Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 21: Lại nữa!

Ôm cổ Vô Thường Hy, nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn, Tô Hoàng Nguyệt dù chân rất đau nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ.

"Ngươi lúc nãy ra tay cũng quá mạnh đi, hắn sẽ không sao chứ?"

"Hừ, ta cảm giác vẫn còn hơi nhẹ, nếu bồi thêm một cước phế hắn một chân thì ta mới thấy hợp lý."

Khó chịu bĩu môi, Vô Thường Hy vẫn có chút không vừa lòng.

Bạn gái nhỏ của hắn b�� thương nặng thế này, cái tên đó đáng lẽ phải bị phế mới phải.

Biết hắn không vui, Tô Hoàng Nguyệt liền có chút muốn cười, dùng tay bóp bóp cái mỏ đang cong lên của hắn.

"Được rồi, ta không sao mà."

Nhìn vết thương của nàng, rồi lại nhìn nụ cười của nàng, Vô Thường Hy liền cắn vào tay nàng khiến Tô Hoàng Nguyệt giật mình rụt tay lại.

"Đồ hỗn đản, ngươi làm gì vậy?"

"Hừ, ai bảo bị thương nặng thế này mà vẫn còn sính sự mạnh mẽ, bầm tím cả một mảng còn bảo không sao?"

"Ta còn không phải muốn an ủi ngươi sao."

Trong lúc nói chuyện, hai người cũng đã tới phòng y tế.

Lúc này bên trong phòng y tế đang vắng người, nguyên nhân rất đơn giản, có người đã gọi y tế tới xem thương thế cho Tô Hoàng Nguyệt, nhưng Vô Thường Hy lại bế nàng tới thẳng phòng y tế dẫn tới hai bên lại không chạm mặt.

Đặt Tô Hoàng Nguyệt lên giường, Vô Thường Hy nhanh chóng xem xét vết thương của nàng. Nhìn đầu gối đã tím bầm, hắn vô cùng đau lòng.

Thấy vậy, Tô Hoàng Nguyệt lần nữa an ủi:

"Thật sự không sao mà, đợi vài hôm sẽ đ�� thôi, ngươi không cần lo lắng đâu."

"Ta làm sao có thể không lo lắng chứ? Nếu ta có thể sở hữu một loại dị năng hệ chữa trị thì thật tốt."

Vừa nói, hắn vừa vuốt ve chỗ bầm tím của Tô Hoàng Nguyệt, cứ như làm vậy sẽ khiến nàng hết đau vậy.

Nhưng điều thần kỳ lần nữa phát sinh: dưới tâm trạng chập chờn và ý muốn mãnh liệt, một luồng sức mạnh cường đại bên trong Vô Thường Hy bắt đầu biến đổi. Một loại lực lượng ẩn chứa sinh cơ to lớn xuất hiện trong cơ thể hắn, theo sự dao động của tâm tình và dẫn dắt của ý niệm, hội tụ trên bàn tay khiến nó toát ra ánh lục nhè nhẹ.

Khi đầu gối được ánh lục quang bao phủ, Tô Hoàng Nguyệt cảm thấy tê tê dại dại, vô cùng thoải mái và thư thái, chỗ đau nhói cũng dần tan biến.

Đợi khi lục quang dập tắt, vết thương ở đầu gối Tô Hoàng Nguyệt đã biến mất.

Một màn này khiến Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt đều vô cùng kinh ngạc.

"Lại nữa!"

Đưa bàn tay ra trước mặt, Vô Thường Hy không biết nói gì. Dù hắn sớm phát hiện năng lực của mình là dựa trên hoàn cảnh và sự dao động tâm tình mà thức tỉnh bất kỳ loại dị năng nào, nhưng thế này cũng quá... làm khó người ta rồi!

Dị năng khống chế độc tố của hắn còn chưa kiểm soát được 1% thì giờ lại thêm cái này. Dù nó giúp hắn chữa khỏi vết thương cho bạn gái, nhưng cũng... mẹ nó, lại gia tăng độ khó kiểm soát sức mạnh của hắn rồi!

Mẹ nó, t���ng dị năng một đã tốn của hắn vài đêm trong không gian thức hải để luyện tập mà còn chưa khống chế được 1% dị năng độc tố. Giờ lại thêm cái này nữa, chẳng lẽ muốn hắn dành toàn bộ thời gian ngủ mơ để luyện tập sao?

Thật sự quá khó chịu!!!

Không để ý đến suy nghĩ của Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt vẫn kinh ngạc nhìn vết thương ở chân đã khỏi hẳn.

"Thật thần kỳ a, đây lại là năng lực mới của cậu sao?"

"Ừm, mới thức tỉnh thôi." Vô Thường Hy đáp, có chút bất đắc dĩ.

"Tại sao ta có cảm giác dị năng của cậu giống như khởi nguồn của mọi dị năng vậy, thỉnh thoảng lại thức tỉnh một cái, sau này sẽ không thức tỉnh ra cái gì ba đầu sáu tay đấy chứ?"

Vô Thường Hy: "...."

Vô Thường Hy bất đắc dĩ nhún vai, cũng chẳng biết nói gì hơn.

"Ta cũng rất khổ tâm, bây giờ lại phải tìm cách kiểm soát mấy cái lực lượng mới này."

Tô Hoàng Nguyệt liếc hắn một cái, cũng có chút im lặng.

"Cậu đừng có ở đó mà than thở, người khác muốn còn chẳng được đâu."

"Ta thật không muốn mấy cái dị năng này đâu, cho ta cái dị năng "1 giây biến học thần" mới tốt chứ."

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

"Mơ đi cậu, cái này chỉ khi cải thiện não bộ của cậu mới có hy vọng, chứ thần năng cũng chẳng giúp được, đừng nói là dị năng."

Vô Thường Hy: "..."

Tức chết đi được!!!

Nếu Vô Thường Hy biết nguyên nhân khiến não bộ của mình chưa phát triển hoàn toàn là do Trắng đã đoạt mất phần ưu thế này của hắn, thì không biết hắn sẽ phản ứng thế nào.

Chắc chắn hắn sẽ lại muốn đè đối phương xuống đất mà ma sát cho hả dạ, dù đó có là một ước mơ xa vời.

Trong lúc cả hai đang nói chuyện, nhân viên y tế cũng đã quay trở lại, đi cùng còn có Trương Nham.

Trương Nham ra hiệu cho y tá vào xem xét vết thương của Tô Hoàng Nguyệt, rồi kéo Vô Thường Hy ra một bên.

Đi ra ngoài phòng y tế, ngồi xuống ghế đá dưới gốc cây lớn gần đó, Trương Nham nhìn Vô Thường Hy với vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Hôm nay cậu thật sự... gây náo loạn hơi lớn rồi đấy, đối phương đang muốn gọi phụ huynh kìa."

"Vậy mà cũng coi là lớn sao? Ta còn muốn tặng thêm cho gã đó một cước nữa kìa."

Trương Nham: "..."

"Hơn nữa, so về bối cảnh ta còn chưa sợ ai, xem cha hắn lợi hại hay cha ta lợi hại."

Trương Nham: "..."

Thằng nhóc này nói chuyện nghe sao cứ giống mấy thiếu gia ăn chơi phá phách nhà giàu vậy.

Vỗ vỗ vai Vô Thường Hy, Trương Nham liền nhếch môi nói:

"Thôi được rồi, ta chỉ nói vậy thôi, lần sau bình tĩnh một chút, không cần thiết động tay động chân. Chuyện khác đã có nhà trường và cha cậu giải quyết, động tay động chân như vậy sẽ rất dễ ảnh hưởng đến cậu, dù sao cậu vẫn là học sinh, đặc biệt với cái "quái lực" của cậu, vẫn nên cẩn thận hơn."

Nghe những lời này, Vô Thường Hy có chút kinh ngạc, nhưng hắn cũng không phản bác. Để lộ một chút bí mật của hắn khiến mọi người nghĩ rằng hắn sở hữu sức mạnh lớn hơn người bình thường cũng tốt, như vậy sau này hắn cũng dễ hành động hơn.

"Được rồi, đừng ngồi đó nữa, mau vào xem bạn gái nhỏ của cậu đi. Ta cần đi giúp cậu xử lý chuyện này."

"Đa tạ lão sư!"

"Không có gì, cậu cứ cố gắng đừng để điểm thi cuối kỳ dưới 80 là ta mừng lắm rồi."

"Vậy cho ta rút lại lời cảm tạ."

Trương Nham: "..."

Định đứng dậy, Trương Nham suýt chút nữa thì ngã quỵ.

Khóe miệng co giật, hắn liền lườm thằng nhóc này một cái khinh bỉ rồi rời đi.

Cười hắc hắc một tiếng, Vô Thường Hy liền đi vào xem bạn gái nhỏ của mình có thật sự đã hoàn toàn khỏi hẳn chưa.

Xác định cô ấy đã không còn trở ngại gì, hắn mới yên tâm.

Quả nhiên cái dị năng này không làm hắn thất vọng.

Nghỉ ngơi một lúc, hai người liền đi tới phòng hiệu trưởng để giải quyết sự tình ngày hôm nay.

Khi đến phòng làm việc của hiệu trưởng, hắn liền gặp người quen.

"Lưu thúc, sao chú lại ở đây?"

Nhìn người đàn ông trước mắt, Vô Thường Hy có chút kinh ngạc.

Một bên Tô Hoàng Nguyệt cũng vội vàng vấn an đối phương.

"Lưu thúc chào!"

Thấy hai người, Lưu Minh liền mỉm cười đi tới trước mặt cả hai.

"Tô tiểu thư chào, cha cô vẫn khỏe chứ?"

"Vâng vâng, cha cháu vẫn rất khỏe, vẫn thường xuyên chạy khắp nơi làm nghiên cứu ạ."

"Vậy thì tốt."

Cư���i cười, hắn mới nhìn sang một bên Vô Thường Hy.

"Ha hả, nhìn thấy cháu Lưu thúc có ngạc nhiên sao?"

"Không có, chỉ là chẳng phải chú đang chăm sóc mẹ vợ và đứa nhỏ mới ra đời sao? Vậy mà vẫn có thời gian thay cha cháu tới đây."

Chẹp chẹp miệng, Vô Thường Hy có chút hiếu kỳ.

"Có mẹ vợ và mẹ cháu lên chăm sóc cho thằng bé cùng Tiểu Nhu nên cháu cũng không có quá nhiều việc để làm. Tiện thể hôm nay Vô tổng bận bàn việc với đối tác, nên cháu cũng thay ông ấy tới đây."

"Nói gì thì nói, cậu làm rất đúng, cha cậu cũng rất hài lòng. Là ta, ai dám tổn thương người yêu của ta, ta cũng sẽ làm giống cậu thôi."

Vừa nói, hắn vừa ý vị thâm trường nhìn Tô Hoàng Nguyệt khiến nàng hơi đỏ mặt.

Mà Vô Thường Hy đã đắc ý vô cùng.

"Còn phải nói, việc ta làm ra chưa bao giờ vô lý."

Lưu Minh: "..."

Tô Hoàng Nguyệt: "..."

Chuyện này thì không ai dám tiếp lời cái gã này, dù sao mọi người đều sợ bị sét đánh, chỉ có cái gã mặt dày này mới không sợ bị sét đánh vì nói phét thôi.

Lắc đầu bất đắc dĩ, Lưu Minh cũng không biết nói gì. Cậu con trai của chủ tịch tập đoàn Vô Thị này, người cầm lái sản nghiệp Vô Thị tương lai, ngoại trừ hai ưu điểm tinh ranh và nhạy bén ra thì còn lại đều là khuyết điểm, đặc biệt là cái mạch não có vấn đề kia.

Còn nhớ, lần đầu gặp thằng nhóc này, hắn liền bị lời nói của đối phương làm cho khiếp sợ.

"Cha ơi, người này hơi nham hiểm ạ."

Lúc đó một đứa trẻ 9 tuổi nói vậy, còn nói trúng tim đen của bọn họ, bảo sao hắn không khiếp sợ.

Tuy nhiên lời nói kế tiếp của đối phương càng khiến hắn chấn kinh và ngớ người.

"Con nghĩ người này rất hợp đóng vai ác trong phim hoạt hình thiếu nhi."

Đúng là cha nào con nấy, cha thì nhạy bén từ nhìn người cho tới thương trường, con trai thì càng xuất sắc, mọi lĩnh vực đều vô cùng nhạy bén, trừ việc học ra.

Để mà nói, nếu Vô Thường Hy thêm được điểm học tập tốt này nữa, e rằng tương lai tập đoàn Vô Thị có thể trong tay hắn đạt tới một tầm cao mới.

Thở dài, Lưu Minh liền vỗ vai Vô Thường Hy.

"Không cần vào phòng làm việc của hiệu trưởng nữa đâu, ta đã giải quyết xong rồi. Phụ huynh của gã kia cũng đã tự nhận yếu thế, rồi quyết định cho con mình chuyển trường, cậu cũng không cần bận tâm thêm."

"Hắc hắc, đa tạ Lưu thúc!"

"Không có gì."

"Đúng rồi, cả nhà cháu dự định tới nhà cậu chơi, thăm Dì Nhu và đứa nhỏ, cậu sẽ không bất tiện chứ?"

"Haha, không ngại đâu, Vô tổng và phu nhân có thể đến thì cháu rất vui, chắc hẳn Tiểu Nhu cũng rất sẵn lòng."

"Còn ta thì sao?"

Chỉ vào mình, Vô Thường Hy có chút mong đợi.

Từ trên xuống dưới nhìn hắn một lượt, Lưu Minh liền lắc đầu.

"Vì suy nghĩ cho tính cách tương lai của thằng nhóc nhà cháu, vẫn là để nó ít tiếp xúc với cậu thì hơn."

Vô Thường Hy: "...."

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của bạn trai nhỏ, Tô Hoàng Nguyệt không kìm được bật cười.

"Không muốn ta tới ta càng phải tới, ta sẽ giúp Dì Nhu dạy thằng bé thành một đứa trẻ ưu tú."

Lưu Minh: "...."

....

Vừa nói chuyện, mấy người cũng đã ra khỏi trường.

Lên xe, nhìn Vô Thường Hy, Lưu Minh liền mở miệng.

"Ta dự định qua siêu thị một chuyến, lúc đó sẽ đi qua nhà cậu. Cần ta đưa hai đứa về không?"

"Thôi ạ, Lưu thúc, ta muốn cùng A Nguyệt dạo phố một lúc."

"Vậy được rồi, vậy ta đi trước, tạm biệt."

"Bai bai Lưu thúc!"

Nhìn chiếc xe đi xa, Vô Thường Hy cùng Tô Hoàng Nguyệt liền nhìn nhau cười.

Sóng vai, cả hai liền cùng nhau dạo bước trên phố, tay nắm tay, hai bóng hình họ đẹp đôi và hài hòa đến lạ.

Lần này phát "cẩu lương" khiến không ít "cẩu độc thân" chết đứng tại chỗ, phe "Cẩu quý tộc" tổn thất không hề nhỏ!

Mua nhanh hai xiên thịt nướng ở một quán ăn ven đường, Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt liền vừa đút cho nhau ăn vừa nói chuyện.

"Ngon không?" Nhìn Vô Thường Hy má phồng lên vì ăn, Tô Hoàng Nguyệt liền híp mắt hỏi.

"Ừm, rất không tệ, ngoài quán cổng trường ra mà vẫn còn có quán ngon hơn nữa." Cắn thêm một miếng, Vô Thường Hy liền nói với vẻ mồm miệng không rõ.

"Hì hì, đó là đương nhiên, dù sao chỗ này ta thường xuyên ăn mà."

Ăn xiên thịt được đưa tới trước mặt, Tô Hoàng Nguyệt liền đút lại cho Vô Thường Hy.

Nhai một hồi, Tô Hoàng Nguyệt liền có chút hiếu kỳ.

"Đồ ngốc, sau này cậu định kế thừa công việc của Chú Nhạc sao, hay sẽ làm những thứ khác?"

Đang mải ăn, Vô Thường Hy nghe Tô Hoàng Nguyệt hỏi vậy cũng có chút sững sờ, tiếp đó liền khoát tay nói.

"Sẽ không đâu, ta cũng không thích mấy công việc này. Mỗi ngày đều có một đống công văn cần duyệt, lại còn phải quản lý cả một công ty lớn, mệt lắm. Ta vẫn muốn làm một con cá ướp muối, chỉ ăn, chơi, ngủ, nghịch thôi."

Tô Hoàng Nguyệt: "..."

Có chút im lặng, Tô Hoàng Nguyệt bất đắc dĩ nói:

"Nhưng sau này cha cậu già rồi cũng cần có người kế nhiệm chứ."

"Chẳng phải còn có em trai ta sao? Chắc chắn cha mẹ sẽ sinh thêm cho ta một đứa em trai nữa, việc của công ty sẽ hoàn toàn giao cho nó."

Tô Hoàng Nguyệt: "..."

Lúc này nàng cũng không biết nói gì, mạch não của cái gã này, quả nhiên có vấn đề.

"Nếu là em gái thì sao?"

"Thì để phu quân tương lai của ta gánh."

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

"Vậy nếu Dì Dao không muốn sinh thêm thì sao?"

"Hắc hắc, thì ta sẽ bảo cha cưới thêm ti���u mụ. Dù sao nước ta có cho phép đa thê mà, hơn nữa cha ta hình như cũng có hảo cảm với một cô dì nào đó, mẹ ta cũng biết. Chẳng qua vì quan tâm cảm xúc của mẹ ta và ông ngoại nên cha vẫn luôn chối bỏ phần tình cảm này mà thôi. Cha ta đúng là đồ cặn bã, phong lưu."

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

"Nếu Chú Nhạc biết chắc chắn sẽ đánh gãy chân cậu."

"Hắc hắc, bây giờ cha đánh không thắng ta!"

Tô Hoàng Nguyệt: "..."

"Khoan đã, cậu nghĩ đến việc này có phải cũng có ý tưởng tam thê tứ thiếp không đấy?"

Đặt tay lên hông Vô Thường Hy, sắc mặt Tô Hoàng Nguyệt liền có chút bất thiện.

Cảm nhận sát ý từ đối phương, Vô Thường Hy nhanh chóng phủ nhận.

"Không phải, không hề, ta không có!"

"Nếu ta có ý nghĩ này sẽ bị trời phạt."

Vừa dứt lời, trên trời liền vang lên tiếng sấm ầm ầm.

Vô Thường Hy: "...."

Mẹ nó, ông trời đang đùa ta đấy à? Đùa vậy không vui đâu, sẽ chết người đấy!

Vô Thường Hy lúc này thật muốn tự vả mình một phát, tại sao lại lỡ miệng nhắc tới chuyện phong lưu của cha mình chứ, thật mẹ n�� xui xẻo!

Đang lúc không biết giải thích sao, tiếng xôn xao phía trước liền khiến cả hai chú ý.

Rất nhanh, hai người liền thấy có hai người đàn ông vạm vỡ, tay cầm dao, một người xách túi tiền, một người ghìm chặt cổ một người phụ nữ rồi nhanh chóng lùi về phía một chiếc ô tô đậu ven đường.

Theo sau đó là một đám nhân viên cảnh sát, tay cầm súng.

"Hai người phía trước, mau thả con tin ra, chúng tôi sẽ thả các anh đi."

"Ha hả, đừng có chọc cười ông đây, bọn tao mà thả con tin ra chắc chắn sẽ bị chúng mày bắt lại."

"Không sai, đừng lại đây, nếu không bọn tao sẽ giết con tin. Để bọn tao lên xe rời đi đến địa điểm an toàn, phía sau chắc chắn sẽ thả con tin. Dù sao bọn tao cũng chỉ muốn cướp tiền chứ không muốn giết người!"

Nghe lời cảnh sát, hai tên tội phạm này không những không nghe theo, mà còn càng để dao lại gần cổ con tin.

Dù sao đúng như bọn chúng nói, nếu thả con tin ra chắc chắn sẽ bị tóm. Tuy nhiên, nếu để bọn chúng chạy, không biết bọn chúng có thả con tin không, nhỡ đâu lại nảy sinh ý đồ khác thì thật sự rất nghiêm trọng.

"Tránh ra, tất cả mau lùi lại, nếu không đừng trách ông đây."

Tên hung phạm cầm túi tiền liền chỉ dao vào những người xung quanh, đe dọa mọi người lùi lại để bọn chúng thuận lợi tới xe.

Nhất thời, không ai dám lại gần, để ra một con đường trống trải.

Vì vậy, hai tên cướp cũng dần dần tiếp cận Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt.

Không may là hai người lại đứng khá gần chiếc xe của bọn chúng.

"Hai người các ngươi, cút sang một bên, nếu không đừng trách dao nhọn của ông đây không có mắt."

Chỉ dao vào mặt Vô Thường Hy, tên tội phạm cầm túi tiền liền hung ác quát.

Tên tội phạm giữ con tin bên cạnh cũng hùa theo chỉ dao vào mặt Tô Hoàng Nguyệt.

Kéo lại Vô Thường Hy đang định ra tay, Tô Hoàng Nguyệt liền lườm hắn một cái.

Hiểu ý đối phương, hắn liền cùng Tô Hoàng Nguyệt không nói một lời tránh ra khiến hai tên tội phạm này được như ý tiến gần đến xe.

Ngay lúc cả hai chuẩn bị lên xe, Tô Hoàng Nguyệt liền hành động.

Vì nàng cách tên tội phạm giữ con tin chỉ vài mét, nên khi bộc phát toàn bộ tốc độ, đối phương vẫn chưa kịp phản ứng.

Một cước vung mạnh vào cổ tay cầm dao của đối phương khiến hắn đau điếng kinh hô rồi buông dao ra. Thừa cơ hội này, nàng liền dùng chân còn lại đá vào con dao đang rơi xuống khiến nó văng ra xa, xoẹt qua háng một người đàn ông rồi cắm vào phía sau một cái bàn gỗ.

Bị như vậy, người đàn ông này suýt chút nữa thì tè ra quần.

Sau khi vung cước đó, Tô Hoàng Nguyệt liền xoay người tung một cước mạnh vào mặt khiến tên này bị đá ngã ra sau, đập vào ô tô, gãy xương mũi tại chỗ. Cũng vì vậy mà hắn buông con tin ra.

Điều này khiến Tô Hoàng Nguyệt kịp thời kéo con tin lại.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, khi mọi người kịp phản ứng thì một tên tội phạm đã bị Tô Hoàng Nguyệt đánh ngã, hôn mê tại chỗ, gãy mũi.

"Con mẹ nó, con nhỏ kia mày đây là tìm chết!"

Phản ứng lại, nhìn đồng bọn bị đánh ngất, tên tội phạm còn lại liền tức giận hung ác nhìn Tô Hoàng Nguyệt, một dao đâm tới.

Thấy vậy một màn, mọi người liền không nhịn được kinh hô sợ hãi, còn Tô Hoàng Nguyệt cũng không th��� né được đòn tấn công này.

Tuy nhiên, chưa đợi tên này rời khỏi chỗ, một bàn tay đã bao trùm đầu hắn, nhấc hắn lên khiến chân hắn rời khỏi mặt đất.

Cảm nhận lực đạo to lớn truyền tới từ bàn tay trên đầu, cảm nhận khí tức kinh khủng sau lưng, tên này toàn thân liền cứng đờ, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra.

Cố gắng liếc mắt qua kính xe, hắn liền thấy sau lưng mình một người đàn ông trẻ tuổi đang nở một nụ cười ác liệt. Nụ cười này khiến hắn toàn thân lạnh run.

Cùng với một câu nói khiến hắn sợ tè ra quần tại chỗ, con dao trong tay cũng không nhịn được rơi xuống:

"Nếu dám động đậy, lão tử bóp nát đầu ngươi."

Tội phạm: "...."

Mụ mụ, cứu ta!!!!

Chỉ có tên tội phạm này mới có thể cảm nhận được Vô Thường Hy lúc này đáng sợ đến mức nào. Hắn không nghi ngờ gì, nếu dám động đậy thì cái đầu dưa của mình sẽ bị bóp nát như trái dưa.

Nếu thấy bộ dạng tên này, chắc chắn đám tội phạm bắt cóc đang ở trong viện sẽ vô cùng đồng cảm.

Huynh đệ ơi, chúng ta đều là đồng đạo!

Cùng lúc đó, cảnh sát cũng đã chạy tới.

Hết chương.

PS: Một vài chương nữa Hy ca sẽ được tiếp xúc với thế giới to lớn hơn, giải khai về cái này thế giới thần bí một góc của bí ẩn.

Mọi bản quyền nội dung được biên tập và xuất bản bởi truyen.free đều được bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free