(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 159: Tớ xin lỗi
"Cậu học cái này từ ai vậy?" Tô Bạch xoa xoa eo của mình.
Bởi vì Khương Hàn Tô nhẹ như yến và sức lực rất yếu, nên dù cô có dùng chân đá hay tay đấm, anh cũng không hề cảm thấy đau.
Nhưng vùng eo lại là yếu điểm của đàn ông, dù lực Khương Hàn Tô yếu đến mấy, chỉ cần cô dùng hai ngón tay nhéo một cái, cũng đủ khiến Tô Bạch đau điếng đến há hốc miệng.
Theo Thái Cực quyền, đây gọi là "tứ lạng bạt thiên cân", lấy nhu thắng cương, chính là cách dùng xảo kình, nên cảm giác đau đớn vô cùng.
Cuốn sách viết rằng, dùng tay nhéo eo đàn ông có thể khiến đối phương lập tức ngoan ngoãn, quả không sai chút nào.
Thảo nào trước đây cô có đấm hay dùng chân đá hắn, hắn cũng không hề cảm thấy đau đớn gì, thì ra cô vẫn luôn không tìm đúng chỗ.
Đánh rắn đánh giập đầu, nhéo người phải nhéo vào điểm yếu, đúng là một câu nói chí lý.
Khương Hàn Tô mím mím môi, cô đột nhiên tìm được phương pháp khắc chế Tô Bạch.
Nếu Tô Bạch biết lần này là tự anh làm tự anh chịu, nhất định sẽ cười ra nước mắt.
Vì để cho Khương Hàn Tô đọc nhiều sách hơn, Tô Bạch đã mua rất nhiều sách trên taobao trong kỳ nghỉ hè.
Anh tuyệt đối không ngờ tới, trong đống sách này, lại ẩn chứa những thủ đoạn dạy phụ nữ cách đối phó đàn ông.
Nhưng chỉ cần có thể để cô bé này nguôi giận, cô muốn nhéo bao nhiêu cũng được.
Thế là Tô Bạch nắm lấy tay Khương Hàn Tô, nói: "Nếu cậu cảm thấy nhéo eo tớ có thể giúp cậu nguôi giận thì cậu nhéo thêm vài cái nữa đi?"
Khương Hàn Tô vùng vẫy tay ra khỏi tay anh, lạnh lùng nói: "Không có hứng thú."
Nếu Tô Bạch không nói, cô còn có thể nhéo thêm vài lần cho hả giận.
Nhưng Tô Bạch đã nói thế thì có nhéo thêm cũng chẳng hả giận.
Bây giờ cô còn chưa muốn hả giận.
Dựa vào cái gì mà cứ mỗi lần cô tức giận là lại dễ bị dỗ dành như thế!
Làm như mình tốt tính lắm vậy.
"Giờ cậu tự mình chơi, hay là tớ cầm tay chỉ cậu chơi? Nếu tớ cầm tay dạy cậu, cậu sẽ bắt đầu dễ dàng hơn nhiều." Tô Bạch nói.
"Vừa nãy có phần hướng dẫn dành cho người chơi mới, tớ không cần cậu dạy." Khương Hàn Tô nói.
Nói xong, Khương Hàn Tô trong vài giây cuối cùng đã lựa chọn tướng Ashe.
Người chơi đạt cấp một trong Liên Minh Huyền Thoại mùa 2 có tổng cộng sáu phép bổ trợ bao gồm kiệt sức, tốc hành, hồi máu, phục sinh, trừng phạt, dịch chuyển.
Khương Hàn Tô mang theo hai phép bổ trợ hồi máu và phục sinh, còn tốc biến thì khi đạt đến cấp 12 mới có.
Ở phiên bản LOL cổ xưa này, người chơi Liên Minh Huyền Thoại có tổng cộng 13 phép bổ trợ.
Phép bổ trợ phục sinh có lẽ để lại ấn tượng cho rất nhiều người, nhưng phép bổ trợ kiên cố thì có rất ít người biết đến.
Đối với Liên Minh Huyền Thoại, mùa ba và mùa bốn là thời điểm bùng nổ số lượng người chơi.
Vào thời điểm mùa hai, phần lớn người ở quán net chơi CF.
Đến mùa ba và mùa bốn, các quán net nhìn đâu cũng thấy LOL.
Sau khi vào trận đấu, Khương Hàn Tô trực tiếp điều khiển Ashe đi đường giữa.
Không chỉ có một mình cô đi đường giữa, mà phe cô còn có Garen và Ryze cũng đi đường đó.
May mà những người đánh với máy đều là người mới, chơi qua loa đại khái cũng được rồi, chẳng cần biết phân chia đường.
Người máy Ryze vẫn còn sống trên đường giữa, thì Garen liền dùng kỹ năng Q lao vào trụ và chết.
Khương Hàn Tô và Ryze cũng lao vào trụ và bị trụ bắn hai lần.
Chỉ là Khương Hàn Tô thông minh, nhớ đến kỹ năng mà NPC đã hướng dẫn.
Thế là cô ngay lập tức dùng kỹ năng hồi máu, lao ra khỏi trụ, đồng thời bổ sung lượng máu đã mất.
Ryze phe mình thật "biết điều", vẫn yên lặng đứng yên đó đánh lính.
Nhưng hắn toàn last hit hụt, mà nói đúng hơn là hắn căn bản không thể last hit được.
Đối với những người chơi mới, người máy trong Liên Minh Huyền Thoại cũng không dễ đánh.
Thế là, Khương Hàn Tô và Ryze chờ làn lính kéo đến rồi cùng đánh trụ. Sau đó, họ bị Ryze cấp 3 thuộc phe địch một mình tiêu diệt.
Ryze mùa hai được xem là một trong những tướng mạnh, và được mệnh danh là tướng có sát thương phép thuật mạnh nhất vào thời điểm đó.
Người máy mặc dù được hệ thống điều khiển, nhưng kỹ năng vẫn tung chiêu bình thường.
Ashe thuộc loại máu giấy, căn bản không thể chịu nổi sát thương từ Ryze.
Sau đó là một màn giết chóc, hay nói đúng hơn, là một cuộc thảm sát.
Khương Hàn Tô và đồng đội của mình bị người máy tàn sát điên cuồng.
Tất cả những thứ này đều nằm trong dự đoán của Tô Bạch.
Tô Bạch có tài năng chơi game thiên bẩm, nhưng trận đấu với máy đầu tiên của anh cũng không thắng nổi.
Khi mới chơi trò này, Tô Bạch đã đấu với máy rất lâu, cho đến khi được ai đó nhắc nhở phải đạt cấp 3 mới đánh được. Lúc này, anh mới phát hiện những người máy này căn bản không đáng gờm như vậy.
Tuy nhiên, sau khi dần chơi được một tuần, Tô Bạch dần bộc lộ tài năng chơi game của mình. Khi đã quen thuộc với một tướng, chính là lúc anh muốn giết ai thì giết.
Sau khi Tô Bạch đạt đến cấp 30, anh chỉ mất một tháng để lọt vào top những người có điểm số cao nhất của máy chủ trong nước.
Cuối cùng, khi Khương Hàn Tô bị hạ gục lần thứ 11, Tô Bạch không thể nhìn nổi nữa.
"Tớ sẽ dạy cậu chơi." Tô Bạch nắm chặt tay Khương Hàn Tô.
Người máy này thật sự quá đáng, sao có thể ngược đãi tiểu Hàn Tô của mình cơ chứ!
"Được, nếu cậu bị hạ gục một lần thì phải để tớ về." Khương Hàn Tô nói.
Bản thân cô đã bị hạ gục rất nhiều lần, cô cảm thấy Tô Bạch dù có lợi hại đến đâu thì cũng phải chết một lần mới phải chứ?
Tô Bạch thấy buồn cười, anh đưa tay nhéo mũi cô, cười nói: "Nếu như đánh với máy mà tớ còn bị hạ gục, trò chơi này tớ không cần chơi nữa."
Là một người chơi ADC, Ashe là tướng cơ bản nhất.
Chơi với máy mà anh còn có thể thua, vậy anh có thể đem những giải quán quân kiếp trước trả lại cho đám anti-fan kia rồi.
Th���i điểm màn hình máy vi tính của Khương Hàn Tô chuyển sang màu đen, Tô Bạch ấn hồi sinh, sau đó dùng tiền mua giày tăng tốc, cũng chính là Giày Cuồng Nộ.
Chơi ADC mà không có giày, đương nhiên thì không thể chơi được.
Trang bị Khương Hàn Tô mua thật sự không hợp lý, thậm chí cô còn không mua một trang bị tăng tốc đánh nào.
Nhưng lúc này cũng không thể bán được, vì bán đi sẽ lỗ rất nhiều.
Lúc này, hai tướng đường dưới của đối phương đã đẩy lên trụ nhà chính của đội mình rồi.
Không hiểu vì sao đồng đội của mình rất thích đi đường giữa, mà đã đi đường giữa rồi còn không đánh lại Ryze, kết quả là bị đối phương đánh tan tác cả đường trên và đường dưới.
Đường dưới của đối phương là Ezreal và người máy Hỗ trợ, lúc này hai người máy đó đang phá trụ.
Tô Bạch sử dụng chiêu cuối bắn trúng Ezreal, sau đó bắt đầu điên cuồng bắn thường vào Ezreal. Anh di chuyển né kỹ năng Q của người máy, rồi dùng W để làm chậm tốc độ chạy của địch sau khi Ezreal dùng kỹ năng E. Vì Ezreal tấn công anh trong phạm vi trụ nhà mình, nên hắn phải chịu đòn công kích từ trụ. Kết quả là Tô Bạch giết chết Ezreal dễ như ăn kẹo.
Sau đó, Tô Bạch tiêu diệt người máy Hỗ trợ và đạt được cú Double Kill.
Khi đã dọn sạch làn lính ở đường dưới, Tô Bạch đi vào rừng dọn sạch quái đội mình và quay trở về nhà chính.
Lần này, Tô Bạch đổi trang bị. Anh bán toàn bộ trang bị Khương Hàn Tô đã mua, sau đó mua lại những trang bị khác.
Sau khi đổi trang bị xong, Tô Bạch trực tiếp đi đường giữa tìm Ryze.
Chờ Ryze hạ gục đồng đội của mình và kỹ năng đang trong thời gian hồi chiêu, Tô Bạch tiến lên tiêu diệt hắn.
Và xuyên suốt trận đấu, Tô Bạch xem như đang chơi một mình.
Đừng nói là đối phó người máy, dù cục diện đang rơi vào thế khó, Tô Bạch hiện tại cũng có niềm tin rất lớn rằng anh có thể một mình lội ngược dòng.
Anh đi trước thời đại này quá xa.
Chờ khi Tô Bạch đủ ba trang bị, anh cũng đã có thể một mình đuổi theo đánh năm người máy.
Sau khi đủ cả sáu trang bị, Tô Bạch cũng không kết thúc trò chơi ngay, mà đưa chuột cho Khương Hàn Tô điều khiển.
"Cậu thử đi." Tô Bạch nói.
Ashe mang đủ sáu trang bị, đối phương dù có đủ máu, Khương Hàn Tô chơi cũng có thể dễ dàng tiêu diệt.
Quả nhiên, khi Khương Hàn Tô cầm chuột, cô dễ dàng tiêu diệt Ezreal phe địch nhiều lần nhờ ưu thế trang bị.
Cái này cũng xem như là lần đầu tiên cô thực sự có ý nghĩa tiêu diệt kẻ địch trong game.
Mấy phút sau, nhà chính phe địch nổ tung, Khương Hàn Tô thành công giành chiến thắng trong trận đấu này.
"Cậu lợi hại hơn tớ nhiều, lần đầu tiên tớ chơi, tớ đánh không lại người máy." Tô Bạch cười nói.
"Không cần cậu khen, tớ thắng như thế nào tớ tự biết." Khương Hàn Tô nói.
"Chơi nữa không? Cậu đánh ván đó xong, kỹ năng của cậu đã tiến bộ không ít." Tô Bạch nói.
"Tớ không muốn chơi, cậu thả tớ xuống." Khương Hàn Tô nói.
"Tớ không bị hạ gục lần nào, cậu không thể về trường được." Tô Bạch nói.
"Tớ không giống như một số người thường xuyên nói dối hết lần này đến lần khác. Lời tớ nói ra, tớ đương nhiên sẽ giữ lời. Cậu thả tớ ra, tớ muốn về phòng ngủ được không?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Cậu thật sự không muốn tha thứ cho tớ sao?" Tô Bạch hỏi.
"Không thể tha thứ." Khương Hàn Tô lạnh lùng nói.
"Cậu không tha thứ thì tớ sẽ không buông tay." Tô Bạch ôm cô, đóng game và mở trang web xem phim Tam Quốc.
Trong tập thứ năm, Lưu Quan Trương Tam Anh chiến Lữ Bố, Tô Bạch mở cho cô xem tiếp.
Khương Hàn Tô không muốn bị anh ôm một cách mờ ám thế này, cô muốn về phòng mình.
Thế là, cô bắt đầu liều mạng giãy giụa.
Chỉ là Tô Bạch ôm rất chặt, cô căn bản không giãy giụa được.
Khương Hàn Tô lại muốn nhéo eo Tô Bạch, nhưng Tô Bạch đã phòng bị trước, trực tiếp nắm chặt tay cô.
"Vừa nãy tớ cho cậu nhéo cậu không chịu nhéo, bây giờ tớ không cho cậu nhéo." Tô Bạch xoa tay cô, nói: "Bé ngoan xem phim đi."
"Thả tớ ra!" Cô tức giận nói.
Khương Hàn Tô thật sự rất cứng đầu, giống một con hổ con đang giận dỗi, không muốn để Tô Bạch ôm.
Tô Bạch xem như đã gặp phải lần phản kháng kịch liệt nhất từ trước tới nay.
Xem ra, con hổ con này tức giận thật rồi, không muốn anh ôm trong lòng.
Hiện tại, Khương Hàn Tô biết nhược điểm của Tô Bạch ở đâu, Tô Bạch cũng biết nhược điểm của cô.
Tô Bạch thả tay cô ra, sau đó gãi vào lòng bàn chân cô.
Lần này, Tô Bạch gãi mạnh vô cùng, Khương Hàn Tô lập tức ngẩn cả người, sức lực giãy giụa liền giảm đi rõ rệt.
"Còn dám giãy giụa nữa hay không?" Tô Bạch hỏi.
Khương Hàn Tô cắn răng, cố nén cảm giác vừa tê vừa ngứa, cố gắng không chịu thua.
Thấy cô không nói gì, Tô Bạch lại dùng tay gãi.
"Tô Bạch. . . Cậu khốn kiếp!" Khương Hàn Tô xấu hổ nói.
"Cuối cùng thì cậu không mắng lưu manh nữa, tớ còn tưởng rằng cậu cũng chỉ biết mỗi từ đó thôi đấy." Tô Bạch nói.
"Tô Bạch, tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu." Khương Hàn Tô nói.
"Còn cậy mạnh?" Tô Bạch lại gãi.
"Khốn kiếp, lưu manh, sắc lang!" Khương Hàn Tô cả giận nói.
"Sắc lang đúng không?" Tô Bạch dùng tay cầm chặt chân cô, nói: "Tớ lại cho cậu một cơ hội, bé ngoan nói xin lỗi tớ, sau đó thành thật mà xem phim với tớ. Nếu không tớ sẽ cắn bàn chân cậu, cậu biết đấy, tớ nói được là làm được."
"Hơn nữa, đôi chân ngọc của cậu tớ thèm nhỏ dãi từ lâu rồi." Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô chớp chớp mắt, khuôn mặt đỏ bừng.
"Biến. . . Biến thái!"
"Có nói xin lỗi hay không?" Tô Bạch cầm bàn chân nhỏ của cô, làm bộ muốn cắn.
"Ừ, tớ xin lỗi." Khương Hàn Tô nói lời xin lỗi.
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền của nội dung này.