Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 26: Chuyến du lịch đầy thú vị

Cuối tuần, sau trận "thiên thần quyền" đánh thức Vô Thường Hy đang ngủ mê man, Tô Hoàng Nguyệt bực tức giục giã:

“Cái tên này có thể ngủ như vậy hả, mau mau dậy đánh răng rửa mặt rồi sắp xếp hành lý đi, Nhạc thúc không đợi cậu ngủ đến trưa đâu!”

Vô Thường Hy còn ngái ngủ nên cứ như con rối bị Tô Hoàng Nguyệt sai bảo làm đủ thứ. Đến khi lấy lại tinh thần, hắn đã ở trên xe đang hướng ra sân bay.

Nhìn trên xe không có bóng dáng Vân Tử Dao, Vô Thường Hy có chút hiếu kỳ:

“Lão cha, mẹ con đâu rồi? Lần này không đi cùng chúng ta sao?”

Vô Thuần Nhạc vừa lái xe, vừa chỉnh nhạc, nghe Vô Thường Hy hỏi liền đáp:

“Mẹ con hôm nay không đi cùng chúng ta, cô ấy về bên ngoại hình như có chút việc.”

“Thì ra là vậy.”

Gật đầu, Vô Thường Hy ra hiệu mình đã hiểu. Lúc này, Vô Thuần Nhạc hỏi:

“Con không định đưa Serlny theo sao?”

Không thấy bóng dáng mèo béo trên xe, Vô Thuần Nhạc có chút tò mò.

Lắc đầu ngáp nhẹ, Vô Thường Hy bình thản nói:

“Không cần đâu cha, ở nhà có dì Dương Lan chăm sóc nó cũng không có vấn đề gì lớn. Hơn nữa, chúng ta đi chơi chỉ có hai ba hôm thôi, mang theo nó di chuyển qua lại con sợ nó không thích nghi được, lỡ phát sinh bệnh lạ thì rất khó giải quyết.”

“Ừm, cũng có lý. Thấy nó bám con như vậy, ta sợ con đi nó sẽ không muốn rời con thôi.”

“Hắc hắc, cái đó thì cha đừng lo lắng ạ, Serlny siêu ngoan luôn. Mèo con nuôi chắc chắn là con mèo ngoan ngoãn và thông minh nhất thế giới!”

Đắc ý, Vô Thường Hy ngửa mặt lên nhìn trần xe, như thể trần xe có thù với hắn vậy.

Cảnh tượng này khiến Tô Hoàng Nguyệt và Vô Thuần Nhạc chỉ biết im lặng.

Thần kinh thật!

Đó là suy nghĩ của cả hai người lúc này.

Mà Vô Thường Hy không hề hay biết rằng, Serlny – con mèo thông minh, ngoan ngoãn nhất trong miệng hắn – lúc này lại đang làm ra một màn khiến người khác phải kinh ngạc.

Nhìn thấy Serlny đang nằm xõa trên ghế sofa, một chân ôm lon nước ngọt, một chân cầm điều khiển ti vi không ngừng chuyển kênh, Dương Lan cứ thế trợn mắt há hốc mồm nhìn nó. Gói thức ăn cho mèo trên tay bà rơi xuống lúc nào không hay.

Nghe thấy tiếng đồ rơi vỡ, Serlny quay đầu lại. Khi thấy phần thức ăn cho mèo dưới chân Dương Lan và mấy con cá, khuôn mặt mèo mũm mĩm của nó liền lộ vẻ tiếc nuối.

“Meo meo!”

Kêu khẽ hai tiếng, nó còn dùng một chân khác chỉ vào thức ăn dưới đất, ý muốn nói là “rơi rồi, mau nhặt lên cho bổn miêu.”

Như hiểu được ý của nó, Dương Lan đang còn sững sờ vì kinh ngạc nhanh chóng phản ứng lại, luống cuống nhặt thức ăn, đặt lên bàn cho Serlny, sau đó vội vàng rời đi.

Cũng may Dương Lan là qu��n gia của Vô gia đã lâu, lòng trung thành vô cùng cao, cộng thêm Vô gia từng có ơn với nàng. Vì vậy, dù biết chuyện vừa xảy ra vô cùng khó tin nhưng nàng cũng sẽ không tùy tiện tiết lộ ra ngoài, mà trước hết gọi điện báo cho bà chủ, Vân Tử Dao.

Nếu để chuyện này bị lộ ra ngoài thì không biết sẽ khiến bao nhiêu người kinh ngạc. Dù thời đại này chó mèo thông minh cũng không ít, trên TikTok cũng đặc biệt nhiều, nhưng thân hình vừa ngoại cỡ, lại còn thông minh đến mức như Serlny thì chưa từng tồn tại. Không cẩn thận Serlny sẽ bị đem đi mổ xẻ mất.

Không hề hay biết chuyện xảy ra ở nhà, lúc này cả nhà Vô gia cũng đã đến sân bay. Thông qua lối đi VIP, mấy người rất nhanh đã đến nơi đậu máy bay riêng của Vô gia.

Ở đó cũng đã đứng không ít người. Ai tinh ý sẽ nhận ra đây đều là học sinh lớp 11A, còn có cả Trương Nham và vợ anh ấy, Tuệ Mẫn, cùng một cậu con trai nhỏ mũm mĩm, đáng yêu.

Cả lớp đang nói chuyện vui vẻ, khi thấy Vô Thường Hy đến, tất cả đều ngừng lại. Đặc biệt khi thấy Vô Thuần Nhạc, cả đám liền đồng thanh vấn an.

“Chào Vô thúc ạ!”

Mỉm cười, Vô Thuần Nhạc xua tay:

“Được được, không cần khách sáo như vậy. Đều là bạn học của thằng bé Tiểu Hy cả, cứ tự nhiên một chút.”

Thấy chủ nhân của tập đoàn Vô thị lừng danh uy phong lẫm liệt lại thân thiện đến vậy, cả đám học sinh cũng thở phào nhẹ nhõm. Thật sự mà nói, vị đại gia giới kinh doanh này mang lại áp lực quá lớn cho họ. Cái khí thế này không phải những học sinh chưa trải sự đời có thể chống lại được.

Nhìn đám học sinh của mình dáng vẻ co ro, Trương Nham liền bật cười, tiến lên phía trước bắt tay Vô Thuần Nhạc, khách khí nói:

“Chào Vô tổng ạ, cảm ơn sự giúp đỡ của anh mới giúp chúng tôi có chuyến du lịch ngày hôm nay. Tôi biết ý tưởng này là của Thường Hy, nhưng không có sự đồng ý của anh thì cũng khó mà thực hiện. Thay mặt toàn thể lớp 11A, trước tiên xin cảm ơn anh.”

“Ha ha, Trương lão sư, không cần khách sáo như vậy. Tôi cần cảm ơn anh mới đúng, nếu không có công lao của anh thì thằng bé Tiểu Hy chắc là sẽ không có tiến bộ lớn trong kỳ thi lần này đâu. Đúng là không làm người ta bớt lo mà!”

Cùng Trương Nham bắt tay, Vô Thuần Nhạc hào sảng cười. Tuy nhiên, nhắc tới con trai mình, hắn lại thấy đau đầu.

Tình cờ nhìn thấy cách đó không xa Tuệ Mẫn cùng một cậu bé mũm mĩm, Vô Thuần Nhạc liền có chút hiếu kỳ.

“Trương lão sư, người đằng kia có phải là vợ và con trai của anh không?”

“Không sai, đây chính là vợ tôi, Tuệ Mẫn, còn kia là con trai tôi, Trương Hàn. Tiểu Hàn, mau tới chào Vô thúc đi con!”

Vẫy vẫy tay ra hiệu con trai lại gần, Trương Nham liền gọi con.

Rụt rè trốn sau lưng mẹ, Trương Hàn dần đi tới trước mặt Vô Thuần Nhạc, rụt rè nói:

“Chào Vô thúc ạ.”

Mỉm cười, khẽ xoa đầu đối phương, Vô Thuần Nhạc cũng coi như là đáp lời. Nếu không phải phi công ra hiệu đến giờ xuất phát, hắn còn muốn cùng con trai Trương lão sư nói chuyện một hồi. Nghe nói thằng bé này mới 9 tuổi nhưng đã hai lần đạt thành tích trong kỳ thi quốc gia môn toán học, đúng là con trai của Trương Nham. Còn thằng nhóc 9 tuổi nhà mình thì chẳng biết làm gì ngoài phá phách nghịch ngợm.

Lắc đầu cảm thán, Vô Thuần Nhạc liền ra hiệu mọi người mau mang hành lý lên máy bay, sau đó ông đi trước lên máy bay.

Háo hức theo sau, ngay khoảnh khắc bước vào máy bay riêng của Vô gia, cả đám đều vô cùng kinh ngạc. Chiêm ngưỡng nội thất xa hoa và lộng lẫy, tất cả liền như những người nhà quê lần đầu ra thành phố, không ngừng kinh hô.

Ngay cả Lý Khương Cường, gia đình khá giả, cũng phải kinh ngạc, cảm thán người anh em này đúng là hào phóng đến vô nhân tính, còn ông bố thì càng chịu chơi hơn.

Vừa cảm thán xong, hắn liền thấy Tô Hoàng Nguyệt và Vô Thường Hy đã ngồi sẵn trên ghế.

Ngạc nhiên đi tới ngồi xuống dãy ghế bên cạnh hai người, Lý Khương Cường liền vỗ nhẹ vào vai Vô Thường Hy.

“Được lắm nha lão Hy, cậu vậy mà lên máy bay trước, chẳng thèm chào anh em một tiếng.”

Xua xua tay, Vô Thường Hy vẫn còn ngái ngủ.

“Đừng hỏi, tôi bây giờ vẫn còn uể oải, chỉ muốn ngủ một giấc thôi. Đừng làm phiền tôi, nếu không đến bên Thái Dương quốc tôi sẽ chẳng có tinh thần để vui đùa.”

Mơ mơ màng màng nói xong, Vô Thường Hy liền dựa vào vai Tô Hoàng Nguyệt ngáp dài.

Thấy bộ dạng này của tên này, Lý Khương Cường chỉ biết im lặng.

“Nguyệt ca, không phải tối qua cậu hành hạ tên này cái gì đấy chứ, sao mà sáng nay hắn lại uể oải thế này?”

Bất đắc dĩ nhìn cậu bạn trai đang dựa vào mình, Tô Hoàng Nguyệt cũng không biết nói gì. Tối qua nàng có động chạm gì hắn đâu, phải không? Nàng còn nhắc hắn ngủ sớm, trời mới biết sao hôm nay hắn lại mệt mỏi thế này.

“Đừng nói linh tinh, tôi có làm gì hắn đâu. Mà này, đây là bạn gái của cậu à?”

Bị hỏi như vậy, Lý Khương Cường đang muốn phản bác lời của Tô Hoàng Nguyệt liền nuốt ngược lại vào bụng, khẽ gãi mũi có chút lúng túng.

“Ừ, đây là bạn gái tôi, Chu Chỉ Nhu, học sinh lớp 11B3.”

Nghe vậy, Tô Hoàng Nguyệt liền trở nên hứng thú, liếc nhìn Chu Chỉ Nhu, sau đó khẽ gật đầu.

“Không tệ, rất đáng yêu. Có khí chất yếu đuối, bảo sao cậu lại thích. Cũng không ngờ tên miệng tiện như cậu vậy mà cũng có bạn gái, quả là kỳ lạ!”

Lý Khương Cường: “…..”

Im lặng một hồi, hắn liền có chút không phục.

“Nguyệt ca, cậu nói thế lại không đúng. Thằng cha lão Hy còn tiện hơn tôi, tại sao hắn vẫn cưa đổ được cậu?”

Vô Thường Hy đang ngủ mê man vẫn chưa hoàn toàn đi vào giấc ngủ, nghe được người anh em nói vậy liền hé một mắt, khinh bỉ nhìn đối phương.

“Đơn giản là tôi đẹp trai hơn cậu.”

“Phụt!”

Lý Khương Cường: “….”

Cú đâm này khiến Lý Khương Cường không kịp chuẩn bị, cả người cứng đơ, sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng. Nhưng mẹ nó, hắn cũng không có cách nào phản bác, ai bảo tên này thật sự đẹp trai chứ. Sợ là cả thành phố 17 cũng chẳng tìm ra ai đẹp trai hơn hắn.

Rốt cuộc không kìm được, thấy bộ dạng của bạn trai, Chu Chỉ Nhu bật cười. Quá thú vị rồi, yêu hắn lâu như vậy, nàng còn chưa thấy hắn ăn quả đắng bao giờ. Dù sao gia đình bạn trai mình cũng có địa vị, không phải ai cũng có thể trêu chọc. Nhưng mà trước mặt toàn trường giáo thảo vẫn bị “troll” như vậy, thật rất thú vị mà.

Nghe được tiếng cười của Chu Chỉ Nhu, Vô Thường Hy cũng mới chú ý tới. Nhìn đối phương, hắn có chút ngơ ngác.

“Chết tiệt, lão Lý, cậu còn dẫn cả bạn gái theo à?”

“Sao, không được à? Cậu cũng dẫn bạn gái theo đó thôi.”

Lý Khương Cường nói xong, hắn còn liếc nhìn Nguyệt ca một cái.

“Không giống nhau đâu, A Nguyệt của tôi là học sinh cùng lớp chúng ta. Còn bạn gái cậu là người ngoài mà. Nói đi, có phải cậu muốn tụ họp anh em cũng vì lý do này không?”

Biết là Vô Thường Hy không có ý gì xấu, chỉ đang trêu ghẹo nàng, Chu Chỉ Nhu cũng theo lời hắn mà nói:

“Đúng vậy, không được sao?”

“Ai nói không được, rất được là đằng khác!”

Mỉm cười, Vô Thường Hy cũng không tiếp tục trêu ghẹo đối phương.

Hắn không những không ý kiến, còn vô cùng ủng hộ. Hắn cũng biết là Chu Chỉ Nhu yêu Lý Khương Cường không có mục đích gì. Đơn giản là thằng cha này mồm miệng lanh lợi, vui tính nên mới thích đối phương, không hề liên quan tới gia thế. Bởi vì Chu gia cũng có tiếng tăm ở thành phố 17, hơn nữa hai người này yêu nhau cũng đã hai năm, e là tình cảm còn bền vững hơn cả hắn và Tô Hoàng Nguyệt.

Điều duy nhất khiến hắn kinh ngạc là biết Lý Khương Cường có bạn gái từ lớp 10, cũng từng gặp mặt đối phương mấy lần, tuy nhiên vẫn không biết tên và thân phận đối phương. Không ngờ lại là đại tiểu thư Chu gia, ông trùm công nghiệp thực phẩm ở thành phố 17, lại còn có cái tên giống với vợ của Lưu Minh.

Không biết suy nghĩ của Vô Thường Hy, Lý Khương Cường liền thở phào một hơi, nhìn đối phương cười nham hiểm.

“Lão Hy, cậu cứ cà khịa bọn tôi đi. Đến Thái Dương quốc rồi, cậu sẽ biết tay thôi, hắc hắc.”

Vừa nói vừa, hắn còn liếc nhìn về cuối khoang máy bay nơi Lương Phúc và Vương Siêu đang ngồi.

Thấy đối phương nhìn tới, hai tên này liền lộ ra nụ cười âm hiểm.

Hỏi tại sao hai tên này ngồi cách xa như vậy à? Đơn giản là không muốn bị cho “ăn cẩu lương” mà thôi.

Bộ dạng thần thần bí bí này của mấy tên này khiến Vô Thường Hy có chút hiếu kỳ. Nhưng mà hắn cũng không lo sợ, để xem lúc đó ai “hố” ai. Cứ “hố” hắn đi, ha ha, chưa ai thắng được hắn đâu, kể cả là ông bố của hắn.

Lần nữa dựa vào vai Tô Hoàng Nguyệt, Vô Thường Hy liền không để ý tới xung quanh. Tuy nhiên lúc này, Trần Hinh Di và Lý Khả Nhi liền đến ngồi phía trước hai người bọn hắn. Mà hai cô gái hôm nay ăn mặc khiến người ta phải trầm trồ.

Đều ăn mặc vô cùng đẹp đẽ, nói về nhan sắc e là cũng không hề kém cạnh Tô Hoàng Nguyệt.

Đang định chợp mắt, Vô Thường Hy thấy hai cô gái liền có chút kinh ngạc.

“Ai nha, lớp trưởng và lớp phó của chúng ta hôm nay có chút khác biệt à.”

Vừa ngồi xuống, nghe được lời nói của Vô Thường Hy, cả hai có chút hiếu kỳ.

“Khác biệt chỗ nào?”

Nhìn tên này, các nàng muốn xem hắn rốt cuộc muốn làm cái trò quỷ gì.

“Chính là đẹp hơn mọi hôm đấy chứ, tôi không ngờ lớp trưởng mọt sách lại có thể thành nữ thần khí chất, cô nàng nghiện game vốn có vẻ ngoài nhạt nhòa lại thành tiểu loli đáng yêu.”

Vuốt cằm, Vô Thường Hy cảm giác mình nói không sai.

Nhưng mà, mọi người xung quanh nghe lời hắn nói đều trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt khó tin. Đơn giản vì Nguyệt ca vẫn còn ở bên cạnh mà, ngay trước mặt Nguyệt ca dám đi khen nữ nhân khác, đây là không biết chữ “chết” viết như thế nào sao?

Kính nể nhìn người anh em này của mình, Lý Khương Cường đã thay hắn cầu nguyện, mong hắn có thể bình an sống đến Thái Dương quốc.

Mà Trần Hinh Di cùng Lý Khả Nhi cũng vô cùng kinh ngạc. Thật sự hai nàng hôm nay rất đẹp, đẹp vô cùng, thu hút rất nhiều nam sinh chú ý. Nhưng cũng không thể nào khiến tên này hứng thú được, đặc biệt là còn có đại ma vương Nguyệt ca bên cạnh. Đây cũng quá to gan đi!

Trong lúc mọi người nghĩ mọi chuyện cứ như vậy dừng lại, Vô Thường Hy sẽ bị Nguyệt ca hành hung một trận thì, câu nói tiếp theo của hắn liền khiến cả đám ngã ngửa.

“Nhưng mà, vẫn không đẹp bằng A Nguyệt nhà ta!”

Tô Hoàng Nguyệt: “…..”

Đám người: “….”

Không phục, Lý Khả Nhi liền nhìn Vô Thường Hy chất vấn.

“Hừ, tôi và Di Di có điểm gì kém Nguyệt ca, cậu nói xem?”

Thấy đối phương còn dám chất vấn mình, Vô Thường Hy liền trở nên phấn khởi.

“Được thôi, nếu đã thành tâm muốn biết như vậy, tôi sẽ nói cho cậu. Đến lúc đó đừng có mà bị tôi đả kích đấy!”

“Được thôi, nói đi, tôi mặt dày, không sợ!”

Ưỡn ngực, Lý Khả Nhi liền càng không phục.

Bên cạnh nàng, Trần Hinh Di nhìn vòng một của cô bạn thân liền có chút tự ti.

Thật mẹ nó lớn!

“Hắc hắc, rất tốt, rất có dũng khí. Điểm duy nhất các cậu thua ở A Nguyệt chính là không có một người bạn trai siêu cấp, siêu cấp đẹp trai như tôi. Sao nào, có thấy rất có lý không, có thấy không cách nào phản bác được không?”

Lý Khả Nhi: “….”

Đám người: ”….”

Tức giận véo cho hắn một cái, Tô Hoàng Nguyệt liền hết sức im lặng.

“Cậu đấy, bớt khoe khoang đi, cậu sắp bay lên tận trời rồi đó!”

“Sao cậu biết? Chúng ta cũng đã cất cánh, giờ đang trên trời đấy thôi.”

Vừa nói vừa, hắn còn chỉ ra ngoài cửa kính mênh mông bầu trời.

Đám người: “……”

Tô Hoàng Nguyệt: “….”

Rất tốt, nàng lại không thể phản bác.

Mà Lý Khả Nhi và Trần Hinh Di cũng không biết nói gì. Dù là có nghi ngờ khoe khoang, nhưng tên này nói cũng không phải không có lý mà. Bởi vì hắn thật sự đẹp trai, đẹp trai đến mức không có bạn bè cùng loại. Nói thật nhiều khi tên này nghiêm túc hay tỏ ra vẻ nam tính, các nàng cũng có chút động lòng, thật phiền toái.

Cứ như vậy, một đường vui vẻ trò chuyện, máy bay cũng sắp tới Thái Dương quốc. Trong quãng thời gian đó, Vô Thường Hy cũng đã như nguyện làm một giấc ngủ thoải mái, bây giờ hắn đã tinh thần hơn rất nhiều.

Tay đan tay Tô Hoàng Nguyệt, nhìn tiểu bạn gái đã dựa vào vai mình ngủ say, hắn khẽ cười, lưu lại nụ hôn nhẹ nhàng trên trán đối phương, sau đó nhìn ra ngoài cửa kính ngắm nhìn mênh mông trời mây.

Nhưng mà Vô Thường Hy luôn cảm giác có điểm không thích hợp, cụ thể ở đâu hắn cũng không thể đoán ra.

Trong thời gian này, hầu như tối nào hắn cũng dành thời gian vào không gian thức hải để luyện tập chưởng khống sức mạnh mình có. Đấy cũng là lý do mà hôm nay hắn uể oải như vậy, đơn giản vì đêm qua luyện tập quá đà mà thôi.

Một quãng thời gian như vậy tuy chưa chưởng khống được quá nhiều, nhưng thể chất dị năng hắn đã thuần thục hơn trước rất nhiều, phát huy ra sức mạnh cũng lớn hơn. Điều này mới khiến hắn có thể nhìn ra khoảng cách vô cùng xa, và cảm giác được có điểm gì đó không thích hợp.

Còn khống độc dị năng, không rõ đã chưởng khống được bao nhiêu phần trăm nhưng hắn có thể tùy ý điều khiển ba loại khí độc. Dù không quá mạnh nhưng cũng có chút tác dụng. Về phần sinh mệnh dị năng, hắn cũng đã có thể tự do điều động một lượng nhỏ sinh mệnh lực, có thể chữa lành vết thương ngoài da, coi như khá tốt. Còn lại phi hành dị năng, bình trướng dị năng thì cũng khá thuần thục.

Bây giờ hắn dám khẳng định, mình có thể đánh lại bản thân trước đó mà không tốn một giọt mồ hôi. Chẳng biết là nếu cùng Trắng đánh nhau có thể lật kèo hay không, thật là muốn thử mà.

Tuy nhiên trực giác của hắn nói cho hắn biết, đừng tìm chết, nếu không muốn ăn hành thì cũng đừng nghịch dại.

Và Hy ca của chúng ta cũng rất tin tưởng trực giác của mình.

Cứ như vậy suy nghĩ, cuối cùng cũng tới Thái Dương quốc, mọi người đã thanh tỉnh đều vô cùng hưng phấn.

Rời khỏi máy bay, cảm nhận không khí xung quanh ấm hơn Đại quốc một chút, cả đám đều vô cùng kích động.

Nhìn những người dân Thái Dương quốc qua lại với đủ dạng người, cả đám đều thấy lạ vô cùng.

Đặc biệt nhóm nam sinh, nhìn những cô gái Thái Dương quốc, mấy tên này cứ như thấy cái gì sinh vật lạ vậy, ánh mắt đảo đi đảo lại, còn một bên nói nhỏ với nhau ai xinh hơn, ai đẹp hơn.

Vô Thuần Nhạc bước ra, nhìn toàn bộ một lượt, hắn liền đi tới bên cạnh Vô Thường Hy, bàn giao lại chuyện trọng yếu.

Hắn gửi cho Vô Thường Hy một chiếc thẻ ngân hàng quốc tế, có thể tùy ý sử dụng tại bất kỳ ngân hàng nào, cũng để lại không ít vệ sĩ để có thể đảm bảo an toàn cho đám nhỏ này. Hắn cũng cho biết mình đã chuẩn bị chỗ ở, ăn uống, lịch trình… Chỉ cần theo xe tới nơi là có thể.

Bàn giao mọi việc xong, Vô Thuần Nhạc liền cáo từ mọi người, lên xe đi gặp đối tác lần này tới Thái Dương quốc.

Còn Vô Thường Hy, hắn liền dẫn theo mọi người trùng trùng điệp điệp lên vài chiếc xe đã chuẩn bị sẵn, hướng khách sạn mà Vô Thuần Nhạc chuẩn bị mà đi. Khách sạn này cũng cách khu vui chơi suối nước nóng không xa, rất thuận tiện cho việc đi bộ tới. Hơn nữa, khách sạn này là khách sạn 7 sao lớn nhất ở đây, vô cùng sang trọng và rộng rãi, phục vụ cũng vô cùng tốt.

Vào khách sạn, làm mọi thủ tục xong, mọi người liền chọn phòng cho mình.

Điểm khiến người ngoài ý muốn đó là do Chu Chỉ Nhu và Lý Khương Cường muốn ở cùng một phòng, dẫn tới nhóm nam sinh và nữ sinh đều dư ra một người, không thể chia theo hai người cùng giới một phòng. Điều này khiến cả đám có chút bối rối, đồng loạt nhìn về phía Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt.

Như biết ý nghĩ của đám người này, sắc mặt Tô Hoàng Nguyệt liền có chút đỏ, nhưng cũng không ý kiến. Mà Vô Thường Hy càng không ý kiến, trong lòng đã đắc ý vô cùng.

Dù sao lúc nhỏ hai người thường xuyên ngủ chung, có gì mà ngại cơ chứ.

Thế là Hy ca và Nguyệt ca của chúng ta liền ở cùng một phòng.

Bước vào gian phòng xa hoa, tràn đầy cách trang trí đặc trưng của Thái Dương quốc, hai người cũng có chút mới lạ. Lần đầu tiên tới Thái Dương quốc, đương nhiên mọi thứ đều vô cùng mới mẻ.

Đợi cho sắp xếp hành lý xong, hai người liền được gọi xuống ăn trưa. Ở Đại quốc lúc này đã là hơn 14 giờ chiều, nhưng bên Thái Dương quốc cũng mới chỉ hơn 11 giờ trưa, vừa hay là giờ ăn trưa.

Ăn uống no đủ xong, tại phòng của mình nghỉ ngơi một lúc, cả đám liền thay đồ xuất phát tới khu vui chơi suối nước nóng.

Gọi đây là khu vui chơi suối nước nóng, đơn giản là ở đây thiết kế vô cùng đặc biệt. Mọi thứ đều làm từ đá, cầu trượt đá, mọi trang trí đều làm từ đá, và rất nhiều khu tắm đều là nước nóng.

Buổi chiều, cả đám cùng nhau vui chơi đùa nghịch một vòng khu vui chơi, trượt cầu trượt siêu cao, siêu dài trong tiếng hét của nhóm nữ sinh và trong tiếng cười của nhóm nam sinh. Hay là lặn xuống chui vào hang động đá với thật nhiều hình thù kỳ quái tượng đá, hoặc là ngâm mình trong các hồ nước nóng hổi đầy thư giãn.

Tới ban đêm, trước khi dùng bữa tối, cả đám liền cùng nhau vào phòng tắm tập thể VIP, cùng nhau ngâm tắm lần cuối.

Phòng VIP khác biệt so với các nơi khác chính là ở đây càng thêm bảo mật, càng thêm kín đáo, sẽ không có việc có người có thể nhìn lén, đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng, và cũng càng thêm an toàn cho cả nam lẫn nữ, không có khả năng xảy ra sự cố dẫn tới nam nữ có thể vào chỗ tắm của nhau.

Mặc dù hai phòng tắm là liền kề.

Bên nhóm nữ sinh, mọi người đang thoải mái ngâm mình trong hồ nước ấm áp, một ngày vui chơi mệt mỏi cũng tan biến.

Dựa vào tảng đá gần bờ, để lộ ra xương quai xanh trắng nõn, Tô Hoàng Nguyệt liền một mặt thoải mái, hai má vì quá nóng dẫn tới ửng hồng. Dáng người hoàn mỹ dưới hơi nước như ẩn như hiện khiến người mơ màng hết bài này đến bài khác. Bên cạnh nàng, Trần Hinh Di cũng không kém cạnh, chỉ là dáng người so Tô Hoàng Nguyệt không được kiện toàn và hoàn mỹ như vậy, dù sao Tô Hoàng Nguyệt cũng là tập võ, dẫn tới dáng người vô cùng chuẩn, lại còn có múi cơ bụng.

Tuy nhiên cũng đã là hoàn mỹ trong mắt các nam nhân.

Đưa tay ra nhẹ nhàng dùng nước xoa nhẹ cơ thể, Tô Hoàng Nguyệt liền nhìn sang một bên Trần Hinh Di đã toàn thân ngâm xuống nước, chỉ để lộ cái đầu hỏi:

“Đúng rồi, Khả Nhi đâu? Chúng ta cũng đã tắm hơn 10 phút vẫn chưa thấy cái cô bé lùn này tới à.”

Chưa kịp đợi Trần Hinh Di trả lời, Tô Hoàng Nguyệt liền cảm thấy trước ngực bị tập kích. Điều này khiến nàng không nhịn được kinh ngạc bật người ra, sau đó một quyền đánh xuống vùng nước trước mắt văng tung tóe vô số bọt nước.

Cùng lúc, một tiếng kêu thảm liền vang lên.

“Ai ui!”

Chui người ra khỏi mặt nước, hai tay đau đớn ôm lấy đầu nhỏ, Lý Khả Nhi hai mắt liền rưng rưng.

“Chết tiệt, Nguyệt ca cậu không cần ra tay mạnh như vậy chứ!”

Khi thấy người tập kích nàng lại là Lý Khả Nhi, nàng liền im lặng vô cùng, sắc mặt có chút ngượng ngùng nói:

“Ai bảo cậu, cái cô gái hư hỏng này, dám tập kích tôi!”

“Còn không phải cậu nói người ta lùn sao? Tôi đây rõ ràng là chưa phát triển hết mà, có được không hả?”

Nghe đến “chưa phát triển hết” mấy từ này, Trần Hinh Di đang một bên cười trộm liền không cười nổi. Nhìn vòng một siêu khủng của Lý Khả Nhi, nhìn lại vòng một của mình chỉ lớn hơn màn hình điện thoại một chút, đột nhiên nàng cảm giác thế giới này là hắc ám.

Mà Tô Hoàng Nguyệt cũng chẳng khá hơn là bao. Nhìn hai trái dưa to hơn hẳn những nữ sinh cùng tuổi của Lý Khả Nhi, Tô Hoàng Nguyệt cũng có chút tự ti.

Đột nhiên nàng nghĩ, không biết tên Vô Thường Hy này thích lớn hay là nhỏ.

Ở phòng tắm nam bên kia, bị nhắc đến như vậy, Vô Thường Hy liền hắt xì một cái.

Thấy thế, mấy tên đang so xem ai “kiếm” càng lớn liền vô cùng kinh ngạc.

“Không phải chứ lão Hy, cậu sao thế, chẳng lẽ bị cảm lạnh à?”

“Không thể nào, nhiệt độ ở đây ấm áp như vậy, lại đang ngâm nước nóng thì sao mà cảm lạnh được.”

Nghe lời Lương Phúc, Lý Khương Cường liền bác bỏ ngay.

“Không sai, chắc là Hy ca bị làm nhiều việc ác nên bị ai đó nguyền rủa rồi.”

Dương Dương đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước liền đưa ra ý kiến của mình.

Nghe lời nói của mấy tên này, Vô Thường Hy liền liếc nhìn họ với vẻ khinh bỉ.

“Thôi đi, các cậu nghĩ gì đâu. Chắc chắn là có mỹ nữ nào đang nhớ tới ca, ca mới hắt xì đấy!”

“Có cái nịt!”

Vô Thường Hy: “….”

Chết tiệt!

Không thèm để ý ba tên này, nhìn một vòng không thấy Vương Siêu, Vô Thường Hy liền thắc mắc.

“Ơ, lão Vương đâu?”

“Hình như là đi vệ sinh.”

Cũng không thấy bóng dáng Vương Siêu, Lý Khương Cường cũng khó hiểu.

“Tôi chỉ sợ hắn về ăn tối trước, đối với tên này ăn uống quan trọng hơn tắm nhiều.”

Trầm tư, Lương Phúc liền cảm thấy suy đoán của mình rất có lý.

Mà mấy tên này cũng cảm thấy Lương Phúc đoán không sai.

Nhưng ngay lúc này, cả đám đột nhiên liền cảm giác mặt nước phẳng lặng bắt đầu rung động nhè nhẹ.

Ngơ ngác nhìn nhau, cả đám liền dần dần quay đầu về phía cửa, rất nhanh liền thấy một bóng người to lớn đang vù vù chạy tới.

“Hắc hắc hắc, các huynh đệ, tôi đi ăn về rồi đây, tôi sẽ xuống tắm cùng các cậu!”

Đây chính là Vương Siêu chứ còn ai nữa. Quả nhiên tên này là đi ăn xong mới tới tắm. Theo lời hắn, tắm mà đói thì không thể.

Nhìn cái thể trạng to lớn đang lao tới của đối phương, phản ứng lại, cả đám liền tròn mắt.

“Chết tiệt, không muốn đâu!”

“Lão Vương, Stop!!!!”

“Con mẹ nó!”

Không để ý tới Vương Siêu, cả đám nhanh chóng bơi tới tảng đá gần nhất, bởi vì bọn hắn có thể đoán ra được cảnh tượng kế tiếp, nhưng mà cũng đã không kịp.

Chỉ thấy Vương Siêu đến gần hồ nước liền chạy lên trên một vách đá cao, thả người nhảy xuống.

Một màn này khiến tất cả nam sinh ở đây sợ đến mất mật, đồng thanh buột miệng chửi thề.

“Con mẹ nó!!”

Ngay khoảnh khắc Vương Siêu rơi xuống hồ nước, một cơn sóng thần khổng lồ được tạo ra quét ngang mọi thứ, toàn bộ mọi người đều bị sóng thần cuốn đi tứ phía.

Đợi lúc Vương Siêu từ mặt nước chui ra, nhìn hồ nước chẳng còn một bóng người, hắn liền gãi đầu nghi hoặc.

“Mọi người đâu hết rồi à???”

Mà lúc này, nhóm nam sinh đều bị nước tạt lên bờ, mỗi người một nơi, khắp người bầm tím, khóe miệng giật liên hồi.

Có tên còn uống không ít nước, đang nằm ở đó sặc nước. Có tên còn bị nước tạt đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh nhìn lên trên.

Chắc chỉ có Vô Thường Hy là không bị sóng thần ảnh hưởng, nhưng hắn cũng bị nước dội ướt sũng. Không chỉ thế, hắn còn bị quần bơi của một tên xui xẻo nào đó tạt thẳng vào mặt.

Đen mặt gỡ chiếc quần bơi trên mặt xuống, nhìn chiếc quần bơi màu hồng phấn, lại còn có hình trái tim kia, khóe miệng hắn giật liên hồi.

“Mẹ nó, là tên nào nặng đô thế, biết chơi thế?”

Từ trong tay Vô Thường Hy giật lại chiếc quần bơi của mình, Lương Phúc có chút lúng túng.

“Khụ, cái này là của tôi mà lão Hy.”

Vô Thường Hy: “….”

Chết tiệt…

Nhanh chóng lùi lại, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn người anh em này của mình, Vô Thường Hy cuối cùng hiểu tại sao tên này chưa có bạn gái.

“Lão Lương, tôi hiểu rồi, từ nay cậu không cần giấu nữa, hãy sống với con người thật của mình, chúng ta sẽ không kỳ thị cậu.”

Lương Phúc: “….”

“Hiểu cái đầu của cậu ấy, rốt cuộc cậu hiểu cái quái gì cơ chứ!”

“Không cần nói, tôi sẽ không kỳ thị cậu.”

Vỗ vỗ vai Lương Phúc, Vô Thường Hy liền dùng ánh mắt động viên đối phương.

Lương Phúc: “….”

“Mẹ nó, đừng ở đó nghĩ lung tung, bây giờ trước tiên trả thù thằng cha Vương kia. Dám khiến chúng ta thảm hại như vậy thì không thể tha thứ!”

Mà lời nói này của Lương Phúc liền khiến một đám tên cùng theo tức giận, nhanh chóng đứng dậy bao vây Vương Siêu.

Bị bao vây, Vương Siêu vẫn ngơ ngác, không biết chuyện gì xảy ra.

“Các cậu đây là….”

“Không nói nhảm, anh em, lên!”

“Tụt quần búng bi!”

Chưa đợi Vương Siêu kịp phản ứng, hắn đã bị một đám nam sinh tức giận bao vây, tụt quần điên cuồng búng bi.

Tiếp đó là tiếng kêu thảm thiết của lão Vương, đến mức bên cạnh nhóm nữ sinh cũng có thể nghe thấy.

Vừa từ sau tảng đá chui ra, Dương Dương thấy cảnh này liền lạnh toát người. Hắn liền lẳng lặng lặn xuống nước, không để mọi người nhìn thấy.

Hắn không dám chắc nếu để mọi người biết hắn là người duy nhất không bị sóng thần ảnh hưởng liệu có bị vạ lây hay không. Cái “cậu bé 5cm” của hắn cũng không thể chịu được cái “thao tác sung sướng” này đâu, tốt nhất là nên trốn đi.

Và cứ như vậy, buổi tắm nước nóng liền kết thúc trong tiếng kêu thê thảm của Vương Siêu. Khi trở về ăn tối, tên này vẫn dùng ánh mắt oán hận nhìn nhóm nam sinh, đặc biệt là Vô Thường Hy, bởi vì tên này ra tay nặng nhất.

Bên cạnh hắn, Tô Hoàng Nguyệt nhìn Vương Siêu cứ nhìn chằm chằm bạn trai mình liền có chút tò mò.

Rốt cuộc cái tên bạn trai tính cách quỷ quái này của mình đã làm gì mà khiến người ta oán hận đến thế.

Ăn cơm tối xong, trước khi về phòng, cả đám liền tổ chức chơi trò Thử thách hay Nói thật, do Lý Khương Cường và Vương Siêu, Lương Phúc cầm đầu.

Tới lúc này, hắn cũng biết nguyên nhân đám bạn trên máy bay cười nham hiểm như vậy, âm mưu, mẹ nó đều là âm mưu!

Nhìn cái tên mình 100% sẽ quay vào, Vô Thường Hy đã không biết nói gì. Đặc biệt, mỗi lần hắn chọn thử thách là cả đám sẽ đưa ra những thử thách chết người, đều là tán tỉnh gái trước mặt Nguyệt ca, khiến Hy ca một phen run sợ. Còn đến khi chọn nói thật thì đều là hỏi trước đó đã tán tỉnh cô gái nào, khiến Hy ca lần nữa đứng ngồi không yên.

Cuối cùng, Hy ca của chúng ta chỉ có thể chạy thục mạng, nếu không đêm nay khó giữ lại tính mạng.

Quả nhiên, về phòng, hắn liền bị Tô Hoàng Nguyệt ẩu đả một trận, còn bị phạt ngủ ghế sofa.

Rất tốt, thù này Hy ca nhớ, mà hắn chưa bao giờ để thù qua đêm. Thế là liền thả ra độc khí, một loại có thể khiến người ta mơ về những thứ kinh hoàng nhất cuộc đời.

Và thế là Lương Phúc mơ mình cùng 100 vị cao to đen hôi đại hán nhiệt huyết vận động, Lý Khương Cường thì nằm giữa một vùng thảo nguyên xanh ngát, Vương Siêu thì bị trói hai chân hai tay, rồi bị một đám cơ bắp nam điên cuồng búng bi.

Cái chết người chính là ba tên này còn không thể tỉnh dậy cho tới khi tới 6 giờ sáng.

Đúng là quá kinh khủng!

Nếu biết tất cả đều do Hy ca của chúng ta gây ra, chắc chắn ba tên này sẽ liều mạng.

Truyện được biên soạn bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép không xin phép đều bị nghiêm cấm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free