Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 2: Khởi nguồn và căn nguyên [Phần 2]-[Tân Sinh]

Ngay khoảnh khắc lâm chung, linh hồn Vô Thường Hy liền tự động thoát ly khỏi thân xác, bay vút lên cao. Nếu có ai chứng kiến cảnh tượng này, ắt hẳn sẽ nghĩ rằng hắn đang bay về cõi tiên. Thế nhưng, linh hồn hắn đã vượt xa những tầng mây cao vút, thậm chí thoát ly khỏi hành tinh này để bay đến một nơi xa hơn nữa.

Nếu lúc đó Vô Thường Hy còn ý thức, chắc hẳn hắn đã kinh ngạc đến tột độ trước cảnh tượng này. Bởi lẽ, hành tinh mà hắn đã sinh sống suốt 20 năm qua hoàn toàn không đơn giản như những gì thông tin và trí tưởng tượng mách bảo. Nó lớn hơn gấp vô số lần so với những gì được ghi chép, sánh ngang một đại hằng tinh, thậm chí còn vĩ đại hơn. Điều quan trọng hơn là, từ ngoài vũ trụ nhìn vào, chỉ có một vùng nhỏ khoảng 0.1% bề mặt hành tinh hiện ra xanh biếc cùng với màn sương mờ ảo. Toàn bộ phần còn lại đều bị lớp mây mù vô tận che phủ kín mít, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ một màu trắng xóa bao trùm, ngoại trừ dải đất 0.1% kia.

Thật đáng tiếc khi Vô Thường Hy không thể chứng kiến cảnh tượng này, nếu không, tam quan của hắn ắt sẽ sụp đổ. Thế giới hắn đang sống, dù khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc nhưng vẫn không thể phóng thành công tên lửa ra khỏi quỹ đạo hành tinh, cứ như có một loại lực lượng nào đó ngăn cản chúng. Hơn nữa, các vệ tinh chỉ có thể hoạt động trong phạm vi 0.1% đó và không thể xâm nhập xa hơn; một khi đi vào đám mây mù kia, chúng liền mất tín hiệu.

Rất có thể giới lãnh đạo cấp cao đã biết được hình dáng thật sự của hành tinh này, nhưng lại che giấu bản chất của nó, khiến cho cư dân không hề hay biết hình dáng thật sự của tinh cầu mình đang sinh sống.

Tạm gác những điều đó sang một bên. Lúc này, linh hồn Vô Thường Hy đã bay rất xa, thoát khỏi dải Ngân Hà này và hướng đến những nơi xa xăm hơn nữa. Không chỉ vậy, tốc độ của hắn ngày càng nhanh hơn, như thể có một lực vô hình đang kéo đi, vượt qua vô số vì sao, vô số tinh hệ, vô số tinh vực. Nếu có ai chứng kiến, sẽ thấy tốc độ của hắn lúc này đã vượt xa tốc độ ánh sáng gấp vô số lần.

Không biết đã trải qua bao lâu, ở một nơi mà xung quanh tinh vực trống trải, trong phạm vi vài tỷ năm ánh sáng không hề có lấy một tinh hệ nào, chỉ có tinh không vô biên cùng một hố đen cỡ nhỏ. Cũng có thể mạnh dạn suy đoán rằng hố đen này đã nuốt chửng mọi vật thể trong phạm vi vài tỷ năm ánh sáng.

Lúc này, linh hồn Vô Thường Hy dừng lại trước hố đen nhưng không hề bị hút vào, mãi một lúc sau mới bị kéo vào trong. Bên trong là vô tận hư vô, khắp nơi là một mảng tối tăm chỉ có thể nhìn thấy từng điểm sáng không ngừng lấp l��e. Nhưng nếu nhìn kỹ, đó không phải là những điểm sáng đơn thuần mà chính là từng vũ trụ một. Từ đó cũng có thể hiểu đây chính là hư vô, hay còn gọi là Vô Cực (infinity) trong khoa học. Không hề hay biết những điều này, linh hồn Vô Thường Hy lại tiếp tục chuyển động, hướng về trung tâm của hư vô vô tận mà đi tới. Mặc dù không gian nơi đây được cho là đa chiều vô hạn, không có khái niệm trung tâm, nhưng bất kỳ ai chứng kiến Vô Thường Hy di chuyển đều sẽ nảy sinh ý nghĩ rằng hắn đang hướng về trung tâm của hư vô – một ý nghĩ thật hoang đường và táo bạo.

Thời gian cứ thế trôi qua, linh hồn hắn vẫn không ngừng phiêu du, như thể đã trôi qua một năm, mười năm, một trăm năm… thậm chí là vô số kỷ nguyên. Cuối cùng, linh hồn hắn cũng dừng lại. Trước mặt hắn là một vùng năng lượng thể màu trắng vô biên, nhìn vào không thể nào hình dung được nguồn năng lượng này lớn đến mức nào, chỉ biết nó cực kỳ to lớn, thậm chí ngang ngửa với hư vô không gian.

Đó là cảm nhận của thường nhân, nhưng trong cảm nhận của những thực thể đáng sợ, nguồn năng lượng này đang toát ra một khí thế kinh người, uy năng khủng khiếp, có thể dễ dàng hủy diệt tất cả vạn vật, hay cũng có thể sáng tạo mọi thứ, kể cả vùng hư vô không gian này.

Một dạng năng lượng thể kinh khủng đến nhường này, vậy mà lúc này lại như biển cả dữ dội, không ngừng tuôn trào vào linh hồn Vô Thường Hy. Đúng vậy, nó đang dung hợp với hắn. Nếu những thực thể ở tầng cấp cao nhất kia nhìn thấy cảnh này, e rằng sẽ vô cùng kinh hãi. Một linh hồn bình thường lại có thể tiếp nhận nguồn năng lượng này mà không bị tan biến, quả là bất khả tư nghị, nhưng sự thật chính là như vậy.

Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, toàn bộ nguồn năng lượng kia đã dung nhập hoàn toàn vào linh hồn Vô Thường Hy. Linh hồn hắn giờ đã biến mất, chỉ còn lại một quả trứng màu trắng có kích thước bằng người bình thường. Trên bề mặt nó, vô số vân sáng chín màu đan xen, khắc họa thành từng đạo phù văn ấn ký kỳ dị. Năng lượng tỏa ra từ quả trứng khiến cả vùng hư vô run rẩy, sợ hãi, nhưng rất nhanh khí tức đó liền biến mất. Nguyên nhân là bởi quả trứng đã chui vào hố đen và biến mất tại chỗ.

Nó xuất hiện trở lại trong tinh vực kia, nơi mà trong phạm vi vài tỷ năm ánh sáng không hề có một vật thể nào tồn tại. Sau đó, nó lặng lẽ nằm yên ở đó, tỏa ra ánh sáng chín màu dịu nhẹ.

Ánh sáng này đã thu hút vô số tồn tại cấm kỵ đến thăm dò. Khi nhìn thấy quả trứng phi phàm này, tất cả đều tỏ ra hứng thú và muốn đoạt lấy, nhưng không ai có thể dịch chuyển nó dù chỉ một chút. Trong khoảng thời gian này, đoàn Hải Tặc Vũ Trụ – một trong những thế lực mạnh nhất vũ trụ – dưới sự dẫn dắt của thủ lĩnh cũng đến thăm dò. Thế nhưng, họ không thể đạt được bất cứ thứ gì. Ngay cả khi thủ lĩnh sử dụng trạng thái tối thượng của mình, một trạng thái có khả năng hủy diệt tinh hệ, hắn cũng không thể mang đi quả trứng thần kỳ đó, đành ủ rũ rời đi để tránh gặp phải các tồn tại cường đại khác. Hay như The Observer – một thực thể được cho là có mặt khắp nơi trong vũ trụ, ẩn chứa sức mạnh không lường – cũng không thể nhúc nhích quả trứng này dù chỉ một ly. Hoặc như Kẻ Thôn Phệ – một thực thể mà trong suy nghĩ của mọi sinh mệnh đều coi là nguy hiểm nhất vũ trụ, bởi vì nó nuốt chửng mọi thứ, kể cả không gian hay thời gian. Nếu không phải vũ trụ này có đẳng cấp quá cao thì e rằng giờ đây nó đã bị Kẻ Thôn Phệ nuốt chửng hoàn toàn. Ngay cả một tồn tại kinh khủng như vậy cũng không thể thôn phệ quả trứng này mà còn bị phản phệ, đủ thấy sự thần kỳ của nó.

Điều này càng khiến nhiều tồn tại khác muốn đoạt lấy nó, nhưng tất cả đều phí công vô ích. Cho đến khi một tinh không cự thú xuất hiện, mang hình dạng một con cự long nhưng to lớn gấp vô số lần. Có thể nói, nó chính là một tinh vực di động cũng không quá lời.

Khi nó gặp quả trứng này, điều đầu tiên nó muốn làm không phải chiếm hữu mà là bảo vệ. Vì thế, nó liền dừng lại tại vùng tinh vực chết chóc này, cứ thế quấn lấy quả trứng, coi như con mình mà ấp ủ. Mặc dù tinh không cự thú không thể có hậu duệ, nhưng nó vẫn không bận tâm. Ngày đêm, nó bao quanh quả trứng, bất kỳ ai có ý định tiếp cận đều bị tinh không cự thú vô tình công kích.

Cuối cùng, trải qua vô số kỷ nguyên, như thể bị tình cảm của cự thú này cảm động, quả trứng im lặng cuối cùng cũng có động tĩnh. Chỉ thấy nó khẽ lắc lư vài cái, rồi một luồng hào quang chín màu chui vào cơ thể cự long, khiến nó chìm vào giấc ngủ say. Đồng thời, luồng sáng cũng không ngừng giúp nó tiến hóa đến một tầng thứ sinh mệnh mới cao hơn, một tầng thứ sinh mệnh có thể tiếp xúc với pháp tắc và quy tắc của vũ trụ này.

Làm xong những thứ này, quả trứng liền bay lên, trên đỉnh đầu cự thú đợi một lát như đang cáo biệt, sau đó liền quay người rời đi, bay về phía xa với tốc độ kinh khủng, có thể nói là nhanh gấp vài tỷ lần tốc độ ánh sáng cũng không quá lời. Và hướng bay này chính là hành tinh ban đầu của Vô Thường Hy.

Tuy nhiên, nếu ai chú ý kỹ sẽ thấy quả trứng này dần dần trở nên mờ ảo, như thể đang tiêu tán. Nhưng sự thật không phải vậy. Nó đã đi vào đường hầm thời gian, vượt qua vô số dòng thời gian rồi xuất hiện ngay trước mắt hành tinh kia, hay còn được gọi là Cổ Nguyên Tinh.

Nhưng lúc này đây, hành tinh này so với hành tinh Vô Thường Hy từng ở khác biệt quá nhiều. Cụ thể nhất là nó to lớn gấp vô số lần, tựa như một tinh vực riêng biệt. Không còn những đám mây mù kỳ lạ, thay vào đó là vô số tinh cầu vây quanh. Ngay cả một hằng tinh khổng lồ cũng chỉ là hạt bụi nhỏ bé trước mặt nó.

Không chút chần chừ, quả trứng liền bay vào hành tinh này, dừng lại tại một vùng đất hoang vu. Chấn động do nó rơi xuống đã thu hút không ít thực thể đến thăm dò. Liên tiếp sau đó, vô số bóng hình xuất hiện tại nơi đây. Nếu người hiện đại chứng kiến những bóng hình này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì đây toàn là những sinh vật chỉ có trong thần thoại: có tiên nhân phiêu diêu, có chư thần cường đại, có cự ma hắc ám, có cự thú cuồng bạo, có thần long ngạo nghễ,...

Tất cả các sinh vật thần thoại đều có mặt ở đây, quan sát quả trứng này. Thời gian cứ thế trôi qua, từng tồn tại thần thoại nối tiếp nhau tiến lên tìm hiểu, quan sát quả trứng, nhưng chưa ai phát hiện ra điểm khác thường nào. Cho đến khi một vị thần linh phát hiện ra ánh sáng chín màu tỏa ra từ quả trứng có thể giúp sinh mệnh tiến hóa. Lúc đó, cả thế giới không còn bình tĩnh.

Rất nhanh, cuộc chiến của chư thần liền bùng nổ. Vì tranh giành quyền sở h���u nó, vô số tồn tại cường đại đã lao vào chiến đấu. Trong trận chiến này, vô số thần tiên ngã xuống, vô số chủng tộc thần thoại bị hủy diệt. Trận chiến này khiến thiên địa biến sắc, nhật nguyệt lu mờ. Hàng tỷ tinh cầu bị chư thần dùng làm bi cầu đánh qua đánh lại. Vô số hằng tinh bị cự ma thôn phệ, hủy diệt. Vô số thiên địa tinh khí bị chúng tiên dẫn động, phá hủy mọi thứ. Đó là một trận chiến vô cùng thảm khốc.

Khi trận chiến kết thúc, toàn bộ sinh vật thần thoại đều không hiểu sao biến mất khỏi Cổ Nguyên Tinh. Cổ Nguyên Tinh cũng bị đánh tan tành, từ kích thước ngang một tinh vực thu nhỏ lại chỉ còn lớn hơn một chút so với hằng tinh hiện nay. Cũng do tinh khí thiên địa cạn kiệt hoặc một nguyên nhân nào đó, từng vùng trên hành tinh này bị mây mù và sương mù vô tận che khuất, nuốt chửng, chỉ để lại một vùng 0.1% diện tích trống, cũng chính là thế giới nhân loại mà Vô Thường Hy từng sống.

Sau hàng tỷ năm cuộc chiến của chư thần, lại thêm vài tỷ năm trôi qua trong vô vọng khi vùng đất này không hề có một tia sinh khí. Cả thế giới đều bị bao phủ trong tĩnh mịch và thiên tai. Cuối cùng, thời đại tiền cổ đến, khi những cự thú tiền sử sinh sống và nhân loại cũng bắt đầu xuất hiện. Vị trí của quả trứng cũng bị không ít cự thú phát hiện, dẫn đến sự ra đời của rất nhiều cự thú biến dị nhờ luồng sáng chín màu kia: có cự long phun lửa, có khủng long chui vào lòng đất, có đại bàng phi hành siêu tốc,... Nhưng thời đại của chúng chỉ kéo dài trăm triệu năm. Không hiểu theo một quy tắc nào đó, từng đạo thiên thạch từ ngoài vũ trụ bay xuống, quét sạch toàn bộ sinh vật thời tiền cổ. Cứ như vậy, kỷ nguyên khủng long liền kết thúc.

Mà quả trứng kia cũng trong vụ thiên thạch đó bị chôn vùi sâu trong lòng đất. Bên ngoài thế giới, mọi quỹ đạo vẫn cứ tiếp diễn, bánh xe lịch sử vẫn không ngừng lăn bánh. Thời gian lần nữa trôi qua, trải qua thời kỳ cổ đại, thời kỳ cận đại… rồi cuối cùng cũng bước tới thời hiện đại. Vô số máy móc ra đời, vô số tòa nhà cao tầng mọc lên, biến vùng đất này trở nên đặc biệt, tràn đầy khí tức khoa học.

Rất nhanh, ngày mà sự kiện kia xảy ra cũng đã đến. Khi Vô Thường Hy ở dòng thời gian này chết đi, cùng lúc đó, sâu trong lòng đất, quả trứng kia liền có động tĩnh. Nó hóa thành từng đạo bạch quang xuyên qua lòng đất, bay về một hướng, rồi đến Đại Quốc, tiến vào một thành phố, sau đó nhập vào một người đàn ông. Người đàn ông đó cũng tên là Vô Thường Hy, sở hữu dung mạo và mọi thứ y hệt hắn, chỉ khác duy nhất là mái tóc đen óng và đôi mắt bình thường.

Ngay khoảnh khắc bị ánh sáng nhập vào, Vô Thường Hy, người đang vừa lải nhải chê đồng đội quá tệ, vừa không ngừng bắn PUBG, liền ngất xỉu tại chỗ. Cả người hắn ngã xuống ghế, phát ra một tiếng động trầm đục, khiến đồng đội bên kia có chút ngỡ ngàng.

“Uy lão Hy, có chuyện gì vậy, có âm thanh gì giống vật thể va chạm mạnh mà lớn vậy?”

“Ha hả, ngươi đừng để ý hắn, chắc lại chọc tức Tô Hoàng Nguyệt nên bị đấm một trận thôi.”

“Không sai, gia hỏa này đâu biết chữ chết viết thế nào, một ngày không bị Nguyệt ca đánh một trận là toàn thân không thoải mái.”

“Ha ha ha.”

Những tiếng cười sảng khoái vang lên, nhưng rất nhanh, cả đám phát hiện có ��iều không ổn. Đã hơn năm phút trôi qua mà bên kia vẫn không có động tĩnh, sắc mặt cả bọn liền thay đổi.

“Không tốt, có chuyện rồi!”

Cùng thời điểm đó, thi thể Vô Thường Hy (tóc trắng, mắt đỏ) trong nhà xác cũng hóa thành từng đốm sáng trắng, tiêu tán vào trong thiên địa.

Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free