(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 24: Ôn tập và kỳ thi cuối năm!
Vô Thường Hy ngốc ngốc nhìn Serlny một lúc, vẫn chưa hiểu rõ, rốt cuộc tại sao con vật nhỏ này lại biến lớn như vậy chứ? Nó còn lớn hơn cả một con chó, lại tròn vo, nhìn hệt như một viên thịt.
Trầm tư một lúc, Tô Hoàng Nguyệt cũng lộ vẻ khó hiểu.
“Đồ gỗ, ngươi sẽ không làm gì chứ?”
Gãi gãi đầu, Vô Thường Hy liền kể lại chuyện hôm qua. Nghe xong, Tô Hoàng Nguyệt trầm ngâm một lát rồi mở miệng:
“Nếu ta đoán không nhầm, rất có khả năng là do năng lực dị năng của ngươi có nồng độ quá lớn, dẫn đến lượng sinh mệnh lực rót vào cơ thể Serlny quá nhiều, kích thích các tế bào và cơ quan của nó sinh trưởng và tiến hóa. Đó là lý do vì sao sau một đêm nó lại lớn đến vậy.”
Vuốt cằm, Vô Thường Hy cảm thấy lời Tô Hoàng Nguyệt nói có lý. Hôm nay hắn đi học cả ngày, mãi đến hơn 7 giờ tối mới về nhà nên không thể hiểu rõ quá trình phát triển. Nếu không, chắc hắn cũng đã khẳng định được nguyên nhân cụ thể quá trình phát triển của Serlny.
Bị Vô Thường Hy dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm, Serlny bỗng thấy hơi quái quái, rụt cổ lại, khẽ kêu một tiếng yếu ớt:
“Meo~”
Lắc đầu, Vô Thường Hy liền bỏ qua vấn đề này. Mặc kệ đi, dù nó có lớn đến đâu thì nhà hắn cũng nuôi được Serlny mà.
Ôm nó lên vuốt ve, hắn tiếp tục trò chuyện cùng Tô Hoàng Nguyệt.
Khi hai người sắp kết thúc cuộc nói chuyện, Tô Hoàng Nguyệt liền thần bí thì thầm:
“Đúng rồi, ta có một bất ngờ, ngươi có muốn nghe không?”
“Bất ngờ? Thật không đấy? Sẽ không phải là kinh hãi chứ?”
Cảnh giác nhìn đối phương, Vô Thường Hy có dự cảm chẳng lành.
“Thề, chắc chắn là bất ngờ!”
“Nói ra xem nào.”
“Hì hì, ngày mai ta lại đến nhà ngươi ở một tuần đấy, cụ thể là Nhạc thúc bảo ta tới giúp kèm ngươi học và ôn tập để chuẩn bị cho kỳ thi cuối năm vào tuần sau. Cha mẹ ta cũng đã đồng ý rồi. Sao nào, bất ngờ không? Có ngoài ý muốn không?”
Nghe được nửa câu đầu, Vô Thường Hy quả thật rất vui vẻ, nghĩ tới việc lại có thể mỗi ngày bắt nạt cô bạn gái nhỏ là hắn liền không nhịn được ý cười. Tuy nhiên, nghe xong nửa câu sau, ý cười của hắn liền đọng lại, ánh mắt ngốc nghệ nhìn đối phương.
Phản ứng lại, Vô Thường Hy cả người liền không ổn.
“A Nguyệt, chúng ta thương lượng một chút đi. Em có thể không kèm anh học được không? Anh chăm chỉ tự giác như vậy còn cần người kèm sao?”
Khinh bỉ liếc hắn một cái, Tô Hoàng Nguyệt liền nhếch môi:
“Không được đâu. Dù sao ta cũng đã cam đoan với Nhạc thúc sẽ kèm ngươi học, hơn nữa, cái tính tự giác của ngươi không đáng tin chút nào hết. Bỏ ngay cái ý nghĩ đó đi!”
“Vậy có thể đừng tới không? Anh sợ em tới anh sẽ mải ngắm em, không thể tập trung ôn tập được.”
Tô Hoàng Nguyệt: “…”
Kinh ngạc một lúc, nàng liền có chút thẹn thùng. Từ bao giờ tên gia hỏa này lại biết nói lời đường mật thế này? Thật quá kỳ lạ. Tuy nhiên, cả câu nói ấy vẫn khiến nàng không vui.
“Ý gì đây? Là không muốn ta tới ư?”
Nhìn sắc mặt Tô Hoàng Nguyệt đã dần biến đổi, Vô Thường Hy liền rùng mình một cái, sau đó nhanh chóng lắc đầu.
“Không phải, không phải, anh không có ý đó.”
“Vậy thì tốt. Cứ vậy mà quyết định nhé, từ mai ta sẽ đến kèm ngươi học đó, thân ái. Bây giờ ta đi ngủ đây, ngươi cũng ngủ sớm đi, bye bye, ngủ ngon nhé đồ gỗ, moa~~”
Tặng hắn một nụ hôn chúc ngủ ngon, nàng liền chuẩn bị tắt máy.
Miễn cưỡng nở nụ cười, chúc ngủ ngon rồi hôn lại vào màn hình, hắn cũng kết thúc cuộc gọi.
Đợi sau khi tắt máy, Vô Thường Hy liền cả người nằm vật xuống giường, vẻ mặt bi phẫn.
“Lão cha, ta và ngươi không đội trời chung aaaaa!!!”
Sáng hôm sau.
Trong lúc Vô Thường Hy vẫn đang mơ ngủ chảy nước miếng, một bóng người lén lút, rón rén đi vào.
Nhìn Vô Thường Hy còn đang ngủ say, nàng liền không nhịn được lắc đầu.
Nếu hôm nay không phải cuối tuần, tên gia hỏa này làm gì có chuyện ngủ được đến giờ này chứ?
Tạm thời không để ý tới hắn, Tô Hoàng Nguyệt liền đi tới bên cạnh chỗ nằm của Serlny, ngồi xuống nhìn chú mèo trắng đáng yêu.
“Dù có hơi lớn nhưng vẫn thật khả ái!”
Ưa thích vuốt ve bộ lông mềm mại, nhung nhung của Serlny, nàng liền có chút không muốn buông tay, bởi vì cảm giác thật sự rất thoải mái.
Đang ngủ mà đột nhiên bị vuốt ve như vậy, Serlny còn tưởng là chủ nhân của mình nên không hề kháng cự, còn đổi một tư thế thoải mái hơn để tiếp tục ngủ.
Bật cười, Tô Hoàng Nguyệt liền không biết nói gì.
“Đúng là chủ nào mèo nấy, có thể ngủ như vậy bảo sao không mập ú.”
Nghĩ tới đây, nàng mới đưa mắt nhìn về phía Vô Thường Hy đang ngủ, cười gian xảo, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn.
Ngắm gương mặt bạn trai đang ngủ, Tô Hoàng Nguyệt cảm thấy đối phương lúc ngủ thật sự rất đẹp trai, như một mỹ nam tử tĩnh lặng, sẽ không có vẻ ngốc nghếch hay tưng tửng như lúc tỉnh.
Cúi người lại gần mặt hắn, nàng liền nghịch ngợm lấy tóc mình khẽ gãi vào mũi hắn.
Bị trêu như vậy, Vô Thường Hy liền thấy hơi ngứa, khó chịu nhăn mũi. Hắn mơ màng đưa tay hất hất sợi tóc trên mặt, sau đó quay người qua một bên tiếp tục ngủ.
Thấy tên gia hỏa này vẫn còn có thể ngủ tiếp, Tô Hoàng Nguyệt liền tức giận cười, như thể nghĩ ra điều gì đó, nàng nở một nụ cười tinh quái.
Ghép sát vào tai Vô Thường Hy, nàng liền thì thầm:
“Bài tập, thật nhiều bài tập, thật thật nhiều bài tập, đề cương toán học, đề cương hóa học, đề cương vật lý…”
Trong mơ, Vô Thường Hy đang có một giấc mơ đẹp đẽ thì cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi, liền biến thành cảnh lớp học của hắn, tuy nhiên trong lớp lại không có một ai.
Đang lúc còn mê man, hắn liền nghe thấy một âm thanh vang khắp nơi, “bài tập, thật nhiều bài tập…” cùng lúc đó, từng chồng lại từng chồng bài tập xuất hiện bao quanh hắn.
Nhìn đống bài tập chồng cao hơn cả ngọn núi nhỏ này, Vô Thường Hy liền đứng hình, toàn thân không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra từng giọt.
“Cmn!!!”
Bên ngoài, nhìn Vô Thường Hy mồ hôi chảy ròng ròng, Tô Hoàng Nguyệt liền đắc ý cười.
“Xem ngươi còn dám ngủ tiếp không!”
Cuối cùng, không nhịn được nữa, Vô Thường Hy liền bật dậy, không ngừng thở dốc.
Khi xác định đó chỉ là mơ, hắn mới thở dài một hơi.
“Mẹ nó, hóa ra là mơ, làm lão tử sợ chết khiếp.”
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, khi phát hiện bóng người bên giường, cả người hắn lập tức cứng đờ.
“A Nguyệt, em thật sự tới rồi à?”
“Đúng vậy, anh còn có quà cho em nữa cơ.”
Nói xong, nàng liền từ trong cặp sách lôi ra từng chồng phiếu bài tập đặt lên bàn học của Vô Thường Hy.
Nhìn đống bài tập chồng cao hơn 30cm, Vô Thường Hy trợn mắt há hốc mồm, dụi dụi mắt. Đợi xác định mình không nhìn nhầm, hắn liền chết đứng tại chỗ.
Mẹ ơi, thật khủng khiếp!
Cuối cùng, tên gia hỏa này vẫn không thoát khỏi số phận làm bài tập. Dưới “cường quyền” của Tô Hoàng Nguyệt, Hy ca của chúng ta cũng chỉ có thể ngoan ngoãn làm bài tập, trải qua những ngày tháng sống không bằng chết…
Thời gian ác mộng đó, Hy đại ca phải trải qua suốt hai ngày, cho đến tận thứ Hai tuần sau.
Hắn đột nhiên cảm thấy đi học thật thư thái và thoải mái làm sao.
Hôm nay trên lớp cũng không có gì lớn ngoài việc thầy Trương động viên cả lớp ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi và được nghỉ một hôm trước buổi thi.
Mà Vô Thường Hy cũng chủ động mời cả lớp tới nhà hắn học nhóm, cùng nhau ôn tập và cũng không ai phản đối.
Nói đùa, được tới nhà đại lão học nhóm thì ai mà không muốn chứ, đặc biệt hơn khi hắn còn khao đủ thứ đồ ăn ngon để bồi bổ cho mọi người.
Mục đích của Vô Thường Hy làm vậy là để tránh phải làm bài tập 24/24.
Hắn đúng là một con ma lanh lợi.
Khi biết tin Vô Thường Hy mời cả lớp 11A đến nhà học nhóm, còn khao đủ món ăn, các lớp khác cũng nhao nhao đòi lớp trưởng, cán bộ lớp mình học hỏi theo hắn.
Điều này khiến cán bộ các lớp còn lại đều than trời trách đất, thề sống chết với Vô Thường Hy.
Sau một buổi học nhóm kết hợp ăn uống no say tại nhà Vô Thường Hy, mọi người liền cùng nhau chơi một ít trò chơi trước khi về.
Cả đám liền cùng nhau chơi bài bốc, mỗi người bốc một lá, 10 người có điểm thấp nhất sẽ bị 10 người có điểm cao nhất vẽ lên mặt.
Kết quả là sau 4 ván, Hy ca đều thua không ít, trên mặt đã chằng chịt những hình rùa con và đủ thứ hình thù kỳ quái.
Hắn cũng không rõ, mình có thể đen đủi đến mức này sao?
Ván thứ 5.
Cầu nguyện ông trời cho mình bốc được một lá bài tốt, hắn liền hồi hộp rút lên lá bài của mình.
Từ từ mở lá bài trong tay, hắn liền thấy đó là con K. Lần này khiến hắn hưng phấn điên cuồng.
“Ha ha ha, lão tử cuối cùng cũng cá mặn lật mình rồi! Mau mau, 10 đứa điểm thấp nhất đâu, mau ra đây cho bổn vương trừng phạt!”
Mong đợi tìm xem 10 lá bài thấp điểm nhất, nhưng khi thấy người có thứ tự thấp điểm nhất lại là Tô Hoàng Nguyệt, hắn liền khó xử.
Vốn định ra tay thật nặng để giải tỏa nỗi nhục trong lòng, nhưng khi trước mặt là bạn gái mình, hắn liền không biết nên ra tay thế nào.
Đám người bên cạnh thấy cảnh trùng hợp như vậy liền không chê chuyện bé xé ra to, cùng nhau hô hào:
“Nặng tay vào lão Hy!”
“Đúng thế, đừng vì đối phương l�� Nguyệt ca mà nhẹ tay, chúng ta sẽ khinh bỉ ngươi đấy.”
“Cứ mạnh tay đi, Thường Hy đồng học, nam nhân lên!”
“Đúng rồi, có gì chúng ta gánh thay ngươi!”
Thấy đám người nói như vậy, hắn cũng liền cắn răng.
“Liều thôi, ta, Vô Thường Hy, chính là không sợ!”
Tiếp đó, hắn liền trên gương mặt tinh xảo của Tô Hoàng Nguyệt, phác họa một bức "ô quy đồ", với một đàn rùa và ba chữ "ta là vương bát" được vẽ vòng quanh.
Vẽ xong, hắn còn đắc ý khoe khoang với đám đông xung quanh, nhưng khi quay mặt lại thì đã chẳng còn một bóng người, cả phòng chỉ còn lại hắn và Tô Hoàng Nguyệt.
Ngay từ lúc thấy tên gia hỏa này chơi lớn như vậy, cả đám đã dự cảm được chuyện chẳng lành, liền chuồn đi trước tiên, để lại tên gia hỏa này ở đó tự cầu nhiều phúc.
Quả nhiên, khi nhìn hình rùa trên mặt mình trong gương, sắc mặt Tô Hoàng Nguyệt liền đen lại.
Cảm nhận được khí tức nguy hiểm, Vô Thường Hy liền miễn cưỡng cười.
“Em có tin là tay anh tự có suy nghĩ riêng không?”
“Tin… ngươi… cái… đầu… quỷ… à… Vô… Th��ờng… Hy!”
Gằn từng chữ, Tô Hoàng Nguyệt giận dữ xông tới, từng quyền từng cước như giao long xuất hải, khí thế ngút trời. Từ bên ngoài nhìn vào, có thể thấy một loạt quyền ảnh vờn quanh.
“Anh né, đánh không tới, đánh không tới!”
Mà Vô Thường Hy cũng tẩu vi như gió, né tránh toàn bộ những đòn công kích đó.
“Đứng lại đi tên gia hỏa này, có gan thì đừng né!”
“Anh chính là không đứng lại, có gan thì em đừng đánh!”…
…
Trên lầu, Serlny có vẻ khó hiểu, rốt cuộc hai người này đang làm gì vậy?
…
Thời gian cũng cứ thế trôi qua, cuối cùng cũng tới ngày thi cuối năm.
Hôm nay liền quyết định xem hè này có được đi chơi hay không, có bị đánh đòn hay không.
Tại cổng trường tụ tập, chúc nhau đạt được thành tích tốt xong, mỗi người liền đi vào phòng thi của mình.
Buổi đầu tiên chính là thi toán học. Nhìn tờ đề trên tay, Vô Thường Hy liền coi thường.
“Đơn giản thôi mà.”
Không nói nhiều, hắn bắt tay vào làm bài ngay.
120 phút làm bài, hắn chỉ dùng tới 60 phút, sau đó liền là người đầu tiên ra khỏi phòng thi.
Thấy tên gia hỏa này nhanh như vậy, còn nghe nói hắn là học sinh lớp trọng điểm, tất cả học sinh cùng phòng thi đều nhìn hắn với ánh mắt sùng bái như thần linh. Theo bọn họ nghĩ, học sinh lớp trọng điểm mà làm bài nhanh đến thế ắt hẳn là một học bá, có khi còn là học thần.
Nhưng chỉ có giám thị coi thi mới biết, rốt cuộc thằng nhóc này làm đúng được bao nhiêu phần trăm đề.
Cầm tờ đề trên tay run run đặt xuống, một giám thị môn Toán học bỗng thấy khó thở.
Nếu không tính nhầm, đây là 6,5 điểm. Học sinh lớp trọng điểm mà chỉ được 6,5 sao? Đùa à?!
Để thầy Trương biết chắc chắn sẽ tức chết.
Mà làm nhanh như vậy không chỉ có mình Vô Thường Hy, còn có một học thần và một học bá là Trần Hinh Di và Tô Hoàng Nguyệt. Nhưng hai vị này là học bá chân chính, không như cái tên kia.
Gặp Vô Thường Hy ra khỏi phòng thi đầu tiên, Tô Hoàng Nguyệt liền quan tâm hỏi:
“Thi thế nào rồi? Sao đã ra ngoài rồi?”
Đắc ý ngẩng đầu, Vô Thường Hy liền vô cùng tự tin:
“Đương nhiên là đã làm xong rồi chứ. Mấy bài thi cỏn con này đối với ta dễ ợt thôi!”
“Thôi đi anh, đừng có khoác lác nữa!”
Trần Hinh Di bên cạnh liền liếc nhìn hắn, năng lực học tập của tên này nàng còn lạ gì, được trên 7 điểm đã là may mắn lắm rồi.
Không nói vấn đề này nữa, Tô Hoàng Nguyệt liền đề nghị:
“Được rồi, thi xong đi ăn gì đó nhé?”
“Được thôi.”
Cả hai cũng không có ý kiến gì.
Vậy là cả ba liền cùng nhau đi ăn vặt.
Những ngày kế tiếp, Vô Thường Hy đều chỉ tốn một nửa thời gian làm bài thi. Trong mắt đám học sinh cùng phòng thi, hắn đã là một siêu cấp học bá.
Mỗi lần hắn bước ra, bọn họ chỉ có thể giơ ngón cái biểu thị sự kính nể.
Từ lời giám thị biết được những chuyện này, thầy Trương Nham đã tức giận bốc khói.
Nếu ngươi làm bài tốt, được 9, 10 điểm như Tô Hoàng Nguyệt và Trần Hinh Di thì không sao.
Ngươi mẹ nó làm bài còn chưa đủ tốt, không chịu ở lại nghĩ thêm mà chạy ra ngoài lêu lổng làm cái quỷ gì thế hả???
Đặc biệt là ánh mắt kỳ quái của những vị giám thị kia khiến thầy Trương Nham cảm thấy khó chịu vô cùng.
Mẹ nó, thằng nhóc thối!!!
…
Hôm nay là ngày thi cuối, thi xong cả đám đều hưng phấn giải tỏa áp lực. Vô Thường Hy cũng mời mọi người đi ăn lẩu coi như là giúp mọi người thư giãn.
Khi các lớp khác biết chuyện, họ lại la hét đòi cán bộ lớp mình bao lẩu, khiến một đám sắc mặt tái mét.
Nhìn chiếc ví rỗng tuếch, cả đám đều khóc không ra nước mắt.
Tên khốn Hy!!!
Cùng cả lớp làm một bữa lẩu no nê xong, Tô Hoàng Nguyệt cùng Vô Thường Hy cũng về nhà.
Về đến nhà, Vô Thuần Nhạc nhấp nhẹ chén trà, nhìn hai người hỏi:
“Thế nào rồi, thi xong thấy mình làm bài ra sao?”
Ngượng ngùng nhìn Vô Thường Hy bên cạnh, Tô Hoàng Nguyệt liền lên tiếng trước:
“Rất tốt ạ, chắc tổng điểm trên 90 là được.”
Hài lòng gật đầu, hắn liền nhìn về phía Vô Thường Hy.
Thấy cha nhìn mình, Vô Thường Hy liền tự tin vỗ ngực:
“Cha yên tâm, mấy bài thi dễ như thế sao làm khó được con chứ. Tổng điểm 50 ư? Đơn giản!”
Vô Thuần Nhạc: “…”
Không nói nhiều, Vô Thuần Nhạc mặt tối sầm lại, liền rút thắt lưng ra đuổi đánh Vô Thường Hy một trận.
“Mẹ nó, thằng nhãi ranh, đứng lại ngay! Hôm nay không đánh chết ngươi, ta sẽ đổi tên!”
“Vậy từ nay con có thể gọi cha là Nhạc Thuần Vô nhé, dù sao thì cha có đuổi kịp con hay không vẫn còn là một vấn đề lớn đấy!”
Vô Thuần Nhạc: “…”
“Cmn!!!”
Hết chương.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc về truyen.free, không cho phép sao chép.