Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Làm Ruộng Đổi Mới Dòng Thuộc Tính (Dịch) - Chương 2: Chapter 2: Tần Minh (2)
Linh Vũ Quyết là một pháp thuật Linh Thực mà tông môn truyền lại cho đám Linh Nông bọn hắn, có thể chuyển Linh Khí từ Linh Thạch hoặc Linh Mạch vào không trung, cưỡng ép tạo ra mưa Linh Khí.
Linh Mễ, Linh Cốc, Linh Quả, Linh Thảo dưới cơn mưa này không chỉ tránh được sâu bệnh chuột phá hoại mà sản lượng cũng tăng mạnh.
Tần Minh không ngờ rằng ngay cả trồng trọt cũng liên quan mật thiết đến tu vi.
Hắn tu luyện Linh Vũ Quyết hơn nửa năm mà mỗi lần thi triển chỉ có thể làm mưa trong phạm vi hai trượng, duy trì chưa được nửa nén nhang.
Đúng là chết thật mà…
Lượng nước tiểu của người khác còn nhiều hơn thế!
"Hê hê, cũng tàm tạm thôi. Hôm nay thu xong Linh Mễ, nộp thuế xong, có muốn đi Tụ Hiên Các trong phường thị làm chén rượu thư giãn chút không?" Lão Cửu nheo mắt, cười đầy gian xảo.
"Thôi đi, chỗ đó là lò đốt tiền, ta không đi đâu." Tần Minh lắc đầu.
Không phải hắn không muốn đi mà là túi không có nổi một đồng.
Lão Cửu bĩu môi: "Tiểu tử nhà ngươi đúng là vô vị, con đường sau này còn dài, thỉnh thoảng hưởng thụ một chút có làm sao?"
"Những tu sĩ như chúng ta còn lo gì trường sinh với chứng đạo? Chi bằng tỉnh mộng sớm mà vui vẻ tiêu dao đi."
"Được thôi, vậy huynh mời?"
"Cút cút cút! Biến đi!"
…
Không bao lâu sau, một dãy núi khổng lồ chìm trong màn sương mờ ảo hiện ra trước mắt. Núi non trùng điệp, thác nước đổ xuống ào ào, xuyên qua các hang động đổ vào những đầm sâu tạo thành cảnh tượng mênh mông tựa như một bức tranh thủy mặc.
Trên sườn núi đã được khai khẩn, hàng trăm mẫu Linh Điền trải dài theo từng bậc thang được chia cắt gọn gàng có trật tự. Ở đây có Linh Khí do một Linh Mạch nhất giai cung cấp, đủ để trồng các loại Linh Cốc và Linh Thảo cấp thấp một cách dư dả. Trong Linh Điền, những đoá Linh Mễ óng ánh sắc vàng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, đong đưa theo gió, hương thơm đặc trưng của Linh Mễ lan tỏa khắp nơi, thu hút cả đàn chim trên bầu trời bay tới tìm ăn.
“Keng!”
Nhưng khi đàn chim còn chưa kịp sà xuống, một tiếng vang chói tai đã đột ngột vang lên. Những con bù nhìn rơm được bố trí trong Linh Điền đồng loạt rung lên, chiếc Linh La trên tay phát ra sóng âm chói tai khiến đàn chim hoảng loạn bay tán loạn.
Tần Minh và một người khác men theo con đường nhỏ giữa núi đến Linh Điền của mình rồi bắt đầu bận rộn.
Trong Linh Điền, Tần Minh nhìn chằm chằm vào một mảnh ruộng của mình mà khóe miệng giật giật, vẻ mặt thoáng chán nản. Trên mảnh đất đó, khoảng nửa mẫu Linh Điền vẫn xanh um, hoàn toàn đối lập với những cánh đồng Linh Mễ chín vàng xung quanh. Nếu người ngoài không biết e rằng còn tưởng hắn trồng hành lá…
Nguyên nhân của tình trạng này, hắn biết rõ. Chính là do hắn còn chưa thuần thục Linh Vũ Quyết, cấp bậc quá thấp, số lần sử dụng ít dẫn đến lượng mưa phân bố không đồng đều.
“Xem ra vụ Linh Mễ này sẽ giảm sản lượng, không biết có đủ nộp thuế không nữa…” Hắn có chút lo lắng nhưng vẫn lắc đầu, bắt tay vào thu hoạch Linh Mễ.
Linh Liêm lướt qua phần gốc, từng bó Linh Mễ đổ rạp xuống được hắn bó lại thành thạo. Ở đây, Linh Mễ có thể thu hoạch ba lần trong một năm, chỉ cần giữ lại gốc, vài tháng sau sẽ mọc lại và có thể thu hoạch lần nữa. Giống như cắt hẹ vậy.
Mặt trời dần ngả về tây.
Sau khi gặt xong Linh Mễ, đập lấy Linh Mễ, đóng bao xong xuôi, toàn bộ pháp lực trong cơ thể hắn gần như bị rút cạn, mệt đến mức thở không ra hơi. Hắn vừa lau mồ hôi, chợt nghe thấy tiếng pháp khí xé gió từ xa vọng tới.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một chiếc Thanh Diệp Pháp Chu lướt qua bầu trời, kéo theo một vệt sáng xanh, chậm rãi hạ xuống.
Từ trên thuyền có một người bước xuống.
Đó là một nam tu sĩ trung niên béo tròn, mặc đạo bào xanh trắng của ngoại môn Linh Vũ Môn, bụng phệ, dáng đi đầy vẻ uy phong, chậm rãi tiến về phía hắn.
Người này tên là Đỗ Hải Phú, phụ trách giám sát khu vực Linh Điền này. Y quản lý toàn bộ Linh Điền và Linh Nông trên ngọn núi này, đối với những người như Tần Minh mà nói chẳng khác gì một vị hoàng đế cát cứ.
“Ha ha, Tiểu Tô làm việc cũng nhanh nhẹn đấy nhỉ! Thu hoạch xong Linh Mễ cả rồi à.”
Đỗ Hải Phú mở bao Linh Mễ trước mặt Tần Minh, bốc lên vài hạt, đưa lên mũi ngửi, sau đó tiện tay ném vào miệng nhai chậm rãi, rồi hài lòng nở nụ cười.
“Ừm, phẩm chất không tệ, xem ra cũng tốn không ít công sức đây.”
Y vỗ vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một chiếc đấu pháp khí để đo lường, bắt đầu cân Linh Mễ.
“Tổng cộng thu được hai thạch tám mươi cân Linh Mễ, theo quy định phải nộp bảy phần, tức là một trăm chín mươi sáu cân…”
“Ơ? Không đúng?”
“Sao so với mùa trước lại ít hơn năm mươi cân?” Nụ cười trên mặt y lập tức biến mất.
Lấy sổ sách ra kiểm tra, vẻ mặt dần lạnh đi, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Tần Minh.
Nghe vậy, lòng Tần Minh chợt chùn xuống.
Hắn vội lấy từ trong ngực ra một chiếc túi gấm nhỏ, đưa tới trước mặt Đỗ Hải Phú, mặt mày tươi cười lấy lòng: “Đỗ tiền bối, thực sự xin lỗi, Linh Điền gặp chút vấn đề, thiếu mất nửa bao Linh Mễ, dùng mấy viên Linh Thạch này để bù vào, mong ngài rộng lượng bỏ qua.”
Tuy lòng đau như cắt nhưng hắn không thể không làm vậy. Trong túi kia là gần như toàn bộ gia tài của hắn.
Thực tế, Linh Vũ Môn chỉ thu năm phần thuế Linh Mễ, nhưng phía dưới còn có chấp sự, dưới chấp sự lại có giám sát trông coi Linh Nông…
Từng tầng áp bức, cuối cùng đến tay hắn chẳng còn bao nhiêu.
Mà túi Linh Thạch kia tám phần là chui vào túi riêng của Đỗ Hải Phú.