Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 1: Ta, 2012

Ngoài cửa sổ, tuyết lớn cùng gió lạnh quét qua mặt đất. Tô Bạch kéo chặt chiếc áo bông trên người, đút hai bàn tay nhỏ vào túi áo. Mùa đông ở phương Bắc khá lạnh, đặc biệt là mùa đông mười mấy năm về trước.

Tô Bạch ngẩng đầu nhìn chiếc bảng đen phía trước. Trên đó là mấy đề toán với nét chữ ngay ngắn.

Trong phòng học rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh sàn sạt của bút viết lên giấy.

Thế nhưng lúc này trái tim của Tô Bạch lại không chút nào bình tĩnh.

Bởi vì hắn... trọng sinh rồi!

Trên bàn là cuốn sách giáo khoa toán mới tinh, trên bìa ghi rõ ràng: Sách giáo khoa thực nghiệm tiêu chuẩn, chương trình giáo dục phổ thông bắt buộc, lớp 9, tập 2.

Đây không phải năm 2025 mà là 2012. Nói cách khác, Tô Bạch trọng sinh về thời điểm học lớp 9, tức 13 năm về trước.

Tô Bạch không xa lạ gì với việc trọng sinh, nhưng hắn lại không thể ngờ chuyện như vậy lại xảy ra với mình.

Phàm là người trọng sinh, phần lớn đều có kiếp trước tầm thường, vô vị, sống một đời chán nản.

Thế nhưng Tô Bạch là loại người này sao?

Tất nhiên không phải.

Kiếp trước, năm 16 tuổi Tô Bạch bỏ học đi theo con đường game thủ chuyên nghiệp, năm 18 tuổi tham gia LPL. Sau đó liên tục giành được giải quán quân Liên Minh Huyền Thoại thế giới vào hai năm 2018 và 2019.

Người như vậy sẽ có tiếc nuối sao?

Sẽ có!

Ai mà chẳng có tiếc nuối?

Tô Bạch gục trán xuống mặt bàn, cái lạnh buốt từ đó trực tiếp khiến h���n run lập cập.

Kiếp trước, những tháng Tô Bạch không thích nhất chính là tháng sáu và tháng bảy, bởi đó là khoảng thời gian toàn quốc thi chuyển cấp lên cấp 3 và đại học. Mà cả cấp 3 hay đại học, Tô Bạch đều chưa từng trải qua.

Đó là tiếc nuối cả đời của Tô Bạch.

Điều hắn tiếc nuối không phải là thiếu tri thức, mà là không được trải nghiệm quãng thời gian học cấp 3 và đại học, cái giai đoạn mà rất nhiều người phải khó khăn lắm mới có thể đi tới. Kiếp trước, Tô Bạch đã dành cả tuổi thanh xuân tươi đẹp cho eSports, và eSports cũng đã đền đáp hắn rất nhiều thứ.

Thế nhưng, lòng người lại chẳng bao giờ biết đủ. Giống như khi đứng trước ngã tư đường và phải đưa ra lựa chọn, ý nghĩ đầu tiên của người ta ắt hẳn là muốn tất cả. Chỉ sau khi nhận ra điều đó căn bản không thể thực hiện, người ta mới từ từ cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng đưa ra lựa chọn tốt nhất cho bản thân.

Còn bây giờ Tô Bạch cần đưa ra lựa chọn không?

Không cần, bởi vì con đường kia hắn đã đi qua rồi.

Tô Bạch ngẩng đầu nhìn về phía bảng đen, theo thói quen muốn đẩy mắt kính trên sống mũi.

Nhưng khi đưa tay lên sờ, hắn mới phát hiện lúc này mình vẫn chưa bị cận thị do mải mê theo đuổi sự nghiệp.

Dù cách một khoảng, hắn vẫn có thể nhìn rõ toàn bộ chữ trên bảng.

Chỉ là, Tô Bạch nhìn đề toán trên bảng lại giống như đang nhìn thiên thư vậy.

Thành tích cấp 2 của Tô Bạch không mấy khá khẩm, thậm chí là rất kém cỏi.

Nếu không thì hắn sẽ chẳng ngồi ở hàng cuối cùng, lại còn là hàng cuối cùng bên trái, nơi có thể nhìn ra cửa sau.

Vào mùa đông, gió từ khe cửa thổi ùa vào, phải nói là "mát rượi".

Bởi vì các khóa học sinh trước thường nhìn qua khe cửa, nên kẽ hở ở đó càng ngày càng lớn.

Thành phố hiện tại Tô Bạch đang ở tên là Qua Thành, một thành phố nhỏ nằm ở phía bắc An Tỉnh.

Có thể dùng ba chữ để miêu tả thành phố nhỏ này:

Bẩn, loạn, nghèo.

An Nam và An Bắc là hai nơi khác biệt. An Nam nhiều sông núi, phong cảnh hữu tình, do đó kinh tế phát triển hơn An Bắc rất nhiều.

Mười mấy năm sau, khi Tô Bạch công thành danh toại, muốn về quê để giúp đỡ Qua Thành, hắn đã tìm hiểu rất kỹ về kinh tế của Qua Thành. Năm 2012, GDP bình quân đầu người của huyện thành nhỏ này chỉ hơn 11.000, GDP bình quân của cả thành phố cũng chỉ hơn 14.000. Trong toàn An Bắc, nơi đây thuộc vào hàng đội sổ.

Hết cách rồi, An Bắc nhiều bình nguyên, không núi không nước, cả thành phố chỉ có một con sông là sông Qua. Tên Qua Thành cũng bắt nguồn từ con sông này.

Đến năm 2021, khi Tô Bạch muốn trở về, hắn mới phát hiện ra rằng những gì mình có thể làm cho quê hương là rất nhỏ bé.

Năm lớp 9, Tô Bạch liền bỏ học đi theo con đường game thủ chuyên nghiệp, dựa vào eSports mà dương danh lập vạn, nói trắng ra thì cũng chỉ là chơi game.

eSports là thứ không thể mang lại bất kỳ lợi ích kinh tế nào cho huyện thành nhỏ bé nghèo khó này.

Đến cuối cùng, Tô Bạch chỉ có thể quyên tặng hai dãy phòng học cho cục giáo dục địa phương, cũng coi như một phần cống hiến cho quê hương của mình.

Trường Trung học mà Tô Bạch đang theo học có tên là Trung học Dục Hoa, đây là trường tốt nhất, đồng thời cũng là lớn nhất huyện Qua.

Hai năm gần đây, tiếng tăm của Trung học Dục Hoa ngày càng hưng thịnh. Từ năm 2012, khi khu trường mới được thành lập, Trung học Dục Hoa thậm chí có thể sánh ngang với Trung học Phong Hoa trong thành phố.

Dục Hoa và Phong Hoa đều là trường tư thục. Mấy năm qua, top 100 học sinh đứng đầu cơ bản đều được hai trường này thu nhận hết.

Hai trường trung học này cũng chính là một, hai trường duy nhất trong thành phố cần phải trải qua kiểm tra đầu vào.

Dục Hoa rất lớn, một khối có tới gần ba mươi lớp, mỗi lớp có thể có hơn một trăm học sinh, tổng cộng cũng gần mười nghìn người. Còn lớp của Tô Bạch là lớp 9-12.

(Lớp 9, lớp 12)

Trong phòng học, chỗ ngồi được phân chia theo kiểu 2-6-2, tức là hai hàng ở hai bên gần tường sẽ có hai người, hàng giữa có sáu người, một hàng vừa đủ 10 người. Lớp có tổng cộng mười hàng.

Vị trí Tô Bạch ngồi là ở ngoài cùng phía bên trái của hàng thứ mười.

Tô Bạch quay đầu sang, nhìn người cùng bàn với mình.

Hứa Lâm. Vì hồi cấp 2 đã ngồi cùng bàn với nhau hơn một năm nên Tô Bạch vẫn nhớ tên cậu ta.

Lúc này Hứa Lâm đang nhìn chằm chằm mặt bàn không chớp mắt, cây bút bi mực đen giữa các ngón tay cậu không ngừng xoay tròn.

Nếu như từ trên bục giảng nhìn xuống, người ta sẽ tưởng rằng cậu ta đang buồn phiền vì mấy đề toán trên bảng.

Nhưng sau khi Tô Bạch cúi đầu liếc nhìn ngăn bàn, liền rõ cậu ta đang làm gì.

Dưới gầm bàn của cậu ta đang mở một cuốn tiểu thuyết dày cộp.

Vì sao cách một mặt bàn mà Hứa Lâm vẫn có thể đọc được tiểu thuyết dưới gầm bàn?

Đó là bởi vì trên mặt bàn có một cái lỗ không lớn không nhỏ, cái lỗ như thế này không chỉ bàn của Hứa Lâm có, mà cơ bản là mấy hàng phía sau cũng đều có.

Những cái lỗ này cũng không phải do thế hệ của Tô Bạch làm, thật ra phần lớn đều là những khóa đàn anh đã ra trường để lại.

Thời đại này chính là thời đại văn học mạng đang càn quét.

Văn học mạng ở thời đại này chưa gặp phải các đối thủ như game di động, các nền tảng livestream, hay video ngắn về sau.

Trước khi mạng lưới 4G ra đời, khi chán không muốn nghe giảng, thứ duy nhất có thể làm là đọc tiểu thuyết.

Hơn nữa thời kỳ này, các thể loại văn học có thể nói là "trăm hoa đua nở".

Khoảng thời gian này, một khi đã dính vào tiểu thuyết online thì rất khó dứt ra.

Kiếp trước, từ khi học lớp 7, Tô Bạch đã lọt vào cái hố sâu mang tên truyện online này, phải mười năm sau hắn mới có thể bò ra khỏi đó. Nguyên nhân hắn có thể bò ra, cơ bản là do truyện của mười năm sau không còn hấp dẫn nữa.

Thành tích thời tiểu học của Tô Bạch cũng không kém, nguyên nhân thành tích của hắn nhanh chóng giảm sút kể từ khi lên cấp 2 chính là do tiểu thuyết và trò chơi. Đi học thì đọc tiểu thuyết, nghỉ học liền chui vào quán net chơi game, nếu làm như vậy mà thành tích có thể tốt lên, thì thật là có quỷ rồi.

Tô Bạch lại nhìn những người khác ở hàng cuối cùng, về cơ bản đều đang đọc tiểu thuyết.

Có người thì công khai đặt sách lên bàn, có người thì một tay xoắn tóc, một tay cầm điện thoại di động để đọc.

Cho dù là trường tốt đến mấy thì cũng có học sinh giỏi và học sinh kém.

Mà mấy người ngồi phía sau, cả ngày chỉ biết đọc tiểu thuyết giống như bọn Tô Bạch, không nghi ngờ gì nữa, chính là học sinh kém, thuộc vào loại bị một số giáo viên bỏ mặc.

Còn tại sao lại nói "một số giáo viên", đó là bởi vì trong đám học sinh này, có không ít người bị lệch môn cực kỳ nặng.

Tô Bạch chính là một ví dụ điển hình nhất. Hai môn tiếng Anh và toán, Tô Bạch xếp ở top mười từ dưới lên. Nhưng thành tích ngữ văn của hắn lại có thể xếp trong top 10.

Ngoại trừ Tô Bạch, một người cũng ngồi ở hàng cuối tên Trương Tường. Hai môn ngữ văn và toán của cậu ta rất kém, vậy mà tiếng Anh lại có thể xếp vào top hai mươi của lớp. Cho nên, những người học lệch môn như Tô Bạch thì phần lớn giáo viên đều không ưa, nhưng lại được một giáo viên bộ môn nào đó yêu thích.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Tô Bạch quay đầu, nhìn qua khe cửa ra ngoài, lập tức nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Người này chính là chủ nhiệm lớp của Tô Bạch, cũng chính là giáo viên tiếng Anh của bọn họ, Đoàn Đông Phương.

Bởi vì giáo viên này tên Đông Phương, mà lại có "sức sát thương" rất lớn, nên được đám học sinh đặt cho biệt hiệu là Đông Phương Bất Bại.

Biệt hiệu này cũng không phải do đám Tô Bạch bọn họ đặt, mà là được các tiền bối trong trường lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Trung học Dục Hoa có ba lớp học sinh mà ai cũng phải kiêng nể: một là lớp của Đoàn Đông Phương – Đông Phương Bất Bại, hai là lớp của Vương Minh – Tây Phương Bất Đảo, cuối cùng là lớp của Thẩm Thu – Diệt Tuyệt Sư Thái.

Ba người này, một người dạy tiếng Anh, một người dạy ngữ văn, một người dạy vật lý, khiến vô số học sinh của Dục Hoa run như cầy sấy.

Đám Tô Bạch lại rất không may, không chỉ có chủ nhiệm lớp là Đông Phương Bất Bại, mà giáo viên vật lý của họ lại chính là Diệt Tuyệt Sư Thái – Thẩm Thu.

Phải biết, chủ nhiệm lớp tại Trung học Dục Hoa, ngoại trừ dạy lớp của mình ra, tối đa chỉ có thể dạy thêm một lớp khác. Chỉ có như vậy thì họ mới có dư thời gian để quản lý lớp của mình.

Điều chủ nhiệm lớp cần quan tâm không phải là thành tích của một môn, mà là thành tích của toàn bộ các môn trong lớp. Mà cái lớp này lại được hai trong ba "đại ma đầu" giảng dạy, có thể nói là nguy hiểm.

Thẩm Thu là giáo viên chủ nhiệm duy nhất trong trường dạy các bộ môn có liên quan đến tính toán.

Đoàn Đông Phương quan sát đám học sinh trong phòng qua khe cửa, vẻ mặt không cảm xúc.

Thực ra cũng quan sát không được bao nhiêu người, với thị giác của ông, chỉ có thể nhìn thấy được tình hình ở hàng cuối cùng.

Mà trùng hợp là cái khe cửa không lớn không nhỏ này lại như thể được chuẩn bị riêng cho đám học sinh ngồi cuối này.

Nhìn thấy chủ nhiệm lớp đang cúi người xuống quan sát qua khe cửa, Tô Bạch đảo mắt, sau đó nháy mắt một cái, rồi nghiêng đầu sang chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra. Hắn có thể cảm giác được, sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.

Toàn bộ bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ những câu chuyện hấp dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free