Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 22: Tới cục cảnh sát!

Chạy tới, nhóm cảnh sát nhìn hai tên tội phạm đã bị chế ngự đều có chút kinh ngạc, đặc biệt là việc Vô Thường Hy một tay nhấc bổng một nam tử trưởng thành khiến cả đội không khỏi bất ngờ.

Sức lực này lớn đến mức nào chứ!

Trấn tĩnh lại tinh thần, một viên cảnh sát trẻ tuổi bước ra khỏi đám đông, tiến về phía hai người.

“Cảm ơn hai vị đã giúp đỡ lực lượng cảnh sát chế phục hung thủ, bảo vệ an toàn cho con tin. Nếu không có hai người, có lẽ bọn chúng đã chạy thoát rồi.”

Anh cúi người cảm tạ, đó là cách anh thể hiện lòng biết ơn với hai vị thanh niên anh hùng này.

Xung quanh, mọi người cũng nhao nhao hoan hô, bày tỏ lòng kính trọng với hai thanh niên dũng cảm ấy.

Trong khi mọi người đang xôn xao, Vô Thường Hy, người vẫn còn vẻ mặt nghiêm nghị, bỗng trở nên ngượng ngùng. Còn Tô Hoàng Nguyệt, sau khi an ủi tinh thần cho con tin xong, cô liền giao đối phương cho lực lượng cảnh sát chăm sóc, rồi mỉm cười nói với viên cảnh sát đang cúi người kia:

“Đồng chí cảnh sát không cần khách sáo như vậy, đây là việc chúng tôi cần làm. Nếu có khả năng giúp đỡ chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, tôi cũng rất ghét đám tội phạm này, luôn gây nhiễu loạn cho dân chúng.”

Nhìn tên tội phạm trong tay Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt không khỏi vô cùng chán ghét, chỉ muốn tiến lên đạp cho gã ta mấy cước.

Nghe Tô Hoàng Nguyệt nói vậy, vị cảnh sát này liền dùng ánh mắt tán thưởng nhìn cô. Nếu xã hội ai cũng có suy nghĩ như vậy thì đã bớt đi rất nhiều tiếc nuối.

Thở dài một tiếng cảm thán, anh mỉm cười lấy giấy tờ tùy thân ra giới thiệu với hai người:

“Dù sao vẫn rất cảm ơn hai bạn. Tôi là Thẩm Đương, người phụ trách quản lý và theo dõi khu phố này, rất hân hạnh được làm quen với hai vị.”

“Vâng, tôi là Tô Hoàng Nguyệt, học sinh trường Trung học Phổ thông số 17. Đây là bạn trai tôi, Vô Thường Hy, cũng là bạn học của tôi.”

Khi nhắc đến Vô Thường Hy là bạn trai mình, trên gương mặt vốn đầy vẻ anh tú của cô khẽ ửng hồng.

Thấy hai người giới thiệu, Thẩm Đương kinh ngạc vô cùng. Anh không ngờ hai người này vẫn chỉ là học sinh cấp 3, vậy mà lại có thân thủ lợi hại đến thế, hơn nữa còn dũng cảm vô cùng. Quả nhiên là tuổi trẻ tài cao. Ở tuổi của hai người này, anh vẫn chỉ biết ăn chơi và học hành.

Trong lúc mải mê suy nghĩ, Thẩm Đương chợt để ý kỹ Vô Thường Hy, rồi anh có chút ngạc nhiên:

“Vô Thường Hy? Chẳng lẽ ngươi là con trai của Vô Thuần Nhạc sao?”

Trong khi đó, Vô Thường Hy đang một tay giữ tên tội phạm, buộc đối phương chơi trò nhìn xem ai nháy mắt trước, kèm theo luật: nếu gã thua, hắn sẽ tụt quần búng ‘điểu’ của gã; còn nếu hắn thua, hắn cũng sẽ tụt quần để gã búng ‘điểu’ của hắn. Điều này khiến gã tội phạm toàn thân lạnh run, mồ hôi chảy ròng ròng.

Mẹ nó, sao lại có kiểu ức hiếp người như thế chứ! Thua hay thắng thì ta cũng bị thiệt, rốt cuộc trò chơi này có ý nghĩa gì chứ? Tốt nhất là nói thẳng ra ngươi muốn búng ‘điểu’ ta đi! Rốt cuộc ta là thành phần xấu hay ngươi mới là thành phần xấu đây? Mẹ ơi, con sợ quá!!! Lúc này, bóng ma trong lòng hắn đã lan rộng vô hạn, trong mắt hắn cả bầu trời đều chìm trong u ám, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: “Từ nay họa mi ngừng hót T_T.”

Ngay lúc gã ta sắp không nhịn được mà phải nháy mắt, lời nói của Thẩm Đương truyền tới. Trong tai tên tội phạm này, đó không khác gì tiếng vọng từ trời cao. Hắn thật sự muốn khóc òa lên vì sung sướng, sau đó ôm chầm lấy đối phương mà hôn lấy hôn để.

Hắn thề, cả đời hắn chưa bao giờ yêu cảnh sát đến mức này.

Không nhịn được nữa, chưa kịp để Vô Thường Hy đáp lời Thẩm Đương, tên tội phạm này đã nhanh chóng la lên:

“Đồng chí cảnh sát mau bắt tôi đi, tôi muốn vào tù, tôi không muốn ở đây nữa! Xã hội này thật ác độc, tràn đầy ác ý với tôi!”

Vừa nói, hắn vừa nức nở.

Thẩm Đương: “….”

Vô Thường Hy: “….”

Tô Hoàng Nguyệt: “….”

Quần chúng vây xem: “…”

Với vẻ mặt đen sạm, Vô Thường Hy mặc kệ gã ta la hét, đặt xuống đất rồi thẳng tay búng loạn xạ vào ‘họa mi’ khiến gã ta lập tức trợn trắng mắt ngất đi. Dù đã bất tỉnh, cơ thể gã vẫn không ngừng run rẩy, phần hông dưới liên tục co giật.

Không để ý đến đám người đang co giật khóe miệng cùng với các nam nhân đã kẹp chặt hai chân, Vô Thường Hy liền cười hì hì nhìn Thẩm Đương:

“Đúng vậy, sao anh biết? Chẳng lẽ anh quen lão cha của ta?”

Vô thức dùng tay bảo vệ ‘phần dưới’ của mình, Thẩm Đương ho khan vài tiếng nói:

“Ha hả, quen thì không, chỉ có cục trưởng của chúng tôi mới quen biết Vô tổng. Tôi biết cậu là con trai ông ấy vì hai người có phần tương đồng về diện mạo, hơn nữa cả thành phố này, họ Vô cũng chỉ có gia đình các người là độc nhất, nên rất dễ nhận biết.”

“Ồ, thì ra là vậy à.”

Nhẹ gật đầu, Vô Thường Hy tỏ vẻ đã hiểu. Tô Hoàng Nguyệt cũng đồng tình với quan điểm của Thẩm Đương, quả thật gia đình này rất dễ nhận biết.

Không chỉ thành phố 17, ngay cả trong Đại quốc, số người họ Vô cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhìn hai người, Thẩm Đương tiếp tục nói:

“Trở lại chuyện chính, tôi sẽ báo cáo thành tích của hai bạn lên cấp trên, chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng. Còn bây giờ, làm phiền hai bạn cùng chúng tôi đến đồn cảnh sát để lấy một ít lời khai, và để chúng tôi có cơ hội chiêu đãi hai vị thanh niên anh hùng tại đồn cảnh sát.”

Không tiện cự tuyệt, hai người cũng đồng ý phối hợp với cảnh sát làm việc.

Ngay sau đó, cả đoàn người hùng hậu hướng thẳng cục cảnh sát.

Sau khi khai báo tất cả, cùng với nhận phần thưởng “Công dân tốt” xong, hai người liền gặp cục trưởng cục cảnh sát, Trần Cảnh.

Khi biết hai người mới chỉ hơn 16 tuổi, Trần Cảnh cũng vô cùng cảm khái, quả là những đứa trẻ ưu tú. Đặc biệt, khi biết được Vô Thường Hy là con trai của Vô Thuần Nhạc, ông càng thêm cảm khái, không ngờ Vô tổng lại có thể sinh ra một đứa con ưu tú đến vậy.

Nếu để Vô Thuần Nhạc biết được suy nghĩ của Trần Cảnh, chắc hẳn ông sẽ vô cùng im lặng.

Ưu tú cái khỉ mốc! Ưu phiền thì có, chứ ưu tú nỗi gì.

Đó là suy nghĩ của Vô Thuần Nhạc.

Tuy nhiên, có một điều đặc biệt ở cục cảnh sát chính là lúc ra khỏi cục, Vô Thường Hy liền thấy Trần Cảnh cùng một người phụ nữ có vẻ kỳ lạ đang nói chuyện phiếm.

Nhìn trang phục lạ lùng của đối phương, cùng với thanh trường kiếm đeo bên hông, Vô Thường Hy không khỏi tò mò.

Hướng về phía Thẩm Đương đang đứng cạnh, hắn không nhịn được hỏi:

“Thẩm ca, người phụ nữ kia có vẻ kỳ lạ nhỉ, lại còn có thể cầm kiếm trước đồn cảnh sát nữa. Chẳng lẽ là kiếm giả ư?”

“Em cũng nghĩ là kiếm giả, chắc là một cosplayer đi ngang qua, tiện thể vào gặp Trần cục trưởng.”

Tô Hoàng Nguyệt cũng có cùng suy đoán với Vô Thường Hy.

Nghe hai người nói vậy, Thẩm Đương lắc đầu:

“Tôi không rõ thân phận vị này, chỉ biết thanh kiếm kia là thật. Hơn nữa, nghe Trần cục nói, hình như là người của cấp trên.”

Vừa nói, anh vừa chỉ tay lên trời.

Theo hướng tay anh chỉ nhìn lên trời, Vô Thường Hy liền hiểu:

“Ý anh nói là người phụ nữ đó tâm thần trên cao nên đầu óc có chút vấn đề đúng không? Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi, xã hội ngày nay mà, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy cũng có thể bị tâm thần.”

Tô Hoàng Nguyệt: “….”

Thẩm Đương: “…”

Tức giận véo hông tên này, Tô Hoàng Nguyệt vô cùng bất đắc dĩ:

“Anh nghĩ gì đâu không à! Ý Thẩm ca nói là vị kia thân phận khá cao, là người của cấp trên, tức là người của chính phủ. Cái đầu óc này của anh toàn nghĩ linh tinh gì đâu không à!”

Vô Thường Hy: “…”

“Khụ khụ, thật ra ta cũng đã biết ý Thẩm ca, ta chỉ đang thử xem em có biết không thôi mà. Quả nhiên em cũng biết, không hổ là tiểu bạn gái của ta.”

Tô Hoàng Nguyệt: “…”

Liếc nhìn hắn một cái, cô nàng chẳng buồn để ý đến tên này nữa, e rằng mình sẽ bị cái sự vô sỉ của hắn lây nhiễm mất.

Chứng kiến hai người đùa giỡn, khóe miệng Thẩm Đương có chút co giật, tâm trạng anh có chút không vui.

Phải biết anh ta vẫn còn là một “cẩu độc thân” đấy! Tình tứ trước mặt anh ta như vậy có được không? Đã gọi tôi một tiếng ‘ca’ thì cũng nên để ý đến lòng tự trọng của tôi một chút chứ. Nhìn hai người như vậy, mẹ nó, tôi thấy khó chịu quá! 28 tuổi chưa một mối tình vắt vai, thật đúng là ‘nhật cẩu’ mà...!!!

Không biết toàn bộ những chuyện đang diễn ra ở đây, bên phía Trần Cảnh, sau khi nói chuyện xong với Khương Nhật Kha, ông liền quay lại cục để xử lý công việc, đồng thời cử người đưa hai vị anh hùng trẻ tuổi kia về.

Còn Khương Nhật Kha, sau khi bàn giao hết mọi việc cần chú ý cho Trần Cảnh, cô liền chuẩn bị lên xe. Tuy nhiên, đi đến cửa xe, cô lại đứng lại, quay mặt nhìn về phía Vô Thường Hy, cau mày trầm tư.

Cho đến khi Phenix Bown gọi, cô mới lên xe.

Trên xe, cô vẫn trầm tư suy nghĩ.

“Kha tỷ, chị phát hiện điều gì sao?”

Người phụ nữ mập mạp ngồi bên cạnh cô tò mò hỏi.

“Không có gì, bây giờ tới bệnh viện trung ương trước. Ta nghĩ đám hung phạm kia cũng đã tỉnh, đi xem xem bọn chúng biết gì về Bạch Mao Quái hay không.”

“Rõ, đại tỷ.”

Tốc Ảnh ngồi ở ghế lái liền tỏ vẻ đã rõ, anh ta lái xe thẳng đến bệnh viện.

Một lúc sau, cầm trên tay tờ báo cáo sức khỏe mới nhất, sắc mặt Khương Nhật Kha có chút âm trầm.

Bốn người bên cạnh cũng có chút chấn kinh.

“Không thể nào, tất cả đều bị mất trí nhớ tạm thời, cái này cũng quá giả tạo rồi.”

Nhìn đi nhìn lại báo cáo bệnh án, người phụ nữ mập mạp cảm thấy có chút không chân thực.

“Đúng vậy, thương thế có thể ảnh hưởng nhiều tới thần kinh não bộ, nhưng tại sao lại đều mất trí nhớ? Rốt cuộc là có chỗ nào không ổn?”

“Tôi cũng không biết. Có thể là đã sớm đoán trước việc này, nên khi ra tay, Bạch Mao Quái đã cố ý làm tổn thương thần kinh não bộ của đám người này. Cũng có thể….”

Nói đến đây, Tốc Ảnh liền trầm mặc lại.

“Cũng có thể, sau này vì sợ bị lộ thân phận, hắn đã ra tay lần nữa lúc chúng ta không có ở đây, hoặc báo cáo này là giả mạo để chúng ta từ bỏ ý định lấy lời khai.”

Khương Nhật Kha nói xong, cả đám tiếp tục trầm mặc.

Không ngờ, Bạch Mao Quái này cũng thật xảo quyệt.

“Đi, mau chóng điều tra chuyện này. Tôi không muốn manh mối của chúng ta cứ như vậy bị chặt đứt ở đây.”

“Đã rõ!”

Vo tờ báo cáo trong tay rồi ném vào thùng rác, tâm trạng Khương Nhật Kha có chút không tốt.

“Bạch Mao Quái, ngươi rốt cuộc là thiện hay ác?”

Không biết mình đang bị điều tra và ông bố đã giải quyết xong công việc, Vô Thường Hy lúc này đã đưa Tô Hoàng Nguyệt về tới nhà, rồi tự mình trở lại biệt thự.

Sau khi cáo từ tài xế Thẩm Đương trước cổng trang viên, hắn liền vào nhà.

Vào nhà, hắn liền thấy lão cha và lão mẹ đang có vẻ chuẩn bị ra ngoài.

“Lão cha, lão mẹ, hai người định đi đâu vậy?”

Thấy Vô Thường Hy đã về, Vân Tử Dao liền tiện thể nói:

“Không phải sáng nay Lưu Minh đã thay cha con xử lý vụ va chạm ở trường của con sao? Nhân cơ hội này, ta và cha con định qua thăm vợ con Lưu Minh và đứa con trai nhỏ của anh ấy. Con đi cùng chứ?”

“Được ạ, con cũng muốn xem xem thằng bé nhà chú Lưu trông ra sao.”

“Vậy thì thay đồ nhanh đi, tầm này rất dễ kẹt xe.”

Thúc giục hai mẹ con nhanh chóng, Vô Thuần Nhạc đi ra khỏi cửa trước.

Vội vàng thay quần áo xong, Vô Thường Hy là người cuối cùng lên xe.

Do giờ cao điểm có chút kẹt xe, dẫn tới hơn 1 giờ cả nhà cũng mới có thể đến nhà Lưu Minh, lúc đó cũng đã hơn 19 giờ.

Nhà Lưu Minh nằm trong khu biệt thự Biệt Uyển, dù không lớn bằng trang viên nhà họ Vô, nhưng cũng có thể coi là một biệt thự tốt. Nơi đây toàn là những đại gia trong giới kinh doanh, giải trí,... của thành phố 17.

Đến biệt thự số 22, bấm chuông cửa, rất nhanh liền có người ra mở cửa.

Chỉ thấy người mở cửa là một mỹ phụ xinh đẹp, nhu nhược. Đây cũng chính là vợ của Lưu Minh, Lý Nhược Nhu. Quả đúng là người cũng như tên, nàng mang vẻ nhu mì, yếu ớt.

Nhìn những người đến, Lý Nhược Nhu có chút sững sờ. Dù sao nàng cũng chưa từng gặp qua gia đình họ Vô bao giờ, biết chồng mình làm tổng giám đốc tập đoàn Vô thị nhưng nàng vẫn chưa gặp được những chủ nhân thực sự. Có thể nói Lý Nhược Nhu thuộc tuýp phụ nữ hiền thê lương mẫu, chắc hẳn Lưu Minh kiếp trước phải giải cứu địa cầu mới cưới được một người vợ tốt như vậy.

Khẽ rụt rè nhìn mấy người, Lý Nhược Nhu tò mò hỏi:

“Cho hỏi, các vị tìm ai?”

Mỉm cười đi lên trước, Vân Tử Dao liền nhẹ nhàng nói:

“Chắc hẳn cô là Lý Nhược Nhu nhỉ? Ta là Vân Tử Dao, đây là chồng ta Vô Thuần Nhạc, cũng là sếp của chồng cô. Còn đây là Vô Thường Hy, con trai ta. Chắc Lưu Minh anh ấy cũng thường xuyên nhắc đến hai người chúng tôi với cô nhỉ?”

Ngỡ ngàng giây lát, khi nghe hết lời Vân Tử Dao nói, Lý Nhược Nhu liền có chút luống cuống:

“A, là Vô tổng và phu nhân! Thật sự xin lỗi, tôi không biết.”

Bật cười nhìn Lý Nhược Nhu đang luống cuống, Vân Tử Dao cảm thấy vợ Lưu Minh thật sự rất đặc biệt.

“Không cần như vậy, cô cũng không làm gì sai. Hôm nay ta và gia đình đến cũng là để thăm cô và thằng bé. Nghe nói vợ Lưu Minh mới sinh mà chưa có dịp đến thăm, thật là ngại quá.”

“Không sao, không sao ạ. Mọi người đến thăm tôi cũng rất vui, chắc chắn Tiểu La biết sẽ rất vui vẻ. Mọi người mau vào trong đi ạ, đợi chồng tôi một chút, anh ấy đang tắm.”

Đi vào bên trong, Vô Thường Hy liền có chút hiếu kỳ:

“Tiểu La? Là tên thằng bé sao?”

“Vâng vâng, con trai tôi tên đầy đủ là Lưu La Hạo. Vì đôi mắt có chút to tròn, vô cùng đáng yêu nên tôi liền gọi nó là Tiểu La.”

Nói đến con trai mình, Lý Nhược Nhu liền lộ ra nụ cười từ ái của một người mẹ. Nhìn nụ cười này, Vân Tử Dao cảm giác vô cùng thân thiết. Lúc sinh Tiểu Hy, nàng cũng chính là như vậy. Nhưng lúc đó, hắn tinh quái đáng yêu xỉu, giờ thì… có chút khiến người ta đau đầu.

Không biết mấy người ở đó nói chuyện, Vô Thường Hy đã tìm đến chỗ thằng bé. Nhìn thằng bé mập mạp đáng yêu trong nôi, hắn vô cùng thích thú.

Lấy tay đùa thằng bé khiến nó cười khúc khích, Vô Thường Hy hỏi Lý Nhược Nhu:

“Đúng rồi, con có nghe chú Lưu nói là nhạc mẫu hắn cũng tới, sao con chưa thấy vị đó ạ?”

Mải cùng Vân Tử Dao trò chuyện vui vẻ, nghe được Vô Thường Hy hỏi, Lý Nhược Nhu liền mỉm cười:

“Mẫu thân ta vừa mới ra ngoài đi siêu thị mua ít đồ ăn. Dạo này trong nhà hết đồ ăn, hơn nữa ta cũng bận chăm sóc thằng bé nên chưa có thời gian đi siêu thị, đành nhờ mẹ ta đi một chuyến.”

Nghe thế, hắn liền gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Định quay ra bế thử thằng bé thì… Vô Thường Hy liền cảm giác cổ áo mình có chút ướt.

Theo hướng ẩm ướt nhìn lại, sắc mặt hắn liền đen sạm.

“Cmn!”

Vô Thường Hy đột nhiên kinh hô khiến mấy người có chút bất ngờ, sau đó nhanh chóng ra xem tình hình.

Đợi đến khi thấy cảnh tượng trước mắt, cả đám liền đứng sững tại chỗ, sau đó là những tràng cười điên loạn.

Còn Vô Thường Hy thì đang ngơ ngác nhìn thằng bé.

Nhất thời, hai cặp mắt, một lớn một nhỏ, cứ thế nhìn nhau.

Hết chương.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free