thì nhảy thẳng xuống hố, cúi người bốc một ít đất lên ngửi.
Khi cảm nhận được chút khí tức siêu phàm còn sót lại bên trong, sắc mặt nàng lập tức trở nên nặng nề.
Thấy vậy, cả nhóm cũng trở nên nghiêm túc, một chàng trai tóc cam hiếu kỳ hỏi:
"Khương đội trưởng, sao rồi?"
Buông đống đất trên tay xuống, Khương Nhật Kha đứng dậy, nhảy lên khỏi hố, vẻ mặt vô cùng khó coi.
"Có siêu phàm khí tức."
Nàng vừa nói xong, sắc mặt cả nhóm cũng không khỏi biến đổi. Một cô gái tóc ngắn có chút khó tin nói:
"Không thể nào! Chẳng lẽ người từ khu vực đó có thể đột nhập vào thế giới này sao?"
Lắc đầu, Khương Nhật Kha có chút trầm tư:
"Ta không nghĩ vậy. Các ngươi cũng biết, kể từ khoảnh khắc minh chủ tạo ra kết giới không gian ngăn cách hai thế giới, người bên đó đã không thể sang đây. Chỉ có một số ít người được ủy thác đặc biệt mới có thể sinh sống ở thế giới này. Ngoại trừ năm người chúng ta, số lượng siêu phàm giả hiện diện ở thế giới này chắc chắn không vượt quá mười người."
"Nhưng chuyện lần này thì giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ những siêu phàm giả kia rảnh rỗi sinh nông nổi, chạy tới nơi này luyện tập sao?"
Một người đàn ông tóc xù có chút khó hiểu mở miệng.
"Điều này ta cũng không rõ, nhưng theo thông tin từ cấp trên, hình như có một loại vật thể mang khí tức siêu phàm, có khả năng xuyên qua kết giới không gian để đi vào thế giới này. Đến nay, chính phủ đã phát hiện vật thể này xuất hiện không dưới mười lần, nhưng chỉ thu hồi được sáu vật, số còn lại đều đã bị người có ý đồ nhặt mất. Xem ra lần này chúng ta cũng đã đến muộn, vật đó đã bị người khác lấy mất trước rồi!"
Đây mới là điều khiến nàng đau đầu, bởi thứ đó thực sự không đơn giản. Nếu bị kẻ xấu lợi dụng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
"Nói như vậy, đã có người nhanh hơn chúng ta một bước lấy đi vật đó, nhưng điều này có vẻ không đúng lắm. Từ khi nó còn trên trời, chúng ta đã theo sát; chỉ năm phút sau khi nó hạ cánh, chúng ta đã có mặt. Không thể nào chỉ trong năm phút mà vật ��ó đã bị lấy mất được. Có khi nào là bị dã thú tha đi không?"
Suy nghĩ một lát, chàng trai tóc cam liền nói ra suy nghĩ của mình.
Nghe vậy, cả nhóm cũng cảm thấy có lý, Khương Nhật Kha cũng vậy.
"Rất có thể. Vậy chia nhau ra tìm, một giờ nữa tập trung lại đây."
Nói xong, nàng phi thẳng vào khu rừng rậm bên cạnh, thân ảnh nàng lập tức biến mất trong màn đêm.
Mà bốn người còn lại cũng chia nhau ra các hướng đi tới.
Nếu Vô Thường Hy có thể chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ rất chấn kinh, bởi vì đám người này không hề là người bình thường.
Mỗi lần phóng vọt đều xuất hiện cách đó vài mét; có người thì lướt đi trên cành cây. Đặc biệt nữ nhân đeo kiếm kia, thân ảnh như quỷ mị lướt đi trong rừng.
Vô Thường Hy, không hề hay biết những điều đang xảy ra, đang ở phòng khách trong nhà, cùng cha, mẹ và Tô Hoàng Nguyệt nhìn chằm chằm vào quả cầu nhỏ trên bàn.
Vuốt cằm một lúc, Vô Thuần Nhạc hiếu kỳ hỏi:
"Vậy rốt cuộc con nhặt thứ này ở đâu?"
Vân Tử Dao cũng rất tò mò nhìn về phía con trai mình.
Liếc nhìn Tô Hoàng Nguyệt bên cạnh, Vô Thường Hy nghĩ một lát rồi thành thật trả lời:
"Tại rừng hoang bên ngoài cách một trăm dặm về phía tây."
"Ừm."
Nghe vậy, Vô Thuần Nhạc gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng rất nhanh, hắn phản ứng lại:
"Chết tiệt! Con vừa nói cái gì? Một trăm dặm? Con mẹ nó, mày đừng có đùa tao chứ!"
Ngay cả Vân Tử Dao cũng vô cùng kinh ngạc.
Thấy bộ dạng của cha mẹ, Vô Thường Hy trầm ngâm một lát, sau đó nghiêm túc nói:
"Con nói thật mà, bởi vì con có năng lực phi hành, nên con đã đuổi theo nó đến khu rừng đó và mang về."
"Cái gì! Con sở hữu năng lực phi hành?"
Lần này đến lượt Vân Tử Dao kinh ngạc, bởi chuyện này có chút quá khó tin. Mặc dù bà biết việc con trai mình sở hữu dị năng, nhưng phi hành thì quả là chuyện đùa.
"Tiểu Hy nói đều là thật đấy cô Dao, cậu ấy thật sự có thể bay."
Một bên Tô Hoàng Nguyệt đứng ra nói giúp Vô Thường Hy.
Như vậy mới khiến nhị lão xác nhận, con trai mình quả thật biết bay.
Hít sâu một hơi, Vô Thuần Nhạc vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Tiểu tử, con tốt nhất đừng tùy tiện sử dụng năng lực đó, nếu không rất dễ bị phát hiện."
"Con biết rồi, con sẽ chú ý."
"Chỉ sợ con bé này hiếu động, không cẩn thận lại bị phát hiện."
Xoa xoa mi tâm, Vân Tử Dao có chút bất đắc dĩ.
Con trai mình rốt cuộc ăn phải thần đan diệu dược gì mà trở nên khác biệt đến vậy? Có dị năng đã đành, bây giờ còn có thể bay. Sau này lại còn định làm ra cái gì mắt bắn laser, tay cầm hỏa cầu... thì thật là hết đường để nói.
Nhìn bộ dạng của cha mẹ, Vô Thường Hy không kìm được nhếch môi cười.
"Yên tâm đi, con có bất cần đời cũng không có nghĩa là con thật sự ngốc. Con biết việc gì nên làm, việc gì không nên làm."
"Vậy thì tốt. Còn bây giờ thì mau đi ngủ đi, mai hai đứa còn phải đi học. Cha và mẹ con cũng đi nghỉ trước đây, vật này con cất kỹ vào, biết đâu sau này có thể khám phá ra lai lịch của nó."
"Oke."
Đợi sau khi cha mẹ về phòng, Vô Thường Hy mới cầm quả cầu nhỏ lên, rồi cùng Tô Hoàng Nguyệt về phòng.
Tại trước cửa, chúc nàng ngủ ngon xong, hắn mới quay về phòng.
Tiện tay đặt quả c��u nhỏ này trên bàn học, Vô Thường Hy liền nằm ngủ ngay.
Ngày hôm nay hắn vẫn còn rất buồn ngủ, căn bản là do tối qua cùng A Nguyệt ngắm trăng thâu đêm, nên bây giờ rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Mà ngay khoảnh khắc hắn vừa chìm vào giấc ngủ, ý thức hắn lần nữa xuất hiện bên trong vùng không gian kia.
Liếc nhìn cảnh tượng quen thuộc xung quanh, Vô Thường Hy đã bắt đầu cảm thấy chán nản.
Ngày nào cũng là giấc mộng vô bổ này, hắn đã sớm mất hết cảm giác. Đặc biệt cái tên bạch mao quái kia, lần nào cũng đang chuẩn bị quay người lại thì y như rằng hắn sẽ bị đánh thức, quả thật rất khó chịu.
Lang thang không mục đích trong vòng không gian này, rất nhanh, hắn đã đến vị trí của bạch mao quái.
Tuy nhiên, lần này đối phương không còn quay lưng về phía hắn nữa, mà là mặt đối mặt.
Khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo đối phương, sắc mặt Vô Thường Hy lập tức kịch biến, con ngươi hắn không kìm được co rút lại, trong lòng dâng lên sóng gió kinh hoàng.
Bởi vì dung mạo đối phương không khác hắn chút nào. Có khác chỉ là tóc hắn đen, còn đối phương trắng; con ngươi hắn đen pha vàng kim, còn kẻ kia lại đỏ rực như máu.
Còn lại, từ thân cao, đến diện mạo, dáng người... tất cả đều giống hệt hắn.
Điều này khiến Vô Thường Hy vô cùng kinh ngạc, run giọng hỏi:
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Một lúc sau, thấy đối phương lần nữa không trả lời, khóe miệng Vô Thường Hy không kìm được co giật.
"Mẹ nó, giả vờ cao lãnh làm màu đúng không? Tao hỏi mà không trả lời, tin không tao đấm một quyền là cho mày nôn hết ruột gan ra ngoài?"
Vô Thường Hy (Trắng): "..."
Cuối cùng, đối phương cũng không còn giữ im lặng.
"Rốt cuộc, ta cũng đã hiểu ra rồi, tất cả mọi chuyện."
Lẩm bẩm một lát, Vô Thường Hy (Trắng) thở dài một hơi, sau đó nhìn Vô Thường Hy đang sốt ruột, bình tĩnh nói:
"Ngươi hỏi ta là ai? Chẳng lẽ đáp án này còn chưa đủ rõ ràng sao? Ta và ngươi ngoại trừ màu sắc, còn lại có gì khác sao? Ta là ngươi, và ngươi cũng là ta theo một nghĩa nào đó. Cho nên, tự giới thiệu mình một chút, ta là Vô Thường Hy. Vô trong vô cảm, Thường trong bình thường, Hy trong hy vọng. R��t vui được gặp ngươi, nhân cách khác của ta."
Nghe được những điều này, Vô Thường Hy liền không thể bình tĩnh. Mặc dù đã đoán trước, nhưng khi nghe đối phương xác nhận, hắn vẫn không khỏi kinh ngạc.
"Từ từ, để ta sắp xếp lại một chút. Trước hết, ngươi là một nhân cách khác của ta, có thể nói là hoàn toàn trái ngược với ta hiện tại, từ tính cách, cho đến ý nghĩa trong tên. Phải biết cái tên Vô Thường Hy của tao là Vô trong vô pháp vô thiên, Thường trong không bình thường, Hy trong hí hửng. Mà một nhân cách khác biệt đến vậy lại chưa bao giờ xuất hiện, đến cả người thân nhất của tao cũng không biết, ngươi bảo sao tao có thể tin được?"
"Vậy ngươi tin vào những điều phi khoa học sao? Chắc chuyện thức tỉnh dị năng lần này cũng đã khiến ngươi có chút tin tưởng những thứ khoa huyễn chứ gì?"
Trầm mặc một lát, Vô Thường Hy (Trắng) liền lên tiếng.
"Ngươi cũng biết chuyện ta thức tỉnh dị năng này?"
"Đã nói ta là ngươi, ngươi là ta, nên mọi chuyện xung quanh ngươi ta đều biết rõ tường tận. Trừ những việc riêng tư được ý thức ngươi bảo vệ mà ta không biết, còn lại ta đều biết."
"Nói cách khác, ngươi bây giờ giống như các lão gia gia trong tiểu thuyết, có thể biết ta làm những việc bên ngoài sao?"
"Không sai!"
Nghe xong, không nói thêm lời nào, Vô Thường Hy liền xắn ống tay áo, chuẩn bị tẩn cho gã này một trận.
"Chết tiệt, tao nhịn ngươi rất lâu rồi! Trước đó giả vờ cao lãnh đã đành, bây giờ còn rình mò tao mỗi ngày, đồ biến thái! Không được, trước tiên phải hành ngươi một trận cho hả giận rồi tính tiếp!"
Vô Thường Hy (Trắng): "..."
Vô Thường Hy định lao tới thì nghe đối phương nói một câu tiếp theo liền dừng lại.
"Đừng lãng phí thời gian, ngươi không đánh lại ta đâu."
Điều này khiến Vô Thường Hy cười lạnh không thôi, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn đối phương.
"Ngươi nói không đánh lại thì không đánh lại, thế chẳng phải tao mất mặt lắm sao? Cho nên cứ ăn của ta một đấm rồi nói tiếp!"
Nói xong, Vô Thường Hy liền lao tới phía đối phương, một quyền vung ra.
Lần này, không chút cố kỵ, Vô Thường Hy không hề khống chế lực lượng của mình mà để nó bộc phát toàn bộ. Dù có khả năng chưa thể hoàn toàn triển khai 100% hay chưa rõ chỗ này có thể đạt được bao nhiêu, nhưng hắn nghĩ như thế này cũng đã đủ.
"Oanh!!!"
Một quyền vừa tung ra, kinh khủng lực lượng lập tức bộc phát, như một hung thú thượng cổ được giải phong. Lực lượng to lớn khiến vùng không gian này không ngừng chấn động.
Nhìn quyền lực kinh khủng đang lao tới, Vô Thường Hy (Trắng) liền đưa tay ra, ánh mắt không ngừng lấp lóe hồng quang nhè nhẹ. Chỉ thấy xung quanh hắn dần dần toát ra từng đạo năng lượng huyết sắc cuộn trào mãnh liệt, tiếp đó hình thành một màn chắn to lớn, ngăn cản quyền kình kia.
Ngay sau đó, nó nhanh chóng tản ra, hóa thành một bàn tay khổng lồ bắt lấy Vô Thường Hy.
"Khốn kiếp!"
Thấy cảnh này, Vô Thường Hy không kìm được chửi thề, rồi hắn nhanh chóng mở ra tấm bình chướng với ý định ngăn cản bàn tay huyết sắc này.
Nhưng mà trong mắt hắn, tấm bình chướng kiên cố kia lại dễ dàng bị bóp vỡ. Kết cục là hắn cũng bị bắt lấy, không thể động đậy.
"Con mẹ nó, tao muốn kháng nghị! Ngươi đây là đồ gian lận!"
Sau khi cảm thấy bản thân không thể cử động, sắc mặt Vô Thường Hy liền tối sầm lại.
Khi thấy đối phương nhíu mày, Vô Thường Hy liền sợ hãi.
"Khụ khụ, đại ca, có gì từ từ nói chuyện, không nên động tay động chân, không tốt cho sức khỏe."
Vô Thường Hy (Trắng): "..."
Trong lòng hắn lúc này thì im lặng. Rốt cuộc nhân cách này của mình sao lại có thể không biết liêm sỉ đến vậy? Rốt cuộc ai mới là người động tay động chân trước, bây giờ còn có mặt nói hắn không nên động tay động chân sao?
Thật đúng là quá trơ trẽn.
Buông Vô Thường Hy ra, hắn không kìm được lắc đầu.
Vừa bị thả ra, Vô Thường Hy liền vọt đến bên cạnh Vô Thường Hy (Trắng), tung một cước vào chỗ hiểm.
"Xem cú đá vô nhân đạo của tao!"
Vô Thường Hy (Trắng): "..."
Một lúc sau, Vô Thường Hy với khuôn mặt bầm dập cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Bị tên bạch mao quái này treo lên đánh một hồi khiến hắn nhớ lại nỗi sợ hãi khi bị Ngô Hân và Tô Hoàng Nguyệt chi phối.
Vốn tưởng sở hữu dị năng, mình sẽ lật mình làm chủ, từ nay không còn bị "ăn hành" nữa. Ai ngờ trong mơ vẫn bị hành, mà còn là loại không thể phản kháng.
Thật mẹ nó tự kỷ mà. Lão thiên à, sao ngươi có thể đối xử với cái bảo bối yếu ớt này chứ...
Nhìn Vô Thường Hy đang tự kỷ, (Trắng) liền lắc đầu.
"Ngươi hiện tại còn rất yếu. Mặc dù so với một số đối tượng khác, có lẽ ngươi đã rất mạnh, nhưng trong giới cường giả, ngươi vẫn còn rất nhỏ bé. Đơn giản vì cơ thể ngươi chưa hoàn toàn thích nghi với cỗ lực lượng kia, nên sức mạnh ngươi có thể phát huy chỉ có thể dao động trong một khoảng cực kỳ nhỏ bé. Muốn hoàn toàn thích nghi, cần một khoảng thời gian, và có lẽ cần luyện tập rất nhiều."
Nghe vậy, Vô Thường Hy cũng không quan tâm. Hắn lúc này không để ý đến vấn đề mạnh hay yếu, hắn chỉ để ý làm sao có thể tỉnh lại. Hắn không muốn ở lại trong giấc mộng này nữa!
A Nguyệt ơi, mau tới cứu nam bằng hữu của ngươi đi! Mau tới đánh thức ta, ta không muốn ngủ nữa!
Một lúc sau, đợi sau khi bình tĩnh lại, hai người liền ngồi đối diện nhau, mắt đối mắt.
"Được rồi, ta chấp nhận việc ngươi là nhân cách thứ hai của ta. Ngươi có thể nói ra những điều muốn nói."
Liếc nhìn hắn, (Trắng) liền từ từ mở miệng.
"Nói đơn giản, ta là ngươi, là một nhân cách khác của ngươi, và bị tách ra trong một trường hợp nào đó, từ đó sống như m��t cá thể độc lập. Nói ngắn gọn chính là nhân cách phân liệt."
Vô Thường Hy: "..."
"Nói vậy ngươi là có cuộc sống riêng và cũng từng sinh sống ở thế giới này sao? Cảm giác có chút giống phân thân nhỉ."
"Có thể coi là vậy, nhưng sau một số sự việc, ta đã trở lại với ngươi."
Tiếp đó, (Trắng) liền kể ra toàn bộ những gì mình từng trải qua.
Nghe xong toàn bộ cuộc đời đối phương, hắn cảm thấy gã này thật thảm. Cả đời cô độc một mình đã đành, đến lúc sắp tìm được tri kỷ thì lại vì ra tay cứu mỹ nhân mà bị xe tải tông chết.
Thật sự là quá thảm rồi.
Thương hại nhìn đối phương một cái, Vô Thường Hy cũng không nói thêm gì.
Dù sao, nếu trong hoàn cảnh của đối phương, hắn có lẽ cũng sẽ làm vậy.
Điều hắn quan tâm bây giờ là người phụ nữ từng xuất hiện trong mộng mình lại thật sự tồn tại, tên Hạ Mộng Điềm, một sinh viên đại học.
Hắn cảm giác tam quan của mình có chút không trụ vững, sắp sụp đổ.
Hắn cũng biết tại sao người phụ nữ kia lại nói hắn phải theo đuổi nàng.
Nghĩ vậy, Vô Thường Hy liền có chút đau đầu.
"Thật mẹ nó loạn! Vậy ngươi biết nguyên nhân ngươi ở bệnh viện cho đến năm mười tuổi sao?"
"Không biết, nhưng ta có một giả thuyết, đó là ngươi trước đó đã tồn tại đa nhân cách là ta và ngươi. Rồi trong một lần nào đó khi ngươi còn bé, đã có chuyện xảy ra khiến cho chúng ta bị tách ra. Trong cơ duyên xảo hợp, ta xuất hiện tại bệnh viện. Vậy khi nhỏ ngươi có chuyện gì lớn xảy ra không?"
"Không có. Cha mẹ cũng chưa từng nói với ta những điều này, mà chắc chắn không có, nếu có ta ắt hẳn sẽ biết."
"Ừm, quả nhiên vẫn còn nhiều chỗ khúc mắc chưa được giải đáp."
"Vậy ngươi có ý định tìm hiểu rõ mọi chuyện không?"
Quay ra nhìn Vô Thường Hy, (Trắng) liền lắc đầu cười nhạt.
"Sẽ không. Dù sao ta cũng đã chết, hơn nữa ngay khoảnh khắc ta quay về bản thể ngươi, toàn bộ dấu vết về ta trên thế giới này cũng đã biến mất – đó là điều năng lực của ta cho ta biết. Còn ngươi thì cuộc sống vẫn như vậy, không có gì thay đổi quá lớn, ngoại trừ thêm một phần lực lượng, phải không? Như vậy, t��m lại sự thật thì có ích lợi gì chứ?"
Nghe những lời này, Vô Thường Hy liền trầm mặc.
Thật sự đối phương nói rất có lý, hắn cũng không thể phản bác.
Mỉm cười, (Trắng) tiếp tục nói:
"Ta lần này hiện rõ sự tồn tại của bản thân, là muốn nhờ ngươi một việc."
"Ta cũng có thể đoán được, là muốn ta thay ngươi chăm sóc người phụ nữ kia sao?"
"Ừm, cả cuộc đời của ta, nàng là ánh sáng duy nhất của ta. Dù sau sự việc lần đó, ta cũng chưa từng hối hận. Ta không biết nàng có còn nhớ ta hay không, nhưng ta vẫn luôn nhớ nàng. Ta muốn ngươi giúp ta bảo vệ nàng, chăm sóc nàng, thay ta theo đuổi nàng như ta đã từng nói. Điều kiện là ta sẽ tự phong ấn bản thân, khi đó ngươi cũng sẽ không lo lắng việc bị ta biết mọi thứ."
Nói thật, điều kiện này của đối phương có chút hấp dẫn, nhưng Vô Thường Hy vẫn từ chối.
"Bảo vệ nàng, ta có thể đáp ứng. Chăm sóc nàng, ta miễn cưỡng cũng có thể. Nhưng thay ngươi theo đuổi nàng thì khó có thể, dù sao như ngươi biết, ta đã có người mình thích, ta không muốn nàng ấy bị tổn thương."
Nhíu mày, (Trắng) liền có chút bất ngờ.
"Ngươi như vậy nhưng cũng rất có trách nhiệm đấy chứ."
"Đương nhiên, ta mà lại."
"Nhưng mà theo đuổi thêm một người cũng đâu có ảnh hưởng gì? Thế giới này cho phép đa thê mà."
Vô Thường Hy: "..."
Ngươi nói thật mẹ nó có lý, ta lại không có cách nào phản bác.
Không! Vẫn có thể phản bác.
"Ngươi đừng có đứng đó nói chuyện chẳng biết đau lưng! Có thể là thế giới này cho phép chế độ đa thê, nhưng thế giới này cũng không làm giảm đi sự ghen tuông và tính chiếm hữu của phụ nữ đâu. Ngươi cũng là cư dân ở đây, thử hỏi xem có mấy nam nhân có thể có tam thê tứ thiếp? Ngoài ra, ta hiện tại còn phải theo đuổi A Nguyệt, đâu có rảnh theo đuổi thêm người phụ nữ khác. Cuối cùng, ta không phải tra nam!"
Nói xong, Vô Thường Hy thật muốn tự bấm like cho mình. Hắn quả nhiên là một trong những người đàn ông tốt hiếm có trên thế giới.
"Ha hả, mặc dù ngươi nói rất có lý, nhưng ta tin tưởng rằng, khi ngươi gặp được nàng, ngươi sẽ thay đổi ý nghĩ của mình. Ta cũng tin tưởng rằng ngươi c�� thể bỏ đi thành kiến giữa hai người."
Vô Thường Hy: "..."
"Ta cảm ơn ngươi nhé. Ngươi mẹ nó không cần đặt niềm tin vào ta như thế đâu, ta nói rồi, không theo đuổi là không theo đuổi."
"A, miệng nam nhân, đồ lừa đảo."
"Chết tiệt, chẳng lẽ ngươi là nữ nhân sao?"
"Được rồi, không nói nữa. Trời cũng sắp sáng, ta cũng nên thực hiện lời hứa của mình. Ta sẽ phong ấn bản thân trong thức hải của ngươi. Không gian này chính là thức hải của ngươi, ngươi có thể tùy ý ra vào, chỉ cần suy nghĩ là có thể vào. Nơi đây rất thích hợp để ngươi luyện tập và sử dụng sức mạnh của mình. Cuối cùng, hãy nhớ lời hứa của chúng ta: nếu có chuyện gì thật sự quan trọng cần trợ giúp, ta mới có thể giải phong ấn. Còn bây giờ, hẹn gặp lại sau, nhân cách khác của ta."
Dứt lời, xung quanh (Trắng) liền xuất hiện từng đạo xích sắt huyết sắc bao phủ lấy hắn, tạo thành một cái kén huyết sắc lớn.
Cùng lúc đó, phần dư lực còn lại cũng hóa thành những điểm tinh quang nhập vào bên trong Vô Thường Hy, rồi đẩy hắn ra khỏi thức hải.
Cũng là lúc hắn tỉnh dậy.
Toàn bộ văn bản này được truyen.free chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền.