Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Làm Ruộng Đổi Mới Dòng Thuộc Tính (Dịch) - Chương 1: Chapter 1: Tần Minh (1)

"Haiz, nam nhân không có tiền thì sống chẳng khác gì con chim gãy cánh, còn nữ nhân không có tiền thì khổ đủ đường..."

Trời vừa hửng sáng.

Nam Hoang Tu Tiên giới, khu nhà lụp xụp ngoại vi Thanh Dương phường thị.

Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra, một thanh niên có diện mạo bình thường bước ra ngoài.

Tần Minh ngáp dài, dụi dụi đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, vác Linh Cuốc lên vai, chuẩn bị ra đồng làm việc.

Trước khi đi, hắn không nhịn được ngoái đầu nhìn sang sân nhà hàng xóm bên cạnh, trong lòng bốc hỏa.

"Nửa đêm nửa hôm la hét cái gì chứ? Không có chút ý thức chung nào sao?"

Hàng xóm của hắn là một nữ tu trẻ tuổi diện mạo cũng khá xinh đẹp nhưng cứ cách vài bữa lại đưa nam tu về nhà qua đêm, làm chuyện mờ ám.

Tối qua còn hú hét cả một đêm trời.

“Đợi khi nào có Linh Thạch, dù không đổi được nhà mới thì nhất định cũng phải bố trí một trận pháp cách âm trước!”

Tần Minh nghiến răng nghiến lợi, âm thầm thề trong lòng. Nhà cửa khu này đúng là không cách âm nổi chút nào.

Đêm qua, hắn đang ngồi thiền luyện công vậy mà động tĩnh từ nhà bên quá lớn khiến hắn tâm viên ý mã, huyết khí bốc lên, suýt nữa thì dao động đạo tâm.

Quá nguy hiểm!

Hết cách, Tần Minh đành cắn răng thức trắng cả đêm, vừa nghe tiếng giường kêu cọt kẹt bên kia, vừa tức giận chép 《Thanh Tịnh Kinh》 một nghìn lần, mãi mới trấn tĩnh lại được...

Nghĩ đến đống công việc chất đống ngoài Linh Điền hôm nay, tâm trạng hắn càng thêm u ám.

"Xuyên không đến thế giới tu tiên này đã gần năm năm, rốt cuộc đến bao giờ mới kết thúc những ngày tháng thế này?"

"Với môi trường như thế này thì còn tu tiên cái rắm gì?"

"Ngay cả ngủ một giấc yên lành cũng khó!"

"Haiz, không có bàn tay vàng đúng là khổ mà…"

Trước khi đến thế giới này, trong suy nghĩ của Tần Minh, tu tiên hẳn phải là sáng viếng Bắc Hải, tối du Cang Ngô, bay lượn trên trời, kiếm khí tung hoành chín vạn dặm.

Nhưng thực tế thì sao?

Tu tiên nghe thì có vẻ cao siêu nhưng tầng lớp thấp như bọn hắn nào có ngày lành?

Mỗi ngày đều phải vật lộn để sinh tồn, áp lực đè nặng.

“Nếu không phải thân thể này bị Linh Vũ Môn cưỡng chế triệu tập từ gia tộc tu tiên, bắt buộc phải tham gia nhiệm vụ khai hoang suốt một giáp (60 năm) thì thà tìm một nơi phàm nhân sinh sống an hưởng tuổi già, ít ra cũng có vài chục năm thanh thản.”

Sau từng ấy năm, Tần Minh cũng đã nhìn rõ thực tế, hiểu rằng bản thân chỉ là hạng người bình thường.

Xét cho cùng…

Với tư chất Ngụy Linh Căn bốn hệ của hắn, nếu không có cơ duyên đặc biệt thì dù tu luyện đến chết cũng chẳng thể nào đạt đến Trúc Cơ Kỳ.

Mười mấy năm trôi qua…

Tu vi vẫn kẹt cứng ở Luyện Khí Kỳ tầng hai, hoàn toàn vô vọng trên con đường tiên đạo.

Việc gia tộc từ bỏ hắn, dùng hắn để đổi lấy tài nguyên từ tông môn cũng là điều dễ hiểu.

May mắn là gia tộc đã lo liệu trước cho hắn một chút quan hệ, ít nhất không bị đưa ra tiền tuyến liều mạng với yêu thú.

Tần Minh được phân đến khu ngoại vi phía sau, thuê ba mẫu Linh Điền, trở thành một Linh Nông.

Và hôm nay, chính là ngày thu hoạch Linh Mễ.

Nhưng…

Trên mặt Tần Minh chẳng có chút vui mừng nào.

Ngược lại, trong lòng hắn có chút thấp thỏm.

Ngày thu hoạch cũng đồng nghĩa với việc bên trên sẽ cử người đến thu thuế Linh Mễ.

"Ồ, Tiểu Tần dậy sớm thế? Xem ra vụ Linh Mễ này trưởng thành không tệ đấy!"

Đang trên đường ra Linh Điền, lúc Tần Minh còn đang suy nghĩ thì một lão nông tu sĩ đi ra từ con hẻm bên cạnh, cười ha hả chào hỏi.

Khí tức trên người đối phương mạnh hơn hắn không ít, là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng bốn.

"Chào buổi sáng, lão Cửu."

Nhìn thấy đối phương, Tần Minh cũng mỉm cười chào lại.

Sau đó, hắn thở dài: "Haiz, đừng nhắc nữa. Huynh cũng biết ta mới chỉ Luyện Khí Kỳ tầng hai, Linh Vũ Quyết cũng chỉ mới tu luyện đến sơ cấp, một tháng cùng lắm chỉ thi triển được vài lần."

Người này tên là Thái Cửu Vũ, thường được gọi là lão Cửu, là một tu sĩ lâu năm trong khu nhà ổ chuột này.

Tần Minh cũng không rõ lai lịch của y, chỉ biết rằng lão Cửu đã bám trụ ở đây hơn mười năm.

Da dẻ đen nhẻm, mặt đầy nếp nhăn, râu ria xồm xoàm, ngậm tẩu thuốc, xắn cao ống quần, dáng vẻ lôi thôi lếch thếch, vai vác Linh Cuốc và Linh Liêm.

Nhìn thế nào cũng giống một lão ăn mày hơn là một tu sĩ.

Nhưng theo Tần Minh quan sát, tuổi thực của ông ta cũng chỉ hơn bốn mươi một chút mà thôi…

"Đúng rồi, lão Cửu, huynh vừa là Luyện Khí Kỳ tầng bốn lại có trung cấp Linh Vũ Quyết, chắc hẳn vụ mùa năm nay thu hoạch không tệ chứ?"

Trong lời nói của Tần Minh lộ ra chút hâm mộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free