(Đã dịch) Trùng Sinh Chi Giáo Viên Đặc Chủng Binh - Chương 29: Hoa hậu giảng đường khuyên can
Giữa trưa tan học, Lâm Hi, vừa mua cơm trưa từ bên ngoài về, đang cùng Triệu Khiết cười nói, chuẩn bị trở về phòng học ăn cơm, thì một người bạn học hớt hải chạy đến.
– Lâm Hi, mau đi cứu người đi! Cảnh Bân sắp bị đánh chết rồi! – Người bạn học hớt hải, thở không ra hơi, lo lắng thúc giục Lâm Hi.
– Cái gì cơ? Nói chậm lại xem nào! – Lâm Hi nhíu mày, vô cùng khó hiểu. Mình và Cảnh Bân có liên quan gì đâu, chẳng lẽ Cảnh Bân đánh nhau với người khác thì liên quan gì đến mình? Sao lại bắt mình đi cứu người chứ?
– Giang Sơn lớp trên đang đánh Cảnh Bân trong căn tin kìa! Mặt mũi, đầu cổ đều bê bết máu, còn đang bị đập nữa đó! – Người bạn học đó không đợi giải thích, đã kéo Lâm Hi chạy thẳng tới căn tin, vừa chạy vừa nói: – Mọi người đều bảo tìm cậu. Lần trước cậu ta cứu cậu, cậu đi khuyên đi! Mấy người khác chẳng ai dám vào can đâu!
– Ai, đừng kéo tôi... – Lâm Hi không vui vẻ gì mấy, hất tay ra, nhưng bước chân vẫn không ngừng.
Khi Lâm Hi vừa xông tới tầng hai căn tin, cô hoàn toàn sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Một nam sinh đầu bê bết máu, trên đầu đội một cái "mũ sắt" sáng loáng, máu tươi tí tách chảy ra từ những lỗ hổng nhỏ dưới chiếc mũ, còn Giang Sơn và Đặng Kiệt thì đang vung vẩy chiếc ghế dài, liên tục giáng xuống.
– Dừng lại! Các cậu làm cái gì vậy! – Lâm Hi ném phịch túi đồ ăn nhanh trong tay rồi xông đến.
Như gà mẹ dang cánh che chở con, Lâm Hi đứng chắn trước mặt Giang Sơn, hoảng sợ trợn tròn mắt nhìn gương mặt đầy vẻ hung bạo của Giang Sơn...
Chiếc ghế dài trong tay Giang Sơn vẫn còn giơ cao trên đầu Lâm Hi, Giang Sơn thở hồng hộc.
– Học tỷ... – Giọng Giang Sơn khàn đặc như bị bóp nghẹt.
– Cậu tránh ra, nó còn chưa chịu thua đâu! Lần này đánh cho nó nhớ đời, sau này đỡ phiền phức! – Giang Sơn ngừng lại một chút, hơi nghiêng người sang nhìn Cảnh Bân rồi nói.
– Đánh nữa là chết người đó! Cậu điên rồi à? Thù hằn gì mà ghê vậy! Buông cái ghế xuống! – Lâm Hi lo lắng hô, còn Đặng Kiệt một bên, đã sớm buông ghế xuống, ngồi thở hổn hển trên đó, thản nhiên xem náo nhiệt...
Giang Sơn hậm hực vứt chiếc ghế sang một bên, nhìn Lâm Hi không nói gì...
– Cậu đánh người ta ra cái nông nỗi gì rồi! – Lâm Hi cau mày nhìn Giang Sơn. Cô không thể hiểu nổi, bình thường cậu ta trông hiền lành, cục mịch vậy mà sao đánh người lại điên cuồng, ra tay độc ác đến thế? Lần trước tên nam sinh rình trộm suýt nữa bị đánh chết, vậy mà mới mấy ngày lại đánh bạn học ra nông nỗi này...
– Học tỷ, chị không biết đâu! Người như vậy, không cho một bài học thật đáng, sau này sẽ rắc rối không dứt! – Giang Sơn chỉ vào Cảnh Bân đang ở sau lưng Lâm Hi, tức tối nói.
– Thôi được rồi! Đừng đánh nữa! Đi mau! Lát nữa giáo viên đến bây giờ! – Lâm Hi một tay kéo tay Giang Sơn, lôi cậu ta xuống lầu.
– Thằng ranh con, mày nhớ cho kỹ vào! Lần sau để tao biết mày còn gây sự nữa, thì tao đánh chết mày thật đấy! – Dù đã bị kéo đến đầu cầu thang rồi, Giang Sơn vẫn không quên quay lại chỉ tay vào Cảnh Bân cảnh cáo.
Đặng Kiệt cũng đi theo xuống lầu, dưới ánh mắt tò mò của bạn học xung quanh, Giang Sơn bị lôi ra khỏi căn tin.
– Giang Sơn, Lâm đại mỹ nữ, hai người cứ trò chuyện đi. Tôi về phòng học đợi trước nhé! – Đặng Kiệt cất tiếng chào rồi quay người định đi.
– Về đây! Ra ngoài ăn cơm! – Giang Sơn hô một tiếng, quay người nhìn Lâm Hi hỏi: – Còn chưa ăn gì đúng không, học tỷ!
– Ăn cái gì mà ăn chứ! – Lâm Hi tức giận liếc nhìn.
– Đi thôi, tôi mời chị ăn cơm! – Giang Sơn coi như không có chuyện gì, cười một tay kéo Đặng Kiệt rồi nói.
– Lớn từng này rồi, sao vẫn còn như con nít vậy, động tay động chân có giải quyết được vấn đề không? Cậu xem cậu đánh người ta kìa. Lỡ đánh hỏng người, đánh cho tàn phế là cậu phải đi tù đấy...
Giữa những lời càu nhàu của Lâm Hi, ba người Giang Sơn, vừa cười ngây ngô vừa đi ra khỏi trường học.
Trong tiệm ăn nhanh cạnh trường học. Gọi món ngon rồi, Lâm Hi ngồi đối diện Giang Sơn, nghiêng đầu nhìn cậu ta.
Một nam sinh mày rậm mắt to, đường nét khuôn mặt rõ ràng, toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Thế nhưng sao lại nghiện đánh nhau, ra tay không phân biệt nặng nhẹ đến vậy?
Nhận thấy ánh mắt của Lâm Hi, Giang Sơn cũng nhìn sang, ngả người lên mặt bàn, khẽ hỏi: – Học tỷ, tôi đẹp trai không?
– Ách? – Lâm Hi vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, bị câu hỏi đột ngột của Giang Sơn làm cho giật mình không kịp phản ứng.
– Gì cơ? Cậu... Thật đúng là không biết xấu hổ! – Lâm Hi đỏ mặt gắt nhẹ một tiếng rồi nói.
– Tự nhiên chị cứ nhìn chằm chằm vậy! – Giang Sơn lầm bầm một tiếng, đứng thẳng người dậy ngước nhìn về phía quầy hàng để xem món ăn đã được chuẩn bị chưa. Đánh nhau một trận, cậu ta thấy hơi đói bụng.
– Cậu có biết hối lỗi một chút không? Đánh bạn học ra nông nỗi đó, trường học có thể không xử lý cậu sao? – Lâm Hi nhìn cái bộ dạng vô tâm vô phế của Giang Sơn, chỉ đành trách mắng, tiếc rằng không thể rèn sắt thành thép.
– Trường học? Mà xử lý tôi làm gì? Nếu họ dám xử lý tôi..., tôi sẽ đốt trụi văn phòng hiệu trưởng cho mà xem! – Giang Sơn trợn mắt, không phục nói.
– Tôi mới phát hiện, thì ra cậu lại là một tên khốn nạn như vậy! – Lâm Hi thở phì phì, quay mặt đi chỗ khác.
Vốn cô tưởng Giang Sơn phẩm hạnh không tệ, lại không giống những cậu con trai trẻ tuổi bây giờ hay nói quá lời, thích hư vinh, là một nam sinh rất đáng tin cậy.
Ai ngờ, cậu ta lại là một tên giang hồ vặt, đầy vẻ côn đồ đến vậy! Trong lòng Lâm Hi thoáng qua chút thất vọng, không nói rõ được lý do...
– Tôi khốn nạn? Sao tôi lại khốn nạn chứ? Mấy lão già khốn nạn kia để tôi gánh tội, gây rắc rối xong bọn họ không chịu gánh vác? Mọi chuyện tốt đều thuộc về họ, còn tôi thì phải tự mình gánh hết? – Giang Sơn khịt mũi một tiếng, bất phục nói.
Kiếp trước ở trong quân đội, chỉ cần là khi thực hiện nhiệm vụ, bất kể Giang Sơn gây ra bao nhiêu rắc rối, đều có cấp trên là Đại đội trưởng đứng ra gánh vác. Đã quen với việc có người dọn dẹp hậu quả nên Giang Sơn cảm thấy vô cùng bất phục.
– Cậu nói ai? Rốt cuộc thì hai cậu vì chuyện gì mà xung đột vậy? – Lâm Hi kinh ngạc hỏi.
– Hiệu trưởng, ông Hình lão Hổ đó! Hai người họ lúc ra nghỉ giữa giờ thể dục thì... – Giang Sơn thấy đồ ăn chưa được mang lên, chống cằm chậm rãi kể.
– Chuyện như vậy sao cậu không nói với nhà trường? Nếu đã vì chuyện liên quan đến nhà trường mà gây ra mâu thuẫn, cậu phải tìm giáo viên trong trường để giải quyết chứ! – Lâm Hi bĩu môi nói.
– Chuyện gì cũng tìm giáo viên sao? Chuyện như này tìm họ thì có ích gì chứ? – Giang Sơn liếc nhìn Lâm Hi bằng ánh mắt khinh thường.
– Lâm đại mỹ nữ, chuyện tranh chấp giữa con trai thì chị cũng không hiểu đâu! – Đặng Kiệt ở bên cạnh chen vào nói.
– Cậu là bạn học của Giang Sơn à? – Lâm Hi nhìn Đặng Kiệt hỏi. Thấy Đặng Kiệt chỉ nhún vai không nói gì, cô tiếp tục mở miệng: – Cậu nói xem, với tư cách là bạn học, bạn tốt, nó gây sự mà cậu không can ngăn lấy một tiếng, cậu còn hùa theo cùng đánh! Thật không hiểu các cậu nghĩ cái gì nữa!
– Chúng tôi là huynh đệ! Tình cảm huynh đệ giữa bọn con trai thì mấy người con gái các chị làm sao mà hiểu hết được. Nói chị cũng không hiểu đâu! – Giang Sơn phán một câu chắc nịch.
Thấy đồ ăn đã được mang lên, Giang Sơn vung tay ra hiệu, nói với Lâm Hi và Đặng Kiệt: – Nhanh ăn cơm đi! Đừng vì chuyện nhỏ nhặt này mà tranh cãi mãi nữa! Tôi đói chết rồi!
Vồ lấy một cái cánh gà liền gặm, vừa đưa vào miệng đã cảm thấy hơi nóng, vừa xuýt xoa, Giang Sơn vừa nói: – Hơi nóng, mọi người ăn từ từ thôi, cẩn thận đừng để bị bỏng nhé...
Nói người khác ăn chậm, vậy mà Giang Sơn lại không hề chậm lại chút nào, nhanh như gió cuốn mây tan, cậu ta đã ăn hết cả một thùng chân gà lớn đến mức thấy đáy rồi.
Lâm Hi và Đặng Kiệt mỗi người còn chưa ăn hết nửa cái chân gà, đã bị tốc độ ăn của Giang Sơn làm cho sững sờ, ngây người nhìn cậu ta...
– Ăn đi chứ! – Giang Sơn thúc giục. Thấy bánh mì kẹp thịt được mang tới, cậu cầm lấy một cái, cắn ngập răng, trong miệng còn lầm bầm: – Bơ hơi ngấy.
Bị Giang Sơn ảnh hưởng, sau đó khi gà rán cuốn, khoai tây chiên được mang lên, Đặng Kiệt và Lâm Hi đều học theo mà ăn ngấu nghiến, nhưng hai người cộng lại vẫn không thể ăn nhiều và nhanh bằng một mình Giang Sơn...
– Cái đồ heo này! Không đủ hay sao mà còn đòi, giành đồ ăn trong đĩa của tôi làm gì! – Thật sự không thể nhịn được nữa, Lâm Hi thò tay quệt dầu mỡ vào ống tay áo Giang Sơn, tức giận bĩu môi lẩm bẩm nói.
– Chị ăn ngon ghê! – Giang Sơn haha cười, quay người sang quệt hai cái vào ngực Đặng Kiệt.
– Hai người vợ chồng cãi nhau, bôi cái gì lên người tôi vậy! – Đặng Kiệt vội vàng nhảy ra, chạy đi gọi thêm đồ ăn.
Cảm thấy Lâm Hi ngượng ngùng, Giang Sơn ngẩng mắt nhìn sang, thấy Lâm Hi đỏ mặt, nhăn mũi nhìn cậu ta.
– Học tỷ, đừng để ý, thằng bạn thân của tôi thích đùa vậy thôi! – Giang Sơn vội vàng giải thích.
Lâm Hi hừ một tiếng, không thèm để ý đến Giang Sơn nữa.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free, và mọi sự sao chép đều không được phép.