Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 20: Đại hội thể thao và xung đột!

Ba ngày trôi qua, cuối cùng hôm nay cũng đến đại hội thể thao của trường cấp ba 17.

Lúc này, cả trường đang vô cùng náo nhiệt, người ra kẻ vào tấp nập, cũng không ít người đến từ bên ngoài để theo dõi, dù sao nơi đây cũng quy tụ không ít tài năng của giới thể thao.

Thân là một thí sinh trụ cột của lớp trọng điểm 11A, Vô Thường Hy đã đến từ rất sớm. À không, người ta chuẩn bị thi đấu thì hắn mới vác mặt đến, đúng hơn thì phải là thế này.

Đến cổng trường, Vô Thường Hy liền thấy Tô Hoàng Nguyệt và lớp trưởng đại nhân Trần Hinh Di đã đợi mình ở đó.

Nhìn Vô Thường Hy đến gần, nhìn bộ dạng ngáp ngắn ngáp dài của hắn, Tô Hoàng Nguyệt có chút chột dạ. Chắc tại tối qua hai đứa video call đến khuya, thành ra sáng nay cậu ấy mới đến muộn, cảm giác có chút tội lỗi.

"Này, Thường Hy! Cậu đến sớm ghê! Mọi người đã chuẩn bị thi đấu hết rồi đấy, thật là..."

Im lặng nhìn Vô Thường Hy, Trần Hinh Di cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Cái cậu này không biết hôm nay phải thi đấu à, tối qua lại ngủ muộn làm sáng nay trông phờ phạc hết cả. Nếu thầy cô biết lại bị phạt cho xem.

Bỏ ngoài tai ánh mắt im lặng và có phần chột dạ của hai cô gái, Vô Thường Hy tiến đến bên cạnh Tô Hoàng Nguyệt, hắn liền tựa đầu vào vai nàng, cả người cũng ngả vào người cô ấy.

"Được rồi được rồi, lớp trưởng cứ yên tâm. Để tớ chợp mắt một lát, tí nữa tớ sẽ càn quét sân thi đấu cho cậu xem."

N��i xong, hắn mặc kệ vẻ mặt khó chịu và im lặng của Trần Hinh Di, liền híp mắt lại, thưởng thức mùi hương dễ chịu toát ra từ Tô Hoàng Nguyệt.

Đặc biệt, hôm nay do mặc đồng phục thể thao khiến Tô Hoàng Nguyệt toát lên vẻ thanh xuân đầy sức sống, thu hút vô số ánh mắt. Không ít người đã chụp ảnh cô ấy. Trần Hinh Di cũng không hề kém cạnh, cũng xinh đẹp và tràn đầy sức sống, nhưng trong mắt Vô Thường Hy, chỉ có một mình Tô Hoàng Nguyệt mà thôi.

Và khi thấy Vô Thường Hy – chàng "soái ca" đình đám kia đến, lại còn thân mật với Tô Hoàng Nguyệt như vậy, sắc mặt mọi người lập tức tối sầm, đặc biệt là hội con trai và hội độc thân.

Trong đó không thể không kể đến lớp trưởng đại nhân của chúng ta.

Trần Hinh Di lúc này thấy có chút "no bụng" ngay lập tức. Mẹ nó, cái đống "cẩu lương" này tới không kịp đề phòng!

Bị nhiều người nhìn như vậy, Tô Hoàng Nguyệt cũng có chút thẹn thùng, quay sang đấm nhẹ vào bụng Vô Thường Hy một cái, nàng oán trách nói:

"Đi đi, mau vào sân chuẩn bị thi đấu. Đừng có đứng đây làm tiêu điểm cho người khác nữa, cậu mặt dày chứ tớ thì không dày mặt như cậu đâu!"

Mặc kệ ánh mắt oán trách của Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt kéo Trần Hinh Di đi thẳng về phía sân thi đấu.

Để lại Vô Thường Hy đang xoa bụng, bĩu môi đầy ấm ức.

"Vẫn cứ thích đánh mình như vậy. Sau này trên giường xem mình không đánh cho phục thì thôi, khặc khặc!"

Lẩm bẩm một lúc, hắn cũng đi theo hai cô gái.

Đại hội thể thao lần này là nữ sinh thi đấu trước, nam sinh thi sau.

Trên khán đài, nhìn xuống nhóm nữ sinh đang chuẩn bị thi đấu bên dưới, mọi người cổ vũ vô cùng cuồng nhiệt, trong đó có cả Tô Hoàng Nguyệt.

Ai nấy đều hò reo cổ vũ cho thí sinh lớp mình, lớp 11A cũng không ngoại lệ.

"Nguyệt ca, cố lên!"

"Áp đảo bọn họ đi, Nguyệt ca!"

"Đúng vậy, chúng ta tin tưởng cậu!"

...

"Mấy cậu nói cái gì vậy, phải là 'Nguyệt ca cố lên, Hy tỷ sẽ ở sau lưng ủng hộ cậu' chứ!"

"Khà khà, lão Vương nói đúng ghê, chúng ta cùng đồng thanh hô như vậy đi!"

"Nguyệt ca cố lên, Hy tỷ sẽ ở sau lưng ủng hộ cậu!"

Âm thanh lớn đến mức các lớp khác đều có thể nghe thấy, Tô Hoàng Nguyệt cũng không ngoại lệ.

Sắc mặt nàng lúc này lúc đỏ lúc đen, vừa thẹn vừa giận, thật muốn xông lên "tẩn" cho Vương Siêu, Lý Khương Cường và Lương Phúc ba cái tên này một trận.

Vừa đến khán đài, Vô Thường Hy nghe được những lời này, sắc mặt liền đen lại. Không nói nhiều, hắn "Phanh, phanh, phanh" ba cái, gõ đầu khiến ba tên "tiện nhân" này đầu óc quay cuồng.

"Mẹ nó, cậu ra tay mạnh vậy à, lão Hy? Cậu có biết làm vậy thì thi cuối kỳ tớ không vượt nổi 50 điểm tổng 10 môn đâu không?"

Hai tay xoa đầu, Lý Khương Cường nhe răng trợn mắt nói.

"Đúng vậy, mẹ nó cậu đánh mạnh như vậy, nhỡ tớ không nghĩ ra cách giảm cân thì sao? Ai giúp tớ tìm bạn gái đây???"

Một bên Vương Siêu cũng khó chịu xoa xoa đầu.

Chỉ có Lương Phúc thì... tại chỗ thăng thiên.

Mọi người: "...."

Khinh thường liếc nhìn ba tên này một cái, Vô Thường Hy liền nhìn về phía Tô Hoàng Nguyệt, sau đó hô to:

"A Nguyệt vô địch! A Nguyệt tất thắng! Càn quét hết bọn họ đi, để bọn họ bị bóng tối bao phủ! Hãy cho bọn họ biết sự lợi hại của 'Nguyệt một quyền', đại ca trường cấp ba 17!"

Mọi người: "(?_?)"

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

Mẹ nó, liêm sỉ cậu đâu???

"Lão Hy, nhặt liêm sỉ cậu rơi kìa!"

"Đúng rồi, Hy ca, liêm sỉ cậu rớt rồi đó!"

"Cái gì? Liêm sỉ là gì? Tớ có thứ đó sao?"

Nhìn vẻ mặt vô tội của Vô Thường Hy, mọi người đều im lặng đến khó tin.

Còn Tô Hoàng Nguyệt, nàng cảm thấy thật sự là... mẹ nó thẹn thùng! Cái tên thiếu gân này, đúng là làm người ta tức chết!

Và chính lần này cũng khiến Tô Hoàng Nguyệt, ngay khi tiếng còi thi đấu bắt đầu, liền như mũi tên vọt ra, dẫn trước tất cả mọi người và dễ dàng giành chiến thắng trong tiếng hoan hô của học sinh lớp 11A.

Không chỉ vậy, tất cả các hạng mục khác như bơi nữ, nhảy cao nữ, nhảy xa nữ, nàng đều giành hạng nhất.

Chỉ có nhảy dây yêu cầu tính đồng đội là Tô Hoàng Nguyệt không giúp 11A giành được giải nhất, dù sao thì lớp này ngoài học tập ra, về thể thao khá yếu.

Theo quan điểm của Vô Thường Hy thì đó là do đồng đội quá "gân gà", không thể gánh nổi. Hoặc như Dương Dương nói, "Nguyệt tẩu tử" có cột sống làm từ hợp kim (😂).

Khi về đến khu vực của lớp 11A, Tô Hoàng Nguyệt liền bị cả lớp vây quanh chúc mừng.

Trương Nham, người đến muộn vì có việc, khi biết kết quả cũng vô cùng vui vẻ, cười đến nỗi không khép được miệng.

Không đùa giỡn quá lâu, Tô Hoàng Nguyệt liền kéo tai Vô Thường Hy ra một bên "hành hung".

Nhìn cảnh này, cả đám đều hả hê, cười trên nỗi đau của người khác, đặc biệt là Lý Khương Cường, Vương Siêu, Lương Phúc.

Ba tên này cười vô cùng hả hê và đắc ý, nhưng chưa đợi được bao lâu thì Tô Hoàng Nguyệt cũng đã tìm đến.

Lùi lại mấy bước, cả ba đều toát mồ hôi nhìn sắc mặt không tốt của Tô Hoàng Nguyệt.

"Nguyệt ca, có gì từ từ nói, đừng động tay động chân, tổn hại thân thể."

"Đúng vậy, chúng tớ cũng chỉ muốn giúp cậu tăng cao ý chí thôi, không có ý xấu đâu nên đừng động thủ."

"Đúng đúng, quân tử động khẩu không động thủ, hơn nữa tớ mỡ dày, cậu đánh không ăn thua đâu, đừng tốn công."

Lương Phúc: "(O~O')"

Lý Khương Cường: "-_-"

Vương Siêu vừa nói xong, bầu không khí liền tĩnh lặng. Lý Khương Cường và Lương Phúc đã trợn tròn mắt, nhìn Vương Siêu bằng ánh mắt của kẻ nhìn đồ ngốc.

Mẹ nó, cậu não heo à, có ai lại đâm bạn như vậy không?

Quả nhiên, không sợ quân địch mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Thấy ánh mắt của mọi người, Vương Siêu cũng phát hiện mình nói không đúng, mồ hôi lạnh liền như thác nước đổ ra.

Nở nụ cười miễn cưỡng nhìn Tô Hoàng Nguyệt, Vương Siêu run giọng mở miệng:

"Nguyệt ca, tớ nói nhầm, cầu xin cậu tha cho."

Bỏ ngoài tai ánh mắt đáng thương của ba tên này, Tô Hoàng Nguyệt liền cười lạnh, bóp bóp nắm đấm.

Tiếp đó chính là một trận "hành hung" thảm liệt khiến người ta không đành lòng nhìn.

"Này thì "quân tử động khẩu không động thủ"! Này thì "nói đùa"! Này thì "mỡ dày tớ đánh không ăn thua"! Hảo, để lão nương xem xem nắm đấm của lão nương cứng rắn hơn hay da thịt của mấy người dày hơn!"

Chứng kiến cảnh này, Vô Thường Hy cảm thấy có chút quen thuộc. Quan trọng hơn, nhìn ba tên "tiện nhân" kia bị "dã", hắn liền vô cùng thoải mái.

"Đánh tốt, đánh hay!"

Chứng kiến toàn bộ những điều này, nhóm học sinh và cả Trương Nham cũng chỉ bất đắc dĩ cười, sau đó dùng ánh mắt thương hại nhìn mấy tên kia.

Dù sao thì chuyện này trong lớp 11A đã là "chuyện thường ở huyện". Quan trọng là bọn họ không muốn bị đánh, nếu ra mặt nói giúp mà bị "Nguyệt ca" kéo vào "hành hung" thì quả thật quá tội. (T_T)

Một lúc sau, trên sân chạy tiếp sức 100m, Lý Khương Cường vẫn nhe răng trợn mắt.

"Mẹ nó, Nguyệt ca ra tay cũng quá nặng đi! Tớ sợ lát nữa tớ chạy không nổi mất, lão Hy, lần này dựa vào cậu thôi!"

Liếc hắn một ánh mắt khinh bỉ, Vô Thường Hy liền không vui nói:

"Làm như mỗi cậu bị đánh một mình không bằng. Tớ bị đánh nhiều hơn cậu gấp bội ấy chứ, nhìn quầng thâm mắt này là biết!"

Chỉ vào quầng thâm dưới mắt trái mình, Vô Thường Hy hết sức im lặng.

Đặc biệt là khi nhìn ánh mắt kiểu "Huynh đệ, cậu ổn chứ?" của đối thủ bên cạnh, hắn liền cảm thấy cả người không ổn chút nào.

Nghe vậy, Lý Khương Cường cũng chỉ có thể im lặng bày tỏ sự ưu thương.

Rất nhanh, tiếng còi thi đấu vang lên, mọi người bắt đầu hết tốc lực chạy về phía đồng đội cách 50m.

Lý Khương Cường vốn định chạy qua loa, phần còn lại thì nhờ Vô Thường Hy gánh. Nhưng khi nghe thấy một âm thanh, hắn liền như được đánh máu gà, nhanh chóng chạy như điên.

"A Cường, cố lên!"

Một nữ sinh khá đáng yêu của lớp 11C liền hô lớn.

Đến bên cạnh Vô Thường Hy trước tiên, đưa gậy cho đối phương, Lý Khương Cường liền thở hồng hộc:

"Lão Hy, phần còn lại giao cho cậu!"

Nói rồi, hắn liền ngồi phịch xuống tại chỗ thở dốc.

Còn Vô Thường Hy, giơ một ngón cái ra hiệu OK, biểu thị sự tin tưởng vào bản thân, sau đó hắn cũng bắt đầu chạy.

Nhưng cái tốc độ này thì... một lời khó nói hết!

Nhìn Vô Thường Hy chậm như sên, học sinh lớp 11A đều cảm thấy không ổn.

"Nguyệt ca, cậu nói cậu ta một chút đi! Kiểu này là muốn làm loạn cái gì đây chứ!"

Không nhịn được nữa, Trần Hinh Di liền đen mặt nói.

Cả lớp cũng nhao nhao lên án, bày tỏ mong muốn Tô Hoàng Nguyệt mau mau cổ vũ để đối phương thi đấu đàng hoàng.

Theo ý mọi người, Tô Hoàng Nguyệt cổ vũ Vô Thường Hy, nhưng cái tên này lại làm như không nghe thấy gì.

Biết rõ ý đồ của cậu bạn trai mình, nàng cũng chỉ có thể trao cho cả lớp một ánh mắt bất đắc dĩ.

Bây giờ chỉ có thể chờ thầy Trương lên tiếng, may ra mới có chuyển biến.

Cũng đã đoán được mưu đồ của thằng nhóc này, sắc mặt Trương Nham liền đen lại. Nhưng cái này mẹ nó là dương mưu, hắn không thể không theo.

Nhiều lúc, Trương Nham thật muốn bổ đầu thằng nhóc này ra xem rốt cuộc bên trong chứa thứ gì mà về khoản trốn bài tập thì nhanh trí và lắm chiêu đến thế, còn học tập thì.... Haizzz.

"Giảm 5% bài tập!"

Âm thanh vừa vang lên, Vô Thường Hy, người đang một bên chạy bộ, một bên chào nhẹ và cổ vũ các đối thủ vượt qua mình, liền sững sờ. Sau đó, hắn liền như được đánh máu gà, chạy như điên tới đích trong ánh mắt ngơ ngác của mọi người.

Cụ thể là mấy nam sinh lớp khác vừa vượt qua hắn.

Mẹ nó, cậu bảo nhường bọn tớ đâu? Cậu bảo cố lên, cậu chạy theo sau cổ vũ bọn tớ đâu? Vậy mà vèo một cái cậu mẹ nó đã tới đích rồi! Rốt cuộc cái niềm tin cơ bản nhất giữa người với người đâu hết rồi?!

Không chỉ các thí sinh "trầm cảm", mà cả nhóm khán giả trên khán phòng cũng đã trợn mắt há hốc mồm.

"Ôi trời, tốc độ này có thể sánh ngang vận động viên chuyên nghiệp ấy chứ!"

"Mẹ nó, còn phải nói sao! Không thấy Lưu Thông – người năm trước đạt nhì tỉnh môn chạy tiếp sức của trường chúng ta – cũng bị thằng nhóc này vượt mặt à?"

"Thật mẹ nó "bật hack"!"

"Ăn thuốc kích thích à?"

"Mấy người đừng ở đó mà nói châm chọc, đó là do học trưởng ưu tú đấy!"

"Đúng vậy, học trưởng đẹp trai quá!"

"Ân ân, tớ cảm giác mình đã rơi vào bể tình rồi."

"Mẹ ơi, con yêu rồi!"

Không để ý xung quanh, về tới vị trí lớp, Vô Thường Hy liền với vẻ mặt đắc ý, đi tới bên cạnh Trương Nham nói nhỏ:

"Thầy Trương, em cảm giác mình đã kiệt sức rồi, trận đấu kế tiếp sợ là..."

Trương Nham: "..."

Cắn răng nhịn đau, Trương Nham run giọng nói:

"Nếu giành nhất toàn bộ các hạng mục còn lại, sẽ giảm 50% bài tập!"

"Thành giao! Thầy cứ tin em đi, em còn khỏe chán!"

Trương Nham: "..."

Im lặng một hồi, hắn liền thở dài.

Thất sách a thất sách! Lần trước bàn điều kiện lại quên bàn đến vụ giành giải này, khiến thằng nhóc này lợi dụng sơ hở, thật mẹ nó hỏng bét!

Tiếp đó, trong biểu tình chết lặng của mọi người, cùng với vẻ mặt hoài nghi nhân sinh của các học sinh từng tham gia giải chuyên nghiệp ở mỗi hạng mục, Vô Thường Hy liên tiếp giành được giải nhất. Toàn là những pha lật kèo vào phút chót, khiến người ngoài ý mà lại trong dự đoán.

Đây mẹ nó thật là một thiên tài thể thao!

Từ chối toàn bộ lời mời tham gia câu lạc bộ của nhóm giáo viên thể dục, Vô Thường Hy liền đi vào phòng thay đồ, chuẩn bị cho giải đấu cuối cùng: bóng rổ nam.

Năm nay nhà trường không tổ chức bóng rổ nữ mà chỉ tổ chức bóng rổ nam do một số nguyên nhân.

Trong phòng thay đồ, vừa cởi áo ra, Vô Thường Hy liền để lộ thân hình hoàn mỹ, cùng dáng người đẹp đẽ dù không có quá nhiều cơ bắp, cũng đủ khiến đám nam sinh tự ti, đặc biệt là Vương Siêu.

Nhìn dáng người tròn vo của mình, rồi nhìn lại Vô Thường Hy, hắn cảm giác thế giới này đã không còn tình yêu.

Lương Phúc, với chút ghen tị, liền không phục:

"Hừ, có gì mà hơn người chứ! Lão Hy cậu lần trước kiểm tra sức khỏe còn không dám tới, chứng tỏ sinh lý có vấn đề..."

Nhưng chưa đợi hắn nói hết câu, Vô Thường Hy đã cởi quần ra chỉ để lại quần sịp. Tuy nhiên, vậy cũng đủ khiến đám nam sinh bị "lóa mù mắt chó".

"Cmn, thánh kiếm!"

Chứng kiến "kích thước" của Vô Thường Hy phía sau, cả đám đều bật trạng thái im lặng.

Đi tới bên cạnh Lương Phúc vừa cởi quần, nhìn xuống, im lặng một lúc, Vô Thường Hy liền điên cuồng cười to.

"Hahahaha!"

Bị tiếng cười của Vô Thường Hy hấp dẫn sự chú ý, mọi người nhao nhao nhìn lại. Khi thấy "bội kiếm" của Lương Phúc, cả đám cũng cười vang.

"Hahahaha, "khủng" thật đấy!"

Lương Phúc: "...."

Sắc mặt tái mét, Lương Phúc nhanh chóng mặc đồng phục bóng rổ vào, sau đó phẫn uất chỉ tay về phía Vô Thường Hy.

"Mẹ nó, tiện nhân!"

...

Đùa giỡn một hồi, cả đám liền bước ra sân thi đấu.

Ngay lập tức, cả khán phòng đều hò reo, đặc biệt là tên Vô Thường Hy, được réo lên nhiều nhất.

Hướng về khu vực đội mình, đột nhiên Lý Khương Cường liền tách ra khiến mấy người có chút ngơ ngác.

"Khụ, tớ ra chỗ bạn gái tớ một lát, các cậu cứ tới bên kia trước đi nhé!"

Lời này như mũi tên bạo kích bắn xuyên tim Vương Siêu và Lương Phúc.

Nhìn Lý Khương Cường được bạn gái chỉnh sửa lại quần áo, hai người đột nhiên thấy thế giới này thật vô vị.

"Lão Hy, có ai quan tâm chúng ta không?"

Vỗ vỗ vai Lương Phúc, Vô Thường Hy liền trao cho đối phương một ánh mắt khích lệ.

"Có chứ, nhìn bên kia kìa!"

Theo tay Vô Thường Hy chỉ nhìn lại, Lương Phúc liền thấy một nam sinh có phần ẻo lả đang cuồng nhiệt nhìn mình.

Lương Phúc: "...."

"Oẹ!"

Quay ra một bên, Lương Phúc liền nôn oẹ tại chỗ.

Rùng mình một cái, Vương Siêu liền dùng ánh mắt thương hại nhìn đối phương. Tiếp đó, hắn cũng có chút mong đợi.

"Còn tớ thì sao?"

Liếc mắt một vòng, hai mắt Vô Thường Hy liền sáng rực.

"Bên kia kìa!"

"Đâu?"

Đưa mắt nhìn sang, Vương Siêu liền thấy một nữ sinh lớn hơn mình "một vòng" đang nháy mắt nhìn mình.

Vương Siêu: "..."

Hắn đột nhiên cảm thấy, ăn no là một việc khó khăn đến th��...

"Hahaha!"

Cuối cùng Vô Thường Hy vẫn không nhịn được bật cười, sau đó trong ánh mắt u oán của hai tên kia, hắn đi tới bên cạnh Tô Hoàng Nguyệt.

Giúp tên này chỉnh lại quần áo, Tô Hoàng Nguyệt liền nhỏ giọng nói:

"Cố lên."

"Hắc hắc, cậu còn không tin tưởng thực lực bạn trai mình sao?"

"Xì, đừng có mà chủ quan quá. Đến lúc không cẩn thận dùng quá sức thì sẽ khó giải quyết đấy."

"Yên tâm, hì hì."

Xem hai người này ở đó "anh anh em em", Vương Siêu và Lương Phúc lại lần nữa cảm thấy tắc nghẽn trong lòng.

...

Tiếng còi vang lên, trận đấu cũng bắt đầu.

Lần này, lớp 11A sẽ đấu với lớp 12B. Điều thú vị là Tâm Thành, đội trưởng lớp 12B, trước đó từng điên cuồng theo đuổi Tô Hoàng Nguyệt nhưng bị từ chối, thậm chí còn bị "Nguyệt ca" của chúng ta "dã" cho một trận, từ đó mới bỏ cuộc.

Tuy nhiên, hắn vẫn luôn không cam tâm, vẫn muốn trả thù.

Bây giờ thì hay rồi, nhìn đối phương cùng Vô Thường Hy ân ái như vậy, hắn liền khó chịu cười lạnh.

Chuẩn bị tranh bóng trên không, nhìn Vô Thường Hy đối diện, Tâm Thành liền làm một động tác cắt cổ về phía hắn.

Biết rõ thân phận và tính cách của đối phương, nhìn động tác này, Vô Thường Hy liền cười một cách ác liệt.

"Muốn chơi à? Lão tử sẽ chơi cho chết ngươi!"

Trận đấu bắt đầu.

Vô Thường Hy liền giành được bóng, sau đó là lúc hắn "tú" kỹ thuật.

Hắn dẫn bóng qua 4-5 người rồi thực hiện đủ loại pha lên rổ hoa mỹ. Hoặc là nhận được bóng chuyền liền ném một cú ba điểm "one shot" mà chưa hề trượt. Không thì lại cắt bóng và block mỗi khi đội bạn dẫn bóng. Cuối hiệp, hắn còn làm một quả úp rổ đốt cháy cả sân trường.

Hiệp một kết thúc, tỷ số 45-8. Một sự chênh lệch tỷ số khiến đội bạn câm lặng và tuyệt vọng, kể cả Tâm Thành cũng không biết nói gì.

Và tiếp đó, trận đấu liền là sự nghiền ép đơn phương, đặc biệt Tâm Thành, đã bị Vô Thường Hy block không dưới 30 lần, dẫn đến có phần "tự bế".

Nhìn sắp hết thời gian, Tâm Thành liền không cam tâm, giống như nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt hắn liền lóe lên một tia ngoan độc.

Vào cuối hiệp bốn, khi Lý Khương Cường đang dẫn bóng gần biên, Tâm Thành liền làm bộ không cẩn thận va chạm vào đối phương, rồi nhân cơ hội đẩy mạnh khiến Lý Khương Cường không nhịn được mà bay ngược về phía sau lưng khán giả.

Và vị trí đó chính là Tô Hoàng Nguyệt, người đang mải nói chuyện phiếm cùng Trần Hinh Di và một nữ sinh nhỏ nhắn xinh xắn khác. Đột nhiên cảnh tượng cận kề khiến ba cô gái chưa kịp phản ứng.

Tô Hoàng Nguyệt nhanh chóng phản ứng, để tránh Lý Khương Cường va vào hai cô gái, nàng liền đứng dậy dùng sức đẩy mạnh đối phương dừng lại sang một bên. Nhưng nàng cũng bị phản lực cùng với quán tính đẩy ngã ngược về sau, đầu gối không cẩn thận va mạnh vào ghế sắt vang lên một tiếng "thầm".

Cảnh tượng đột ngột này khiến cả khán phòng đều có chút sững sờ. Phản ứng lại, mọi người đều chấn kinh và xôn xao.

Trần Hinh Di và nữ sinh nhỏ nhắn Lý Khả Nhi bên cạnh cũng vọt tới bên cạnh Tô Hoàng Nguyệt.

Còn Vô Thường Hy đã nhanh hơn hai cô gái một bước, vọt tới bên cạnh Tô Hoàng Nguyệt, lo lắng hỏi:

"A Nguyệt, cậu không sao chứ?"

"Tớ không sao."

Nghe những lời này, nhìn nàng nhăn nhó vì đau đầu gối, trên trán xinh đẹp cũng đã lấm tấm mồ hôi, Vô Thường Hy liền nhanh tay vén quần nàng lên, liền thấy đầu gối đã tím bầm một mảng.

Thấy cảnh này, cả đám liền chấn kinh.

"Này cũng nặng quá đi!"

"Khả Nhi, đừng đứng đó nữa, mau gọi y tế đi!"

Lý Khương Cường đứng dậy cũng mau chóng chạy tới bên cạnh, lo lắng xin lỗi:

"Xin lỗi Nguyệt ca, đều là do tớ, đều do tớ làm cậu bị thương."

"Không có gì, tớ không sao."

Cười miễn cưỡng, Tô Hoàng Nguyệt vì đau liền lại hít sâu một hơi.

Cảnh này khiến cơn bạo nộ của Vô Thường Hy không nhịn được mà xông thẳng lên đầu.

Không nói một lời, nhìn Tâm Thành đang có ý định lẩn trốn, cùng với vẻ khoái trá trong mắt đối phương, Vô Thường Hy liền xông tới.

"Khốn kiếp!"

Không lằng nhằng, hắn tung một cước vào ngực khiến Tâm Thành liền bay ngược ra 5-6 mét, va đổ cả đám đồng đội của hắn.

Điều này lần nữa khiến mọi người chấn kinh.

Mẹ nó, vậy mà có thể một cước đá bay người xa 5-6 mét, giả chứ!

Không kịp suy nghĩ những điều này, thấy Vô Thường Hy còn muốn xông lên tiếp tục đánh, một đám trọng tài cùng nhân viên bảo an liền phản ứng lại.

"Không ổn rồi, mau cản học sinh này lại!"

Nhưng mà 5-6 người xông lên đều không thể kéo lại Vô Thường Hy, còn bị hắn vung bay vài người.

Đặc biệt là một giáo viên thể dục môn cử tạ, bị Vô Thường Hy hất bay 2 mét ngã nằm trên sàn bóng rổ, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.

Phản ứng lại, Lý Khương Cường cùng với Vương Siêu, Lương Phúc nhanh chóng vọt tới bên cạnh Vô Thường Hy, ôm lấy hắn.

"Dừng lại đi đại ca, bình tĩnh chút, bình tĩnh chút!" Lý Khương Cường dùng sức ôm ngang hông Vô Thường Hy, hết lời khuyên nhủ.

"Đúng đúng, Hy ca Hy ca, có gì từ từ giải quyết, đừng đánh nhau ở đây!"

"Không sai, "dập lửa" đi lão Hy!"

Vương Siêu một bên che lấy Vô Thường Hy, Lương Phúc một bên ôm chân hắn cũng cùng nhau phụ họa.

"Tránh ra!"

Không để ý mấy tên này, Vô Thường Hy liền một tay xách một đầu, giống như xách con gà con, ném hai tên kia sang một bên.

Còn Vương Siêu thì bị Vô Thường Hy dùng một tay đặt lên mặt đẩy sang một bên, lực đạo quá lớn khiến hắn ngã lăn.

Vương Siêu, người có thể trọng 500kg, cứ như vậy bị Vô Thường Hy đẩy ngã. Điều này đã khiến mọi người nhìn ngây ngốc.

Đi tới bên cạnh Tâm Thành, nhìn đối phương ôm ngực thở không ra hơi, ho khan kịch liệt, Vô Thường Hy liền cười một cách ác liệt.

Nụ cười này khiến nhóm nam sinh đang có ý định đứng lên bảo vệ bạn mình đều rùng mình ớn lạnh, nhanh chóng lùi lại.

Còn Tâm Thành nhìn ánh mắt Vô Thường Hy đã tràn đầy sợ hãi.

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"

"Muốn làm gì ư? Ngươi nói xem nào. Chân lão tử đột nhiên mất khống chế, nếu có vô tình đạp nát đầu gối của ngươi thì xin lỗi nhé."

Nói rồi, hắn còn giơ chân lên chọn xem là đạp chân trái hay chân phải sẽ thích hợp hơn.

Điều này khiến Tâm Thành toàn thân run rẩy. Hắn sẽ không nghi ngờ lực lượng của đối phương chỉ với một cú đá.

Tô Hoàng Nguyệt bị Trần Hinh Di và Lý Khả Nhi hai cô gái dìu tới bên cạnh Vô Thường Hy, kéo lấy tay hắn.

"Được rồi, đừng quá mức phẫn nộ, tớ không sao đâu."

Hít sâu một hơi, Vô Thường Hy vẫn có chút không cam tâm, hắn vẫn đang nghĩ có nên bù thêm một cước nữa hay không.

Tô Hoàng Nguyệt bất đắc dĩ nhìn bộ dáng của cậu bạn trai mình, nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy rất ngọt ngào.

"Đi, cùng tớ tới phòng y tế trước đã."

Vô Thường Hy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ, lạnh lùng liếc Tâm Thành một cái, sau đó bế kiểu công chúa Tô Hoàng Nguyệt lên, đi về phía phòng y tế.

Nhìn bóng lưng hai người đi xa, Trần Hinh Di phía sau liền thở dài.

"Hai người này rốt cuộc vẫn là thành một đôi rồi."

Mặc dù nói vậy, nàng vẫn không kìm được nụ cười trên môi.

Bên cạnh nàng, một nữ sinh nhỏ nhắn cũng mở miệng:

"Đúng vậy, người hữu tình ắt sẽ thành thân thuộc. Nhưng tớ nghĩ cậu phải có chút ghen chứ, theo tớ thấy cậu có vẻ có ý với Vô đồng học mà."

"Khả Nhi, cậu nói linh tinh cái gì vậy? Tớ chỉ thích ai chơi Piano giỏi hơn tớ thôi."

"Hì hì, không phải là giỏi hơn cậu trong học tập sao?"

"Hừ hừ, không nói ngoa chứ thân phận "học thần" của bản tiểu thư còn ai phản đối nữa? Ở tỉnh này, tớ nói tớ học giỏi thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất đâu!"

"Tự luyến!"

"Hắc hắc."

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free