Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 110: Nước (2)

Sau khi Tô Bạch rời khỏi quán nét, hắn bắt xe chạy tới bến xe, rồi đợi cô ở bến Lâm Hồ.

Hết chuyến xe này đến chuyến xe khác rời bến mà vẫn không thấy cô. Mãi đến chín giờ rưỡi, Tô Bạch mới nhìn thấy cô xuất hiện trên một chiếc xe khách.

Cô đã ngủ suốt chặng đường dài, lúc xuống xe mắt vẫn còn lim dim, đôi tay nhỏ dụi dụi mắt.

Tô Bạch giả vờ không thấy, lẳng lặng vòng ra phía sau và theo cô ra khỏi bến.

Vừa ra khỏi bến, Tô Bạch vỗ nhẹ lên vai cô.

Cô gái còn đang mơ màng, xoay người lại thì thấy Tô Bạch đang nở nụ cười.

Nơi đây không phải Lưỡng An trấn, nên cô chưa kịp mở miệng nói chuyện, Tô Bạch đã trực tiếp ôm lấy.

Khương Hàn Tô rất nhẹ, Tô Bạch nhấc bổng cô lên chẳng tốn chút sức nào.

"Buông tớ ra!" Khương Hàn Tô vốn còn đang ngơ ngác, chớp mắt đã tỉnh táo hẳn.

Cô vừa vung tay đánh Tô Bạch, vừa không ngừng giãy giụa nói.

"Không buông, đây không phải Lưỡng An trấn." Tô Bạch cười đáp.

"Cậu đừng như vậy mà! Tớ còn chưa đồng ý làm bạn gái của cậu đâu." Khương Hàn Tô mím môi nói khẽ.

"Cậu còn làm vậy tớ sẽ giận đấy." Khương Hàn Tô nói.

"Tớ có thể buông cậu ra, nhưng cậu phải để tớ nắm tay cậu nhé?" Tô Bạch cười hỏi.

"Chỉ có thể nắm một lúc thôi." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

"Được, vậy thì nắm một lúc." Tô Bạch cười nói.

Tô Bạch đặt cô xuống, sau đó nắm lấy tay cô.

"Khi nào cậu dẫn tớ đến quán mì phỏng vấn vậy?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Không phải cậu muốn đến trường học trước sao? Chiều nay tớ dẫn cậu đi." Tô Bạch cười nói.

"Ừm." Khương Hàn Tô gật gật đầu.

"Ăn cơm chưa?" Tô Bạch nhìn cô một cái, rồi hỏi.

"Ăn rồi." Khương Hàn Tô gật đầu.

"Ăn cái gì?" Tô Bạch hỏi.

"Bánh màn thầu, tương đậu." Khương Hàn Tô nói.

"Màn thầu chấm tương đậu, ngon lắm." Tô Bạch cười nói.

"Ừ." Khương Hàn Tô gật đầu.

"Tương đậu mặn không?" Tô Bạch hỏi.

"Mặn." Khương Hàn Tô nói.

"Vậy cậu có khát không?" Tô Bạch hỏi.

"Không khát." Khương Hàn Tô lắc lắc đầu.

"Môi cậu khô rang thế này mà bảo không khát?" Tô Bạch bực mình dùng tay bẹo cái miệng nhỏ của cô.

Mùa hè là mùa rất dễ bị thiếu nước. Cô không mang theo nước, lại ngồi suốt chuyến xe, hơn nữa sáng sớm còn ăn tương đậu mặn, không khát chỉ có quỷ mới tin.

"Khát hay không khát?" Tô Bạch hỏi.

"A a a." Cái miệng nhỏ bị bẹo chặt, cô không thốt nên lời nào.

Tô Bạch buông cái miệng nhỏ của cô ra, rồi dùng ngón cái lau vệt tương đậu dính bên khóe môi cô.

"Khương Hàn Tô, cậu không soi gương trước khi ra đường à? Khóe miệng dính đầy tương đậu, người ta nhìn từ xa lại tưởng cậu bị ai đánh đấy chứ." Tô Bạch nói.

"Xin lỗi! Tớ sợ trễ giờ nên đã nhét vội tương đậu vào màn thầu, vừa đi vừa ăn." Khương Hàn Tô xin lỗi.

"Khương Hàn Tô, đừng nói với tớ là cậu từ nhà đi bộ tới Khương Tập nha? Mẹ cậu không ở nhà sao? Bà ấy không đưa cậu đi à?" Tô Bạch cau mày hỏi.

Thảo nào, cô gọi điện thoại cho hắn lúc bảy giờ mà đến tận chín rưỡi mới tới.

Theo tính toán ban đầu của Tô Bạch, khoảng chín giờ là cô có thể tới nơi rồi.

Không, không đúng, dù cô bắt đầu đi từ lúc bảy giờ, như vậy từ Khương thôn đến Khương Tập phải mất một tiếng rưỡi, từ Khương Tập đến huyện lại mất thêm một tiếng rưỡi.

Trong trường hợp cô còn bắt được xe ở Khương Tập.

Như vậy làm sao cô có thể đến Qua Thành chỉ trong vòng ba tiếng chứ?

"Lúc đầu mẹ định đưa tớ đi, nhưng không ngờ nhà có việc đột xuất nên tớ tự đi một mình." Khương Hàn Tô nói xong, nở nụ cười, nói tiếp: "Tớ bảo chín giờ có thể đến, nhất định sẽ đến đúng chín giờ."

"Khương Hàn Tô, cậu thật sự từ Khương thôn đi tới Khương Tập sao?" Tô Bạch cau mày hỏi.

"Cậu thành thật trả lời tớ, tớ sẽ không trách cậu. Nếu không tớ sẽ rất tức giận." Tô Bạch nói.

"Tớ chạy một mạch tới đây." Thấy Tô Bạch có vẻ càng tức giận hơn, Khương Hàn Tô vội vàng kêu lên: "Cậu đừng giận, tớ chỉ là không muốn đến trễ thôi."

"Khương Hàn Tô, đây là lần thứ hai rồi. Lần trước cậu đã từng làm chuyện như vậy một lần rồi." Tô Bạch nghiêm giọng nói.

"Lần sau tớ sẽ không làm vậy nữa." Khương Hàn Tô bĩu môi nói.

"Không có lần sau, lần này tớ thật sự giận rồi." Tô Bạch lạnh lùng nói.

"Cậu thất hứa rồi! Cậu đã bảo là nếu tớ trả lời thành thật thì cậu sẽ không giận mà." Khương Hàn Tô bị chọc tức nói.

"Phải, tớ là kẻ thất hứa, tớ chỉ là một tên tiểu nhân không giữ lời. Còn Khương Hàn Tô là ai chứ? Lời hứa ngàn vàng, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Nhìn khắp cổ kim, đúng là nữ quân tử. Còn tớ chỉ là tiểu nhân, làm sao dám trèo cao với quân tử đây?" Tô Bạch lạnh lùng nói.

Lần này Tô Bạch thật sự giận rồi.

Lần trước, may mà hắn ở trong trường học, hắn có thể nhìn thấy cô chạy tới.

Coi như là cô có gặp phải khó chịu nào đó, Tô Bạch cũng có thể chạy tới kịp thời.

Nhưng nếu cô bị hạ đường huyết, ngất xỉu trên đường đến Khương Tập, cô thật sự nằm ngoài tầm tay của Tô Bạch.

Nếu như cô thật sự hôn mê vài tiếng trên đường, bên cạnh không có ai nhìn thấy, hoặc là có người nhìn thấy cũng không muốn tiến lên hỗ trợ thì chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.

Kiếp trước Tô Bạch không có cô, khiến hắn trằn trọc không ngủ được biết bao đêm sau này.

Nếu kiếp này có được cô, đặc biệt là khi càng ngày càng yêu cô, thì lúc cô lại ra đi lần nữa, Tô Bạch thật sự không dám nghĩ trái tim mình sẽ đau đớng đến nhường nào.

Tô Bạch nói xong, trực tiếp xoay người bỏ đi.

Lần này, hắn phải để cô gái này nhận ra lỗi của mình mới được.

Muộn thì cứ muộn, mình đợi thêm lát nữa cũng được, chứ nhìn cô ấy cứ thế mà gặp chuyện thì làm sao chịu nổi?

"Cậu đừng bỏ tớ!" Thấy hắn bỏ đi, Khương Hàn Tô sợ hãi vội vã đuổi theo.

Sau đó, Tô Bạch đi đến đâu, cô cũng lẽo đẽo theo đến đó, không nói năng gì, cứ chậm rãi đi theo phía sau.

Tô Bạch đi vào một cửa hàng tạp hóa.

"Ông chủ, bán cho tôi một chai nước suối lạnh." Tô Bạch nói.

"Được thôi." Ông chủ đáp.

"Cậu mua cho tớ à?" Khương Hàn Tô hỏi từ sau lưng Tô Bạch.

"Cậu nghĩ ngợi gì nhiều thế." Tô Bạch nói.

"Tớ khát." Khương Hàn Tô mím mím môi.

"Khát thì tự mua mà uống." Tô Bạch tức giận nói.

"Tớ không có tiền." Khương Hàn Tô chu miệng nhỏ nói.

Tô Bạch phớt lờ, thanh toán xong rồi cầm chai nước ra ngoài.

"Cậu theo tớ làm gì đấy?" Tô Bạch đi một lúc, rồi xoay người hỏi.

"Xin lỗi, lần sau tớ sẽ không chạy nữa, tớ sẽ đi từ từ, tớ sẽ đi với tốc độ còn chậm hơn ốc sên." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

"Trước đó sao không làm đi? Bây giờ nói có tác dụng gì?" Tô Bạch nghiêm mặt hỏi.

"Mới có chút chuyện, cậu đã muốn vứt bỏ tớ rồi sao? Cậu bảo thích tớ, đây chính là thích tớ ư?" Khương Hàn Tô có chút tức giận hỏi.

"Thế tớ không thích cậu nữa thì sao nào." Tô Bạch nói.

"Không được." Khương Hàn Tô lắc lắc đầu, nói: "Thích một người là chuyện cả đời, cậu không thể bạc tình bạc nghĩa nhanh đến thế được."

"Không cần biết, ngược lại tớ chẳng thèm thích cậu nữa. Sao cậu không nghĩ một chút đi, nếu cậu cứ chạy mãi, té xỉu giữa đường, mà lại chẳng có ai qua lại. Đến lúc có người gọi điện cho tớ bảo cậu đang nằm viện, cậu biết lúc đó tớ sẽ cảm thấy thế nào không? Tớ sẽ khó chịu đến mức nào không?" Tô Bạch lạnh lùng hỏi.

"Sao cậu không nói gì đi?" Tô Bạch hỏi nhưng đợi mãi không thấy cô lên tiếng.

"Cậu cứ đi đi." Khương Hàn Tô bỗng nhiên nói.

"Hả? Ý gì đây?" Tô Bạch không hiểu hỏi.

Khương Hàn Tô hít hít mũi, rồi bật cười nói: "Vừa nãy tớ cứ tưởng cậu thật sự không thích tớ nữa chứ, nhưng lời cậu nói rõ ràng là vẫn còn thích tớ mà!"

"Chỉ cần cậu vẫn còn thích tớ là được rồi." Khương Hàn Tô mỉm cười, nói: "Tớ đến trường trước, chiều tớ sẽ tới quán mì Bạch Tô đợi cậu."

"Đứng lại."

"Còn chuyện gì?"

"Nước đây." Tô Bạch bực bội nói.

"Tớ biết ngay là cậu mua cho tớ mà." Khương Hàn Tô cười nói.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free