Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 16: Ước hẹn!

Tỉnh lại, xác nhận mình vẫn có thể đưa ý thức vào không gian thức hải kia, Vô Thường Hy mới biết mình thật sự không phải mơ.

Xoa nhẹ đầu, hắn sắp xếp lại toàn bộ sự việc, và qua đó, Vô Thường Hy mới phát hiện không ít lỗ hổng trong lời nói của nhân cách khác kia.

Thứ nhất là dòng thời gian không khớp, nếu theo lời gã kia nói, lúc gã c·hết là sinh viên năm nhất, còn hắn thì mới học lớp 11 cấp ba.

Nếu miễn cưỡng thì có thể coi việc này là do đối phương nhập học sớm, hoặc nhảy lớp gì đó.

Đến vấn đề tiếp theo, cái lực lượng kia rốt cuộc bắt nguồn từ đâu, tại sao hắn thức tỉnh, đối phương cũng thức tỉnh? Hơn nữa còn mạnh hơn hắn, trong tay đối phương hắn không trụ nổi hai chiêu, thật mẹ nó bất công…

Cuối cùng, như đối phương nói về việc nhân cách phân li, điều này Vô Thường Hy cũng chưa thật sự tin, thật sự rất huyền huyễn, hơn nữa ẩn chứa vô số điểm đáng ngờ và bí ẩn chưa được giải đáp. Thêm vào đó, đối phương lại không muốn tìm hiểu toàn bộ sự thật đằng sau sự việc này khiến hắn càng thêm nghi ngờ rằng tất cả chỉ là do đối phương dựng chuyện lừa hắn, thật ra chẳng có sự thật hay chân tướng nào cả.

Chưa kể, mọi thông tin về đối phương đều không tồn tại trên thế giới này.

Cứ như vậy, khả năng xấu nhất là gã đó là một lão quái nào đó muốn đoạt xác hắn, nhưng vì một lý do nào đó mà chưa thành công, mới có ý định dùng những lời lẽ đường mật kia đ�� khiến hắn thả lỏng tinh thần rồi thuận lợi đoạt xá.

Như thế thật sự tồi tệ vô cùng, may mà đối phương hiện tại đang bị phong ấn. Điều này chắc chắn không phải giả, bởi vì cái không gian vô tận kia thật sự chính là không gian thức hải của hắn, nó cũng truyền cho hắn biết đối phương thật sự đã rơi vào trạng thái phong bế, nếu không có tác động từ bên ngoài sẽ không thể tỉnh lại.

Thời gian dành cho hắn còn rất dư dả, đợi một ngày hắn có thể chưởng khống cái lực lượng này, bất cứ âm mưu quỷ kế nào cũng đều là đồ bỏ. Coi như đây là một mục tiêu để hắn luyện tập chưởng khống hoàn toàn sức mạnh của mình.

Vốn định cứ mặc kệ nó, mạnh tới đâu thì mạnh, dù sao trên cái thế giới bình thường này hắn không nghĩ là sẽ còn siêu phàm giả khác, nếu có thì chắc cũng không quá mạnh. Nhưng hiện tại, trong thức hải của mình vẫn còn một uy hiếp tiềm ẩn, không thể không đề phòng.

Muốn thật sự từ bỏ cảnh giác với đối phương, chứng cứ duy nhất là sự tồn tại của Hạ Mộng Điềm kia. Nếu nàng thật sự tồn tại và phù hợp với mọi dữ kiện mà gã bạch mao kia đưa ra, hắn mới có thể thả lỏng cảnh giác, nếu không thì thật sự rất không lạc quan.

Nghĩ vậy, Vô Thường Hy liền thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ. Hắn có chút lo lắng, đây là lần đầu tiên trong đời Vô Thường Hy có biểu cảm này.

Lắc đầu bỏ đi những chuyện đau đầu này, Vô Thường Hy liền đứng dậy vệ sinh cá nhân buổi sáng, tiếp đó xuống lầu ăn sáng chuẩn bị đi học.

Rất nhanh, hắn liền cùng Tô Hoàng Nguyệt xuất phát đến trường.

Trên xe, nhìn nét ưu sầu trên mặt Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt có chút lo lắng.

“Anh hôm nay sao thế, nhìn sắc mặt không được tốt lắm.”

Cảm nhận được giọng quan tâm của đối phương, cùng bàn tay nhỏ ấm áp trong lòng bàn tay mình, Vô Thường Hy lông mày liền giãn ra, mỉm cười.

“Không có gì, chỉ là gặp một giấc ác mộng, em cũng biết anh rất sợ ma mà.”

“Ừm, vậy thì tốt.”

Tại trường, hôm nay cũng không có gì đặc biệt, vẫn như mọi khi, trêu chọc đám bạn cùng lớp, bật Liên Quân lên đánh cùng Lý Khương Cường và mấy gã khác, rồi sau đó, trước ánh mắt u oán của đối phương, nhấn nút đầu hàng; hoặc là cùng Tô Hoàng Nguyệt tăng tiến tình cảm, bón “thức ăn cho chó” cho đám độc thân kia…

Điểm đặc biệt duy nhất, chắc là hôm nay là buổi khảo sát toán cuối cùng trước khi thi cuối kỳ. Vô Thường Hy cho rằng, với học thức của mình, không 9 thì cũng 10, nên không có gì đáng ngại. Chỉ là tại sao sau khi A Nguyệt xem qua bài thi của hắn, thần sắc lại có chút không đúng chứ?

Tại văn phòng chủ nhiệm, Trương Nham đang cầm trên tay bài làm của cái gã Vô Thường Hy này.

Nhìn những vệt gạch đỏ chằng chịt trong bài làm, cùng với con số 5 rõ mồn một kia, Trương Nham cảm thấy huyết áp mình có chút tăng cao. Hai tay cầm bài thi không nhịn được run run.

Hít sâu một hơi, kiềm chế ý muốn đi tìm thằng nhóc kia mà đè hắn xuống đất "ma sát", Trương Nham chỉ có thể bất đắc dĩ cầm điện thoại tìm số điện thoại của Vô Thuần Nhạc.

Phải biết, một học sinh lớp chuyên mà thi toán chỉ được 5 điểm thì thật quá chấn động, trong khi Lý Khương Cường, người luôn đội sổ, lần này còn được 6,5 điểm.

Thử hỏi, thấy bài làm này thầy cô nào mà không con mẹ nó tức điên lên chứ??

Về tới nhà, sau khi bị cha mẹ "song kiếm hợp bích" đánh một trận, rồi bị phạt nhổ cỏ ngoài vườn, Vô Thường Hy cũng biết lý do mình bị phạt.

Hắn thề, hắn và lão Trương không đội trời chung, nhất định phải hố lão một lần cho hả giận.

Thời gian hai ngày trong vô thức đã trôi qua. Hôm nay là Chủ Nhật, cũng là ngày đặc biệt đối với Vô Thường Hy, bởi vì cô bạn gái nhỏ của hắn sau ngày hôm nay phải về nhà, và hắn cũng đã hứa hôm nay sẽ cùng nàng đi hẹn hò.

Nhìn chính mình đẹp trai đến không có bạn bè trong gương, Vô Thường Hy không nhịn được lắc đầu cảm thán.

“Thật là, tại sao ông trời không đổi cho ta cái dung nhan này lấy một bộ não có thể làm mọi loại bài tập chứ. Cái nhan sắc này thật sự vô ích quá đi, ngoài việc mê đảo ngàn vạn thiếu nữ, nó không mang lại cho cái phần tử hiếu học này một chút trợ giúp nào, thật là quá mẹ nó thất vọng!”

Nếu để những gã không có bạn gái hoặc đám mọt sách học bá kia nghe được những lời này của Vô Thường Hy, sợ là sẽ không tiếc giá nào đè c·hết gã này, đặc biệt là Vương Siêu với thể trọng 500kg. Đến ngay cả tác giả còn cảm thấy Vô Thường Hy thật sự muốn ăn đòn :0)))

Dưới lầu, đang vừa xem sách vừa thưởng thức trà, Vô Thuần Nhạc sau khi thấy bộ dạng Vô Thường Hy liền không nhịn được phun ngụm nước trà trong miệng ra.

Dụi mắt, khi xác nhận mình không nhìn lầm, Vô Thuần Nhạc liền ngơ ngác.

“Tiểu tử, ngươi không phải bị bệnh đấy chứ?”

Vô Thường Hy: “….”

“Cha mới bị bệnh ấy, con khỏe mạnh thế này, một quyền một thằng lưu manh không thành vấn đề.”

Vừa nói vừa khoe khoe mấy múi cơ bắp nhỏ bé của mình.

Vô Thuần Nhạc: “…”

Đặt tờ báo xuống, hắn có chút hiếu kỳ.

“Không bị bệnh? Thế ngươi ăn mặc thế này là sao? Mọi hôm ngươi ăn mặc chẳng khác gì một gã bất cần đời, ngay cả buổi dạ tiệc năm ngoái, ngươi còn có thể mặc áo ba lỗ bên trong đồ vest. Hôm nay, lại có chút “đồ vật” đây nha.”

Nhìn Vô Thường Hy trước mặt với một thân chỉnh tề, quần áo phẳng phiu, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, Vô Thuần Nhạc không thể không nghi ngờ thằng nhóc này có bệnh.

Phải biết, mọi hôm gã này đều là cặp bài trùng áo ba lỗ quần đùi, dù mùa đông cũng không hề thay đổi. Sợ là số lượng quần đùi và áo ba lỗ của hắn còn nhiều hơn tổng số tuổi của cha mẹ hắn cộng lại. Tại các buổi lễ quan trọng, thằng nhóc này cũng chưa từng ăn mặc cho hẳn hoi, chỉ có thể nói là luôn giữ nguyên một phong cách.

Thế mà hôm nay, trông chẳng khác gì một siêu sao thời trang cả.

Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề.

Đang lúc bụng đầy nghi hoặc, khi nhìn thấy Tô Hoàng Nguyệt từ trong phòng đi ra, Vô Thuần Nhạc liền hiểu mọi chuyện. Đặc biệt khi nhìn bộ dạng mất tự nhiên của nàng, Vô Thuần Nhạc liền không nhịn được nhếch mép, tiếp đó liền điên cuồng cười to.

“Ha hả, lão Tô à, cuối cùng rau cải trắng ngươi nuôi bao nhiêu năm cũng bị heo nhà ta ủi mất rồi, hahaha.”

Vô Thường Hy: “….”

Tô Hoàng Nguyệt: “….”

Nghe những lời kia của đối phương, Tô Hoàng Nguyệt sắc mặt đã đỏ bừng tới tận mang tai, toàn thân không được tự nhiên, còn Vô Thường Hy thì đã im lặng như tờ.

“Cha, để người ngoài nhìn thấy còn tưởng cha lên cơn động kinh đấy.”

“Hừ, nói nhăng nói cuội gì thế, nhưng không sao, hôm nay lão tử tâm trạng tốt, sẽ không so đo với ngươi đâu.”

Hừ nhẹ, Vô Thuần Nhạc liền đi tới bên cạnh Vô Thường Hy, vỗ vai hắn, rồi đưa cho hắn một tấm thẻ.

“Đi, trong này có hai trăm vạn nguyên, mua sắm vui chơi cho thỏa thích, đừng để con gái nhà người ta phải chịu thiệt thòi.”

Thấy trong tay thẻ ngân hàng, Vô Thường Hy có chút do dự.

“Cha, cái này có phải là…”

Chưa đợi hắn nói xong, cha hắn liền ngắt lời, khoát tay không thèm để ý nói.

“Không nhiều, trong mắt cha ngươi, hai trăm vạn với một nguyên cũng không khác nhau là mấy, cứ thoải mái tiêu xài.”

“Không phải vậy cha, ý con là có phải là hơi ít không? Hay là cho con thêm chút nữa đi, một ức gì đó cũng được.”

Vô Thuần Nhạc: “….’’

Nhìn sắc mặt cha mình đã đen lại, Vô Thường Hy liền quyết đoán xoay người, dẫn Tô Hoàng Nguyệt chạy mất tăm.

Ra khỏi nhà, hắn vẫn có thể nghe tiếng gầm gừ tức giận truyền đến từ cha hắn.

“Phốc xích”

Không nhịn được nữa, Tô Hoàng Nguyệt cuối cùng che miệng bật cười.

Gãi gãi đầu, Vô Thường Hy có chút lúng túng.

“Anh chỉ là trêu cha một chút ấy mà.”

‘’Anh à, cứ như vậy có ngày chú Nhạc bị anh làm cho tức c·hết mất.”

“Không cần phải lo, cha ta chỉ số kháng công kích tinh thần siêu cao, kiểu 999999 ấy mà.”

Liếc hắn một cái, Tô Hoàng Nguyệt liền vuốt mái tóc nhẹ nhàng, mỉm cười hỏi.

‘’Vậy hôm nay chúng ta đi đâu vậy?”

“Tùy em thôi, hôm nay em làm chủ, em muốn làm gì cũng được.”

“Chắc chưa?”

“Chắc chắn, anh có bao giờ nói không giữ lời đâu?”

“Không hối hận?”

“Yên tâm, anh không biết hai chữ hối hận viết như thế nào đâu.”

“Khanh khách, vậy chúng ta đi thôi.”

Từ trên taxi bước xuống, nhìn trung tâm thương mại to lớn trước mắt, Vô Thường Hy lờ mờ cảm giác có chút bất an.

Tuy nhiên, lời hắn đã nói ra, mười con bò tót cũng kéo không lại.

Kéo tay Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt liền hứng thú bừng bừng đi vào bên trong trung tâm thương mại.

“Đầu gỗ, anh mau thử bộ quần áo này đi, rất hợp với anh đấy.”

Bên trong tiệm quần áo nam, cầm trong tay một bộ quần áo thể thao của Adidas, Tô Hoàng Nguyệt cảm thấy hết sức hài lòng.

Thật sự mà nói, Vô Thường Hy rất hợp với quần áo thể thao, cái khí chất thể thao của hắn hợp với hắn hơn nhiều so với việc mặc vest hay đồ chỉnh tề.

Nhìn ba túi quần áo đã chất đầy trong tay, Vô Thường Hy vô cùng im lặng.

“A Nguyệt, có phải là mua hơi nhiều rồi không? Chúng ta đã mua gần hai mươi bộ, anh cũng đâu có mặc hết đống này đâu.”

“Anh định nói không giữ lời ư?”

Vô Thường Hy: “…”

Bất đắc dĩ cầm quần áo đi thử, khi hắn đi ra, hai mắt Tô Hoàng Nguyệt liền sáng lên.

“Thật đẹp!”

“Đúng vậy thưa quý cô, quả nhiên ngài rất có mắt nhìn người, vị nam sĩ này mặc bộ này thật bảnh bao!”

Cô phục vụ bên cạnh cũng nhanh chóng hùa theo.

“Mua!”

Không nói nhiều, chính là mua.

Nghe vậy, cô phục vụ liền vô cùng kích động. Cặp đôi này đã mua rất nhiều đồ ở tiệm của cô rồi, xong đơn này, số phần trăm hoa hồng cô ấy nhận được đủ cho cô ấy ăn tiêu vài năm trời.

Đi ra khỏi tiệm, Tô Hoàng Nguyệt mặt tràn đầy hưng phấn, còn Vô Thường Hy thì có chút im lặng.

Hắn thật sự không muốn mua quần áo a, mặc cũng mặc không hết.

Sau đó hai người cũng mua thêm nhiều thứ khác, đặc biệt là giúp Tô Hoàng Nguyệt mua thêm thật nhiều váy, áo và trang sức,… Hắn còn lén lút mua một bộ cảnh phục và đồ công sở, hắc hắc.

Ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi, Vô Thường Hy cảm thấy toàn thân mệt muốn xỉu, hai chân của hắn đã mất cảm giác, chúng nó đã anh dũng hy sinh.

Nhìn Tô Hoàng Nguyệt vẫn còn hứng khởi uống nước, Vô Thường Hy cuối cùng nhận ra, siêu phàm giả mà đi mua đồ cùng phụ nữ, người mệt trước vẫn là siêu phàm giả thôi.

Nghỉ ngơi một lúc, hai người tiếp tục hành trình.

Nhìn khu vui chơi trong công viên trước mặt, Vô Thường Hy liền có một ý tưởng táo bạo.

“A Nguyệt, em có muốn vào khu vui chơi không?”

“Được chứ.”

Bước lên tàu lượn siêu tốc, nhìn Tô Hoàng Nguyệt bên cạnh, hắn đã có thể tưởng tượng ra nàng sẽ hoảng sợ, sau đó xuống dưới sẽ được mình ôm một màn, rồi có thể quang minh chính đại "chiếm tiện nghi". Quả thật kích thích quá, khặc khặc.

Nhưng, có vẻ hắn đã quên, ai là người bị cha mình hố năm lớp 6, chơi một lượt các trò chơi mạo hiểm, sau đó suýt chút nữa dọa cho tè ra quần. Cái bóng ma tâm lý đó đâu phải nói không có là không có dễ dàng như vậy.

Quả nhiên, khi tàu đang chạy, một tiếng thét kinh hoàng liền vang lên, nhưng không phải của Tô Hoàng Nguyệt, mà là của Hy ca của chúng ta.

Rời khỏi tàu lượn siêu tốc, Vô Thường Hy chân vẫn không ngừng run cầm cập.

Tô Hoàng Nguyệt một bên đỡ hắn, có chút buồn cười.

“Cái siêu phàm giả này cũng phế quá rồi, thế này thôi mà cũng dọa anh ra nông nỗi này, hì hì.”

Vô Thường Hy: “…”

Hắn cảm giác mặt mũi mình lúc này đã biến mất khỏi thế giới, nó đã đi tìm kiếm tình yêu rồi.

“Khụ khụ, đây chỉ là ngoài ý muốn, ngoài ý muốn thôi.”

Thật là, hắn đâu biết dù sở hữu sức mạnh cường đại, tại sao những ám ảnh tuổi nhỏ kia vẫn còn tồn tại chứ, haizzzz.

Nhìn bộ dạng hắn, Tô Hoàng Nguyệt liền muốn cười mà cũng thấy đau lòng.

“Được rồi, đã sợ lại còn sĩ diện.”

Vô Thường Hy: “…”

“Bây giờ chúng ta chơi gì nhẹ nhàng một chút đi?”

Nghe Tô Hoàng Nguyệt nói vậy, Vô Thường Hy hai mắt liền sáng lên.

“Được, đu quay, đụng xe hay gì đó, anh là chuyên nghiệp.”

“Được thôi.”

Một hồi sau, nhìn hai chữ lớn “Nhà Ma” kia trước mắt, Vô Thường Hy cảm thấy cả thế giới đều xám xịt.

Nuốt nhẹ nước bọt, Vô Thường Hy liền có chút nhút nhát hỏi.

“Chúng ta có thể không vào sao?”

“Được chứ, nhưng như vậy ai đó sẽ thất hứa đấy.”

Nhìn dáng vẻ nhát gan của Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt liền cười gian.

“Vào, sao có thể không vào, anh năm nay 17 tuổi còn chưa biết sợ là gì. Đi, chúng ta vào!”

Nói xong, Vô Thường Hy liền kéo Tô Hoàng Nguyệt đi một cách hiên ngang lẫm liệt.

Bên trong nhà ma, liếc nhìn Vô Thường Hy đang đi sau lưng mình, Tô Hoàng Nguyệt liền có chút im lặng.

“Tưởng anh không biết sợ là gì chứ.”

“Đương nhiên, dăm ba con ma, đến con nào anh đấm con đó. Anh đi sau lưng em là để giúp em bọc hậu.”

Tô Hoàng Nguyệt: ‘’…”

Đang khi hai người đi trong hành lang u ám, một bóng người lén lút liền rón rén theo sau.

Khi cả hai chuẩn bị đi vào gian phòng khác, hắn liền từ lối đi bí mật nhảy ra, vỗ nhẹ vai Vô Thường Hy.

Bị giật mình, Vô Thường Hy liền nhanh chóng quay người lại. Khi thấy một nam tử máu thịt be bét, trên người đổ đầy máu tươi, Vô Thường Hy không nhịn được kinh hô:

“Cmn!”

Tiếp đó là theo phản xạ một cái bạt tai giáng xuống.

“Phanh!”

Nhìn cái nhân viên giả ma bị Vô Thường Hy một vả đánh ngất trước mắt, Tô Hoàng Nguyệt cả người đều không ổn.

Phản ứng lại, Vô Thường Hy cũng biết mình vừa làm gì.

Sau khi đưa một ít bồi thường và ngỏ lời xin lỗi, cả hai mới rút khỏi nhà ma.

Tới bên ngoài, Tô Hoàng Nguyệt liền không nhịn được nữa, ôm bụng bật cười.

“Không được, để em cười một chút đã, biểu cảm của anh lúc đó thật sự… quá khôi hài, hahaha.”

Nhìn cái bộ dạng này của nàng, Vô Thường Hy đã c·hết lặng. Hôm nay quả là một ngày đẹp trời, nhưng hắn cũng "đẹp mặt", mặt mũi của hắn đã đi xa rồi.

Thấy cái dáng vẻ "trầm cảm" kia của bạn trai mình, Tô Hoàng Nguyệt liền đi tới bên cạnh, ngượng ngùng đặt lên má hắn một dấu son môi nhàn nhạt, tiếp đó liền làm như không có chuyện gì xảy ra.

“Đây coi như bồi thường cho anh đấy.”

Nhưng thật ra tim nàng đã đập loạn xạ “bịch bịch”.

Còn Vô Thường Hy, một nụ hôn này liền khiến hắn như được tiếp thêm sinh lực, mong chờ nhìn đối phương.

“Có thể hay không hôn thêm bên má còn lại cho nó cân bằng? Nếu không anh sợ má phải mình sẽ ghen tị mất.”

“Mơ đi anh, làm gì có chuyện tốt như vậy chứ.”

Nghe thế, Vô Thường Hy cũng chỉ có thể thở dài đầy mất mát. Hắn nghĩ điều này còn khiến người ta đau lòng hơn cả mất một ức.

Cười đùa một hồi, cả hai liền ăn trưa tại một quán nhỏ ven đường, ngay sau đó là hành trình buổi chiều.

Trong buổi chiều, cả hai liền dạo quanh con phố một vòng, dừng lại ở chỗ vẽ tranh. Chính tay Vô Thường Hy phác họa cho cô bạn gái nhỏ của mình một bức chân dung.

Vô Thường Hy về khối nghệ thuật này rất có thiên phú, mỹ thuật của hắn từ nhỏ đã vô cùng xuất sắc, đặc biệt là tranh chân dung, vẽ vô cùng sinh động, như người thật vậy.

Khi nhận được bức tranh, Tô Hoàng Nguyệt vô cùng ngọt ngào. Nhìn cô tiên trong hình kia, ánh mắt nàng tràn đầy tình cảm. Vì vậy lại "khen thưởng" Vô Thường Hy thêm một cái hôn vào bên má còn lại khiến Vô Thường Hy vui vẻ không thôi.

Suốt cả chiều, Tô Hoàng Nguyệt vẫn ôm lấy bức tranh kia không buông, kể cả khi mệt mỏi thiếp đi, nàng vẫn ôm chặt nó.

Cõng Tô Hoàng Nguyệt đi trên phố đi bộ, nhìn nét ngủ say của nàng, Vô Thường Hy cảm giác cuộc sống thật tốt đẹp. Hắn thấy, nếu không phải nhờ cái lực lượng không rõ kia, hắn cũng không thể nhận ra cảm xúc thật của mình dành cho nàng sớm như vậy. Hắn rất cảm ơn nó, nhưng hắn cũng sẽ không quá dựa vào nó.

Bởi vì, hắn là Vô Thường Hy!

Đám người qua đường bên cạnh, nhìn cặp tình nhân sở hữu nhan sắc thần tiên này, họ cảm giác cả người đều không ổn. Đặc biệt là đám “cẩu độc thân”, trong đó có cả tác giả và độc giả nhóm T_T

Không chỉ vậy, những cặp đôi nam nữ kia khi thấy đàn ông nhà người ta chịu khó cõng bạn gái mình như vậy, cả đám liền có chút hâm mộ, nhao nhao dùng ánh mắt mong chờ nhìn bạn trai mình.

Thế là, cả phố đi bộ liền có một màn kì lạ này: hầu hết các cặp đôi đều cõng bạn gái nhỏ của mình lên để khoe ân ái, khiến đám “cẩu độc thân” tại chỗ “xã hội tính t·ử v·ong”..

Chỉ có một số cặp đôi là không làm vậy, bởi vì nhìn cô bạn gái lớn hơn mình một vòng bên cạnh, họ liền khóc không ra nước mắt.

Trời đánh! Rốt cuộc là thằng đáng chém ngàn đao nào nghĩ ra cái ý tưởng quỷ súc này chứ!!!

Đi bộ một hồi, nhìn bầu trời đã tối lại, Vô Thường Hy cũng bắt xe, về biệt thự.

Hết chương.

Bản chuyển ngữ này thuộc về kho tàng truyện online truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời đang chờ bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free