(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 25: Kết thúc năm học.
Kỳ thi cuối năm đã kết thúc một tuần trước, và giờ là lúc công bố điểm.
Việc có được ăn Tết vui vẻ hay không còn phụ thuộc một phần vào kết quả thi lần này.
Trong lớp 11A, tất cả học sinh đều đã yên vị và hồi hộp chờ thầy Trương Nham vào công bố điểm, ai nấy đều lộ rõ sự căng thẳng.
Ngay cả ba anh chàng Lý Khương Cường, Lương Phúc và Vương Siêu, vốn ngày thư���ng hay đùa cợt, nay cũng không ngoại lệ, mặt mày thấp thỏm, đôi tay xoa xoa liên hồi.
Chỉ có ba người là không hề tỏ ra lo lắng.
Đầu tiên là Hy ca của chúng ta. Với cậu ta, điểm cao hay thấp chẳng quan trọng, vì đằng nào cũng không đạt được mức 80/100 mà bố cậu đặt ra, nên kết quả có thế nào cũng không khiến cậu ta mảy may biến sắc.
Thứ hai đương nhiên là học thần Trần Hinh Di. Theo như cô nàng nghĩ, chỉ có điểm dưới 99 mới có thể làm nàng ngạc nhiên, còn trên đó thì đều là chuyện thường ngày.
Cuối cùng là Nguyệt ca. Cô nàng chưa bao giờ hồi hộp hay lo lắng về kết quả điểm số, bởi vì cô hiểu rõ nhất thực lực của bản thân, biết mình có thể làm được đến đâu và đạt được thành tích thế nào. Chính vì sự tự nhận thức rõ ràng này mà Tô Hoàng Nguyệt luôn đạt được những thành tích cao như vậy.
Nhìn sang Vô Thường Hy đang tỏ ra không chút bận tâm, Tô Hoàng Nguyệt liền dùng tay chọc nhẹ vào eo cậu ta, nhỏ giọng hỏi:
“Sắp công bố điểm rồi, cậu không lo lắng sao?”
Tiện tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Tô Hoàng Nguyệt, cậu ta liền trả lời lảng sang chuyện khác:
“Tay cậu hơi lạnh đó. Đã vào đầu mùa đông rồi, nhớ mặc ấm một chút, nếu không may bị ốm anh sẽ đau lòng lắm đấy.”
Liếc cậu ta một cái đầy giận dỗi, nàng cũng không rút tay ra, mà đan chặt năm ngón tay mình vào tay cậu. Nàng cảm thấy thật ấm áp, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
“Biết rồi! Nhưng tôi đang hỏi cậu đó, đừng có lảng tránh!”
Thấy đánh trống lảng không thành, Vô Thường Hy liền gãi đầu, ho khan rồi nói:
“Khụ, có gì mà phải lo lắng đâu chứ? Đằng nào cũng không đạt yêu cầu 80/100 của ông già, lo lắng thì có ích gì đâu.”
Tô Hoàng Nguyệt: “….”
Nghe có vẻ rất có lý, nàng cũng chẳng biết phản bác thế nào.
Cảnh hai người công khai thể hiện tình cảm này đều lọt vào mắt của ba anh chàng Lý Khương Cường, Lương Phúc, Vương Siêu đang ngồi xung quanh và phía sau. Điều này khiến ba người đang lo lắng không biết điểm số của mình sẽ ra sao, không biết Tết này có được ăn Tết trọn vẹn hay không, càng thêm tối sầm mặt lại, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mẹ kiếp, trong thời khắc hồi hộp, căng thẳng thế này, hai người không thể ngừng thể hiện tình cảm được sao? Biết là hai người không để ý, nhưng bọn tôi thì có đó! Có thể để ý một chút đến cảm nhận của những kẻ FA như bọn tôi được không???
Trời đất quỷ thần ơi, tại sao thầy Trương lại để bọn hắn ngồi ngay sau hai tên đáng chết ngàn đao này cơ chứ? Cứ thế này thì mỗi ngày đến trường đều không cần ăn sáng, chỉ cần ăn "cẩu lương" là đủ no rồi! Sau này còn có thể tự tin nói với bạn gái rằng:
“Anh là ăn cẩu lương mà lớn lên đấy!”
Đến cả Lý Khương Cường đã có bạn gái còn không chịu nổi, nói gì đến hai kẻ độc thân ngàn năm kia!
Chẳng để ý đến hai kẻ đang "trầm cảm" phía sau, Tô Hoàng Nguyệt và Vô Thường Hy vẫn thì thầm trò chuyện.
Đúng lúc này, thầy Trương Nham cũng bước vào lớp, trên tay là tờ thống kê điểm thi.
Điều này khiến đám học sinh đang hồi hộp đều ngồi thẳng lưng, ánh mắt mong chờ nhìn thầy Trương Nham.
Thầy lướt mắt nhìn một lượt cả lớp, rồi dừng lại vài giây ở chỗ Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt và Trần Hinh Di. Sau đó, thầy cầm tờ thống kê điểm trên tay và bắt đầu nói:
"Thầy đoán các em cũng nóng lòng lắm rồi, nên thầy cũng không vòng vo nữa, thầy sẽ đọc điểm luôn đây."
Thầy dừng lại một lát, rồi tiếp tục nói:
"Trước đó thầy muốn nói một điều, lần này kỳ thi thành tích lớp mình khá tốt, đặc biệt có một số bạn học phát huy rất tốt, cũng có người có sự tiến bộ đáng kể. Cụ thể là ai, sau khi đọc điểm các em sẽ rõ."
Cầm lên tờ thống kê điểm, thầy Trương Nham bắt đầu đọc.
Mỗi khi có một người được nhắc tên, người đó đều vô cùng hồi hộp và lo lắng, nhưng sau khi biết điểm của mình, ai nấy đều hoan hô thở phào nhẹ nhõm.
Đã có hơn 10 bạn được đọc điểm, và người thấp nhất cũng đạt tổng 86/100 – một con số khá cao.
Điều này khiến đám học sinh vô cùng hưng phấn, cùng nhau hoan hô, ôm ấp, với đủ kiểu hành động chúc mừng.
Vì như vậy, Tết này mông bọn hắn sẽ không bị "nở hoa"! Thật phấn khích làm sao!
Thầy Trương Nham cũng không ngăn cản, mặc kệ học sinh của mình hoan hô chúc mừng.
Sau khi đọc cho hơn 20 người, thầy Trương Nham liền dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói:
"Lý Khả Nhi, Toán 8.8, Lý 9, Hóa 9, Tiếng Anh 8.8, Sinh học 8.6, Lịch sử 8.6, Địa lý 9, Công nghệ 9, Văn 9, Công dân 10, tổng điểm 89.8. Làm rất tốt đó, bạn Khả Nhi! Đặc biệt môn Công dân được 10 điểm, không hổ danh là lớp phó đạo đức. Mong em tiếp tục phát huy, thầy tin tưởng em!"
"Em biết rồi, em cảm ơn thầy ạ!"
Nghe xong điểm số của mình, Lý Khả Nhi, cô nàng tiểu thư nhỏ nhắn ngồi bên cạnh Trần Hinh Di, liền hưng phấn làm động tác chiến thắng, sau đó ôm chầm lấy cô bạn thân, cười đắc ý:
"Hắc hắc, Di Di, tớ cuối cùng cũng trên 85 điểm rồi! Như vậy mẹ sẽ không cấm tớ chơi điện tử nữa. Vui quá đi mất!"
Liếc cô nàng một cái đầy khinh bỉ, Trần Hinh Di liền lên tiếng:
"Cậu a, cái gì cũng tốt, mỗi tội nghiện game. Cậu xem cậu có khác gì cái tên Vô Thường Hy kia không? Khoan đã, chẳng lẽ cậu có ý với Vô Thường Hy???"
"Ai nha, cái đồ thối tha này, nói linh tinh gì vậy! Cả nhà cậu mới có ý với cậu ta ấy! Để Nguyệt ca nghe được thì tớ lại bị treo lên đánh mất."
"Thế có nghĩa là chỉ cần Nguyệt ca không nghe thấy là được rồi?"
"Không phải mà! Cậu cái đồ thối tha này!"
"Hắc hắc."
Không để ý đến hai cô gái đang đùa giỡn, thầy Trương Nham vẫn tiếp tục đọc, và thầy cũng đã đọc đến tên của Trần Hinh Di.
"Trần Hinh Di, Toán, Lý, Hóa, Anh, Sử, Địa, Công nghệ, Công dân, Sinh học đều 10, Văn 9.5, tổng điểm 99.5."
Thầy Trương Nham vừa nói xong, cả lớp đang náo nhiệt bỗng im lặng hẳn. Tất cả đều nhìn Trần Hinh Di bằng ánh mắt như thể cô là một siêu nhân.
99.5! Mẹ ơi, đây là gần như tuyệt đối rồi! Rốt cuộc là học thần cấp độ nào mới có thể đạt được điểm số như vậy?
Mặc dù với lớp 11A năm nay, việc cô học thần lớp trưởng này đạt điểm cao đã là chuyện thường ngày, nhưng trước đó điểm cao nhất của nàng mới chỉ là 95 điểm (cụ thể là kết quả thi kỳ 1). Vậy mà qua kỳ 2 lại gần như đạt điểm tối đa, quả thật quá kinh khủng!!!
Đến cả thầy Trương Nham, sau khi nhìn điểm số của cô học sinh ưu tú này xong, cũng không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.
Dạy qua bao nhiêu thế hệ học sinh, thầy chưa từng gặp học sinh nào ưu tú hơn cô bé này. Nên nói thầy đen đủi hay là may mắn đây?
Không để ý mọi người phản ứng, Trần Hinh Di liền thở dài, với vẻ mặt đau đầu nhức óc:
"Thật đáng tiếc!"
Lấy lại tinh thần, Lý Khả Nhi liền hiếu kỳ nhìn cô bạn học thần thân thiết của mình:
"Tiếc cái gì cơ?"
"Đương nhiên là tiếc 0.5 điểm môn Ngữ Văn đó! Nếu không thì tớ đã đạt 100 điểm rồi. Quả nhiên là tớ vẫn chưa đủ học giỏi và cố gắng."
Lý Khả Nhi: "...."
???????
Mẹ kiếp, 99.5 còn chưa đủ giỏi, thế bọn tôi chưa tới 90 thì là cái gì? Là cặn bã của xã hội à?
Cái đồ ra vẻ ta đây này!
Tức giận lườm nguýt cô bạn một cái, Lý Khả Nhi liền cười lạnh:
"Tôi không biết cậu từ bao giờ lại biết "ra vẻ" như vậy đó! Nói đi, có phải cậu học từ Vô Thường Hy không? Vậy mà còn bảo không thích cậu ta, có quỷ mới tin!"
"Cái đồ ngu ngốc này nói gì thế! Ai mà thích cậu ta chứ! Tôi thấy cậu mới thích cậu ta thì có!"
"Đ�� thối tha, cậu mới đúng!"
Cứ thế, hai cô gái lại lần nữa đùa giỡn với nhau.
Bình tĩnh lại, thầy Trương Nham liền gõ nhẹ bục giảng ra hiệu cho cả lớp giữ im lặng, sau đó thầy tiếp tục đọc.
Rất nhanh sau đó, thầy đọc đến tên Tô Hoàng Nguyệt.
"Tô Hoàng Nguyệt, Toán, Lý, Hóa 9.5; Sinh, Sử, Địa 9.25; Anh 10; Văn, Công nghệ, Công dân 9, tổng điểm 93.25. Làm rất tốt, so với kỳ 1 tăng 3 điểm!"
Gật đầu, thầy Trương Nham vô cùng hài lòng.
Thầy còn tưởng Tô Hoàng Nguyệt, mầm non tốt như vậy, sau khi yêu đương sẽ học hành giảm sút, nhưng không phải vậy. Thậm chí điểm số của cô bé còn tăng lên đáng kể. Chẳng lẽ việc yêu đương lại giúp học sinh tiến bộ như vậy sao?
Bởi vì điểm của tên nhóc Vô Thường Hy cũng so với kỳ 1 tăng lên rất nhiều.
Dưới bàn học, khi điểm của mình được đọc xong, Tô Hoàng Nguyệt liền khẽ nhếch môi cười. Vô Thường Hy bên cạnh cũng nịnh nọt cô nàng:
"Không hổ là bạn gái anh, đúng là một học bá!"
Nguýt cậu ta một cái, Tô Hoàng Nguyệt liền cười:
"Không cần phải khen đâu. Cậu cũng lo cho cậu đi. Lần này cả lớp ai cũng tiến bộ, người thấp nhất là Lý Khương Cường cũng đạt 81 điểm rồi. Cậu và hắn ngày nào cũng cạnh tranh vị trí đếm ngược từ dưới lên thứ nhất, thứ nhì. Nếu lần này không trên được 70 điểm, xem chú Nhạc có phạt cậu không!"
"Không cần lo lắng, dù sao bây giờ ông già cũng không ph���i đối thủ của anh nữa rồi, hắc hắc!"
Tô Hoàng Nguyệt: "...."
Nhìn vào cái tên cuối cùng, Vô Thường Hy, thầy Trương Nham liền mở miệng:
"Vô Thường Hy, Toán 6.5; Lý, Hóa, Sinh 7.25; Văn 7; Anh 9.25; Công dân, Công nghệ 6.75; Sử, Địa 7.75, tổng 73.5. Tiếp tục cố gắng nhé!"
Mặc dù tên nhóc này chưa đạt được yêu cầu 80/100, nhưng cậu ta đã rất tiến bộ rồi. Phải biết kỳ 1 trước đó cậu ta chỉ được 61 điểm, lần này tăng lên tận 73.5, tức là tăng hơn 12.5 điểm. Thử hỏi có đáng kinh ngạc không?
Chỉ vậy thôi đã khiến thầy Trương Nham đủ hài lòng rồi. Cứ cái đà này, sẽ có ngày cậu nhóc này đạt mốc 80/100.
Mà bên dưới, nghe xong điểm của mình, Vô Thường Hy vô cùng hài lòng.
"Tăng lên tận 12.5 điểm, không tệ chút nào!"
Nhìn vẻ mặt đắc ý của cậu ta, Tô Hoàng Nguyệt có chút kinh ngạc. Không ngờ bạn trai của mình cũng trên được 70 điểm.
"Đâu có đâu có, mới tăng thêm có 12.5 điểm thôi mà, sao so sánh được với các học thần, học bá tăng 3, 4 điểm chứ?"
Xua xua tay, Vô Thường Hy liền khiêm tốn nói.
Tô Hoàng Nguyệt: "....."
Tức giận bấm vào eo cậu ta một cái, nàng liền chẳng biết nói gì cho phải.
Cái tên này cũng quá "ra vẻ" đi chứ! Tăng 12.5 điểm từ 61 lên 73.5 thì có gì mà khoe chứ, người ta là tăng từ 95 lên 99.5 đó!
Nhìn Tô Hoàng Nguyệt đang im lặng, Vô Thường Hy liền "hắc hắc" cười.
Đọc xong toàn bộ điểm, thầy Trương Nham liền thở dài một hơi.
Thầy cũng vô cùng vui vẻ và hài lòng. Là một người thầy, nhìn học sinh của mình ngày càng tiến bộ, thầy liền rất vui mừng, đặc biệt là Vô Thường Hy. Tên nhóc này cuối cùng cũng không khiến thầy phải quá lo lắng.
Cứ tưởng có tình yêu vào, cậu nhóc này sẽ học càng kém, ai ngờ lại tiến bộ.
Thầy lại cần phải suy nghĩ lại vấn đề này. Chẳng lẽ có tình yêu "nuôi dưỡng" sẽ khiến con người ta tiến bộ? Mà không bị xao nhãng sao?
Chẳng lẽ lại phải giúp cả lớp tìm người yêu để cho những tên nhóc này thêm "tiến bộ" không thành?
Nếu biết suy nghĩ của thầy, e rằng đám học sinh sẽ vô cùng biết ơn. Một người thầy tốt như vậy, tìm đâu ra chứ?
Nghĩ một hồi, thầy Trương Nham lần nữa gõ bục giảng ra hiệu cho cả lớp trật tự. Nhìn một vòng cả lớp, thầy liền muốn báo một tin:
"Thầy có một tin vui muốn báo. Do một số nguyên nhân, nhà trường sẽ cho học sinh nghỉ đông sớm, kết hợp với nghỉ Tết. Hơn nữa, nhà trường còn cấp cho mỗi lớp một khoản chi phí để mọi người có thể tổ chức một chuyến du lịch cuối năm. Lớp chúng ta ai có đề nghị gì về địa điểm du lịch không?"
Nghe xong tin này, cả lớp liền như nổ tung vì hưng phấn. Ai cũng vô cùng phấn khởi, được điểm theo ý muốn thì khỏi phải nói, lại còn có thể đi du lịch nữa, thật là quá tuyệt vời!
Nhắc tới địa điểm du lịch, ai nấy đều nhìn về phía Vô Thường Hy.
Thấy mọi người đều nhìn mình, cậu ta liền suy nghĩ một hồi, sau đó nói ra ý kiến của mình:
"Ông già của tôi sắp tới sẽ đi Thái Dương quốc một chuyến. Nếu được thì lớp chúng ta sẽ đi cùng máy bay riêng của bố tôi đến đó. Nghe nói bên đó có khu thiên đường suối nước nóng, vô cùng thú vị. Mùa đông này mà đi suối nước nóng thì còn gì bằng!"
Nghe vậy, ai nấy đều sáng mắt, đặc biệt là mấy tên con trai. Nghĩ tới việc có thể chiêm ngưỡng các cô gái Thái Dương quốc là cả người đều phấn khởi.
Không chỉ vậy, bên đó còn rất nhiều văn hóa Anime, quả là thiên đường của các trạch nam.
Riêng Vương Siêu, cậu ta chỉ mong đợi những món ăn ngon ở đó. Bởi vì món ngon trong nước cậu ta cũng đã ăn gần hết rồi, rất muốn nếm thử những món ngon nước ngoài mới mẻ.
Tuy nhiên, một số học sinh có gia cảnh khó khăn liền có chút khó xử.
"Nhưng đi nước ngoài như vậy có tốn kém quá không? Tớ sợ bọn tớ không kham nổi."
Cười khổ, một nam sinh bất đắc dĩ nói.
Một nữ sinh khác cũng đồng cảm gật đầu, và còn không ít học sinh cũng ở hoàn cảnh tương tự.
Bật cười nhìn đám người, Vô Thường Hy liền hào sảng nói:
"Không cần lo lắng! Các cậu chỉ cần chuẩn bị tiền tiêu vặt, mua sắm, chơi bời... còn tất cả những chi phí liên quan đến ăn uống, ngủ nghỉ của cả tập thể thì tôi sẽ lo hết!"
Vừa nói xong, cả đám liền hoan hô kêu vang: "Hy ca ngưu bức!", "Hy ca 666!"
Mỉm cười nhìn đám người đang hưng phấn, V�� Thường Hy cũng không nói thêm gì.
Mặc dù cậu ta rất tinh quái, thích trêu chọc, chơi khăm bạn bè, nhiều lúc có phần quá đáng, tuy nhiên, cùng là bạn học chung lớp, giúp đỡ, bảo vệ lẫn nhau suốt mấy năm, tình cảm của mọi người cũng đã rất sâu sắc.
Chỉ còn một năm nữa thôi là mọi người sẽ bước vào đại học, bước vào xã hội, mỗi người một ngả, không biết bao giờ mới gặp lại.
Vì thế, khi còn có thể, cậu ta muốn mọi người có thể càng thân nhau, càng vui vẻ hơn một chút, để sau này khi chia xa, mọi người có thể nhớ kỹ những người bạn cấp 3 đáng yêu này.
Đó là điều cậu ta có thể làm cho cái lớp yêu quý này.
Nắm tay Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt liền vui vẻ cười.
Đây là một điểm nàng thích ở tên nhóc này. Dù tinh quái, có vẻ ngốc nghếch, nhưng cậu ta trọng tình trọng nghĩa, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè nếu có thể.
Cậu ta cũng từng nói:
"Tôi không muốn mỗi lần họp lớp tất cả đều là ganh đua, soi mói, đố kỵ lẫn nhau. Thứ tôi muốn là tiếng cười, là sự hỏi han, là tình nghĩa, thật sự quan tâm và nhớ về nhau."
Đó là điều cậu ta nói khi thấy một nhóm người họp lớp chỉ toàn ganh đua, soi mói lúc đi ăn lẩu chúc mừng sinh nhật 16 tuổi của nàng.
Và đây cũng là điểm khiến thầy Trương Nham vẫn luôn quý mến Vô Thường Hy, dù cậu ta có tinh nghịch, hay gây sự, học kém.
Có thể nói, cái tập thể lớp này đoàn kết được như vậy, đều là nhờ tên nhóc này. Cậu ta giống như một cây cầu kết nối trái tim mọi người, khiến lớp này luôn thân thiện và đoàn kết.
Nhìn Vô Thường Hy phía dưới, thầy Trương Nham liền hài lòng cười.
Động tĩnh bên lớp này cũng khiến các lớp bên cạnh nghe thấy. Biết Vô Thường Hy đã "thao tác" hào sảng như vậy, ai nấy đều dùng ánh mắt mong chờ nhìn cán bộ lớp mình.
Điều này khiến mặt mũi đám người này đều tái mét.
"Mẹ kiếp, thằng Hy khốn kiếp! Mày hại bọn tao rồi!!!!"
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được xây dựng với sự chăm chút và sáng tạo.